Vạn vật không lên tiên - Chương 922: Thiên Diệu Giới Lệnh: Làn Sóng Đàn Áp
Mây mù giăng lối, bao phủ Tháp Mật Đàm như một tấm màn lụa trắng, khiến công trình kỳ vĩ này càng thêm u tịch và uy nghiêm trong ánh bình minh mờ ảo. Bên trong Tháp, linh khí dồi dào đến mức gần như hóa thành sương khói, quẩn quanh những cột đá khổng lồ chạm khắc tinh xảo. Mùi gỗ đàn hương cổ thụ và hương trầm quý hiếm thoang thoảng, hòa quyện tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng gió nhẹ lướt qua các mái nhà cong vút, như một lời thì thầm của số phận, đôi khi xen lẫn tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký ẩn mình sau những bức bình phong, hay tiếng bước chân nhẹ nhàng của các thành viên cấp thấp khi di chuyển qua lại, mọi giao tiếp đều được giữ kín đáo, hầu như không có tiếng ồn ào không cần thiết nào phá vỡ sự tĩnh lặng tại nơi quyền lực tối thượng của Huyền Vực.
Thiên Diệu Tôn Giả đứng lặng lẽ đối diện một bức bình phong lớn, trên đó phác họa chi tiết bản đồ Huyền Vực, từng dãy núi, dòng sông, từng thành trì và tông môn đều được đánh dấu cẩn thận. Dáng người hắn thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực vượt lên trên vạn vật. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, như chứa đựng cả một bầu trời đông giá. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Dưới chân hắn, Trần Trưởng Lão và một vài trưởng lão cấp cao khác quỳ gối, đầu cúi thấp, không khí trong mật thất nặng nề đến nghẹt thở. Ánh mắt Thiên Diệu Tôn Giả sắc lạnh, không chút gợn sóng cảm xúc, khi hắn đưa ra quyết định trấn áp.
Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ và dáng vẻ uy nghi thường ngày, giờ đây chỉ còn là một kẻ thần phục, cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt uy áp của Tôn Giả. Y có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ âm ỉ trong lòng vị Chúa Tể Huyền Vực này, một cơn thịnh nộ không bộc lộ thành tiếng gầm gừ, mà hóa thành một áp lực vô hình đè nặng lên mọi sinh linh trong Tháp. Mùi hương trầm ngọt ngào đột nhiên trở nên ngột ngạt, như báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp sửa diễn ra, một quyết định sẽ định đoạt vận mệnh của vô số người.
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ phất tay, một luồng linh lực vô hình lướt qua không gian, khiến ngọn đèn pha lê treo lơ lửng giữa phòng khẽ lung lay. Giọng nói trầm ấm của hắn vang lên, nhưng mỗi lời lại mang theo uy áp khủng khiếp, như một mệnh lệnh không thể chối cãi, một phán quyết của thiên đạo. "Tà thuyết 'vạn vật dung hợp' của Tần Mặc đang lung lay đạo tâm của vô số tu sĩ, gây mất trật tự. Hắn dám phỉ báng con đường thăng tiên, dám gieo rắc sự hoài nghi vào lý tưởng v�� đại của chúng ta. Kẻ này phải bị dập tắt." Hắn dừng lại, ánh mắt xanh thẳm quét qua từng gương mặt đang cúi gằm, như muốn khắc ghi sự phục tùng vào tâm trí họ. "Từ hôm nay, bất kỳ ai truyền bá, ủng hộ hay thậm chí chỉ nhắc đến 'Đạo lý vạn vật dung hợp' đều sẽ bị coi là phản đồ, chịu sự trừng phạt nghiêm khắc. Hắn đã dám dùng sự yếu đuối để lay động lòng người, vậy ta sẽ dùng sức mạnh để dập tắt tất cả."
Một luồng khí lạnh lẽo hơn bao trùm căn phòng, không phải từ gió, mà từ sự quyết đoán tàn nhẫn trong lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang chiêm nghiệm về một chân lý vĩ đại, rồi lại mở ra, ánh mắt sáng quắc. "Tăng cường giám sát mọi hoạt động của Tần Mặc và bè lũ của hắn. Không cho phép mầm họa này bén rễ sâu hơn nữa. Kẻ yếu không có quyền tồn tại. Kẻ yếu không có quyền lựa chọn. Mà phải phụng sự cho kẻ mạnh, cho mục đích cao cả hơn." Giọng điệu của hắn không hề thay đổi, vẫn trầm ấm và điềm tĩnh, nhưng lại chứa đựng một sự khinh bỉ sâu sắc đ��i với những kẻ dám thách thức quyền uy của hắn. Hắn tin rằng, con đường thăng tiên mà hắn đang theo đuổi là chân lý duy nhất, và bất cứ ai cản đường đều sẽ phải trả giá đắt.
Trần Trưởng Lão run rẩy, cả người như bị đóng băng trước uy áp đó. Y cố gắng hít thở sâu, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. "Tuân lệnh Tôn Giả!" Y cúi đầu sâu hơn nữa, trán gần như chạm đất. "Chúng thuộc hạ sẽ lập tức thi hành, không để phụ sự tín nhiệm của ngài." Y vươn tay nhận lấy một cuộn chỉ dụ bằng lụa vàng được Thiên Diệu Tôn Giả khẽ phất xuống. Cuộn chỉ dụ tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, dường như đã được Thiên Diệu Tôn Giả tự tay khắc ấn linh lực, mang theo ý chí không thể lay chuyển của hắn.
Thiên Diệu Tôn Giả khẽ gật đầu, một nụ cười lạnh lùng thoáng hiện trên môi. Hắn dùng ngón tay điểm nhẹ lên bản đồ Huyền Vực, một luồng sáng lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay hắn, bao trùm lên những khu vực được coi là "điểm nóng" của tư tưởng Tần Mặc. Đó là những nơi mà bài luận đạo về "Linh Thú Bị Bỏ R��i" đã gây chấn động, nơi những tu sĩ trẻ tuổi và các tông môn nhỏ bé bắt đầu dao động. Luồng sáng đó như một lời tuyên án, một sự phong tỏa vô hình, báo hiệu một cuộc thanh trừng sắp diễn ra.
Bên ngoài Tháp Mật Đàm, hàng trăm Hắc Thiết Vệ đã chờ sẵn. Họ mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo dưới lớp mũ trụ. Mỗi người đều cầm trên tay những vũ khí nặng nề, toát lên vẻ vô cảm và tuân theo mệnh lệnh tuyệt đối. Họ không nói một lời, chỉ đứng thẳng tắp như những pho tượng sắt, chờ đợi chỉ thị cuối cùng. Khi Trần Trưởng Lão bước ra, cuộn chỉ dụ trên tay y như một ngọn cờ đen báo hiệu chiến tranh. Y truyền đạt mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả với giọng nói nghiêm trọng và dứt khoát, không chút do dự. Lời nói của y, dù không mang theo uy áp khủng khiếp như Tôn Giả, nhưng lại là một lời tuyên chiến thực sự. Những Hắc Thiết Vệ khẽ gật đầu, tiếng giáp sắt va chạm khẽ vang lên trong không khí buổi sớm, như tiếng bước chân của tử thần. Một làn sương lạnh lẽo hơn bao trùm Tháp M��t Đàm, mang theo dự báo về một cơn bão sắp sửa quét qua toàn bộ Huyền Vực. Cuộc chiến không chỉ là tư tưởng, mà sẽ là máu và nước mắt.
***
Hoàng Thành Thiên Long, giữa trưa. Nắng ấm chan hòa trải dài trên những mái ngói cong vút, những con đường lát đá rộng rãi và những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh. Đây là nơi hội tụ của sự phồn thịnh và quyền lực, nơi những cung điện nguy nga tráng lệ với rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng, cùng tồn tại với những khu phố buôn bán sầm uất, nhà cửa san sát và lầu các cao tầng. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện, và tiếng trống canh gác đều đặn hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đô thị. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường, mùi rượu nồng nàn, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc bay lượn trong không khí, một sự pha trộn đa dạng của các mùi hương tạo nên đặc trưng của Hoàng Thành. Bầu không khí vốn dĩ luôn huyên náo, phồn thịnh, tràn đầy năng lượng vào ban ngày, nhưng hôm nay, một sự căng thẳng vô hình bắt đầu len lỏi, một cảm giác bất an khó tả.
Đột nhiên, sự hỗn loạn bùng phát. Những nhóm Hắc Thiết Vệ, với áo giáp đen tuyền che kín mặt, đôi mắt lạnh lẽo dưới lớp mũ trụ, xông vào các khu chợ, ngõ hẻm. Họ không nói nhiều, chỉ hành động một cách tàn nhẫn và hiệu quả. Tiếng la hét, tiếng khóc lóc vang lên xé nát không khí yên bình. "Kẻ nào truyền bá tà thuyết, kẻ đó là phản đồ! Bắt giữ!" Một tên Hắc Thiết Vệ gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng kim loại va chạm, chấn động cả khu phố. Chúng xông vào một quán trà nhỏ, nơi vài tu sĩ trẻ đang say sưa tranh luận, lôi kéo một người trong số họ ra ngoài. "Ta... ta chỉ nói lên suy nghĩ của mình thôi mà!" Người tu sĩ trẻ tuổi, dáng vẻ thư sinh, cố gắng phản kháng, nhưng nhanh chóng bị hai tên Hắc Thiết Vệ áp chế, xiềng xích lạnh lẽo đã khóa chặt cổ tay hắn. Tiếng xiềng xích va vào nhau nghe chói tai, như một bản nhạc rùng rợn báo hiệu sự khởi đầu của một cuộc đàn áp.
Mộ Dung Tĩnh, trên đường trở về từ một cuộc họp quan trọng của Thanh Vân Tông, đang đi trên con đường lát đá dẫn vào Hoàng Thành. Nàng khoác trên mình y phục tông môn sang trọng, mái tóc đen mượt được buộc cao gọn gàng, toát lên khí chất cao ngạo nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự ưu tư. Nàng chứng kiến cảnh tượng này từ xa. Trái tim nàng thắt lại khi nhìn thấy những người dân vô tội, những tu sĩ trẻ tuổi chỉ vì bày tỏ suy nghĩ mà bị đối xử như tội phạm. Những Hắc Thiết Vệ vô cảm, tuân theo mệnh lệnh tuyệt đối, kéo lê những người bị tình nghi đi, mặc cho tiếng khóc than của người thân, tiếng van xin thảm thiết. Một vài tu sĩ nhỏ bé cố gắng phản kháng bằng linh lực yếu ớt của mình, nhưng nhanh chóng bị áp chế bởi số lượng và sức mạnh áp đảo của Hắc Thiết Vệ. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng gầm gừ giận dữ của Hắc Thiết Vệ, và tiếng rên rỉ đau đớn của những người bị bắt trộn lẫn vào nhau, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn và bi thảm.
Mộ Dung Tĩnh siết chặt tay, móng tay gần như bấm vào da thịt. Nàng cảm thấy một sự bối rối sâu sắc dâng lên trong lòng. "Đây... đây có phải là con đường chính đạo?" Nàng tự hỏi, giọng nói độc thoại nội tâm khẽ rung. "Liệu việc ép buộc mọi người phải tin theo một 'chân lý' mà không được nghi vấn, có thật sự là đúng đắn? Liệu mục đích thăng tiên vĩ đại có thể biện minh cho sự tàn nhẫn này?" Những lời Tần Mặc từng nói về "ý chí tồn tại" của vạn vật, về quyền được là chính mình, về sự cân bằng bản chất, lại vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng nhớ lại hình ảnh con Thiên Mã bị biến dạng trong buổi luận đạo của Tần Mặc, nhớ lại nỗi đau đớn và khao khát được trở về bản chất của nó. Giờ đây, những hình ảnh đó càng trở nên sống động, như một lời tố cáo không lời trước sự tàn bạo đang diễn ra.
Nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường của tông môn, vào lý tưởng thăng tiên. Nhưng những gì nàng đang chứng kiến lại khiến nàng hoài nghi tất cả. Ánh mắt nàng dõi theo cảnh đàn áp, nhìn những khuôn mặt sợ hãi, những giọt nước mắt lăn dài trên má người thân. Lòng nàng dậy sóng, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Con đường chính đạo mà Thanh Vân Tông và Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt, liệu có thật sự là con đường mang lại ánh sáng cho Huyền Vực, hay chỉ là một con đường nhuốm màu máu và nước mắt, chỉ để phục vụ cho khát vọng cá nhân của một vài kẻ đứng trên đỉnh cao?
Trong đám đông hỗn loạn, Viên Minh, với dáng người thư sinh và khuôn mặt thanh tú, đôi mắt buồn, đang lẩn tránh. Y mặc y phục đã bạc màu của một tông môn nhỏ, ẩn mình sau một góc tường, chứng kiến cảnh tượng bi thảm. Ánh mắt y đầy phẫn nộ, nhìn những người bị bắt kéo lê đi. Y đã từng dao động, từng hoài nghi, nhưng giờ đây, mọi sự hoài nghi đã biến thành sự tức giận và căm phẫn. Những lời Tần Mặc nói về "chân lý thất lạc" đã gieo mầm vào lòng y, và giờ đây, hạt mầm đó đang nảy nở thành một ngọn lửa hờn căm. "Đây không phải là đạo!" Viên Minh nghiến răng, nắm chặt tay đến nỗi móng tay đâm vào lòng bàn tay. Y cảm thấy bị áp bức, bị sỉ nhục, không chỉ cho bản thân mà cho tất cả những người đang phải chịu đựng. Nỗi bất mãn của y đối với Thiên Diệu Tôn Giả và sự độc đoán của hắn càng tăng cao, thúc đẩy y đưa ra những lựa chọn táo bạo hơn. Y biết rằng, từ giờ phút này, y không thể đứng ngoài cuộc được nữa. Cuộc chiến đã bắt đầu, và y sẽ không đứng về phe của những kẻ tàn bạo này.
***
Hoàng hôn buông xuống, mang theo hơi lạnh lẽo và ẩm ướt bao trùm ngoại ô Hoàng Thành Thiên Long. Trong một căn mật thất bí mật nằm sâu dưới một nhà kho cũ kỹ, không khí nặng nề bởi mùi ẩm mốc, bụi bặm và gỗ mục. Tường gạch cũ kỹ, mái ngói vỡ vụn, cửa gỗ mục nát, tất cả đều gợi lên vẻ hoang tàn, đổ nát. Tiếng gió rít qua khe cửa, từng đợt từng đợt, như tiếng than khóc của linh hồn vất vưởng. Thỉnh thoảng, tiếng chuột chạy xào xạc trong bóng tối, tạo nên một cảm giác rợn người.
Trong căn mật thất đó, chỉ có ánh nến leo lét tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, chập chờn, chiếu rọi khuôn mặt trầm tĩnh của Tần Mặc. Hắn ngồi giữa Tô Lam và Lục Vô Trần, dáng vẻ vẫn ung dung tự tại, không chút nao núng trước những tin tức kinh hoàng mà họ vừa nhận được. Trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp đặt giữa phòng là những mảnh giấy ghi chép vội vàng, chứa đựng những thông tin chi tiết về "Thiên Diệu Giới Lệnh" vừa ban hành và những cuộc trấn áp tàn bạo đang diễn ra khắp Hoàng Thành và các khu vực lân cận. Không khí trong mật thất căng thẳng đến nghẹt thở, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt của Tô Lam và Lục Vô Trần, chỉ riêng Tần Mặc là vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến lạ thường.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, thở dài thườn thượt. Dáng người gầy gò của ông lão dường như càng còng xuống dưới sức nặng của tin tức. "Thiên Diệu Tôn Giả ra tay thật tàn nhẫn, không chỉ cấm truyền bá mà còn giám sát gắt gao. E rằng những người ủng hộ chúng ta sẽ gặp nguy hiểm khó lường." Giọng ông trầm và yếu ớt, mang theo sự bất lực và mệt mỏi cố hữu. Ông đã quá quen với sự độc đoán của các thế lực lớn, nhưng sự tàn bạo công khai này vẫn khiến ông cảm thấy đau xót.
Tô Lam, nhan sắc thanh tú nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự kiên định, cũng không giấu được vẻ lo lắng. Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, một thói quen khi đối mặt với nguy hiểm. "Chúng ta không thể ngồi yên nhìn họ bị đàn áp như vậy. Phải có cách gì đó để phản công, hoặc ít nhất là bảo vệ họ khỏi sự tàn bạo của Hắc Thiết Vệ." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy quyết tâm, không muốn khoanh tay đứng nhìn những người tin tưởng vào Tần Mặc phải chịu khổ.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa, lắng nghe tiếng nến cháy lách tách, như đang lắng nghe "ý chí tồn tại" của mọi thứ xung quanh. Hắn đưa tay lướt qua những mảnh giấy, ánh mắt đen láy sâu thẳm mở ra, nhìn thẳng vào hai người bạn đồng hành. Khuôn mặt thanh tú của hắn không hề biểu lộ sự sợ hãi hay nao núng, chỉ có một sự trầm tư sâu sắc. "Đối đầu trực diện lúc này là không khôn ngoan. Chúng ta không có đủ sức mạnh để chống lại toàn bộ Huyền Vực, và đó cũng không phải là mục ti��u của chúng ta." Hắn nói chậm rãi, mỗi lời nói đều có trọng lượng riêng, mang theo sự bình thản nhưng lại ẩn chứa trí tuệ sâu sắc. "Chúng ta cần một đối sách mềm dẻo hơn, nhưng vẫn phải kiên định với con đường đã chọn. Mục tiêu của chúng ta không phải là chiến tranh, mà là thức tỉnh... thức tỉnh vạn vật, thức tỉnh lòng người."
Hắn khẽ gõ ngón tay xuống bàn gỗ mục nát, tiếng gõ nhẹ nhàng vang vọng trong căn mật thất tĩnh mịch. "Hãy nhớ lời ta: 'Bản chất không thể bị ép buộc, nhưng lòng người có thể được cảm hóa.' Sự đàn áp này, dù tàn bạo, nhưng lại là cơ hội. Cơ hội để phơi bày sự mù quáng của họ, phơi bày cái giá phải trả cho sự truy cầu thăng tiên một cách cực đoan." Tần Mặc nhìn vào đôi mắt của Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt hắn tràn đầy sự kiên định. "Thiên Diệu Tôn Giả muốn dùng sức mạnh để dập tắt tất cả. Vậy chúng ta sẽ dùng sự thật, dùng lòng đồng cảm, và dùng sự lựa chọn để đối lại. Chúng ta sẽ biến sự đàn áp này thành ngọn lửa, đốt cháy sự hoài nghi trong lòng những người còn đang b��i rối, và thắp sáng con đường cho những kẻ đang tìm kiếm một chân lý khác."
Tô Lam và Lục Vô Trần lắng nghe chăm chú, từng lời của Tần Mặc như gột rửa đi sự lo lắng và bất an trong lòng họ. Sự bình tĩnh và trí tuệ của hắn có một sức mạnh kỳ lạ, khiến họ dần dần lấy lại sự bình tĩnh và tin tưởng tuyệt đối vào con đường mà hắn đang dẫn dắt. "Chúng ta sẽ làm gì, Tần Mặc?" Tô Lam hỏi, giọng nàng đã bớt căng thẳng hơn.
Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu và quyết đoán. "Thiên Diệu Tôn Giả muốn cấm đoán 'Đạo lý vạn vật dung hợp'? Vậy chúng ta sẽ không truyền bá nó bằng lời nói nữa. Chúng ta sẽ truyền bá nó bằng hành động. Bằng cách bảo vệ những người yếu đuối, bằng cách chữa lành những 'vật' đã bị tổn thương vì sự cưỡng ép khai linh. Chúng ta sẽ để chính những vết sẹo đó lên tiếng. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ cho những người bị đàn áp thấy rằng, họ không hề đơn độc." Hắn chậm rãi vạch ra một kế hoạch, từng bước, từng bước một, như một bậc thầy cờ vây đang tính toán từng nước đi. "Sự đàn áp càng lớn, sự bất mãn càng sâu. Sự hoài nghi của Mộ Dung Tĩnh sẽ sớm đạt đến đỉnh điểm. Sự phẫn nộ của những tu sĩ trẻ như Viên Minh sẽ là một yếu tố quan trọng. Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện, mà sẽ gieo mầm... và chờ đợi."
Ánh nến leo lét trong mật thất vẫn chập chờn, nhưng giờ đây, nó không còn mang vẻ u ám nữa, mà như một ngọn lửa hy vọng nhỏ nhoi, soi sáng con đường phía trước. Tần Mặc và liên minh của hắn đã sẵn sàng đối mặt với cơn bão đang đến. Họ biết rằng, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tiếp tục sử dụng các biện pháp ngày càng tàn bạo và độc đoán để dập tắt Tần Mặc, đẩy Huyền Vực vào bờ vực chiến tranh. Nhưng họ cũng tin rằng, sự thật và lòng đồng cảm sẽ có sức mạnh riêng, một sức mạnh có thể lay chuyển cả thiên hạ, dù không cần dùng đến bạo lực. Cuộc chơi đã bắt đầu, và Tần Mặc đã chọn con đường của riêng mình, một con đường không phải là sức mạnh, mà là sự thức tỉnh.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.