Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 921: Chân Lý Thức Tỉnh: Vết Sẹo Của Khát Vọng

Gió lạnh rít qua các khe đá, mang theo hơi ẩm và những bông tuyết đầu mùa lất phất rơi, đậu trắng xóa trên mái tháp và những cành cây khẳng khiu. Trong Tháp Mật Đàm, không khí vẫn trang nghiêm, tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình. Mộ Dung Tĩnh đứng bên cửa sổ bằng băng giá, đôi mắt phượng nhìn ra phía xa, nơi những bông tuyết trắng xóa đang rơi xuống như những giọt nước mắt lạnh lẽo của trời đất. Chồng báo cáo mật trong tay nàng, chi tiết về phản ứng của Huyền Vực sau bài diễn thuyết của Tần Mặc, và cả những động thái đàn áp đầu tiên của Thiên Diệu Tôn Giả, đã khiến nội tâm nàng giằng xé dữ dội. Những lời Tần Mặc nói, những hình ảnh về linh vật bị ép buộc tu luyện, về sự khô héo của linh hồn khi chỉ biết truy cầu thăng tiên, cứ quay cuồng trong tâm trí nàng. Một luồng linh lực khẽ rung động, tín hiệu truyền âm từ Trần Trưởng Lão vang lên trong đầu nàng, nhắc nhở về quyền lực tối cao đang bao trùm, về mệnh lệnh "thanh lọc" những kẻ dao động. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió và tuyết bao trùm lấy mình, biết rằng sẽ không còn nhiều thời gian để nàng tiếp tục dao động. Cuộc đối đầu đã bắt đầu, và nàng, dù muốn hay không, cũng sẽ phải lựa chọn một phe.

***

Trong một góc khuất yên tĩnh của Quán Trà Vọng Nguyệt, ánh hoàng hôn dịu nhẹ đổ xuống sân nhỏ lát đá xanh rêu, phản chiếu lung linh trên mặt ao cá trong vắt. Nơi đây, những cây thủy trúc mảnh mai rì rào trong gió nhẹ, và tiếng nước chảy róc rách từ một thác đá nhân tạo nhỏ tạo nên một bản hòa tấu thanh bình. Mùi trà thơm dịu, quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ những chậu cây cảnh đặt quanh hiên, và mùi gỗ trầm ấm của căn nhà gỗ đơn sơ, tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng đến lạ thường. Chiều tà, khi những vệt nắng cuối cùng còn vương trên mái hiên rộng, Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đang ngồi quây quần bên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ly trà vẫn còn nghi ngút khói.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn mặc bộ y phục vải thô đơn giản, không chút hoa mỹ, hoàn toàn hòa mình vào không khí mộc mạc của quán trà. Hắn lắng nghe Tô Lam và Lục Vô Trần trình bày những tin tức vừa thu thập được, về những phản ứng đầu tiên từ phía Thiên Diệu Tôn Giả.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, thường ngày vẫn toát lên vẻ thông minh và kiên định, giờ đây lại mang theo một chút lo lắng. Mái tóc đen dài của nàng buộc cao gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thanh thoát. Nàng đặt nhẹ chén trà xuống bàn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự thận trọng: "Tôn Giả đã bắt đầu hành động, dù chỉ là những động thái nhỏ, nhưng ý đồ rất rõ ràng. Các tông môn nhỏ và tu sĩ trẻ tuổi công khai ủng hộ chúng ta đang bị theo dõi gắt gao. Một vài người đã bị triệu tập, thậm chí là giam giữ để 'giáo huấn' lại."

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ h��n sâu những nếp nhăn của lo âu, thở dài một tiếng nặng nề. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng của y càng khiến y trông thêm mệt mỏi. Đôi mắt sâu trũng của y chứa đựng sự hoài nghi về cuộc đời và sự chán nản trước những gì y đã chứng kiến. "Chỉ là động thái nhỏ, nhưng đã đủ để gieo rắc sợ hãi trong lòng những kẻ mới nhen nhóm niềm tin. Họ đã quá quen với sự đàn áp của quyền lực tối cao rồi. Chúng ta không thể để tư tưởng của mình bị bóp méo hay dập tắt chỉ vì những biện pháp răn đe ban đầu này. Cần một thứ gì đó mạnh mẽ hơn, chân thực hơn để thức tỉnh họ, để họ dám đứng lên bảo vệ con đường của mình."

Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây bỗng trở nên lạc lõng giữa những lời nói nặng nề. Tần Mặc nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng ánh mắt hắn vẫn bình thản. Hắn không vội vã đáp lời, mà để những suy nghĩ lắng đọng, như những hạt cát chìm sâu dưới đáy sông. Hắn cảm nhận được sự lo lắng của Tô Lam, sự mệt mỏi của Lục Vô Trần, và cả những gợn sóng bất an đang lan tỏa khắp Huyền Vực. Hắn biết, lời nói suông không đủ, lý lẽ khô khan không đủ để chống lại niềm tin sắt đá đã tồn tại hàng ngàn năm, được củng cố bằng quyền lực và sự đàn áp.

Cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn sâu vào Tô Lam và Lục Vô Trần. Giọng nói của hắn trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều mang theo một sức nặng khó tả, như những viên đá quý được mài giũa cẩn thận. "Sự đàn áp của Thiên Diệu Tôn Giả là điều tất yếu. Hắn ta không thể chấp nhận bất kỳ điều gì thách thức nền tảng quyền lực của mình. Tuy nhiên, quyền lực và sự sợ hãi chỉ có thể kiểm soát thể xác, không thể giam cầm được ý chí. Để chống lại một giáo lý đã ăn sâu vào tiềm thức, chúng ta không thể chỉ dùng lời nói. Chúng ta cần chạm đến trái tim và lương tri của vạn vật. Hãy cho họ thấy cái giá thực sự của việc 'thoát ly bản chất' một cách mù quáng. Cho họ thấy những vết sẹo mà sự truy cầu thăng tiên cực đoan đã để lại trên thế giới này, trên chính những sinh linh bé nhỏ và những vật vô tri."

Tần Mặc ngừng lại, đặt ly trà xuống, khẽ xoa nhẹ lên thành ly, như đang lắng nghe 'ý chí' của vật vô tri ấy. "Chúng ta không thể chỉ nói về lý thuyết. Chúng ta cần một bằng chứng sống động, một câu chuyện có thể khiến lòng người rung động, khiến họ nhìn lại con đường mà họ đang theo đuổi. Một câu chuyện mà không ai có thể chối bỏ, dù họ có cố chấp đến đâu."

Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều hiện lên sự suy tư sâu sắc. Họ hiểu ý Tần Mặc. Hắn không muốn một cuộc đối đầu vũ lực ngay lập tức, mà là một cuộc chiến của lương tri, một cuộc thức tỉnh từ sâu thẳm bên trong. Tần Mặc đã chọn con đường khó khăn nhất, nhưng cũng là con đường duy nhất có thể thực sự thay đổi Huyền Vực. Hắn muốn cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", và để làm được điều đó, hắn phải vén màn những bi kịch ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng của "thăng tiên".

Lục Vô Trần gật đầu chậm rãi. "Một bằng chứng sống động... một minh chứng cụ thể. Điều đó có thể lay động những tâm hồn còn đang hoài nghi. Nhưng bằng chứng đó là gì, thưa Tần Mặc?"

Tần Mặc ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vệt nắng cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, cả vạn nỗi đau. "Chúng ta sẽ tìm kiếm. Tìm một sinh linh đã phải chịu đựng sự dày vò của việc 'thoát ly bản chất'. Một sinh linh mà ý chí tồn tại của nó đã bị bóp méo, bị tổn thương, nhưng vẫn còn đó một tia hy vọng được trở về với chính mình." Hắn đứng dậy, bước ra hiên, hít thở làn không khí se lạnh của buổi tối. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng côn trùng rả rích, tất cả đều đang kể một câu chuyện của riêng mình. "Chúng ta sẽ mang câu chuyện đó ra ánh sáng, để vạch trần cái gọi là 'tiến hóa' mà Thiên Diệu Tôn Giả đang rao giảng."

***

Hoàng Thành Thiên Long, dưới ánh nắng ấm chan hòa của một buổi ban ngày, là một bức tranh sống động của sự phồn thịnh và huyên náo. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ, sừng sững như một lời khẳng định về quyền uy. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng lấp lánh dưới nắng. Các khu phố buôn bán sầm uất với nhà cửa san sát, lầu các cao tầng, và những con đường lát đá rộng rãi tấp nập người qua lại. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đô thị. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc, tạo nên một sự pha trộn đa dạng của các mùi hương.

Trong một quảng trường nhỏ nằm khuất sau những con phố chính, nhưng vẫn đủ rộng rãi để chứa hàng trăm người, Tần Mặc đã tổ chức một buổi luận đạo khác. Khác với lần trước, lần này không có những bài diễn thuyết hùng hồn hay những trận pháp hào nhoáng. Chỉ có một mình Tần Mặc đứng đó, với bộ trang phục vải thô quen thuộc, bên cạnh hắn là một chiếc lồng gỗ đơn giản. Bên trong chiếc lồng, một linh thú nhỏ bé, yếu ớt, thân hình đầy vết thương, cuộn tròn lại, run rẩy. Đôi mắt nó tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng. Nó là một con Thiên Mã nhỏ, lẽ ra phải có đôi cánh trắng muốt và thân hình thanh thoát, nhưng giờ đây đôi cánh của nó rách nát, lông xù xì, và nó không thể đứng vững.

Đám đông tụ tập đông nghịt, tò mò và thắc mắc. Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt buồn bã, đứng lẫn trong đám đông. Y là một trong số những tu sĩ trẻ tuổi đã bị lay động bởi bài diễn thuyết trước của Tần Mặc, và giờ đây, y đến đây với một trái tim nặng trĩu những câu hỏi.

Tần Mặc không nói nhiều lời hoa mỹ. Hắn chỉ nhẹ nhàng tiến đến chiếc lồng, đặt tay lên song gỗ, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm nhìn vào Linh Thú. Giọng nói của hắn trầm ấm, vang vọng nhưng không hề khoa trương, đủ để mọi người trong quảng trường đều có thể nghe rõ: "Con Thiên Mã nhỏ này, các ngươi thấy đấy, nó đang sợ hãi. Nó không còn vẻ uy nghi, thanh thoát của một Thiên Mã thuần chủng. Các ngươi có biết vì sao không?"

Một sự im lặng bao trùm quảng trường. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tần Mặc và con Linh Thú tội nghiệp.

"Nó từng là một Linh Thú ngây thơ, khao khát được tự do chạy nhảy trên những thảo nguyên xanh ngát, bay lượn trên những tầng mây cao. Nó có ý chí tồn tại của riêng mình: được tự do, được sống theo bản năng thuần khiết của một Thiên Mã. Nhưng vì mong muốn 'thăng cấp' của chủ nhân, nó đã bị ép buộc thay đổi bản chất. Chủ nhân của nó tin rằng, nếu Thiên Mã đạt đến cảnh giới cao hơn, nó có thể mang lại vinh quang và sức mạnh lớn hơn cho y."

Tần Mặc khẽ chạm vào chiếc lồng, và trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng vô hình lan tỏa. Hắn nhắm mắt lại, như đang lắng nghe, rồi lại mở ra, ánh mắt đau đáu. Hắn không nói, mà là 'truyền đạt' ý chí của Linh Thú, như thể chính con Thiên Mã đang cất tiếng nói qua hắn. Giọng Tần Mặc trở nên khàn đi một chút, đầy bi thương: "'Ta chỉ muốn được là chính mình... ta chỉ muốn được bay lượn tự do... tại sao lại phải chịu đau khổ này? Tại sao phải thay đổi? Họ nói ta sẽ mạnh hơn, sẽ vĩnh hằng, nhưng ta chỉ thấy đau đớn... và ta mất đi chính mình...'"

Đám đông bắt đầu xôn xao. Nhiều người tỏ vẻ kinh ngạc, một số người khác lại lộ rõ sự xúc động. Họ nhìn con Thiên Mã gầy gò, run rẩy trong lồng, rồi lại nhìn Tần Mặc, người đang truyền tải nỗi đau của nó một cách chân thực đến vậy.

"Chủ nhân của nó đã cố gắng 'khai linh' cho nó, ép buộc nó hấp thụ những linh dược không phù hợp v���i bản chất Thiên Mã, cưỡng bức nó tu luyện những công pháp không phải của chủng tộc nó, chỉ để nó đạt đến cảnh giới 'thăng tiên' mà y mong muốn. Nhưng kết quả là gì?" Tần Mặc chỉ tay vào con Thiên Mã. "Nó mất đi bản chất của mình. Đôi cánh của nó, lẽ ra phải là niềm kiêu hãnh của Thiên Mã, giờ đây chỉ còn là gánh nặng. Linh lực trong người nó hỗn loạn, đau đớn, khiến nó không thể bay, không thể chạy, không thể làm bất cứ điều gì mà một Thiên Mã nên làm. Và khi nó không đạt được 'kỳ vọng thăng tiên', khi nó trở thành một phế vật trong mắt chủ nhân, nó đã bị bỏ rơi. Bị bỏ rơi ở một nơi xa lạ, không ai quan tâm, chỉ còn lại nỗi đau và sự sợ hãi."

Tần Mặc nhẹ nhàng mở cửa lồng, vươn tay ra. Con Thiên Mã co rúm người lại, nhưng hắn vẫn kiên nhẫn, bàn tay ấm áp của hắn nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông xù xì của nó. Linh Thú run rẩy dữ dội, nhưng dần dần, dưới cái chạm nhẹ nhàng và đầy thấu hiểu của Tần Mặc, nó bình tĩnh hơn một chút. Tiếng rên rỉ yếu ớt của nó như một lời than khóc cho số phận bi thảm.

"Đây không phải là sự thăng tiến. Đây là sự hủy hoại. Hủy hoại bản chất, hủy hoại ý chí, hủy hoại sự sống. Liệu đây có phải là con đường mà các ngươi muốn vạn vật phải đi theo? Một con đường mà để đạt được cái gọi là 'thăng tiên', vạn vật phải từ bỏ chính mình, phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng, và cuối cùng, nếu không đạt được kỳ vọng, sẽ bị vứt bỏ như một món đồ vô dụng?" Tần Mặc nhìn thẳng vào đám đông, ánh mắt hắn chất chứa sự chất vấn sâu sắc. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Mà sẽ biến thành một nơi chỉ có sự tranh giành, sự cưỡng ép, và những sinh linh bị biến dạng, mất đi bản chất của mình."

Viên Minh đứng trong đám đông, ánh mắt y không rời khỏi Linh Thú và Tần Mặc. Y đã từng nghe những câu chuyện tương tự, đã từng thấy những linh vật bị tổn thương vì bị ép buộc tu luyện. Nhưng chưa bao giờ, chưa bao giờ y cảm nhận được sự bi thương này một cách chân thực đến thế. Những lời của Tần Mặc, và nỗi đau được truyền tải từ con Thiên Mã, như những nhát dao cứa vào lương tâm y. Y tự nói với lòng mình, giọng thì thầm chỉ đủ cho y nghe: "Đây không phải là lần đầu ta thấy cảnh này... nhưng chưa bao giờ nó chân thực đến thế. Chưa bao giờ ta cảm nhận được nỗi đau của 'vật' một cách rõ ràng đến vậy."

Y nhớ lại những bài giảng của tông môn, về việc khai linh, về việc biến đổi vạn vật để chúng có thể 'phụng sự' con đường thăng tiên. Y nhớ lại những linh dược bị cưỡng ép biến đổi, những binh khí bị luyện hóa đến mức mất đi linh tính nguyên thủy của sắt thép. Tất cả, tất cả đều đang chịu chung một số phận như con Thiên Mã này. Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng Viên Minh, xen lẫn với sự hổ thẹn và nỗi sợ hãi. Nếu con đường thăng tiên thực sự dẫn đến sự hủy hoại như thế này, thì liệu tất cả những gì y đã tin tưởng, tất cả những gì tông môn đã dạy y, có phải là một lời nói dối khổng lồ?

Tần Mặc nhẹ nhàng bế con Thiên Mã lên, đặt nó vào lòng. Con vật nhỏ bé rúc vào ngực hắn, như tìm thấy một chút an ủi. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông. "Chúng ta có quyền lựa chọn. Lựa chọn một con đường để vạn vật được là chính nó, được sống đúng với ý chí tồn tại nguyên thủy của mình, hay tiếp tục con đường hủy diệt này, chỉ để chạy theo một ảo ảnh mang tên 'thăng tiên'?"

Đám đông im lặng, nhưng sự im lặng đó không còn là sự thờ ơ hay tò mò nữa. Đó là sự im lặng của những tâm hồn đang bị lay động, của những trái tim đang bắt đầu cảm nhận được nỗi đau và sự thật. Những hạt giống hoài nghi, được gieo từ bài diễn thuyết trước, giờ đây đang nảy mầm mạnh mẽ hơn, được tưới tẩm bằng chính bi kịch của một sinh linh bé nhỏ.

***

Đêm khuya, trong Tàng Kinh Các uy nghiêm của Thanh Vân Tông, sự tĩnh mịch bao trùm mọi ngóc ngách. Tòa tháp đá cao vút, nhiều tầng, sừng sững giữa không gian, bên trong là những giá sách gỗ lim đen cao vút, chất đầy kinh điển cổ xưa, được bảo vệ bằng những trận pháp phức tạp. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng bước chân khẽ khàng của các đệ tử tuần tra, tiếng thở đều đều của những người đang đọc sách ở các tầng trên, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự yên tĩnh tuyệt đối. Mùi giấy cũ, mực tàu, gỗ lim và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, đầy tri thức và linh khí dồi dào.

Mộ Dung Tĩnh, với y phục tông môn sang trọng màu xanh lam nhạt, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ điêu khắc tinh xảo. Ánh nến lờ mờ trên bàn chiếu sáng khuôn mặt nàng, làm nổi bật đôi mắt phượng vốn đã sắc sảo, giờ đây lại càng thêm phức tạp và bối rối. Trong tay nàng là một bản ghi chép mật, chi tiết về buổi luận đạo mới nhất của Tần Mặc tại Hoàng Thành Thiên Long. Nàng đọc đi đọc lại phần kể về con Thiên Mã bị bỏ rơi, từng câu, từng chữ như khắc sâu vào tâm trí nàng.

"Một Thiên Mã bị ép khai linh, mất đi bản chất, rồi bị vứt bỏ..." Nàng lẩm bẩm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm trong không gian tĩnh mịch. Hình ảnh con Linh Thú gầy gò, run rẩy trong lồng, lời nói đầy bi thương của nó qua Tần Mặc, tất cả như một vết sẹo hằn sâu vào tâm hồn n��ng. Nó gợi lại những ký ức không vui, những cảnh tượng nàng đã từng chứng kiến trong suốt những năm tháng tu luyện ở Thanh Vân Tông: những linh vật bị biến dị, những thảo dược bị ép buộc phát triển đến mức mất đi linh tính nguyên thủy, những binh khí bị luyện hóa đến mức không còn 'linh hồn' của kim loại.

Nàng nhớ lại lời Tần Mặc đã nói tại Quảng Trường Thiên Long: "Sức mạnh không phải là tất cả... bản chất mới là cội nguồn." Và giờ đây, lời nói đó lại vang vọng trong tâm trí nàng, hòa quyện với tiếng rên rỉ yếu ớt của con Thiên Mã trong bản ghi chép. Lòng trung thành với Thanh Vân Tông, với giáo lý "thăng tiên là con đường duy nhất" mà nàng đã lớn lên cùng, đang chiến đấu dữ dội với lương tâm, với những nghi ngờ mà Tần Mặc đã gieo vào tâm trí nàng.

Nàng đặt bản ghi chép xuống bàn, khẽ thở dài. Ánh mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ băng giá của Tàng Kinh Các, nơi màn đêm bao trùm lấy Huyền Vực. Những bông tuyết vẫn còn vương lại trên cành cây, lấp lánh dưới ánh trăng mờ nhạt. "Liệu chúng ta có đang thực sự mang l���i sự tiến hóa, hay chỉ là sự hủy hoại dưới danh nghĩa đó?" Nàng tự hỏi mình, cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ đến từ không khí đêm mà còn từ chính sự giằng xé trong tâm hồn.

Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, đi lại trong phòng, tiếng bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ. Sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt tuấn tú của nàng. Nàng chạm vào chuôi kiếm cổ bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Thanh kiếm này, cũng có 'vật tính' của nó, có 'ý chí' của nó. Nó khao khát được chém, khao khát được bảo vệ, khao khát được trở thành một phần của người chủ. Nhưng nếu nó bị ép buộc phải trở thành một thứ khác, một thứ không còn là kiếm, liệu nó có còn 'ý chí tồn tại' của mình không? Liệu nó có còn là chính nó không?

Nàng nhớ lại những lời Thiên Diệu Tôn Giả đã nói, rằng kẻ yếu không có quyền tồn tại, rằng thế giới này cần sức mạnh. Nhưng nếu sức mạnh đó phải trả giá bằng sự hủy hoại bản chất của vạn vật, thì đó có còn là sức mạnh đáng để truy cầu không? Nàng là Thánh Nữ của Thanh Vân Tông, là người được kỳ vọng sẽ kế thừa con đường thăng tiên. Nhưng giờ đây, con đường đó lại mờ mịt hơn bao giờ hết, bị che phủ bởi những nghi ngờ và những bi kịch mà Tần Mặc đã phơi bày.

"Sự lựa chọn..." Nàng thì thầm. "Sẽ không còn nhiều thời gian để dao động nữa." Nàng nhìn ra xa, về phía Hoàng Thành Thiên Long, nơi những hạt giống hoài nghi đang nảy mầm trong lòng dân chúng, và cũng trong chính nàng. Những bông tuyết vẫn tiếp tục rơi, phủ trắng xóa cảnh vật, như thể đang che giấu một bí mật lớn lao, một quyết định trọng đại đang dần được hình thành trong tâm hồn của Thánh Nữ Thanh Vân Tông. Nàng biết rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, và lựa chọn của nàng có thể thay đổi cả cục diện của Huyền Vực. Nhưng nàng không thể nhắm mắt làm ngơ trước những gì Tần Mặc đã chỉ ra.

***

Sáng sớm, Tháp Mật Đàm lại chìm trong màn sương mù dày đặc, lạnh lẽo và ẩm ướt. Những cơn gió nhẹ mang theo hơi sương, khiến tầm nhìn bị hạn chế, chỉ còn những hình ảnh mờ ảo. Bên trong tòa tháp đá nhỏ, kiến trúc kín đáo, ít cửa sổ, được bao phủ bởi những trận pháp cổ xưa, không khí vẫn giữ nguyên vẻ trang nghiêm, tĩnh lặng và bí mật. Mùi gỗ trầm ấm, hòa cùng hương trầm nhẹ nhàng tỏa ra từ lư hương bằng đồng cổ kính, tạo nên một bầu không khí linh thiêng nhưng cũng đầy áp lực.

Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ và đạo bào lụa uy nghi, đang quỳ gối trên đệm mềm trước Thiên Diệu Tôn Giả. Dù là một trong những trưởng lão quyền lực nhất Thanh Vân Tông, nhưng trước mặt Tôn Giả, y vẫn giữ thái độ cung kính và có chút run sợ. Giọng nói của y trầm thấp, mang theo sự lo lắng rõ rệt: "Bẩm Tôn Giả, tình hình ngày càng trở nên phức tạp. Tần Mặc không những không dừng lại, mà còn dùng những thủ đoạn tinh vi hơn để kích động quần chúng."

Thiên Diệu Tôn Giả ngồi trên bệ đá cao, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút nếp nhăn, nhưng đôi mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Trần Trưởng Lão tiếp tục.

Trần Trưởng Lão nuốt khan, tiếp tục báo cáo, giọng nói chứa đựng sự phẫn nộ: "Hắn đã mang một con Thiên Mã bị bỏ rơi ra trước công chúng, bóc trần những vết sẹo do 'khai linh' cưỡng bức gây ra. Hắn dùng năng lực 'ý chí tồn tại' của mình để kể lại nỗi đau của nó, về việc nó bị ép buộc thay đổi bản chất, mất đi chính mình, và cuối cùng bị vứt bỏ khi không đạt được 'kỳ vọng thăng tiên'. Hắn đã phỉ báng con đường thăng tiên, Tôn Giả ạ! Hắn gọi đó là sự hủy hoại, không phải tiến hóa!"

Thiên Diệu Tôn Giả lắng nghe từng lời, không một biểu cảm nào hiện rõ trên khuôn mặt. Nhưng trong sâu thẳm đôi mắt xanh thẳm của hắn, một ngọn lửa giận dữ đang dần bùng lên. Tần Mặc đã dám thách thức tận gốc rễ niềm tin mà hắn đã gây dựng, đã dám dùng những "vật" yếu ớt để chống lại lý tưởng vĩ đại của hắn. Hắn cảm thấy bị sỉ nhục, bị coi thường. Tiếng gió bên ngoài Tháp Mật Đàm như tiếng gào thét của sự phẫn nộ vô hình.

"Nhiều tu sĩ trẻ, đặc biệt là những kẻ đã dao động sau bài diễn thuyết trước, nay càng thêm tin tưởng vào 'tà thuyết' của Tần Mặc. Ngay cả một số trưởng lão nhỏ, những người từng ủng hộ con đường của chúng ta, cũng bắt đầu đặt câu hỏi. Sự hoài nghi đang lan rộng như một dịch bệnh, thưa Tôn Giả." Trần Trưởng Lão cúi thấp đầu, e sợ.

Thiên Diệu Tôn Giả cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp khủng khiếp, mỗi lời như một mệnh lệnh không thể chối cãi. "Hắn đang đào gốc rễ niềm tin của Huyền Vực. Hắn đang phá hoại trật tự, phá hoại con đường mà ta đã định ra cho vạn vật. Lão phu sẽ không để hắn tiếp tục lộng hành."

Hắn đứng dậy, bước đến cửa sổ, đôi mắt xanh thẳm xuyên qua màn sương mù dày đặc, nhìn về phía xa xăm, nơi Hoàng Thành Thiên Long đang dần hiện rõ trong ánh bình minh mờ ảo. Trên gương mặt hắn, vẻ tàn nhẫn dần hiện rõ. "Sức mạnh không phải là tất cả... bản chất mới là cội nguồn?" Hắn nhếch môi, giọng điệu đầy khinh bỉ. "Chỉ có kẻ yếu mới nói những lời như vậy. Kẻ yếu không có quyền tồn tại. Kẻ yếu không có quyền lựa chọn. Mà phải phụng sự cho kẻ mạnh, cho mục đích cao cả hơn."

Hắn quay người lại, ánh mắt sắc lạnh như băng xuyên thẳng vào Trần Trưởng Lão. "Chuẩn bị. Đã đến lúc cho những kẻ cố chấp thấy hậu quả của sự phản kháng. Đã đến lúc cho Tần Mặc thấy, sức mạnh thực sự nằm ở đâu. Lần này, ta sẽ không chỉ răn đe. Ta sẽ cho hắn thấy sự tàn khốc của kẻ đối nghịch với thiên đạo."

Trần Trưởng Lão run rẩy, cúi đầu sâu hơn: "Vâng, Tôn Giả. Chúng thần sẽ chuẩn bị." Y biết, lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một lời tuyên chiến. Cuộc đối đầu giữa hai phe đã bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc hơn.

Thiên Diệu Tôn Giả khẽ phất tay, ra hiệu cho Trần Trưởng Lão rời đi. Y lặng lẽ lui ra, để lại một mình Tôn Giả trong căn phòng tĩnh mịch. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng đó, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên đỉnh Tháp Mật Đàm, Chân Lý Thạch Bi tỏa ra ánh sáng mờ ảo, như một ngọn hải đăng trong màn sương mù. Hắn tin rằng, con đường thăng tiên mà hắn đang theo đuổi là chân lý duy nhất. Và bất cứ ai cản đường hắn, bất cứ ai dám thách thức hắn, đều sẽ phải trả giá đắt.

Hắn nhắm mắt lại, một nụ cười lạnh lùng hiện trên môi. "Tần Mặc, ngươi muốn dùng sự yếu đuối để lay động lòng người? Ta sẽ dùng sức mạnh để dập tắt tất cả. Cuộc chơi đã bắt đầu." Hắn mở mắt ra, ánh mắt xanh thẳm giờ đây không còn sự tính toán, mà chỉ còn sự quyết đoán tàn nhẫn. Một làn sương lạnh lẽo hơn bao trùm Tháp Mật Đàm, mang theo dự báo về một cơn bão sắp sửa quét qua toàn bộ Huyền Vực. Cuộc chiến không chỉ là tư tưởng, mà sẽ là máu và nước mắt.

Sự đàn áp của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ ngày càng gay gắt và công khai hơn, nhắm vào Tần Mặc và những người ủng hộ hắn. Sự dao động của Mộ Dung Tĩnh sẽ sớm dẫn đến một quyết định lớn, có thể thay đổi cục diện phe phái. Viên Minh sẽ tr��� thành một đồng minh quan trọng hơn của Tần Mặc, hoặc ít nhất là một người truyền bá tư tưởng của hắn trong giới tu sĩ trẻ. Và sự đau khổ của 'vật' bị cưỡng ép khai linh sẽ là một chủ đề lặp lại, trở thành một bằng chứng không thể chối cãi cho 'chân lý thất lạc'.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free