Vạn vật không lên tiên - Chương 913: Bản Chất Tan Vỡ: Tiếng Thét Câm Lặng Của Thanh Hòa
Ánh đèn lồng cuối cùng của Hoàng Thành Thiên Long dần lu mờ phía sau lưng, Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong tiếp tục hành trình. Không khí đêm se lạnh mang theo chút hương hoa dạ lý, gợi lên cảm giác về một thế giới vẫn còn những vẻ đẹp bình dị. Tần Mặc bước đi, tâm trí hắn vẫn còn vang vọng tiếng reo hò của đám đông, nhưng sâu thẳm hơn là những âm thanh hỗn loạn của các 'vật' bị cưỡng ép, rồi lại được giải thoát. Hắn biết, lời của hắn về sự cân bằng đã gieo mầm, nhưng Thiên Diệu Tôn Giả cũng đã gieo rắc một loại hạt giống khác – hạt giống của sự sợ hãi và tàn phá.
Con đường phía trước còn xa, không chỉ là về địa lý, mà còn là con đường đấu tranh cho 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự vững chãi của đất dưới chân, sự lay động của gió trên da thịt. Hắn không cô độc, đó là điều chắc chắn. Bên cạnh hắn, Tô Lam khẽ khàng điều chỉnh trang phục, đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ kiên định, nhưng ẩn sâu là sự suy tư về những gì nàng đã chứng kiến. Lục Vô Trần thì tr��m ngâm, bước chân nặng nề hơn, như thể mỗi bước đi đều mang theo gánh nặng của những tri thức cổ xưa và nỗi hoài nghi về con đường tu luyện mà hắn từng theo đuổi. Hắc Phong trung thành đi phía sau, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua màn đêm, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ như thể cảm nhận được những luồng khí tức bất an vô hình.
Vượt qua những con đường mòn phủ sương đêm, băng qua những cánh rừng thẳm và những ngọn đồi uốn lượn, bình minh dần ló dạng, nhuộm hồng cả phương Đông. Ánh nắng đầu ngày vàng óng như mật, rải xuống những con đường đất còn ẩm ướt hơi sương. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi của cây cỏ và đất đai. Xa xa, một dòng suối nhỏ lấp lánh như dải lụa bạc uốn lượn giữa thung lũng xanh mướt. Đó chính là Thanh Hòa, một thị trấn nhỏ nép mình yên bình bên dòng suối, nơi được Tần Mặc chọn làm điểm dừng chân tiếp theo.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận 'ý chí tồn tại' của nơi này. Khác với sự phồn hoa náo nhiệt của Hoàng Thành Thiên Long, Thanh Hòa toát lên một vẻ thuần khiết, giản dị đến lạ. Những ngôi nhà mái ngói nâu đỏ, tường vôi trắng, được xây dựng hài hòa với cảnh quan thiên nhiên. Tiếng nước chảy róc rách của dòng suối Thanh Bình, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang chơi đùa bên hiên nhà, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Hắn cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của những viên đá cuội dưới chân, của những ngọn cỏ xanh non vươn mình đón nắng, của những làn khói bếp bốc lên từ những mái nhà ấm cúng – tất cả đều đơn thuần, không tham vọng, không tranh đoạt. Chúng chỉ đơn giản là tồn tại, với bản chất nguyên sơ nhất.
Tần Mặc dừng lại bên một cây cổ thụ già cỗi ven suối, thân cây sần sùi, tán lá xum xuê che mát cả một góc. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vỏ cây, cảm nhận mạch sống chậm rãi nhưng kiên định của nó. Cây cổ thụ này đã trải qua biết bao mùa mưa nắng, chứng kiến biết bao đổi thay, nhưng 'ý chí tồn tại' của nó vẫn vững vàng, an nhiên, không hề bị lay chuyển bởi khát vọng 'thăng tiên' hão huyền. Nó chỉ muốn vươn cao, rễ bám sâu vào lòng đất, che chở cho những sinh linh bé nhỏ nương náu dưới bóng mình.
“Thanh Hòa... một cái tên thật đẹp, và ý chí của nó cũng vậy. Yên bình đến lạ lùng,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự hài hòa sâu sắc giữa con người và vạn vật nơi đây, một sự cộng sinh tự nhiên, không hề có dấu hiệu của sự cưỡng ép hay biến đổi.
Tô Lam tiến lại gần, nhìn Tần Mặc với ánh mắt trìu mến. “Ngươi lại đang 'nghe' thấy gì sao?” Nàng biết, Tần Mặc có thể giao tiếp với vạn vật theo một cách mà người bình thường không thể hiểu. Đối với nàng, mỗi khi Tần Mặc chìm đắm vào việc 'lắng nghe', hắn lại toát ra một vẻ tĩnh lặng và sâu sắc đến lạ lùng, như thể hắn đang hòa mình vào chính linh hồn của thế giới.
Lục Vô Trần cũng gật đầu đồng tình, đôi mắt sâu trũng của hắn quét qua khắp thị trấn. “Nơi này có vẻ chưa bị ảnh hưởng nhiều bởi những tư tưởng cực đoan. Linh khí cũng khá thuần khiết.” Hắn là một học giả, một tu sĩ từng đọc qua vô số điển tịch cổ xưa, và hắn hiểu rõ sự quý giá của một nơi còn giữ được vẻ nguyên sơ, chưa bị nhiễm độc bởi những khát vọng quá đà. Hắn có thể cảm nhận được sự cân bằng mong manh đang tồn tại ở đây, một điều hiếm hoi trong thế giới Huyền Vực ngày nay.
Hắc Phong khẽ cọ đầu vào tay Tần Mặc, bộ lông đen tuyền mềm mại, phát ra tiếng gừ gừ trầm thấp, như thể nó cũng cảm nhận được sự an yên của nơi này. Nó là một con thú trung thành, bản năng của nó mách bảo rằng đây là một nơi an toàn, ít nhất là vào lúc này. Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Hắc Phong, trong lòng dâng lên một chút hy vọng mong manh. Có lẽ, những nơi như Thanh Hòa vẫn còn tồn tại, những nơi mà 'ý chí tồn tại' của vạn vật chưa bị bẻ cong, chưa bị biến chất bởi những mục đích cao siêu nhưng sai lầm. Hắn ước rằng tất cả Huyền Vực đều có thể giữ được sự bình yên như thế này, nơi mà thăng tiên chỉ là một lựa chọn, không phải là một sự cưỡng ép nghiệt ngã. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, Tần Mặc biết, sự bình yên này quá đỗi mong manh, và nó có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào, như một giấc mộng đẹp sẽ tan biến khi thực tại tàn khốc ập đến. Hắn vẫn cảm thấy một luồng khí tức bất an mơ hồ đâu đó, như một điềm báo chẳng lành đang dần kéo đến.
***
Buổi trưa, không khí tại Thanh Hòa đột ngột thay đổi. Nắng nhẹ dần tắt, một lớp mây đen kịt từ đâu kéo đến, che phủ cả bầu trời, khiến cảnh vật chìm vào một màu xám xịt u ám. Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những đám bụi và lá khô, tạo nên những tiếng rít ghê rợn. Hắc Phong bỗng dưng đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ rực nheo lại, bộ lông đen tuyền dựng ngược, phát ra tiếng gầm gừ đầy bất an. Tần Mặc, đang ngồi thiền dưới gốc cổ thụ, đột ngột mở bừng mắt. Một luồng khí tức tà ác, cuồng bạo và đầy cưỡng ép bỗng chốc ập đến, như một làn sóng thủy triều đen tối nuốt chửng sự bình yên của Thanh Hòa. Hắn cảm nhận được hàng ngàn 'ý chí tồn tại' xung quanh mình đang đột ngột co rút lại, run rẩy trong sợ hãi.
Từ phía cuối thị trấn, một nhóm khoảng mười tu sĩ mặc trường bào màu đen tuyền, trên ngực thêu hình một ngọn lửa u ám, hùng hổ tiến vào. Đó là những tu sĩ Thiên Diệu, những kẻ cuồng tín đi theo con đường 'thăng cấp' cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả. Dẫn đầu là một tu sĩ già nua, khuôn mặt khắc nghiệt, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn và tự mãn. Hắn ta giơ cao một quyền trượng khắc hình rồng dữ, phát ra một luồng hắc khí nồng nặc. Không nói một lời, nhóm tu sĩ nhanh chóng thiết lập một trận pháp khổng lồ ngay giữa quảng trường thị trấn, nơi mà chỉ vài phút trước còn là nơi lũ trẻ nô đùa.
"Đây là con đường thăng cấp! Kẻ yếu đuối không có quyền tồn tại! Hãy chấp nhận sự biến đổi, hay bị đào thải!" Tu sĩ dẫn đầu, giọng nói khàn khàn nhưng vang dội như tiếng sấm sét giữa không trung, khuôn mặt hắn ta vặn vẹo một nụ cười quái dị. Hắn ta vung quyền trượng, những tia sáng tà dị bùng lên từ trận pháp, nhanh chóng lan tỏa khắp thị trấn, bao trùm mọi 'vật' và mọi sinh linh.
Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tâm trí. Tiếng kêu đau đớn, gào thét của 'ý chí tồn tại' vang vọng trong đầu hắn, hỗn loạn và tuyệt vọng. Hắn thấy cây cổ thụ mà hắn vừa đặt tay lên, bỗng dưng run rẩy dữ dội. Những chiếc lá xanh tươi khô héo và rụng xuống trong chớp mắt, thân cây sần sùi biến thành một khối đá sắc nhọn, xám ngoét, không còn chút dấu hiệu nào của sự sống. Rễ cây trồi lên khỏi mặt đất, xoắn vặn như những con rắn bị nguyền rủa.
Dòng suối Thanh Bình, vốn trong vắt, bỗng dưng khô cạn, lộ ra đáy bùn nứt nẻ. Rồi từ lòng suối, một chất lỏng nhớp nháp, màu xanh đen trào ra, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc, cuồn cuộn chảy xiết, nhấn chìm những viên đá cuội vô tội. Những chú chó, mèo đang chạy chơi trong làng, chỉ trong khoảnh khắc, thân hình chúng trương phình, lông rụng dần, móng vuốt dài ra, đôi mắt biến thành những đốm lửa xanh lè, gầm gừ những tiếng rống ghê rợn, vô tri, tấn công bất cứ thứ gì trong tầm mắt. Những ngôi nhà gỗ, mái ngói, nền đất, tất cả đều bị bẻ cong, biến dạng, mất đi cấu trúc vốn có, trở thành những khối vật chất kỳ dị, vô hồn.
Dân làng Thanh Hòa, những con người hiền lành, chất phác, chạy tán loạn trong kinh hoàng. Tiếng la hét, tiếng khóc thét vang lên khắp nơi. Nhiều người ngã xuống khi cố gắng bảo vệ những 'vật' thân thuộc của mình – một người mẹ ôm chặt con mèo cưng đang biến thành quái vật, một lão nông cố gắng níu giữ thân cây cổ thụ đã hóa đá. Nhưng tất cả đều vô vọng. Năng lượng tà ác của trận pháp quá mạnh, nó không chỉ cưỡng ép 'vật tính' mà còn bóp méo cả 'ý chí tồn tại', đẩy chúng vào vực thẳm của sự hỗn loạn và mất kiểm soát.
"Không... dừng lại! Các ngươi đang hủy hoại bản chất của chúng!" Tần Mặc khẽ rên lên, giọng hắn nghẹn lại vì đau đớn và phẫn nộ. Hắn muốn lao đến, muốn ngăn chặn, nhưng một làn sóng năng lượng vô hình từ trận pháp đẩy bật hắn ra xa. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của vạn vật như chính nỗi đau của mình, một cơn giằng xé nội tâm đến tột cùng.
Tô Lam, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi mắt phượng mở to vì sốc. "Đây là... tà thuật sao? Quá tàn nhẫn!" Nàng rút thanh kiếm cổ bên hông, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu sự tuyệt vọng. Lục Vô Trần cũng vội vàng rút kiếm, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Hắn chưa từng nghĩ rằng có kẻ lại có thể dùng 'khai linh' một cách tàn bạo đến vậy, không phải để thăng hoa, mà là để hủy diệt. Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như muốn phun ra lửa, nó lao lên phía trước nhưng bị một bức tường năng lượng vô hình chặn lại, chỉ có thể bất lực gào thét.
Các tu sĩ Thiên Diệu vẫn tiếp tục nghi lễ, trên môi nở nụ cười tàn độc. Họ dường như không hề bận tâm đến những tiếng kêu than, những hình ảnh biến dạng ghê rợn xung quanh. Đối với họ, đây là một cuộc "thử nghiệm" để chứng minh "sức mạnh của sự biến đổi", một minh chứng cho "con đường thăng cấp" mà Thiên Diệu Tôn Giả đang truyền bá. Sự tàn phá càng lớn, sự biến đổi càng triệt để, thì dường như càng chứng tỏ "chân lý" của họ. Tần Mặc cố gắng vận dụng năng lực 'lắng nghe ý chí vạn vật', nhưng những âm thanh đau đớn quá lớn, quá hỗn loạn, đến mức làm tâm trí hắn gần như vỡ vụn. Hắn cảm thấy mình bất lực, đứng trơ trọi giữa một biển bi kịch đang diễn ra ngay trước mắt.
***
Nhóm tu sĩ Thiên Diệu không ở lại lâu. Khi đã hoàn thành "thí nghiệm" tàn khốc của mình, khi toàn bộ thị trấn Thanh Hòa đã biến thành một đống đổ nát h��n loạn, khi tiếng la hét đã dần tắt ngấm và thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt, họ cười lớn một cách thỏa mãn rồi biến mất không dấu vết, để lại sau lưng một cảnh tượng hoang tàn như địa ngục trần gian.
Buổi chiều tà buông xuống, nhuộm một màu đỏ máu lên khung cảnh đổ nát của Thanh Hòa. Không khí nặng nề, ngột ngạt, tràn ngập mùi khét của đá biến chất, mùi tanh nồng của chất lỏng nhớp nháp từ dòng suối, và mùi máu của những sinh linh vô tội. Những ngôi nhà giờ chỉ còn là những đống gạch đá méo mó, xiêu vẹo, không còn giữ được hình dáng ban đầu. Cây cổ thụ đã hóa thành một khối đá sắc nhọn, đen sạm, cao ngất ngưởng như một cột đá tang thương giữa trung tâm thị trấn. Dòng suối Thanh Bình giờ là một vũng chất lỏng xanh đen, bốc hơi nghi ngút, như một vết thương hở lở loét của vùng đất. Những con chó, mèo, gia súc... tất cả đều biến thành những quái vật gớm ghiếc, thân hình vặn vẹo, đôi mắt vô hồn, gầm gừ những tiếng rít ghê rợn, không còn chút trí khôn hay bản năng nào, chỉ là những vật thể vô tri bị điều khiển bởi một ý chí méo mó.
Tần Mặc bước đi giữa đống đổ nát, từng bước chân nặng trĩu. Hắn không nói một lời, khuôn mặt hắn giờ đây không còn vẻ bình thản thường ngày, mà chìm trong một sự đau khổ và phẫn nộ tột cùng. Hắn đi qua những gì còn sót lại của ngôi làng, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng tảng đá, từng mảnh gỗ, từng sinh linh bị biến dạng. Hắn cố gắng 'lắng nghe' những 'ý chí' yếu ớt, méo mó đó. Nhưng tất cả chỉ là một mớ hỗn độn của sự căm phẫn, tuyệt vọng, và một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Chúng không còn là những 'ý chí tồn tại' thuần khiết như trước, mà đã bị vặn vẹo, bóp méo đến mức không thể nhận ra bản chất ban đầu.
Hắn quỳ xuống bên một mảnh gỗ mục nát, từng là một phần của cây cầu nhỏ bắc qua suối. Giờ đây, nó đã biến thành một khối sắt gỉ sét, lạnh lẽo và vô hồn. Tần Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên đó, cố gắng cảm nhận. Trong tâm trí hắn, vang lên tiếng rên rỉ của sự tuyệt vọng, tiếng gào thét của một 'ý chí' đã bị cưỡng đoạt bản chất, không còn muốn là chính nó nữa, nhưng cũng không thể trở thành một thứ khác hoàn toàn. Nó bị kẹt lại trong một trạng thái tồn tại đau đớn, vô nghĩa.
"Chúng đã... mất đi bản chất của mình. Không còn là chúng nữa," Tần Mặc thốt lên, giọng hắn khản đặc, run rẩy. Hắn cố gắng truyền một luồng năng lượng xoa dịu, nhưng vô vọng. 'Ý chí' của khối sắt gỉ sét đó đã quá tổn thương, quá méo mó, đến mức không thể tiếp nhận bất kỳ sự an ủi nào.
Dân làng sống sót, những người may mắn không bị biến đổi thành quái vật, giờ đây thất thần ngồi bệt giữa đống đổ nát. Họ ôm lấy những xác người thân đã chết, hoặc những vật nuôi đã biến đổi thành hình thù ghê rợn. Tiếng khóc than yếu ớt, những cái nhìn trống rỗng, vô định.
Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, nước mắt nàng chảy dài trên má, hòa lẫn với bụi bẩn và tro tàn. Nàng đã chứng kiến rất nhiều trận chiến, rất nhiều cái chết, nhưng chưa bao giờ nàng thấy một cảnh tượng tàn khốc và vô nghĩa đến vậy. Đây không phải là chiến tranh, đây là sự hủy diệt có chủ đích, sự cưỡng đoạt linh hồn.
"Đây là 'thăng cấp' mà họ nói sao? Đây là địa ngục!" Nàng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, tràn đầy sự phẫn nộ và ghê tởm. Những gì nàng từng tin, những lời giáo huấn về "chính đạo" và "thăng tiên" mà tông môn nàng hằng tôn thờ, giờ đây sụp đổ tan tành trước mắt. Nàng ôm lấy một đứa trẻ đang khóc thét, thân hình bé nhỏ run rẩy trong vòng tay nàng, không biết phải an ủi thế nào.
Lục Vô Trần trầm ngâm, đôi mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi nhóm tu sĩ Thiên Diệu đã biến mất. Khuôn mặt hắn khắc khổ, giờ đây càng thêm hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu. "Thiên Diệu Tôn Giả đang dùng nỗi sợ hãi để củng cố quyền uy. Hắn muốn cho cả Huyền Vực thấy, sự phản kháng sẽ dẫn đến kết cục này." Giọng hắn trầm đục, mang theo sự chua xót và một nỗi bi ai vô hạn. Hắn hiểu, đây không chỉ là một hành động tàn bạo đơn thuần, mà là một thông điệp nghiệt ngã gửi đến toàn bộ Huyền Vực, một lời cảnh báo cho bất kỳ ai dám đi ngược lại con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đã chọn.
Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía xa xăm. Nỗi đau vẫn còn đó, sự bất lực vẫn còn đó, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một ngọn lửa phẫn nộ thầm lặng đang bùng lên, cùng với một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Bi kịch tại Thanh Hòa sẽ không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một chuỗi các sự kiện tàn khốc hơn. Nỗi kinh hoàng và hoang mang sẽ lan rộng khắp Huyền Vực, buộc các thế lực trung lập phải đưa ra lựa chọn, hoặc tìm kiếm sự giúp đỡ từ hắn. Hắn biết, Mộ Dung Tĩnh, người đang hoài nghi về con đường của Thiên Diệu Tôn Giả, có lẽ sẽ chú ý đến sự kiện này. Và hắn, Tần Mặc, sẽ phải tìm ra cách để đối phó với những 'vật' đã bị biến dạng bởi 'khai linh cực đoan', để xoa dịu 'ý chí tồn tại' bị tổn thương của chúng, dù có khó khăn đến mấy. Có lẽ, những hạt giống từ 'Đan Dược Vô Tính' hay 'Huyền Vực Tâm Châu' mà hắn đã thu thập sẽ có tác dụng trong việc phục hồi những bản chất đã tan vỡ này.
Hắn nhìn lại cảnh tượng hoang tàn của Thanh Hòa, hít một hơi thật sâu. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo cổ xưa ấy giờ đây không chỉ là một câu nói, mà là một hiện thực đau đớn ngay trước mắt hắn. Cuộc chiến giành 'ý chí' của vạn vật đã leo thang. Và Tần Mặc biết, hắn sẽ không bao giờ ngừng lại cho đến khi Huyền Vực tìm lại được sự cân bằng vốn có, nơi mà mọi thứ đều có thể là chính nó, không bị ràng buộc bởi bất kỳ sự cưỡng ép nào, dù là nhân danh 'thăng tiên' hay bất cứ điều gì khác. Con đường phía trước đầy máu và nước mắt, nhưng hắn sẽ bước đi, không một chút do dự.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.