Vạn vật không lên tiên - Chương 938: Lời Hồi Đáp Từ Ánh Dương: Tín Hiệu Cứu Viện
Ánh trăng vằng vặc như một tấm lụa bạc trải dài trên mái ngói rêu phong của Quán Trà Vọng Nguyệt, xuyên qua kẽ lá, rọi xuống sân nhỏ, tô điểm cho những vạt cỏ dại và khóm hoa lài đang e ấp tỏa hương. Tiếng nước chảy róc rách từ khe đá nhỏ vào ao cá, đều đặn như một khúc nhạc thiền, cùng với mùi trà thơm thanh khiết thoang thoảng trong gió đêm, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ thường. Sự tĩnh lặng này dường như hoàn toàn tách biệt khỏi những sóng gió đang cuộn trào bên ngoài Huyền Vực, nơi sắc lệnh tàn khốc của Thiên Diệu Tôn Giả vừa được ban bố.
Bên trong quán, Tần Mặc ngồi đối diện Tô Lam và Lục Vô Trần. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ, được lau chùi cẩn thận, phản chiếu ánh nến vàng nhạt, làm nổi bật những vết hằn thời gian. Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên nghị, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự trầm tư, tựa như đang chứa đựng cả một đại dương suy nghĩ. Hắn chậm rãi nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng tan chảy thành hậu vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi, như thể cuộc đời vốn dĩ là những chuỗi biến cố đắng cay nhưng rồi sẽ đọng lại những dư vị tốt đẹp. Hắn cảm nhận được ý chí của chiếc chén trà đang nâng trên tay, một sự an tĩnh bình dị, không tham vọng, chỉ đơn thuần muốn chứa đựng và giữ ấm hương vị. “Hắn đang muốn đẩy mọi thứ đến giới hạn,” Tần Mặc cất tiếng, giọng nói chậm rãi, trầm tĩnh, nhưng mỗi lời đều mang một sức nặng vô hình, “'Chiếu Chỉ Trấn Tà' này không chỉ là lời đe dọa, mà là tuyên chiến chính thức với tất cả những ai không đi theo con đường của hắn. Hắn muốn ép buộc vạn vật phải quỳ gối, phải từ bỏ ‘vật tính’ của mình, biến chúng thành những công cụ vô tri để phục vụ cho cái gọi là ‘tiên lộ’ của hắn.”
Tô Lam ngồi đối diện, nhan sắc thanh tú của nàng giờ đây phủ một tầng lo âu mỏng manh, đôi mắt phượng sáng ngời thường ngày giờ lại ánh lên sự bất an. Nàng khẽ đặt chén trà xuống, tiếng chạm khẽ khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Chúng ta không thể ngồi yên nhìn Phù Vân Tông bị hủy diệt. Nhưng hành động lúc này là quá mạo hiểm,” nàng nói, giọng rõ ràng, mạch lạc, nhưng ẩn chứa một sự gấp gáp khó che giấu. “Thiên Diệu đã phong tỏa mọi đường truyền tin, mọi kênh giao tiếp. Ngay cả những cánh chim đưa thư cũng bị chặn lại bởi vô số pháp trận. Hắn muốn cô lập Phù Vân Tông, muốn biến nơi đó thành một ví dụ rùng rợn cho những kẻ dám chống đối.” Nàng chỉ tay vào một vài điểm trên tấm bản đồ trải giữa bàn, những nơi mà Tần Mặc đã từng đi qua, đã từng giúp đỡ vạn vật tìm lại bản chất của mình. Từng điểm sáng nhỏ bé trên bản đồ, tượng trưng cho những tông môn nhỏ, những làng mạc hẻo lánh, giờ đây lại mang một màu xám xịt của sự lo lắng. “Các tông môn nhỏ, các thế lực trung lập, họ sẽ bị cuốn vào vòng xoáy này, bị ép buộc phải chọn phe. Nếu họ chọn chúng ta, họ sẽ đối mặt với sự hủy diệt từ Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng ta có thể bảo vệ được họ không?” Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng nhưng cũng không giấu được sự sợ hãi cho những người vô tội. Nàng biết, Tần Mặc không bao giờ muốn thấy bất kỳ sinh linh nào phải chịu khổ đau vì lý tưởng của hắn.
Lục Vô Trần thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều hy vọng lụi tàn trong cuộc đời. Ông vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt sâu trũng, từng đầy chán nản và hoài nghi, giờ đây lại ánh lên một tia kiên định không lay chuyển khi nhìn Tần Mặc. “Chính vì vậy, thông điệp của chúng ta phải không chỉ là cứu viện, mà còn phải là một tia lửa, thắp lên hy vọng và ý chí tự do cho vạn vật,” ông nói, giọng trầm tư, đầy kinh nghiệm. “Một thông điệp về ‘quyền được là chính nó’. Thiên Diệu Tôn Giả muốn dập tắt ý chí, nhưng ý chí không thể bị dập tắt nếu nó đã bén rễ trong lòng vạn vật. Hắn càng đàn áp, ngọn lửa phản kháng càng âm ỉ cháy mạnh hơn.” Ông dừng lại, ánh mắt quét qua Tần Mặc và Tô Lam, như muốn truyền thêm sức mạnh cho họ. “Sự sợ hãi sẽ không bảo vệ được ai cả. Chỉ có ý chí kiên cường và sự đoàn kết mới có thể tạo nên hy vọng.” Ông tin tưởng vào Tần Mặc, vào cái khả năng kỳ diệu của hắn để lắng nghe và thấu hiểu vạn vật, để đánh thức những gì sâu thẳm nhất trong mỗi sinh linh.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, tựa như tia trăng đêm vừa chiếu rọi vào đáy hồ tĩnh lặng. Hắn cảm nhận được ý chí của không khí xung quanh, của gỗ mục, của chính những phiến đá dưới chân. Tất cả đều đang cựa mình, đang tìm kiếm một lối thoát, một sự khẳng định cho tồn tại của riêng mình. “Ta hiểu. Hắn đã dùng quyền lực, dùng sự đàn áp để ép buộc vạn vật. Hắn muốn biến Huyền Vực thành một cỗ máy khổng lồ chỉ biết chạy theo một mục đích duy nhất, bỏ qua mọi ‘vật tính’, mọi ‘ý chí tồn tại’.” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng vằng vặc, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ ẩm và hương hoa cỏ dại trong đêm. Hắn nhìn ra ngoài, bầu trời đêm sâu thẳm, vô cùng vô tận, chứa đựng cả ngàn vạn vì sao lấp lánh. Mỗi vì sao, mỗi tinh tú, đều mang một ý chí riêng, một quỹ đạo riêng, chúng không cần phải trở thành Mặt Trời mới được tỏa sáng. “Sắc lệnh đàn áp mới của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ là ngòi nổ cho các cuộc nổi dậy và phản kháng mạnh mẽ hơn. Các thế lực trung lập sẽ phải lựa chọn. Mộ Dung Tĩnh... có lẽ nàng cũng đang đứng trước một quyết định lớn.” Tần Mặc biết, không chỉ Phù Vân Tông, mà cả những người còn đang lưỡng lự trong hàng ngũ của Thiên Diệu Tôn Giả cũng đang bị thử thách bởi sự tàn bạo này.
Hắn quay lại, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ không chỉ cứu người, mà còn cứu lấy niềm tin. Ta sẽ tự mình gửi đi thông điệp này.” Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn, không phải ánh sáng của sức mạnh hay pháp lực, mà là ánh sáng của ý chí, của lòng đồng cảm. “Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở nên tàn bạo và không từ thủ đoạn nào để củng cố quyền lực, đẩy Huyền Vực đến bờ vực của một cuộc chiến tổng lực. Nhưng càng như vậy, chúng ta càng phải đoàn kết, càng phải kiên cường. Ta sẽ tìm cách để thông điệp của chúng ta vượt qua mọi phong tỏa, để đến được với Phù Vân Tông, và cả với những linh hồn đang bị giam cầm trong sự sợ hãi.”
Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt họ không chỉ có sự lo lắng, mà còn có sự tin tưởng tuyệt đối, một niềm hy vọng mãnh liệt đang bùng cháy trong sâu thẳm. Họ hiểu rằng một giai đoạn mới, khốc liệt hơn, đã bắt đầu. Tần Mặc và liên minh sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bao giờ hết, cần phải đoàn kết và hành động quyết liệt hơn để chống lại sự áp bức. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giữa hai phe phái, mà là cuộc chiến để định đoạt số phận của Huyền Vực, định đoạt ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, để vạn vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành thứ không phải mình. Dưới ánh trăng thanh khiết của Vô Tính Thành, một lời thề ngầm đã được lập, một ý chí kiên cường đã được hun đúc, sẵn sàng đối mặt với bão tố cuồng phong sắp ập đến.
***
Đêm Hoàng Thành Thiên Long sâu thẳm, những ngọn đèn lồng giấy đỏ treo cao trên các con phố, trên những cổng thành tráng lệ, vẫn tỏa ra ánh sáng mờ ảo, nhuộm một màu vàng cam lên những kiến trúc cao vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo. Tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương đã chìm vào giấc ngủ, thay vào đó là tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn của lính gác, tiếng gió đêm vi vu lướt qua những mái ngói cong vút, mang theo mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng lớn, lẫn với mùi bụi đường và một chút hương hoa nhài từ các khu vườn quý tộc. Hoàng Thành về đêm mang một vẻ đẹp tráng lệ nhưng cũng chất chứa sự bí ẩn, tĩnh mịch đến rợn người, như một bức tranh hùng vĩ ẩn chứa vô vàn bí mật và những âm mưu không ngừng nghỉ.
Trong phủ đệ của mình, giữa sự xa hoa lạnh lẽo, Mộ Dung Tĩnh vẫn chong đèn. Thư phòng của nàng, thường ngày ngăn nắp và trang trọng, giờ đây lại chất chồng những chồng báo cáo, bản tấu chương, và những cuốn sách cổ. Nàng vẫn mặc y phục tông môn sang trọng, nhưng mái tóc đen mượt thường được buộc cao gọn gàng giờ đã hơi xõa ra, đôi mắt tuấn tú lộ rõ vẻ mệt mỏi, khắc khoải. Nàng ngồi trước bàn gỗ đàn hương, tay cầm một chồng báo cáo chính thức được đóng dấu đỏ chót của Thiên Diệu Tôn Giả, miêu tả sự kiện Phù Vân Tông như một cuộc trấn áp cần thiết chống lại tà giáo, với những con số thương vong được “hợp lý hóa” một cách lạnh lùng. Từng câu chữ trong báo cáo đều cố gắng tô vẽ Thiên Diệu Tôn Giả như một vị cứu tinh, một người bảo vệ Thiên Đạo, nhưng trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh, những lời lẽ đó ngày càng trở nên giả dối, trống rỗng.
Nàng gục đầu xuống, thở dài thườn thượt. Cảm giác se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt nàng, nhưng không lạnh bằng sự lạnh lẽo trong lòng. Nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, vào sự vĩ đại của Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng đã từng nghĩ rằng mọi sự hy sinh đều là xứng đáng cho một mục tiêu cao cả. Nhưng những mảnh vỡ thông tin, những lời thì thầm từ các kênh bí mật mà nàng vô tình hoặc cố ý tiếp cận được, lại vẽ ra một bức tranh hoàn toàn khác. Hình ảnh những xác người vô tội chồng chất, tiếng than khóc đau đớn của những linh hồn bị hủy diệt, sự tàn phá đến tận gốc rễ của Phù Vân Tông – tất cả đã tạo thành một vết rạn nứt không thể hàn gắn trong niềm tin của nàng. “Những báo cáo chính thức đều nói về sự phản loạn, nhưng tại sao những mảnh vỡ thông tin này lại vẽ ra một bức tranh khác? Sự tàn bạo này… liệu có thực sự cần thiết?” Nàng thầm hỏi, giọng nói khẽ đến mức chỉ có mình nàng nghe thấy, chứa đựng sự giằng xé đến tận cùng.
Nàng vươn tay, vô tình chạm phải một vật nhỏ dưới chồng giấy tờ. Đó là một bản chép tay nhỏ, được cuộn tròn tinh xảo, không có bất kỳ dấu hiệu nhận dạng nào, chỉ đơn giản là một mảnh giấy được giấu kín. Nàng nhớ lại, đây là một trong số những vật phẩm được gửi đến từ một thương nhân nhỏ bé mà nàng đã bí mật tiếp xúc, người này đã từng nhận được sự giúp đỡ từ Tần Mặc. Nàng mở cuộn giấy ra, những con chữ viết tay đơn giản nhưng đầy sức mạnh hiện ra trước mắt nàng.
“'Vạn vật có quyền là chính nó, không cần phải trở thành thứ không phải mình để được tồn tại hay vĩ đại. Hỡi những linh hồn đang bị xiềng xích, hãy kiên cường! Ánh sáng của sự tự do sẽ đến, và chúng ta sẽ tìm cách cứu viện.'”
Mộ Dung Tĩnh đọc đi đọc lại từng câu, từng chữ. Ban đầu, nàng khịt mũi, coi đó là những lời lẽ sáo rỗng, viển vông, một lời hứa hẹn quá đỗi phi thực tế trong một thế giới mà sức mạnh là chân lý. Nhưng rồi, từng con chữ lại như những mũi kim châm vào tâm hồn nàng, đánh thức một khát khao đã bị chôn vùi bấy lâu nay. ‘Ánh sáng của sự tự do… cứu viện…’ một lời hứa hẹn mà chính nàng cũng không dám nghĩ tới. Thế nhưng, tại sao nó lại khiến lòng nàng rung động đến vậy? Tại sao một thông điệp đơn giản như vậy lại có thể mạnh mẽ hơn hàng ngàn lời tuyên ngôn hùng hồn của Thiên Diệu Tôn Giả?
Nàng nhớ lại đôi mắt trong veo của Tần Mặc, cách hắn nhìn vạn vật với sự đồng cảm vô bờ bến. Hắn không nói về sức mạnh, không nói về quyền lực, mà nói về ý chí, về bản chất. Hắn không ép buộc, mà chỉ dẫn lối. Và chính điều đó, đang khiến cả Huyền Vực chao đảo. Mộ Dung Tĩnh siết chặt mảnh giấy trong tay, một quyết tâm lạnh lẽo dâng lên trong lòng. “Thiên Diệu Tôn Giả… Ngài đang đi sai đường rồi. Ta không thể tiếp tục nhắm mắt làm ngơ.”
Nàng đứng dậy, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Chồng báo cáo chính thức trên bàn, giờ đây, trong mắt nàng, chỉ là một đống giấy vụn vô nghĩa. Nàng vươn tay, xé toạc một bản báo cáo, tiếng giấy xé vang lên khô khốc trong đêm tĩnh mịch, như một lời đoạn tuyệt. Nàng không còn là Mộ Dung Tĩnh mù quáng tin theo con đường duy nhất. Nàng là Mộ Dung Tĩnh, người sẽ tìm kiếm sự thật, dù phải đối mặt với hiểm nguy nào. Nàng bắt đầu lên kế hoạch, không phải để chống đối công khai, mà để hành động ngầm. Nàng sẽ liên lạc với các thế lực trung lập khác, những người đang do dự, đang sợ hãi. Nàng sẽ tìm kiếm thêm bằng chứng về sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, phơi bày sự thật để đánh thức những linh hồn còn đang ngủ say. Một hạt mầm phản kháng đã nảy mầm trong trái tim nàng, và nó sẽ sớm trổ bông, dù phải trả giá bằng máu và nước mắt.
***
Sáng sớm ngày hôm sau, Đại Điện Thanh Vân chìm trong một bầu không khí u ám, nặng nề. Ngoài trời, mây mù dày đặc giăng lối, che khuất cả ánh dương, và từng cơn gió lớn rít gào, đập vào những cột đá cao vút, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai oán của vạn linh. Sự tĩnh mịch ghê người bao trùm đại điện, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gió rít và hơi thở nặng nhọc của vài vị trưởng lão đang quỳ phục dưới chân Thiên Diệu Tôn Giả.
Thiên Diệu Tôn Giả ngồi trên ngai vàng cao ngất, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực tuyệt đối. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không chút nếp nhăn, nhưng đôi mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, tựa như hai vực sâu không đáy. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, giờ đây lại như một tấm màn che giấu sự phẫn nộ đang cuộn trào bên trong. Khí tức uy áp từ hắn dâng trào, khiến cả đại điện chìm trong áp lực ngột ngạt, mỗi hơi thở của các trưởng lão đều trở nên khó khăn, như thể có một ngọn núi đè nặng lên lồng ngực.
Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi thường ngày giờ đã biến mất, thay vào đó là sự khúm núm, sợ sệt. Ông quỳ phục dưới chân ngai vàng, đầu cúi sát đất, giọng nói run rẩy, đầy vẻ lo lắng. “Bẩm Tôn Giả, thông điệp của Tần Mặc đã được bí mật truyền bá rộng rãi. Hắn không chỉ kêu gọi Phù Vân Tông mà còn kích động những kẻ có ý đồ phản loạn khác. Hắn còn dám công khai tuyên truyền cái gọi là ‘quyền được là chính nó’, đối chọi trực tiếp với Thiên Đạo!” Từng lời Trần Trưởng Lão thốt ra đều chứa đựng sự lo lắng tột độ, bởi ông biết rõ sự phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả có thể đáng sợ đến mức nào. Ông có thể cảm nhận được luồng khí tức lạnh lẽo đang lan tỏa từ phía ngai vàng, khiến xương cốt ông như muốn đông cứng.
Thiên Diệu Tôn Giả không nói gì, chỉ chậm rãi nhấp một ngụm trà trong chén ngọc. Hắn nhìn xuống Trần Trưởng Lão, ánh mắt xanh thẳm lạnh lẽo như băng. Hắn không cần dùng lời nói, chỉ riêng ánh mắt đó thôi cũng đủ khiến Trần Trưởng Lão toát mồ hôi lạnh. Hắn đã ban hành ‘Chiếu Chỉ Trấn Tà’, đã tuyên bố Phù Vân Tông là tà giáo, đã muốn dùng bạo lực để dập tắt mọi tiếng nói phản kháng. Vậy mà, cái tên vô danh tiểu tốt Tần Mặc đó lại dám công khai thách thức hắn, dám dùng những lời lẽ rỗng tuếch để lung lay nền tảng tín ngưỡng của cả Huyền Vực. Hắn cảm nhận được ý chí của chiếc chén trà đang run rẩy trong tay mình, sự sợ hãi của nó trước khí tức bạo ngược của hắn.
“Tần Mặc… Cái tên vô danh tiểu tốt đó dám công khai thách thức ta?” Thiên Diệu Tôn Giả cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy uy áp, nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ cuồng bạo. Từng từ ngữ của hắn như những tảng đá khổng lồ rơi xuống, khiến cả đại điện rung chuyển. “Hắn nghĩ rằng vài lời lẽ rỗng tuếch có thể lay chuyển đại cục sao? Hắn nghĩ rằng cái gọi là ‘quyền được là chính nó’ của hắn có thể chống lại Thiên Đạo, chống lại con đường thăng tiên vĩ đại?” Hắn nghiến răng, một luồng sát khí bùng lên, lan tỏa khắp không gian, khiến các trưởng lão khác cũng phải cúi đầu sát hơn, không dám thở mạnh. Đối với hắn, Tần Mặc không chỉ là một kẻ phản nghịch, mà còn là một kẻ ngu xuẩn, dám dùng những lý lẽ ngây thơ để chống lại một đế chế đã tồn tại hàng ngàn năm.
Trần Trưởng Lão vội vàng phụ họa, giọng nói cố gắng tỏ ra kiên quyết. “Chúng ta cần có biện pháp cứng rắn hơn, Tôn Giả. Phải cho hắn biết ai mới là người định đoạt vận mệnh Huyền Vực này! Nếu để hắn tiếp tục truyền bá những tà thuyết này, e rằng lòng người sẽ dao động, sẽ dẫn đến hậu họa khôn lường!” Ông biết rõ, Thiên Diệu Tôn Giả không chấp nhận bất kỳ sự phản kháng nào, và chỉ có sự tàn bạo tuyệt đối mới có thể dập tắt ngọn lửa của Tần Mặc.
Ánh mắt xanh thẳm của Thiên Diệu Tôn Giả lóe lên sát ý, như tia chớp xé ngang bầu trời u ám. Hắn đứng dậy, bước xuống từ ngai vàng, từng bước chân vang vọng trong đại điện, tựa như tiếng trống trận. Khí tức của hắn cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một cơn bão năng lượng vô hình, thổi tung những tấm rèm lụa và làm run rẩy cả những bức tường đá kiên cố. “Ta sẽ đích thân cho hắn thấy, kẻ nào dám chống lại Thiên Đạo, sẽ phải trả giá đắt.” Giọng nói của hắn giờ đây như tiếng sấm nổ, vang vọng khắp đại điện, chứa đựng một sự tàn nhẫn và độc đoán không thể che giấu. “Chuẩn bị ‘Thiên Diệu Ảnh’ tăng cường tuần tra, bất kỳ ai truyền bá lời lẽ phản nghịch, giết không tha! Và ta muốn tin tức về Phù Vân Tông bị tiêu diệt hoàn toàn phải được công bố rộng rãi, để tất cả thấy hậu quả của sự phản kháng.” Hắn không chỉ muốn trấn áp, hắn muốn thị uy, muốn biến Phù Vân Tông thành một lời cảnh báo rùng rợn cho toàn bộ Huyền Vực.
Khí tức tà ác bùng lên từ Thiên Diệu Tôn Giả, không còn chút vẻ siêu phàm, thuần khiết nào. Hắn không quan tâm đến ‘ý chí tồn tại’ hay ‘vật tính’. Hắn chỉ quan tâm đến quyền lực, đến con đường thăng tiên của riêng hắn, và bất kỳ ai cản đường đều phải bị nghiền nát. Lời nói của hắn là mệnh lệnh tối cao, và không ai dám nghi ngờ. Thiên Diệu Tôn Giả đã quyết định, cuộc đối đầu này sẽ không chỉ dừng lại ở những cuộc chiến ý niệm, mà sẽ leo thang thành một cuộc chiến tổng lực, tàn khốc và không khoan nhượng. Các cuộc giao tranh nhỏ lẻ sẽ sớm bùng nổ khắp Huyền Vực, và số phận của vạn vật sẽ được định đoạt trên chiến trường đầy máu và nước mắt.
Đại Điện Thanh Vân chìm trong sự im lặng đáng sợ. Bên ngoài, tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của vạn linh, như báo trước một kỷ nguyên của chiến tranh và biến động sắp sửa bắt đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.