Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 918: Bình Minh Cân Bằng: Lời Tuyên Ngôn Giữa Hoàng Thành

Ánh trăng đã lùi xa, nhường chỗ cho vầng dương rực rỡ. Hoàng Thành Thiên Long, nơi ngàn năm qua vẫn được xem là trung tâm quyền uy và phồn thịnh của Huyền Vực, giờ đây lại đứng trước một bình minh đầy biến động. Lời tuyên chiến ngầm của Tần Mặc trong đêm hội nghị đã biến thành hành động, hứa hẹn một cuộc đối đầu tư tưởng không khoan nhượng, mà phần cuối chương trước đã nhen nhóm ngọn lửa trong lòng mỗi thành viên liên minh. Cuộc chiến giành lấy linh hồn của Huyền Vực, đã đến hồi gay cấn nhất.

***

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng ban mai đã cố sức xuyên qua màn sương mỏng giăng mắc trên những mái ngói cong vút của Hoàng Thành Thiên Long. Quảng trường trung tâm, một không gian rộng lớn lát đá xanh ngọc bích, thường ngày là nơi diễn ra các lễ hội hoặc những tuyên bố trọng đại, hôm nay lại mang một vẻ căng thẳng khác thường. Mặc cho "Thiên Cấm Lệnh" của Thiên Diệu Tôn Giả đã ban bố, cấm đoán mọi sự tụ tập liên quan đến Tần Mặc và "Đạo lý cân bằng" của hắn, một đám đông khổng lồ vẫn không hẹn mà đến, tề tựu đông nghịt, chật kín cả quảng trường và tràn ra các con phố lân cận.

Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp cổ xưa, đứng sừng sững như chứng nhân. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Nhưng vẻ uy nghi ấy hôm nay lại không thể xoa dịu được không khí bất an. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, tất cả đều bị nuốt chửng bởi một luồng sóng xì xào không ngớt.

"Liệu hắn có dám xuất hiện?" một tu sĩ trung niên thì thầm, ánh mắt vừa tò mò vừa hoài nghi đảo qua đám đông. "Thiên Diệu Tôn Giả đã ra lệnh cấm nghiêm ngặt mà." Lời hắn nói nhanh chóng bị lu mờ bởi những tiếng thì thầm khác, như những con sóng nhỏ va vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn tạp nhưng đầy sức nặng của sự chờ đợi và căng thẳng. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường và cả mùi mồ hôi của đám đông chen chúc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

Trần Trưởng Lão, một kẻ gián điệp cấp cao của Thiên Diệu, đứng lẫn trong đám đông nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi khác biệt với bộ đạo bào lụa và ánh mắt sắc sảo. Y không ngừng quan sát, vẻ mặt đầy khinh bỉ và giận dữ. "Ghi lại từng chữ, từng cử chỉ của kẻ tà ma này!" y nghiến răng thì thầm với thuộc hạ của mình, những tên Phàm Nhân Thị Vệ mặc áo giáp nhẹ, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng không giấu nổi sự tò mò. Chúng, những kẻ từng thề trung thành với Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây cũng bị cuốn vào vòng xoáy của sự kiện này, vừa phải thi hành nhiệm vụ duy trì trật tự, vừa không ngừng lắng nghe những lời đồn đại, những câu hỏi nhức nhối đang lan truyền khắp nơi. Ánh mắt chúng đảo qua từng gương mặt trong đám đông, cố gắng dập tắt những mầm mống bất ổn, nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một hạt giống hoài nghi cũng đã bắt đầu nảy mầm.

Đám đông chen chúc, xô đẩy nhau, mỗi người đều muốn có được một vị trí tốt nhất để quan sát. Ánh nắng buổi trưa gay gắt đổ xuống, khiến không khí trở nên oi ả, nhưng không ai muốn rời đi. Những ánh mắt dò xét, chờ đợi hướng về một đài cao tạm bợ được dựng lên giữa quảng trường. Đó không phải là một đài cao lộng lẫy, mà chỉ là một bục gỗ đơn sơ, mộc mạc, như thể muốn nói lên sự giản dị, chân thực của thông điệp sắp được truyền đi. Tiếng trống canh gác đều đặn từ các tháp canh xa xăm, tiếng chuông chùa thanh thoát và cả tiếng đọc sách từ các học viện, tất cả đều trở nên yếu ớt, lạc lõng trong không khí căng thẳng bao trùm. Mọi sự chú ý đều dồn về một điểm, về một người mà Thiên Diệu Tôn Giả gọi là tà ma, là kẻ phá hoại thiên đạo.

Viên Minh, một tu sĩ trẻ với dáng người thư sinh và đôi mắt buồn, đứng giữa đám đông, lòng tràn đầy băn khoăn. Y đã nghe nhiều về Tần Mặc, về những lời đồn đại trái chiều. Lòng trắc ẩn và sự hoài nghi về con đường tu luyện truyền thống đã gặm nhấm y từ lâu, và giờ đây, y hy vọng sẽ tìm thấy một lời giải đáp. Bên cạnh y, Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính tinh anh, vẫn ôm khư khư chồng sách cũ kỹ. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như thể đang đọc một trang sử mới đang được viết ngay trước mắt mình. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe," lão thì thầm, không phải với ai khác, mà là với chính mình, với những trang sách im lìm trong tay.

Phía rìa quảng trường, một ông lão gầy gò, tóc bạc, tay ôm cây đàn tì bà, cũng đang lắng nghe. Ông là một Người Kể Chuyện, một người dân bình thường, nhưng đôi mắt ông sáng rực, đầy biểu cảm. Ông đã chứng kiến biết bao câu chuyện được viết nên, được truyền tụng, và ông biết rằng, mỗi câu chuyện đều có linh hồn của nó. Hôm nay, ông cảm thấy m��t câu chuyện vĩ đại đang bắt đầu, một câu chuyện có thể thay đổi vận mệnh của cả Huyền Vực.

***

Trong cái im lặng đầy áp lực, một bóng người bình dị xuất hiện. Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, bước lên đài. Khuôn mặt hắn thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, làn da ngăm nắng, và trang phục vải thô đơn giản, màu sắc nhã nhặn, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào. Hắn không có vẻ ngoài của một vị tông chủ uy nghi, cũng chẳng có khí chất của một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng bước chân hắn vững chãi, bình thản, như thể đang bước đi trên chính mảnh đất Vô Tính Thành của mình.

Ngay lập tức, mọi ánh mắt đổ dồn về hắn. Tiếng xì xào lắng xuống, thay vào đó là một sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ luồn qua những ngọn cờ và tiếng tim đập gấp gáp của hàng vạn người. Đứng phía sau hắn, Tô Lam, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, và thanh kiếm cổ bên hông được nàng siết chặt chuôi. Ánh mắt nàng sắc bén quét qua đám đông, sẵn sàng bảo vệ Tần Mặc trước bất kỳ hiểm nguy nào. Nàng vẫn còn những tàn dư của giáo điều tông môn cũ trong tiềm thức, nhưng nàng đã lựa chọn. Nàng không ngừng đấu tranh để tin tưởng hoàn toàn vào con đường mới, và nàng lo lắng cho sự an nguy của Tần Mặc và liên minh. Nàng biết, Thiên Diệu sẽ không từ thủ đoạn nào để dập tắt ngọn lửa này.

Bên cạnh Tô Lam, Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, đứng với vẻ trầm tư nhưng ánh mắt tràn đầy hy vọng. Y vẫn mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu. Dù vẫn còn chút e dè trước một cuộc cách mạng quá lớn, nhưng ngọn lửa hy vọng trong y đã bùng cháy mạnh mẽ. Y đã mệt mỏi với con đường tu luyện cũ, và giờ đây, y sẵn sàng dùng toàn bộ ý chí và sức lực còn lại để theo đuổi con đường mới này.

Tần Mặc không dùng linh lực để khuếch đại giọng nói. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận ý chí tồn tại của đất đá dưới chân, của gió thoảng qua tóc, của những con người đang đứng trước mặt hắn. Giọng hắn trầm ấm, bình thản nhưng đầy sức mạnh nội tâm, vang vọng khắp quảng trường, như một tiếng chuông buổi sớm làm thức tỉnh những tâm hồn đang ngủ mê.

"Kính chào chư vị tu sĩ, chư vị phàm nhân của Huyền Vực," Tần Mặc bắt đầu, lời nói chậm rãi, rõ ràng, không chút khoa trương. "Ta là Tần Mặc, đến từ Vô Tính Thành, một nơi mà nhiều người trong chư vị coi là phế địa, là nơi không vật nào có thể tu luyện, không ai theo đuổi con đường thăng tiên."

Một làn sóng xì xào nhỏ vang lên, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi sự tò mò. Hắn tiếp tục, ánh mắt quét qua từng gương mặt, như thể đang trò chuyện riêng với mỗi người. "Vạn vật đều có khát vọng. Khát vọng thăng tiên không phải là sai, nhưng liệu đó có phải là con đường duy nhất? Và liệu cái giá phải trả có quá đắt?"

Câu hỏi của Tần Mặc vang vọng, xuyên thẳng vào tâm can của hàng vạn người. Nó không phải là một lời buộc tội, mà là một lời mời gọi suy ngẫm. Hắn không phủ nhận khát vọng thăng tiên, mà chỉ đặt ra nghi vấn về sự độc tôn của nó.

"Trong hàng ngàn năm, niềm tin sắt đá rằng mọi thứ đều có thể thăng tiên nếu tu luyện đến cực hạn đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh," Tần Mặc nói tiếp, giọng điệu chuyển sang một sự trầm tư sâu sắc. "Nhưng có một chân lý thất lạc từ xa xưa đã cảnh báo: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Chân lý ấy ám chỉ rằng sự truy cầu vô độ này sẽ dẫn đến tai họa khôn lường." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm sâu vào tâm trí người nghe. Không khí trở nên nặng nề hơn, những tu sĩ lớn tuổi bắt đầu cau mày, trong khi những người trẻ tuổi lại hiện lên vẻ băn khoăn.

"Ta đến đây không phải để phủ nhận con đường tu luyện, mà để thức tỉnh một chân lý đã bị lãng quên: Đạo lý vạn vật dung hợp." Tần Mặc tuyên bố, ánh mắt hắn rực sáng. "Đạo lý này không phải là một tà thuyết, cũng không phải là sự yếu đuối. Nó là sự trở về với bản nguyên, là sự tôn trọng ý chí tồn tại của mỗi thực thể, là con đường để Huyền Vực tìm lại sự cân bằng đã đánh mất." Lời nói của hắn không hùng hồn như những vị tông chủ, không mạnh mẽ như những lời ra lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng lại mang một sức nặng của sự thật, của sự chân thành không thể chối cãi, khiến người nghe phải lắng đọng.

***

Tần Mặc tiếp tục bài diễn thuyết của mình, giọng nói tuy không lớn nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu, như một dòng nước mát rót vào lòng những người khát khao, nhưng cũng như một ngọn lửa thiêu đốt niềm tin của kẻ cố chấp. Hắn giải thích về "Đạo lý vạn vật dung hợp", về việc mỗi vật đều có "vật tính" riêng, có quyền được tồn tại theo bản chất của mình.

"Khi một viên đá cố chấp thành ngọc quý, nó sẽ mất đi sự kiên cố của đá. Khi một con sông khao khát thành biển lớn, nó sẽ khô cạn dòng chảy của mình. Khi một cái cây cố gắng trở thành thần mộc, nó có thể mất đi sự xanh tươi, khả năng nuôi dưỡng vạn vật xung quanh." Hắn dùng những ví dụ đơn giản, gần gũi nhất, khiến cả phàm nhân lẫn tu sĩ đều có thể hiểu được. "Vạn vật đều có giá trị trong bản chất của nó. Sự thăng hoa không nhất thiết phải là sự biến đổi hoàn toàn, mà có thể là sự phát huy đến cực hạn cái bản chất vốn có, trong sự hài hòa với vạn vật khác."

Hắn nói về Vô Tính Thành, nơi vạn vật không truy cầu thăng tiên nhưng vẫn bình yên và tràn đầy sức sống. "Ở Vô Tính Thành, một phiến lá biết nó là lá, một dòng suối biết nó là suối. Chúng không cố gắng trở thành thứ khác, không ép buộc bản thân phải phá vỡ giới hạn tự nhiên để đạt được một cái gọi là 'tiên cảnh'. Chúng sống trọn vẹn với vật tính của mình, cống hiến cho vòng tuần hoàn của tự nhiên, và chính điều đó đã tạo nên sự bình yên, sự thịnh vượng bền vững."

Bài nói của Tần Mặc chạm đến những suy nghĩ sâu thẳm mà nhiều tu sĩ đã bỏ quên trong cuộc truy cầu sức mạnh. Viên Minh, đôi mắt buồn giờ đây ánh lên tia sáng của sự giác ngộ, y lẩm bẩm, "Đúng vậy... chúng ta đã bỏ quên điều gì đó... Chúng ta đã chạy theo một mục tiêu quá lớn, mà quên đi chính bản thân mình và những gì xung quanh." Y cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thật kinh hoàng chợt hé mở.

Nhưng không phải ai cũng đón nhận thông điệp đó. Trần Trưởng Lão, gương mặt vốn đã đỏ bừng vì giận dữ, giờ đây càng thêm vặn vẹo. Y siết chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi: "Tà thuyết! Hoang đường! Hắn đang mê hoặc chúng sinh! Hắn đang phá hoại nền tảng của Huyền Vực!" Y muốn xông lên, muốn dùng linh lực hùng hậu của mình để dập tắt cái giọng nói bình thản nhưng đầy uy lực kia, nhưng lại bị ánh mắt sắc bén của Tô Lam và sự cảnh giác của Phàm Nhân Thị Vệ xung quanh kìm hãm.

Phàm Nhân Thị Vệ, những kẻ được giao nhiệm vụ duy trì trật tự, cũng không khỏi bối rối. Lời nói của Tần Mặc, tuy không mang tính tu luyện, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người. Chúng, những con người bình thường, không có linh lực, không có khát vọng thăng tiên, nhưng lại sống cuộc đời của mình một cách chân thật, hiểu rõ giá trị của sự tồn tại giản đơn. Một Phàm Nhân Thị Vệ thầm nghĩ, "Lời hắn nói... có gì sai đâu? Chẳng phải một bông hoa nở rộ đẹp nhất khi nó là chính nó, chứ không phải khi nó cố gắng thành một viên ngọc?"

Tần Mặc tiếp tục, giọng nói trở nên trầm hơn, mang theo chút bi tráng. "Khi mọi vật đều cố gắng 'thoát ly bản chất' một cách mù quáng, để rồi bị tha hóa, bị biến đổi thành những thứ không còn là chính mình, đó chính là nguồn gốc của sự mất cân bằng. Một thanh kiếm chỉ muốn chém giết, quên đi nhiệm vụ bảo vệ, sẽ trở thành hung khí. Một ngọn núi chỉ muốn vươn cao đến tận trời, sẽ sụp đổ, chôn vùi sự sống. Những bi kịch mà chư vị đã chứng kiến, những cuộc chiến tranh giành tài nguyên, những cảnh vật bị hủy hoại, há chẳng phải là hậu quả của sự truy cầu vô độ, của việc ép buộc vạn vật phải 'cao hơn' cái bản chất của chúng sao?"

Hắn không chỉ nói về vật chất, mà còn nói về cảm xúc, về ký ức. "Một ký ức muốn mãi mãi tồn tại, không muốn tan biến, sẽ trở thành nỗi ám ảnh. Một cảm xúc muốn được vĩnh cửu, không muốn thay đổi, sẽ trở thành gông cùm trói buộc. Vạn vật đều có vòng tuần hoàn của nó, có sinh, có diệt, có tụ, có tán. Sự cân bằng nằm ở việc chấp nhận vòng tuần hoàn đó, chứ không phải cố gắng bẻ cong nó."

Đám đông phản ứng mạnh mẽ. Nhiều người bắt đầu tranh cãi dữ dội, tiếng xì xào trở thành tiếng ồn ào nhỏ. Một số tu sĩ lớn tuổi lắc đầu ngao ngán, cho rằng Tần Mặc đang nói lời hoang đường, đang phá hoại tín ngưỡng ngàn đời. Nhưng cũng có rất nhiều tu sĩ trẻ, đặc biệt là những người đã chứng kiến hậu quả của sự mất cân bằng, những người đã mệt mỏi với cuộc chiến không ngừng nghỉ, bắt đầu lặng lẽ suy ngẫm. Ánh mắt họ dao động, niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên truyền thống bắt đầu lung lay. Trong lòng họ, một hạt giống của sự hoài nghi và một tia hy vọng mới đã được gieo.

***

Ánh nắng chiều đã ngả vàng, tô điểm cho những mái ngói cung điện một sắc màu cổ kính. Tần Mặc kết thúc bài diễn thuyết của mình, không hô hào khẩu hiệu, không kêu gọi bạo lực, chỉ đơn thuần là một lời thức tỉnh, một sự lựa chọn. Hắn đứng đó, bình thản nhìn khắp quảng trường, như thể đang trao cho mỗi người quyền được tự do suy nghĩ, tự do cảm nhận.

"Ta không yêu cầu chư vị từ bỏ con đường tu luyện. Ta cũng không yêu cầu chư vị từ bỏ khát vọng thăng tiên," Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên lần cuối, đầy trọng lượng. "Ta chỉ mong chư vị, hãy lắng nghe ý chí tồn tại của chính mình, của vạn vật xung quanh. Hãy lựa chọn con đường mà vạn vật có thể dung hợp, cùng tồn tại, không phải là con đường mà một kẻ đứng trên vạn vật để ép buộc chúng phải 'cao hơn' chính mình."

Hắn cúi đầu chào một cách khiêm nhường, rồi quay người bước xuống đài. Tô Lam, với ánh mắt sắc bén vẫn không rời khỏi đám đông, nhanh chóng bước theo, tay siết chặt chuôi kiếm. Lục Vô Trần, vẻ mặt trầm tư nhưng ánh mắt kiên định, cũng theo sát phía sau. Một nhóm nhỏ các tu sĩ trung thành, những người đã hoàn toàn tin tưởng vào "Đạo lý vạn v��t dung hợp", lập tức tạo thành một vòng bảo vệ xung quanh Tần Mặc, mở đường cho hắn rời khỏi quảng trường đang hỗn loạn.

Đám đông vẫn còn ở lại, không ai muốn rời đi ngay lập tức. Tiếng xì xào, tranh cãi, hoặc đơn thuần là tiếng thở dài suy ngẫm, hòa quyện vào nhau, tạo thành một âm thanh đặc trưng của sự thay đổi. Một tu sĩ trẻ, với khuôn mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đầy băn khoăn, thốt lên: "Lời hắn nói... có lý... nhưng nó đi ngược lại tất cả những gì ta đã học, tất cả những gì tông môn ta đã truyền dạy ngàn đời..." Bên cạnh y, một tu sĩ khác đáp lại, giọng điệu đầy sự mệt mỏi: "Vậy thì, có lẽ những gì chúng ta đã học không phải là tất cả sự thật."

Trần Trưởng Lão, với vẻ mặt đầy phẫn nộ và lo lắng, vội vã rời khỏi đám đông. Y mang theo những ghi chép vội vàng về "tội trạng" của Tần Mặc, về những lời "tà thuyết" mà hắn đã tuyên bố. Y biết rằng, bài diễn thuyết này không chỉ là một sự thách thức đơn thuần, mà là một ngòi nổ, một cú đánh trực diện vào quyền uy và niềm tin của Thiên Diệu Tôn Giả. Y phải nhanh chóng báo cáo về Thiên Diệu Tôn Giả, để hắn có thể đưa ra những biện pháp đàn áp mạnh mẽ hơn, dập tắt ngọn lửa mới này trước khi nó thiêu rụi toàn bộ Huyền Vực. Sự lung lay niềm tin của quần chúng, sự hoài nghi đang nảy mầm, đó là điều Thiên Diệu Tôn Giả không thể chấp nhận.

Viên Minh đứng giữa quảng trường, không rời đi. Y ngước nhìn về hướng Tần Mặc đã khuất, ánh mắt phức tạp. "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?" y tự hỏi, lời nói như tan vào không khí. Y cảm thấy một luồng năng lượng mới đang trỗi dậy trong lòng, một sự thôi thúc phải tìm kiếm sự thật, phải đặt câu hỏi về những gì đã được chấp nhận một cách mù quáng.

Người Kể Chuyện, ông lão ôm cây đàn tì bà, khẽ thở dài. "Hoàng Thành Thiên Long sẽ không còn yên bình nữa..." ông nói, ánh mắt xa xăm. Ông biết rằng, bài diễn thuyết của Tần Mặc, tưởng chừng chỉ là những lời nói đơn thuần, nhưng nó sẽ là ngòi nổ cho một cuộc đối đầu quy mô lớn hơn giữa liên minh của hắn và Thiên Diệu Tôn Giả. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ phản ứng một cách tàn nhẫn và quyết liệt hơn để dập tắt "tà thuyết" này. Các thế lực trung lập và những cá nhân dao động như Mộ Dung Tĩnh, người đang quan sát từ xa, sẽ phải đưa ra quyết định cuối cùng về phe phái của mình. Sự lan truyền của "Đạo lý vạn vật dung hợp" sẽ tạo ra một phong trào tư tưởng mới, thu hút thêm nhiều đồng minh cho Tần Mặc, nhưng cũng đồng nghĩa với những trận chiến khốc liệt sắp sửa bùng nổ.

Một luồng gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất ẩm, cùng với những hạt bụi li ti. Hạt giống đã được gieo. Dù có bị giẫm đạp, bị vùi lấp, nhưng một khi đã bén rễ, chúng sẽ vươn mình, đâm chồi, và có thể thay đổi cả một cánh rừng. Số phận của Huyền Vực, giờ đây, đã được đặt vào một ngã rẽ mới, nơi ánh sáng của "Đạo lý vạn vật dung hợp" vừa ló rạng, đối đầu trực diện với bóng tối của sự truy cầu thăng tiên cực đoan.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free