Vạn vật không lên tiên - Chương 912: Tiếng Vọng Vạn Vật: Hóa Giải Âm Mưu Giữa Thanh Thiên
Hoàng Thành Thiên Long, một ngày sau buổi thuyết đạo chấn động, vẫn còn vương vấn dư âm của những lời lẽ lay động tâm can. Không khí buổi sáng trở nên huyên náo hơn bao giờ hết, tựa như một cơn sóng ngầm đã bắt đầu cuộn chảy, khuấy động sự tĩnh lặng giả tạo bấy lâu. Giữa quảng trường công cộng rộng lớn, nơi những gánh hàng rong đã tề tựu từ sớm, bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo lẫn vật phẩm bình dân, Tần Mặc lại một lần nữa đứng trên bục gỗ đơn sơ. Ánh nắng ban mai chan hòa, rải vàng trên mái ngói cong vút của những kiến trúc cổ kính, phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, khiến chúng ánh lên vẻ trầm tư. Hôm nay, đám đông tụ tập còn đông hơn lần trước, không chỉ có những người dân hiếu kỳ, mà còn có cả những tu sĩ mặc đạo bào nhiều màu sắc, cùng các thương nhân, học giả đến từ khắp nơi trong thành, hoặc từ các vùng đất lân cận, bị cuốn hút bởi danh tiếng đang lan truyền như vũ bão của “Người Thuyết Đạo Vạn Vật” đến từ Vô Tính Thành.
Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần vẫn là những người đồng hành trung kiên. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đứng uyển chuyển như một thanh kiếm ẩn mình trong vỏ, khí chất thanh thoát nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Nàng khẽ vuốt ve chuôi kiếm cổ bên hông, cảm nhận từng luồng khí tức vi diệu lướt qua đám đông, không bỏ sót bất kỳ dị động nào. Lục Vô Trần thì trầm mặc hơn, đôi mắt sâu trũng của hắn vẫn đong đầy nỗi ưu tư, nhưng cũng ánh lên vẻ kiên định lạ thường. Hắn đứng thẳng lưng, bàn tay nắm chặt thanh trường kiếm đã cũ kỹ, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Dưới bục, Hắc Phong nằm cuộn tròn, bộ lông đen tuyền hấp thụ ánh nắng, nhưng đôi tai nó vẫn vểnh cao, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như đang cảnh báo về những nguy hiểm vô hình mà chỉ nó mới cảm nhận được.
Tần Mặc cất giọng, không hùng hồn, không khoa trương, mà trầm ấm và nhẹ nhàng, như dòng suối róc rách len lỏi qua ghềnh đá, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của ngàn cân, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn người nghe. "Vạn vật đều có ý chí. Chậu hoa cúc vàng rực rỡ kia," hắn chỉ tay về một chậu hoa đang khoe sắc bên vệ đường, "nó không cần phải biến thành cây cổ thụ ngàn năm mới là vĩ đại. Bản chất của nó là nở rộ, tỏa hương, làm đẹp cho đời trong một mùa. Nếu ép nó phải sống vĩnh cửu, phải mọc rễ sâu như đại thụ, chẳng phải là làm trái với bản tính của nó sao? Chẳng phải là làm nó đau khổ sao?"
Đám đông lắng nghe, nhiều người gật gù, ánh mắt dần thoát khỏi sự hoài nghi ban đầu, chuyển sang vẻ trầm tư. Một Người Kể Chuyện già nua, râu tóc bạc phơ, tay ôm cây đàn tì bà, khẽ thì thầm với Vân Du Khách đứng cạnh: "Lời nói của Tần Mặc có sức mạnh lay động lòng người thật... khác hẳn những tông môn kia chỉ biết nói về thăng tiên, về sức mạnh. Họ chỉ rao giảng về cái đích cuối cùng, mà quên mất hành trình và bản chất của vạn vật." Vân Du Khách, với vẻ mặt nhanh nhẹn, đôi mắt tinh ranh, chỉ mỉm cười khó hiểu, nhưng cũng không thể phủ nhận sự lôi cuốn trong lời nói của Tần Mặc.
Tần Mặc tiếp tục, giọng điệu chuyển sang trầm lắng hơn: "Hãy nhìn bức tượng đá cổ kính nơi góc quảng trường kia. Nó đã đứng đó hàng trăm năm, chịu đựng nắng mưa, chứng kiến bao thăng trầm của Hoàng Thành. Bản chất của nó là sự vững chãi, là chứng nhân của thời gian. Nó có cần phải 'thăng linh', phải hóa thành người để có linh hồn sao? Không. Linh hồn của nó đã nằm trong chính sự tồn tại bền bỉ, trong những ký ức mà nó lưu giữ. Ép nó phải thay đổi bản chất, chỉ khiến nó mất đi chính mình." Hắn giơ tay, chỉ vào một gánh hàng rong đang bày bán những món đồ gốm sứ mộc mạc. "Ngay cả những món đồ gốm này, mỗi chiếc bát, chiếc chén đều có vật tính riêng. Vật tính của nó là chứa đựng, là phục vụ cuộc sống. Cưỡng cầu chúng phải biến thành tiên khí, thần binh, chẳng khác nào hủy hoại đi giá trị tồn tại cốt lõi của chúng."
Lời lẽ của Tần Mặc như những giọt nước mát lành thấm sâu vào mảnh đất khô cằn của tâm trí. Nhiều Phàm Nhân Thị Vệ đang làm nhiệm vụ duy trì trật tự cũng không khỏi sững sờ, bỏ qua vẻ nghiêm nghị thường ngày để lắng nghe. Một Thôn Dân Nam chất phác, gãi đầu nói với người bên cạnh: "Ngày nào cũng như ngày nào, ta cứ nghĩ cuộc đời này là vậy. Nhưng nghe Tần Mặc nói, ta thấy cái bát của vợ ta cũng có ý nghĩa riêng của nó, không cần phải thành chén ngọc chén vàng mới là quý." Một Thôn Dân Nữ hiền lành thì chắp tay: "Cầu mong mọi sự bình an. Nếu mọi vật đều được sống đúng với bản chất, ắt hẳn thế giới sẽ bình yên hơn."
Tần Mặc đứng đó, dáng người không quá cao lớn, nhưng lại toát lên một uy thế vô hình, không phải từ sức mạnh linh lực, mà từ sự thấu hiểu và lòng đồng cảm sâu sắc với vạn vật. Hắn nói về sự hài hòa, về việc vạn vật cần được là chính nó để thế giới này được cân bằng. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," hắn nhắc lại câu nói cổ xưa, và lần này, nó không còn là một lời cảnh báo xa vời, mà là một sự thật đang dần hiện hữu qua những ví dụ gần gũi nhất, khiến mỗi người nghe đều cảm thấy như chính bản thân mình, chính những vật dụng quanh mình, đang được Tần Mặc thấu hiểu và tôn trọng. Hắn không chỉ thuyết đạo, hắn đang gieo mầm một tư tưởng, một niềm tin mới, vào sâu thẳm tâm can của Hoàng Thành Thiên Long phồn hoa nhưng cũng đầy rẫy sự truy cầu mù quáng.
***
Buổi thuyết đạo đang diễn ra thuận lợi, những lời lẽ của Tần Mặc đã lay động được không ít tâm hồn. Nắng vẫn ấm, nhưng một làn gió lạnh lẽo bỗng len lỏi qua quảng trường, không mang theo hơi sương hay mùi đất, mà là một cảm giác bất an khó tả, như có thứ gì đó vô hình đang siết chặt lấy không khí.
Đột nhiên, một chậu hoa cúc vàng rực rỡ mà Tần Mặc vừa dùng làm ví dụ, bỗng nhiên run rẩy. Những cánh hoa đang khoe sắc bỗng héo rũ, khô quắt lại chỉ trong chớp mắt, rồi rơi tả tơi xuống đất, tạo thành một vệt vàng úa thảm hại. Một tiếng "rắc" khẽ vang lên, không quá lớn, nhưng đủ để Tần Mặc và những người có tu vi tinh tế cảm nhận được. Bức tượng đá cổ kính mà hắn từng nhắc đến, bỗng xuất hiện những vết nứt nhỏ, từ từ lan rộng như mạng nhện trên bề mặt, tạo cảm giác như nó đang oằn mình, rên rỉ trong câm lặng.
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trong đám đông. "Chuyện gì vậy? Sao ta thấy khó chịu quá?" một người đàn ông ôm ngực nói, mặt mày nhăn nhó. "Ta cũng thế, tự nhiên thấy lòng buồn bã, như có thứ gì đó đang bóp nghẹt vậy," một phụ nữ bên cạnh đáp lời, đôi mắt ngấn lệ vô cớ. Cả quảng trường, từ sự chú ý chăm chú, dần chuyển sang một trạng thái căng thẳng, hỗn loạn nhẹ, một cảm giác bất an lan tỏa như dịch bệnh.
Tô Lam khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng quét nhanh qua đám đông, nàng cảm nhận được một luồng linh khí cực kỳ quỷ dị đang tỏa ra, không phải là linh khí thuần túy của các công pháp thông thường, mà là một loại năng lượng âm u, có khả năng tác động trực tiếp đến 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' của vạn vật. "Có kẻ phá hoại!" Nàng thì thầm, giọng nói thanh thoát nhưng đầy vẻ căng thẳng, hướng về Tần Mặc. "Linh khí xung quanh đang bị nhiễu loạn! Chúng đang cố gắng gieo rắc sự hoang mang và sợ hãi!"
Lục Vô Trần không nói gì, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên lạnh lẽo, tay siết chặt chuôi kiếm. Hắc Phong, từ trạng thái nằm yên, bỗng bật dậy, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào một góc khuất trong đám đông. Một tiếng gầm gừ trầm đục thoát ra từ cổ họng nó, cảnh báo về sự hiện diện của kẻ địch.
Giữa đám đông đang hỗn loạn, một nhóm Hắc Thiết Vệ, thân hình bao bọc hoàn toàn trong giáp sắt đen kịt, mặt nạ vô cảm, đang âm thầm hành động. Chúng không di chuyển lộ liễu, mà hòa mình vào dòng người, bàn tay bọc giáp cầm chặt một pháp khí hình cầu màu đen tuyền. Pháp khí này không phát ra ánh sáng chói lòa hay năng lượng hùng hậu, mà chỉ tỏa ra những luồng khí vô hình, lặng lẽ len lỏi vào từng ngóc ngách của quảng trường, nhắm thẳng vào các 'vật' và cảm xúc của con người. Mục đích của chúng rõ ràng là tạo ra một sự hỗn loạn không thể kiểm soát, phá hoại buổi thuyết đạo của Tần Mặc và gieo rắc nỗi sợ hãi, vu khống Tần Mặc là tà ma, gieo rắc điềm gở.
Tần Mặc nhắm mắt lại, một làn sóng đau đớn vô hình ập đến tâm trí hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy chậu hoa héo úa, bức tượng nứt vỡ, mà hắn còn "nghe" được tiếng kêu rên yếu ớt của 'ý chí tồn tại' của chúng. Hắn cảm nhận được sự hoang mang, sợ hãi, và cả sự tuyệt vọng đang trỗi dậy trong lòng hàng ngàn người. Năng lượng đen tối từ pháp khí kia không phải là để tấn công trực diện, mà là để bẻ cong 'ý chí tồn tại', làm méo mó bản chất, khiến vạn vật và con người mất đi sự cân bằng nội tại, rơi vào trạng thái tiêu cực và hỗn loạn.
Đây là một đòn tấn công thâm độc, không cần dùng đến sức mạnh vũ lực, mà trực tiếp đánh vào niềm tin và tinh thần. Nếu Tần Mặc không thể hóa giải, buổi thuyết đạo của hắn sẽ thất bại thảm hại, và tên tuổi của hắn sẽ gắn liền với tai ương và điềm xấu, điều mà Thiên Diệu Tôn Giả mong muốn nhất. Hắn cảm thấy một áp lực nặng nề đè nén, không phải từ sức mạnh đối phương, mà từ sự đau khổ của vạn vật xung quanh. Hắn cần phải hành động, không phải bằng cách chiến đấu, mà bằng sự thấu hiểu và cân bằng.
***
Giữa lúc sự hỗn loạn đang lên đến đỉnh điểm, khi tiếng xì xào đã biến thành những tiếng la hét hoảng loạn, và các Hắc Thiết Vệ tin rằng âm mưu đã thành công mỹ mãn, Tần Mặc đột nhiên mở mắt. Ánh nhìn của hắn, không còn trầm tư, mà sáng rực như ngọn hải đăng giữa đêm tối, quét qua toàn bộ quảng trường, dừng lại ở từng vật thể, từng khuôn mặt đang hoang mang.
Không một câu nói, không một động tác thừa, Tần Mặc chỉ đứng yên đó, tập trung ý chí của mình. Từ trong sâu thẳm linh hồn, một luồng năng lượng ôn hòa, tràn đầy sự sống và thấu hiểu, bắt đầu lan tỏa. Nó không phải linh lực hùng hậu có thể phá núi lấp biển, mà là một sự giao cảm thuần túy, một sợi dây vô hình kết nối hắn với 'ý chí tồn tại' của vạn vật.
Hắn "giao tiếp" với chậu hoa cúc đang héo rũ, cảm nhận nỗi đau của nó khi bản chất bị cưỡng ép thay đổi. Tần Mặc nhẹ nhàng xoa dịu, hướng dẫn ý chí của nó trở về với sự cân bằng, với bản chất vốn có của một bông hoa cúc. Dần dần, một cách thần kỳ, những cánh hoa khô quắt bắt đầu mềm mại trở lại, màu vàng úa nhường chỗ cho sắc tươi tắn vốn có. Chậu hoa cúc, tựa như vừa trải qua một cơn ác mộng, khẽ rung rinh, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, như lời cảm tạ.
Tiếp đó, ánh mắt hắn chuyển sang bức tượng đá cổ kính. Hắn cảm nhận được sự oằn mình, sự đau đớn của 'vật tính' bị bẻ cong, bị ép buộc phải nứt vỡ. Tần Mặc truyền vào đó sự vững chãi, sự kiên định, giúp bức tượng tìm lại sự cân bằng, sự bền bỉ vốn có của đá. Kỳ diệu thay, những vết nứt nhỏ đang lan rộng bỗng ngừng lại, rồi từ từ khép miệng, biến mất không dấu vết, như chưa từng tồn tại. Bức tượng đá lại sừng sững, uy nghi như ban đầu, toát ra một vẻ tĩnh lặng và an hòa.
Không chỉ vạn vật vô tri, Tần Mặc còn hướng sự chú ý đến đám đông. Hắn không hề tác động bằng linh lực, mà bằng cách 'lắng nghe' và xoa dịu những cảm xúc tiêu cực đang dâng trào trong lòng người. Hắn thấu hiểu nỗi sợ hãi, sự hoang mang, sự lo lắng vô cớ, và nhẹ nhàng dẫn dắt 'ý chí tồn tại' của mỗi cá nhân trở về trạng thái cân bằng. Dần dần, những tiếng la hét im bặt, những khuôn mặt nhăn nhó giãn ra, ánh mắt hoảng loạn nhường chỗ cho sự bối rối, rồi ngạc nhiên tột độ. Một cảm giác bình yên, rõ ràng len lỏi khắp quảng trường, xua tan đi làn sóng bất an vừa rồi.
Pháp khí hình cầu màu đen trong tay của một tên Hắc Thiết Vệ, vốn đang tỏa ra những luồng khí vô hình, bỗng nhiên rung lên bần bật, như bị một lực lượng vô hình nào đó đè nén. Một tiếng "rắc" lớn hơn vang lên, rồi "bùm!", pháp khí nứt vỡ thành trăm mảnh, phát nổ nhẹ, giải phóng một làn khói đen kịt rồi tan biến vào không khí.
Bị pháp khí phản phệ, những tên Hắc Thiết Vệ không còn giữ được vẻ vô cảm. Chúng lộ ra vẻ mặt hoảng sợ tột độ dưới lớp giáp sắt. Âm mưu bị bại lộ, chúng không dám chần chừ thêm, nhanh chóng xoay người, tháo chạy tán loạn vào các con hẻm nhỏ, tiếng vũ khí va chạm lạch cạch vang lên gấp gáp, thể hiện sự bối rối và hoảng loạn.
Cả quảng trường im lặng như tờ trong vài khắc. Đám đông ngơ ngác nhìn chậu hoa cúc đã tươi trở lại, nhìn bức tượng đá lành lặn, rồi nhìn Tần Mặc đang đứng đó, bình thản nhưng uy nghi. Sau đó, một tiếng hò reo vang dội, như sấm sét xé tan bầu không khí. "Tuyệt diệu!" "Thần nhân!" "Hóa giải mà không cần ra tay... Đây là sức mạnh gì?" Vân Du Khách kinh ngạc đến mức đánh rơi gánh hàng trên vai, đôi mắt tinh ranh mở to hết cỡ. "Không dùng chiêu thức, chỉ bằng ánh mắt... Hắn không phải tu sĩ bình thường!" Một Phàm Nhân Thị Vệ sững sờ thốt lên, tay nắm chặt cây giáo, nhưng không phải vì phòng thủ, mà vì sự kính phục tột độ.
Tô Lam và Lục Vô Trần cũng không khỏi kinh ngạc. Dù đã biết Tần Mặc có năng lực đặc biệt, nhưng chứng kiến hắn hóa giải một đòn tấn công thâm độc như vậy mà không cần dùng đến linh lực hay pháp thuật, chỉ bằng sự thấu hiểu và giao cảm với 'ý chí tồn tại', đã khiến họ càng thêm tin tưởng vào con đường mà Tần Mặc đang đi. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, nhưng lần này là tiếng gầm của sự mãn nguyện và chiến thắng thầm lặng. Nắng ấm trở lại bình thường, xua tan đi cảm giác lạnh lẽo vừa rồi, và cả quảng trường như được gột rửa, trở nên trong lành và tràn đầy sức sống hơn bao giờ hết.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời Hoàng Thành Thiên Long, quảng trường công cộng vẫn còn đông đúc, nhưng không khí đã khác hẳn. Đám đông không còn xì xào bàn tán về sự hoảng loạn, mà là những cuộc thảo luận sôi nổi về "kỳ tích" mà Tần Mặc đã tạo ra. Buổi thuyết đạo tiếp tục sau sự cố, và lần này, Tần Mặc không chỉ là một nhà thuyết giáo, mà còn là một minh chứng sống động cho những lời hắn nói. Những người từng hoài nghi, từng lo sợ, giờ đây trở thành những người tin tưởng mãnh liệt nhất.
Tần Mặc không nhắc lại sự cố vừa rồi, hắn chỉ tiếp tục giảng giải về 'chân lý thất lạc', về sự cân bằng của vạn vật. Nhưng mỗi lời hắn nói ra, giờ đây đều mang một trọng lượng khác. Nhiều người công khai tuyên bố sẽ ủng hộ con đường của Tần Mặc. Thậm chí, một số tu sĩ trung lập, vốn chỉ đến nghe với thái độ thờ ơ, giờ đây cũng bày tỏ sự quan tâm sâu sắc, ánh mắt họ lóe lên tia sáng của sự giác ngộ, như thể cánh cửa của một thế giới quan mới vừa được mở ra.
Khi những ánh đèn lồng đầu tiên bắt đầu thắp sáng khắp các con phố, Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần rời khỏi quảng trường. Hắc Phong trung thành đi theo sau, bước chân chậm rãi, uy nghi. Họ không vội vã, mà thong thả đi qua những con hẻm nhỏ, để lại sau lưng một quảng trường đầy ắp những câu chuyện, những hạt giống tư tưởng mới đã nảy mầm.
Tần Mặc quay sang nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt hắn bình thản nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên. Đây chỉ là khởi đầu,” hắn khẽ nói, giọng vẫn trầm ấm nhưng có chút suy tư. Hắn cảm nhận được luồng khí tức lạnh lẽo vừa rồi, nó tinh vi hơn rất nhiều so với những lần đối đầu trước đây. Đó là một đòn đánh vào ý chí, vào niềm tin, một phương thức tà độc mà chỉ những kẻ am hiểu sâu sắc về 'ý chí tồn tại' mới có thể nghĩ ra.
Tô Lam mỉm cười nhẹ, vẻ đẹp thanh tú của nàng càng thêm rạng rỡ dưới ánh trăng đầu tháng. “Nhưng hắn không ngờ được, chính hành động của hắn lại càng khiến người ta tin tưởng vào huynh hơn. Sự quấy phá của hắn, dù thâm độc, lại trở thành minh chứng cho lời huynh nói, rằng vạn vật sẽ đau khổ khi bị cưỡng ép.” Nàng khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt hơn bao giờ hết vào người thiếu niên này.
Lục Vô Trần gật đầu, đôi mắt sâu trũng ánh lên vẻ nghiêm trọng, không còn vẻ mệt mỏi như trước. “Sức mạnh của ý chí vạn vật... Thật đáng kinh ngạc. Một pháp khí tà thuật có thể bẻ cong bản chất, nhưng không thể phá hủy nó. Huynh đã giúp chúng tìm lại chính mình.” Hắn nhìn Tần Mặc với một sự ngưỡng mộ chân thành, một cảm giác mà hắn đã lâu không còn cảm nhận được.
Tần Mặc quay đầu lại, nhìn về phía Hoàng Thành Thiên Long đang dần chìm vào bóng đêm, nhưng những ánh đèn lồng lại bắt đầu thắp sáng rực rỡ, như những đốm lửa hy vọng. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của thành phố này đã rung động mạnh mẽ, không còn chỉ là sự phồn hoa bề ngoài, mà đã có một sự thức tỉnh sâu sắc hơn. Làn gió đêm mang theo mùi hương của thức ăn đường phố còn vương vấn, mùi đất ẩm sau khi các 'vật' hồi phục, và cả mùi của những hạt giống tư tưởng mới đang nảy mầm.
Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ có những động thái phản công quyết liệt và tinh vi hơn, không chỉ dừng lại ở quấy phá nhỏ lẻ như hôm nay. Các 'vật' bị ảnh hưởng bởi pháp khí tà thuật có thể trở thành manh mối hoặc nhân chứng cho những âm mưu lớn hơn, những điều mà hắn cần phải tìm hiểu. Để đối phó, hắn sẽ cần phải phát triển và hoàn thiện hơn nữa khả năng 'lắng nghe ý chí vạn vật' của mình. Uy tín và ảnh hưởng của hắn sẽ tiếp tục lan rộng, thu hút thêm những đồng minh quan trọng, nhưng cũng đồng thời tạo ra áp lực lớn hơn từ phe đối lập.
"Con đường cân bằng sẽ còn lắm chông gai," Tần Mặc khẽ thở dài, nhưng trong giọng nói không chút nản lòng, "nhưng nó sẽ không bao giờ là con đường cô độc." Hắn biết, đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, không chỉ là chiến tranh của linh lực, mà là cuộc chiến tranh giành 'ý chí' của vạn vật, của cả Huyền Vực. Và số phận của thế giới này, đang dần nằm trong tay của hai phe đối lập – một bên cố chấp vào sự thăng tiên mù quáng, một bên kiên định với con đường cân bằng bản chất.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của đêm tối Hoàng Thành. Hắn bước đi, vững vàng trên con đường mình đã chọn, không ngừng nghỉ, vì một Huyền Vực mà vạn vật có thể là chính nó, không bị ràng buộc bởi bất kỳ sự cưỡng ép nào.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.