Vạn vật không lên tiên - Chương 917: Hội Nghị Khai Sáng: Hoàn Thiện Đạo Lý Dung Hợp
Đêm trôi qua, mang theo những bông tuyết vẫn miệt mài rơi, vẽ lên Huyền Băng Cung một bức tranh thủy mặc trắng xóa, ẩn chứa vẻ đẹp thanh khiết nhưng cũng đầy xa cách. Mộ Dung Tĩnh đứng đó, giữa giá lạnh mịt mờ, tâm tư nàng không ngừng cuộn trào như dòng sông băng ngầm. Những lời lẽ sỉ vả và cấm đoán của Thiên Diệu Tôn Giả không thể lung lay nàng, mà chỉ càng khiến bức màn tín ngưỡng bấy lâu nay trong lòng nàng rạn nứt sâu sắc hơn. Chân lý, đôi khi, không nằm ở sự hùng cường của quyền lực, mà ẩn mình trong sự thật trần trụi. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với chân lý ấy, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Ngọn lửa kiên định trong nàng bùng cháy, soi rọi con đường tìm kiếm một sự cân bằng thực sự cho Huyền Vực.
***
Sáng sớm, tại Vô Tính Thành, một bình minh an lành dịu dàng bừng lên, trải những tia nắng vàng óng ả qua kẽ lá, đậu trên mái ngói rêu phong của Quán Trà Vọng Nguyệt. Không khí thanh khiết đến lạ thường, mang theo mùi đất ẩm sau một đêm sương và hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn. Tiếng nước ch��y róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Sự bình yên ấy như một tấm màn vô hình, ngăn cách Vô Tính Thành với những biến động cuồng loạn đang quét qua Huyền Vực bên ngoài.
Trong một gian phòng riêng được ngăn cách khéo léo bởi những tấm bình phong gỗ chạm khắc tinh xảo, Tần Mặc và những thành viên cốt cán của liên minh đã tề tựu. Hương trà mộc mạc tỏa lan, xua đi chút lạnh giá còn vương vấn trong không gian. Tần Mặc, với thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, ngồi ở vị trí chủ tọa. Khuôn mặt thanh tú của hắn, cùng đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn mặc y phục vải thô đơn giản, không chút hoa mỹ, đúng với phong thái của người Vô Tính Thành. Hắn chậm rãi nâng chén trà lên môi, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống, tạo nên một âm thanh nhỏ khẽ vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
“Thiên Cấm Lệnh đã giáng xuống,” Tần Mặc khẽ cất lời, giọng điệu bình thản nhưng mỗi chữ đều mang sức nặng. “Thiên Diệu Tôn Giả đã lộ rõ sự lo sợ của hắn.”
Bốn phía quanh bàn, các vị nhân sĩ đều nghiêm nghị lắng nghe. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi đối diện Tần Mặc. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ bên hông như một phần của bản thân. Nàng khẽ gật đầu, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng người, phân tích tình hình. “Hắn muốn dập tắt mọi tiếng nói chống đối, nhưng hành động này chỉ càng khiến nhiều người hoài nghi hơn. Đây là cơ hội của chúng ta.” Giọng nàng thanh thoát, mạch lạc, không chút do dự. Nàng đã từng là một tu sĩ kiên định trong con đường thăng tiên, nhưng sau những gì chứng kiến, đặc biệt là ở Thanh Hòa và Băng Ngục, niềm tin của nàng đã chuyển hướng. Nàng tin vào Tần Mặc, tin vào con đường cân bằng mà hắn đang mở ra.
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc, thở dài một tiếng, âm thanh yếu ớt hòa vào tiếng gió khẽ lay động cành tre ngoài cửa sổ. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, nhưng trong đôi mắt sâu trũng ấy, một tia hy vọng mong manh đã bắt đầu le lói. “Sự độc đoán luôn dẫn đến kết cục này. Nhưng liệu chúng ta có đủ sức đối đầu với cả một đế chế? Quyền lực của Thiên Diệu Tôn Giả đã ăn sâu vào tâm trí chúng sinh hàng ngàn năm.” Giọng y trầm, yếu ớt, mang theo sự mệt mỏi của những năm tháng dài mỏi mòn tìm kiếm ý nghĩa tu luyện. Y đã chứng kiến quá nhiều bi kịch từ sự truy cầu thăng tiên cực đoan, và giờ đây, y đang đứng trước một lựa chọn có thể thay đổi cả cuộc đời mình.
Viên Minh, thư sinh với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt buồn, khẽ đặt tách trà xuống. Y luôn là người nhạy cảm và suy nghĩ sâu sắc. “Quan trọng không phải sức mạnh, mà là sự thật. Và sự thật, luôn có khả năng lay động lòng người.” Giọng y nhẹ nhàng, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại. Y luôn tin vào lòng trắc ẩn và sự lương thiện vốn có trong mỗi sinh linh, dù cho chúng có bị che mờ bởi những ham muốn và ảo vọng. Y nhớ lại cảm giác của những linh thú bị ép buộc tu luyện, sự đau đớn mà chúng phải chịu đựng, và y tin rằng, nếu chân lý được phơi bày, sẽ có rất nhiều sinh linh thức tỉnh.
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính, mái tóc bạc trắng như cước, chầm chậm vuốt chòm râu. Y luôn ôm theo một chồng sách cũ, và giờ đây, cuốn sách đó đang nằm gọn gàng trên đùi y. “Chân lý thất lạc đã bị che giấu quá lâu. Đã đến lúc nó được phơi bày.” Giọng y trầm mặc, chậm rãi, mang theo sự uyên bác của ngàn năm tri thức. Y đã dành cả đời để nghiên cứu những điển tịch cổ xưa, và y biết rõ, những gì Tần Mặc đang nói, không phải là điều mới mẻ, mà là một sự thật đã từng tồn tại, đã từng dẫn dắt Huyền Vực, trước khi bị dục vọng thăng tiên che lấp. Ánh mắt y tinh anh lướt qua Tần Mặc, như thể đang nhìn thấy một sợi dây liên kết giữa hiện tại và quá khứ xa xăm.
Tần Mặc lắng nghe, đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Hắn hiểu rõ những nỗi lo toan của Lục Vô Trần, sự kiên định của Tô Lam, lòng trắc ẩn của Viên Minh, và sự uyên bác của Thiên Sách Lão Nhân. Mỗi người trong số họ đều mang một phần mảnh ghép quan trọng cho bức tranh lớn mà hắn đang vẽ. Hắn không hề vội vã, bởi hắn biết, một cuộc cách mạng tư tưởng không thể được thúc đẩy bằng sự nóng vội, mà phải bằng sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của chiếc bàn gỗ dưới tay, của tách trà trong lòng bàn tay, của làn khói trà đang lượn lờ. Chúng đều có khát khao được là chính mình, được tồn tại theo cách tự nhiên nhất. Và đó chính là nền tảng cho "Đạo lý" mà hắn sắp công bố.
Tần Mặc khẽ thở ra một hơi dài, mùi trà thơm hòa quyện với mùi gỗ ấm áp, tạo nên một không gian thư thái nhưng cũng đầy tập trung. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa vạn vật quanh mình, và điều đó càng củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường đang đi. Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giữa hai phe phái, mà là cuộc chiến giành lấy tâm trí và linh hồn của Huyền Vực. Và để thắng được cuộc chiến ấy, họ cần một lời đáp trả không chỉ mạnh mẽ, mà còn phải thấm sâu vào lòng người, đánh thức những bản chất đã bị lãng quên. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá vọng vào, như một lời nhắc nhở về sự tuần hoàn của tự nhiên, về sự sống và sự cân bằng vĩnh cửu.
***
Buổi trưa, ánh nắng ấm dịu xuyên qua những tán lá xanh mướt, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên nền nhà gỗ. Tiếng chim hót đã thưa thớt hơn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và tập trung trong gian phòng. Tần Mặc đã đặt xuống chén trà, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc, những người đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm, những người đã đặt niềm tin vào con đường mà hắn đang dẫn lối. Hắn biết, đây là thời điểm quan trọng nhất.
Hắn khẽ vươn tay, lấy ra từ trong túi áo một cuộn da dê cổ. Cuộn da không quá lớn, nhưng được cuộn chặt và buộc bằng một sợi dây lụa đã ngả màu thời gian. Khi sợi dây được tháo ra, cuộn da từ từ mở ra, để lộ những dòng chữ và hình vẽ tinh xảo được khắc họa tỉ mỉ. Không phải là những nét mực thông thường, mà dường như được khắc trực tiếp lên bề mặt da, tạo nên một cảm giác cổ kính và trang trọng. Ánh nắng trưa xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi trực tiếp lên cuộn da, làm nổi bật từng nét chữ, từng đường nét của những hình vẽ kỳ lạ nhưng đầy ý nghĩa, như thể đang làm bừng sáng tầm quan trọng của nó.
“Đây là bản thảo cuối cùng của ‘Đạo lý vạn vật dung hợp’,” Tần Mặc cất lời, giọng điệu bình thản nhưng mỗi âm tiết đều chứa đựng sức nặng, như những tảng đá ngàn cân. Hắn nhẹ nhàng trải cuộn da lên mặt bàn trà, để mọi người có thể nhìn rõ. Mùi da thuộc cổ xưa và một hương thơm thảo mộc nhè nhẹ tỏa ra từ cuộn da, lấp đầy không gian. “Nó không chỉ là một công pháp, mà là một triết lý sống, một con đường cho vạn vật tìm lại bản chất của mình.”
Tô Lam cúi xuống, đôi mắt phượng chăm chú nghiên cứu từng dòng chữ. Nàng đã tham gia vào quá trình xây dựng Đạo lý này từ những ngày đầu, nhưng mỗi lần đọc lại, nàng lại cảm nhận được một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn. “Nguyên lý ‘vạn vật đồng nguyên, dung hợp bất tận’ là cốt lõi,” nàng khẽ nói, chỉ vào một đoạn chữ được khắc sâu hơn những đoạn khác. “Nó đối lập hoàn toàn với ‘thăng tiên cực đoan’ của Thiên Diệu. Thay vì cưỡng ép biến đổi, nó khuyến khích sự hòa hợp và phát triển tự nhiên.” Nàng cảm nhận được sự tinh túy trong từng lời lẽ, một sự tinh túy mà nàng đã không tìm thấy trong bất kỳ giáo điều tu luyện nào trước đây.
Linh Dược Sư, Bạch Lão, ông lão gầy yếu với tóc bạc trắng và đôi mắt mờ đục, khẽ gật gù. Ông đẩy gọng kính lên sống mũi, chăm chú nhìn vào những hình vẽ miêu tả chu trình của tự nhiên, sự luân chuyển của năng lượng giữa các vật thể. “Sức mạnh của sự chữa lành, sự cân bằng của tự nhiên… Đạo lý này sẽ là phương thuốc cho Huyền Vực đang bệnh tật.” Giọng ông yếu ớt, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự tinh anh và trí tuệ. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự hủy hoại do sự mất cân bằng gây ra, và trong Đạo lý này, ông nhìn thấy một con đường để chữa lành tất cả. Mùi thảo dược thoang thoảng từ trang phục của ông hòa quyện với mùi da thuộc và trà, tạo nên một không khí thanh tịnh.
Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng của y giờ đây không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. Y đưa ngón tay gầy gò chạm nhẹ vào những nét chữ, như muốn cảm nhận từng ý nghĩa sâu xa. “Nó không ép buộc. Nó chỉ dẫn lối. Điều này mới là tự do thực sự.” Giọng y trầm hơn, nhưng không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là một niềm tin mới đang dần định hình. Y đã từng bị giam cầm bởi những giáo điều, những khuôn khổ c���a con đường thăng tiên, và giờ đây, y cảm thấy như được giải thoát. Y cảm nhận được ý chí tồn tại của chính mình đang được tôn trọng, được lắng nghe.
Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn bắt đầu giải thích chi tiết từng phần của Đạo lý. Hắn nói về “ý chí tồn tại” của vạn vật, không chỉ là con người hay thần thú, mà là cả một dòng sông, một ngọn núi, một thanh kiếm. Hắn giải thích làm thế nào “vật tính” – bản chất cốt lõi của mỗi thực thể – có thể được nuôi dưỡng và phát triển mà không cần phải cưỡng ép nó trở thành một thứ khác. Hắn dùng những ví dụ đơn giản từ cuộc sống hàng ngày ở Vô Tính Thành, nơi mọi thứ đều được phép là chính nó, để minh họa cho những nguyên lý phức tạp.
“Một dòng sông, khát khao của nó là chảy về biển cả,” Tần Mặc chậm rãi nói, giọng hắn vang vọng trong căn phòng. “Nếu chúng ta ép buộc nó phải bay lên trời, nó sẽ khô cạn và biến mất. Nhưng nếu chúng ta để nó chảy, nó sẽ mang phù sa, nuôi dưỡng sự sống, và cuối cùng hòa mình vào đại dương bao la, trở thành một phần của vạn vật rộng lớn hơn.” Hắn chỉ vào một hình vẽ trên cuộn da, miêu tả một dòng sông uốn lượn qua những ngọn núi xanh biếc, rồi đổ ra biển cả mênh mông.
Hắn tiếp tục giải thích về sự “dung hợp”, không phải là hòa tan hay mất đi bản sắc, mà là sự tương tác, bổ sung lẫn nhau, tạo nên một tổng thể mạnh mẽ và bền vững hơn. “Khi vạn vật dung hợp, chúng không mất đi ý chí tồn tại của mình, mà chúng kết nối, chia sẻ, và cùng phát triển. Một cây cổ thụ không cần phải biến thành tiên nhân để trở nên vĩ đại. Nó có thể dùng rễ của mình để ôm lấy đất, tán lá của mình để che chở muôn loài, và thân cây của mình để làm nơi trú ngụ cho hàng ngàn sinh linh. Đó chính là sự vĩ đại của nó, là ‘thăng tiên’ theo cách riêng của nó.”
Các thành viên chăm chú lắng nghe, đôi khi ghi chép vài điều vào sổ tay, đôi khi lại trầm ngâm suy nghĩ. Ánh nắng mặt trời dần dịch chuyển, nhưng sự tập trung của họ không hề suy giảm. Họ cảm nhận được một luồng tư tưởng mới mẻ, một con đường khác biệt hoàn toàn với những gì họ từng được dạy dỗ. Con đường này không hứa hẹn sức mạnh vô biên hay sự trường sinh bất tử một cách cưỡng ép, mà nó hứa hẹn một sự hài hòa, một sự cân bằng mà Huyền Vực đã đánh mất từ lâu.
Tô Lam, nàng cảm thấy một sự thanh tịnh trong tâm hồn. Những lời của Tần Mặc như gột rửa đi những lớp bụi giáo điều đã bám sâu vào tiềm thức nàng. Nàng nhìn thấy con đường đúng đắn, không phải là con đường đấu tranh để vươn tới một đỉnh cao ảo vọng, mà là con đường trở về với bản nguyên, với ý chí tồn tại thuần khiết nhất.
Lục Vô Trần, những nếp nhăn trên khuôn mặt y dường như giãn ra. Y nhìn thấy một hy vọng mới, một lối thoát khỏi vòng lặp vô tận của sự truy cầu và tuyệt vọng. Y cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, một sự nhẹ nhõm mà y đã không cảm nhận được trong hàng thế kỷ.
Bạch Lão khẽ nhắm mắt, hít thở sâu, như thể đang hấp thụ tinh hoa của Đạo lý vào trong từng tế bào. Ông tin rằng, đây chính là liều thuốc giải cho bệnh tật của Huyền Vực.
Viên Minh, y lặng lẽ ghi chép, nhưng đôi mắt y lại rực sáng. Y cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc với vạn vật, và y biết rằng, Đạo lý này sẽ mang lại sự bình yên cho rất nhiều linh hồn đang lạc lối.
Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây, nó không chỉ là mùi hương, mà nó còn là biểu tượng của sự tĩnh lặng, sự thanh khiết mà Tần Mặc và Đạo lý của hắn đang mang lại. Cuộn da dê cổ nằm trên bàn, không chỉ là một bản thảo, mà là một lời tuyên ngôn, một lời hứa về một tương lai cân bằng hơn cho Huyền Vực.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và tán cây cổ thụ, cuộc thảo luận trong gian phòng riêng của Quán Trà Vọng Nguyệt vẫn tiếp diễn không ngừng. Ánh sáng tự nhiên dần nhường chỗ cho ánh đèn dầu ấm áp được thắp lên, cùng với ánh trăng vàng vọt bắt đầu lấp ló sau những áng mây. Không khí trở nên căng thẳng hơn, nhưng không phải vì bất đồng, mà là vì sự tập trung cao độ và tinh thần hợp tác. Từng câu chữ, từng ý ngh��a trong bản thảo "Đạo lý vạn vật dung hợp" đều được mổ xẻ, trau chuốt tỉ mỉ, nhằm đảm bảo tính mạch lạc, sức mạnh của thông điệp, và khả năng lay động lòng người.
Viên Minh, với vẻ mặt trầm tư, khẽ đặt tay lên cuộn da dê. “Làm sao để chúng sinh hiểu được rằng ‘dung hợp’ không phải là thoái hóa, mà là một hình thái tiến hóa khác, bền vững hơn? Nhiều người đã bị tẩy não bởi tư tưởng thăng tiên cực đoan, họ sẽ coi đây là sự yếu kém, sự từ bỏ khát vọng.” Giọng y vẫn nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự lo lắng cho những tâm hồn đã quá lâu bị mắc kẹt trong ảo vọng.
Tần Mặc ngẩng đầu, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bắt đầu rọi xuống khu vườn, vẽ nên những bóng đổ mờ ảo. “Chúng ta sẽ không ép buộc. Chúng ta sẽ phơi bày sự thật, cho họ thấy hậu quả của con đường cũ, và cho họ một lựa chọn khác. Lựa chọn không phải là mệnh lệnh, mà là quyền tự do của mỗi sinh linh.” Hắn tin vào sự thức tỉnh của vạn vật, tin rằng ý chí tồn tại sâu thẳm trong mỗi linh hồn sẽ dẫn dắt chúng tìm về bản nguyên.
Thiên Sách Lão Nhân, với kinh nghiệm uyên bác của mình, khẽ vuốt chòm râu bạc trắng. “Trong các điển tịch cổ, có ghi chép về một loại ‘tâm pháp’ tương tự, đã bị lãng quên từ thời hồng hoang, gọi là ‘Vạn Linh Quy Nguyên Khuyết’. Nếu có thể liên kết Đạo lý của Tần Mặc với những ghi chép cổ xưa này, sức thuyết phục sẽ tăng lên gấp bội. Nó sẽ chứng minh rằng đây không phải là một điều mới mẻ, mà là một chân lý đã từng tồn tại, chỉ bị thời gian và dục vọng che lấp.” Giọng y trầm mặc, nhưng mỗi lời nói đều mang theo trọng lượng của lịch sử. Y tin rằng, việc phục hồi những tri thức cổ xưa sẽ là cầu nối vững chắc nhất để thuyết phục những người còn hoài nghi.
Tô Lam, với ánh mắt sắc bén, nhìn thẳng vào Tần Mặc. “Chúng ta cần một kế hoạch công bố rõ ràng, một địa điểm và thời điểm đủ lớn để thông điệp không thể bị dập tắt bởi Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta công khai đối địch tư tưởng với hắn.” Nàng hiểu rõ bản chất độc đoán của Thi��n Diệu, và nàng biết rằng, bất kỳ động thái nào của họ cũng sẽ gặp phải sự phản kháng dữ dội.
Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam, rồi lại nhìn lướt qua từng người trong số họ. Ánh mắt hắn kiên định, như thể đã nhìn thấy trước con đường phía trước. “Chúng ta sẽ công bố nó. Ngay tại trung tâm của Huyền Vực, nơi tất cả đều phải lắng nghe.” Lời nói của Tần Mặc vang lên dứt khoát, không chút do dự, như một lời tuyên chiến ngầm. Hắn biết rằng, để thay đổi cả một thế giới, họ phải đối đầu trực diện, không thể lẩn tránh.
Cuộc thảo luận tiếp tục xoay quanh những chi tiết cụ thể của kế hoạch. Họ bàn bạc về cách thức truyền đạt thông điệp, làm sao để nó có thể đến được với cả tu sĩ lẫn phàm nhân, làm sao để vượt qua sự kiểm soát gắt gao của Thiên Diệu Tôn Giả. Lục Vô Trần đề xuất việc sử dụng các mạng lưới thông tin ngầm mà y đã xây dựng trong nhiều năm, những kênh liên lạc tưởng chừng vô hại nhưng lại có thể lan truyền tin tức nhanh chóng như gió. Viên Minh thì nghĩ đến việc dùng những câu chuyện, những ví dụ cụ thể về sự mất cân bằng và hậu quả của nó, để đánh thức lòng trắc ẩn trong mỗi người. Bạch Lão tập trung vào việc nhấn mạnh khía cạnh chữa lành và cân bằng của Đạo lý, như một liều thuốc cho một thế giới đang hấp hối.
Họ cùng nhau kiểm tra lại từng phần của bản thảo, sửa đổi ngôn từ cho thêm phần tinh tế, hùng hồn, và dễ hiểu. Từng câu, từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, đảm bảo rằng không có bất kỳ lỗ hổng nào để đối phương có thể lợi dụng. Họ muốn Đạo lý này không chỉ là một tập hợp các nguyên lý, mà là một lời hiệu triệu, một lời cảnh tỉnh, và một tia hy vọng.
Áp lực đè nặng lên vai mỗi người. Tần Mặc cảm thấy rõ gánh nặng của trách nhiệm, của số phận Huyền Vực đặt trên đôi vai mình. Hắn lo lắng về hậu quả của việc công khai đối đầu với Thiên Diệu, về những trận chiến tư tưởng và có thể là cả quân sự sắp tới. Tuy nhiên, hắn không hề nao núng. Ý chí tồn tại của bản thân hắn, khát khao mang lại sự cân bằng cho vạn vật, đã trở thành ngọn h���i đăng soi sáng con đường.
Tô Lam vẫn còn những tàn dư của giáo điều tông môn cũ trong tiềm thức, nhưng nàng đã lựa chọn. Nàng không ngừng đấu tranh để tin tưởng hoàn toàn vào con đường mới, và nàng lo lắng cho sự an nguy của Tần Mặc và liên minh. Nàng biết, Thiên Diệu sẽ không từ thủ đoạn nào để dập tắt ngọn lửa này.
Lục Vô Trần, dù vẫn còn chút e dè trước một cuộc cách mạng quá lớn, nhưng ngọn lửa hy vọng trong y đã bùng cháy mạnh mẽ. Y đã mệt mỏi với con đường tu luyện cũ, và giờ đây, y sẵn sàng dùng toàn bộ ý chí và sức lực còn lại để theo đuổi con đường mới này.
Các thành viên khác, dù lòng vẫn còn chút sợ hãi khi phải đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả – kẻ có quyền lực tối thượng – nhưng niềm tin vào Tần Mặc và Đạo lý mới đã trở thành động lực mạnh mẽ nhất. Họ nhìn thấy một tương lai khác, một tương lai mà vạn vật có thể sống trong sự cân bằng, không còn bị ép buộc phải "lên tiên" một cách cực đoan.
Ánh trăng đã lên cao, soi rọi rõ hơn những đường nét cổ kính của Quán Trà Vọng Nguyệt. Sân nhỏ và ao cá giờ đây lung linh trong ánh bạc. Cả nhóm cùng nhau vạch ra một kế hoạch chi tiết cho việc công bố "Đạo lý vạn vật dung hợp", bao gồm cả việc chuẩn bị cho những phản ứng dữ dội từ Thiên Diệu Tôn Giả. Họ biết rằng, cuộc đối đầu trực diện giữa Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm xảy ra, không chỉ về tư tưởng mà còn có thể là quân sự. Việc công bố Đạo lý này sẽ gây ra một làn sóng chấn động lớn khắp Huyền Vực, làm lung lay niềm tin của nhiều tu sĩ vào Thiên Diệu, và buộc các thế lực trung lập phải sớm lựa chọn phe phái của mình.
Sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Tần Mặc và liên minh cho thấy họ đã sẵn sàng cho một cuộc chiến lớn hơn. Một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ, bằng niềm tin, và bằng sự thật. Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của cả gian phòng, của vạn vật xung quanh đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một luồng năng lượng mạnh mẽ. Hắn biết, đây là thời điểm không thể lùi bước. Ngọn lửa trong hắn cháy bùng, sáng rực rỡ dưới ánh trăng. Cuộc chiến giành lấy linh hồn của Huyền Vực, đã đến hồi gay cấn nhất.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.