Vạn vật không lên tiên - Chương 939: Vết Sẹo Phù Vân: Chân Tướng Đằng Sau Lời Nói Dối
Đại điện Thanh Vân chìm trong sự im lặng đáng sợ, nơi khí tức cuồng bạo của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn vương vấn, tựa như một ám ảnh chực chờ bùng nổ. Lời tuyên bố của hắn về một cuộc chiến tổng lực, tàn khốc và không khoan nhượng, vang vọng mãi trong tâm trí những kẻ chứng kiến, báo hiệu một kỷ nguyên máu lửa sắp sửa bắt đầu. Nhưng đâu đó giữa những quyền thần cúi đầu, một hạt giống nghi ngờ đã nảy mầm, lặng lẽ gieo vào tâm khảm Mộ Dung Tĩnh.
Đêm khuya, Hoàng Thành Thiên Long vẫn chìm trong ánh sáng rực rỡ của ngàn vạn đèn lồng, tựa như một đóa sen vàng đang bừng nở trong bóng tối vô tận. Tiếng rao hàng cuối cùng của tiểu thương đã tắt, nhường chỗ cho tiếng vó ngựa lộc cộc của đội tuần tra và tiếng trống canh gác đều đặn vang vọng từ những bức tường thành cao vút. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng lớn, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi rượu nồng nàn từ tửu quán và hương hoa thanh khiết từ các khu vườn quý tộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, đặc trưng cho sự phồn hoa của kinh đô Huyền Vực. Bầu không khí vẫn huyên náo, phồn thịnh trên bề mặt, nhưng đối với Mộ Dung Tĩnh, nàng cảm nhận được một luồng khí căng thẳng vô hình đang len lỏi, một sự nặng nề của những âm mưu và toan tính chính trị đang bủa vây.
Trong một con hẻm nhỏ khuất sâu phía sau một tòa lầu các nguy nga, một bóng hình mảnh mai, y phục xám tro giản dị, đầu đội mũ rộng vành che kín dung mạo, nhẹ nhàng lướ qua như một làn khói. Đó chính là Mộ Dung Tĩnh. Nàng không còn khoác lên mình bộ y phục tông môn sang trọng, mái tóc đen mượt thường được buộc cao nay ẩn mình dưới lớp vải thô, chiếc quạt ngọc quen thuộc cũng không thấy đâu. Nàng đã cải trang, bí mật rời khỏi nội thành Hoàng Thành, tránh né những đội tuần tra gắt gao của Thiên Diệu Ảnh – những kẻ vốn được huấn luyện để nhận diện ngay cả một sợi tóc lạ trong đêm. Khinh công của nàng đạt đến mức thượng thừa, mỗi bước chân tựa như không trọng lượng, lướ trên những mái ngói cong vút, né tránh ánh sáng của đèn lồng treo cao. Ánh mắt nàng, dù bị che khuất một phần, vẫn sắc bén quét qua từng góc phố quen thuộc, từng ngóc ngách mà trước đây nàng chỉ đi qua với tư cách một tiểu thư cao quý, được hộ vệ nghiêm ngặt. Giờ đây, nàng là một cái bóng, một kẻ lữ hành đơn độc trên con đường của riêng mình.
Trong lòng Mộ Dung Tĩnh, một trận chiến không tiếng động đang diễn ra. Nàng vẫn còn nghe văng vẳng bên tai những lời hùng hồn của Thiên Diệu Tôn Giả, về sự cần thiết của bạo lực để trấn áp 'tà thuyết', về việc duy trì trật tự và con đường thăng tiên chân chính. Lời thề trung thành với Thiên Diệu, với con đường mà nàng đã theo đuổi bao năm qua, vẫn còn in hằn sâu trong tâm khảm. Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi! Lời tuyên bố mạnh mẽ ấy từng là kim chỉ nam cho mọi hành động của nàng, là niềm tin sắt đá không thể lay chuyển. Nhưng khi nàng chứng kiến sự tàn bạo không giới hạn của 'Chiếu Chỉ Trấn Tà', khi nàng nghe được lời lẽ đầy phẫn nộ và sát ý của Thiên Diệu Tôn Giả khi nhắc đến Tần Mặc và Phù Vân Tông, một hạt giống hoài nghi đã được gieo rắc, âm ỉ cháy trong nàng như một đốm lửa nhỏ giữa đêm đen. Nó không thể bị xóa bỏ, mà ngược lại, ngày càng lớn dần, thiêu đốt lương tâm nàng.
Nàng lướ qua một ngôi miếu nhỏ cổ kính, nơi khói hương vẫn còn vương vấn. Nàng tự hỏi, liệu những vị thần linh được thờ phụng ở đây, với ý chí tồn tại được kết tinh từ niềm tin của bách tính, có thật sự mong muốn một thế giới mà sự sống bị chà đạp chỉ vì không theo đuổi một con đường duy nhất? Thông điệp của Tần Mặc, được truyền bá rộng rãi dưới những hình thức bí mật, đã đến tai nàng. Dù Thiên Diệu Tôn Giả đã ra lệnh cấm đoán và trừng phạt những kẻ dám truyền bá, nhưng những lời lẽ của Tần Mặc, về 'quyền được là chính nó', về sự tự do của vạn vật, lại gieo vào tâm trí Mộ Dung Tĩnh một sự băn khoăn sâu sắc. Nó không phải là những lời lẽ khoa trương, mà là một lời kêu gọi giản dị, đánh thẳng vào bản chất của sự tồn tại.
"Thật sự, Thiên Diệu Tôn Giả đang làm gì?" Nàng khẽ tự nhủ, giọng nói thì thầm chỉ đủ cho gió đêm nghe thấy, mang theo một nỗi chua xót. "Liệu đây có phải là con đường mà ta từng tin tưởng? Con đường của công lý, của trật tự, của sự vĩ đại? Hay chỉ là một tấm màn che đậy cho sự độc đoán và tàn bạo?" Nàng nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Thiên Diệu Tôn Giả khi hắn ra lệnh tiêu diệt Phù Vân Tông, không một chút khoan nhượng, không một chút phân định phải trái. Đối với Thiên Diệu, chỉ có một con đường duy nhất, con đường thăng tiên do hắn định đoạt, và mọi sự chệch hướng đều là phản nghịch, đáng bị trừng trị.
Mộ Dung Tĩnh tăng tốc, lướ qua những mái nhà, nhảy qua những con hẻm tối. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự bức bối không thể kìm nén. Nàng cần phải tự mình chứng kiến, không thể chỉ dựa vào những báo cáo được tô vẽ, những lời tuyên truyền được kiểm duyệt. "Thông điệp của Tần Mặc... liệu có phải là sự thật mà tất cả chúng ta đang cố tình bỏ qua?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu nàng, ám ảnh mỗi bước chân. Nếu những gì Tần Mặc nói là đúng, rằng vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo một khuôn mẫu định sẵn, vậy thì toàn bộ nền tảng niềm tin của Huyền Vực, và cả cuộc đời tu luyện của nàng, đều có thể là một sự dối trá. Sự thật... phải chăng nó luôn ẩn sau những lời lẽ hoa mỹ và sức mạnh áp đặt? Nàng cần phải tìm ra nó, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa.
Nàng dùng khinh công lướ qua các mái nhà, tránh các điểm canh gác, hướng về phía cổng thành phía Tây, nơi ánh đèn lồng thưa thớt hơn và bóng đêm đặc quánh bao trùm. Nàng cảm nhận được sự run rẩy mơ hồ từ những viên ngói dưới chân, từ những bức tường gạch lạnh lẽo, như thể ý chí tồn tại của chúng cũng đang cảm thấy sự bất an, sự thay đổi lớn lao sắp diễn ra. Hoàng Thành Thiên Long, biểu tượng của quyền lực và sự vĩnh cửu, cũng đang đứng trước một cơn bão tố.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp ẩn mình sau rặng núi phía Đông, nhuộm một màu tím nhạt lên nền trời còn vương chút đen của đêm, Mộ Dung Tĩnh đã ở rất xa Hoàng Thành Thiên Long. Nàng phi hành trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, một con đường đá cũ kỹ, lồi lõm, từng là huyết mạch giao thương sầm uất nhưng giờ đây lại hoang vắng và tĩnh mịch đến lạ. Gió sa mạc heo hút rít qua những bụi cây khô trụi lá, tạo nên những âm thanh thê lương, như tiếng than khóc của linh hồn vạn vật. Không khí se lạnh, mang theo mùi bụi bặm và sự cô độc, bao trùm lên vạn vật, khiến cảm giác trống trải trong lòng Mộ Dung Tĩnh càng thêm rõ rệt. Ánh trăng mờ nhạt, như một con mắt bạc cô đơn trên bầu trời, vẫn còn chiếu rọi xuống con đường đá, in bóng nàng đổ dài, xiêu vẹo.
Cảnh vật dần chuyển từ sự phồn hoa tráng lệ của kinh đô sang vẻ hoang vu, tiêu điều của vùng ngoại ô. Những cánh đồng hoang trải dài bất tận, những hàng cây cổ thụ trơ trụi đứng sừng sững như những chứng nhân câm lặng của thời gian. Mỗi bước phi hành của nàng đều mang theo một sự vội vã, một khát khao được tìm kiếm sự thật, được lấp đầy khoảng trống đang gặm nhấm tâm hồn. Nàng không biết mình đang tìm kiếm điều gì, hay sẽ tìm thấy điều gì, nhưng một điều chắc chắn, nàng không thể tiếp tục bịt mắt trước những nghi vấn đang dày vò mình.
Nàng tăng tốc, thân pháp nhanh nhẹn lướ qua những thung lũng sâu hun hút, những con đường mòn ít người qua lại, hướng về phương Bắc, nơi từng là Phù Vân Tông – một biểu tượng của sự thanh tịnh và học thuật, giờ đây chỉ còn là cái tên trong sắc lệnh ‘trấn tà’ của Thiên Diệu. Trong tâm trí nàng, hình ảnh Tần Mặc lại hiện lên. Không phải Tần Mặc của Vô Tính Thành yếu đuối, không linh căn, mà là Tần Mặc của sự kiên đ���nh, của ý chí không lay chuyển khi hắn đối diện với nàng, ánh mắt sâu thẳm nhưng không chút sợ hãi. Hắn đã nói về 'ý chí tồn tại' của vạn vật, về quyền được là chính nó, về sự cân bằng bản chất. Những lời lẽ đó, ban đầu nàng cho là ngây thơ, thậm chí là tà thuyết, nhưng giờ đây, chúng lại vang vọng trong tâm trí nàng một cách lạ thường, như một lời tiên tri, như một sự thức tỉnh.
"Sự thật... phải chăng nó luôn ẩn sau những lời lẽ hoa mỹ và sức mạnh áp đặt?" Nàng tự hỏi, hơi thở phả ra làn khói mờ ảo trong không khí lạnh lẽo. Câu hỏi ấy như một lưỡi dao sắc bén, rạch sâu vào niềm tin đã được xây dựng bao năm tháng của nàng. Nàng từng tin rằng sức mạnh là chân lý, rằng thăng tiên là mục đích tối thượng của mọi sinh linh, rằng những kẻ không theo con đường đó là yếu đuối, là lạc lối. Nhưng Tần Mặc đã thách thức niềm tin ấy. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, hắn dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm. Hắn cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", phải "thăng tiên".
Chính nàng, Mộ Dung Tĩnh, là một ví dụ điển hình của việc theo đuổi sức mạnh và con đường thăng tiên. Nàng đã không ngừng tu luyện, không ngừng vươn lên để đạt được địa vị và quyền uy như ngày hôm nay. Nàng từng kiêu hãnh vì khí chất cao ngạo, vì năng lực siêu phàm của mình. Nhưng giờ đây, khi đối diện với những gì có thể là hậu quả của sự truy cầu vô độ đó, nàng lại cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi sợ hãi mơ hồ. Liệu nàng có đang đi sai đường? Liệu những gì nàng đã làm, đã tin tưởng, có đang hủy hoại bản chất của vạn vật, hủy hoại chính cái thế giới mà nàng muốn bảo vệ?
Gió mạnh hơn, cuốn theo những đám mây đen lù lù từ phía chân trời, như báo hiệu một cơn bão sắp đến. Trời vẫn se lạnh, nhưng bên trong Mộ Dung Tĩnh, một ngọn lửa đã bắt đầu bùng cháy, không phải ngọn lửa của linh lực hay sự kiêu hãnh, mà là ngọn lửa của sự tìm kiếm, của sự phẫn nộ âm ỉ trước những gì có thể là một sự dối trá khổng lồ. Nàng không còn là một tiểu thư cao ngạo, một tu sĩ chỉ biết đến tu luyện và quyền lực. Nàng giờ đây là một người tìm kiếm sự thật, một người đang trên bờ vực của một sự thay đổi lớn lao, mà chính nàng cũng chưa thể hình dung được. Nàng lướt qua những cánh đồng hoang và những con đường mòn ít người qua lại, hướng về phương Bắc, nơi những tàn tích của Phù Vân Tông đang chờ đợi, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá của sự độc đoán và niềm tin mù quáng.
***
Khi Mộ Dung Tĩnh đặt chân đến vùng đất từng là Phù Vân Tông, ánh nắng chiều tà đã ngả vàng yếu ớt, chỉ đủ để soi rõ cảnh tượng tang thương trước mắt nàng. Thay vì vẻ hùng vĩ, thanh tịnh của một tông môn lớn, nơi tri thức và đạo pháp từng ngự trị, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Không khí âm u, nặng nề bởi sự chết chóc và tuyệt vọng bao trùm lấy vạn vật, khiến từng hơi thở của nàng cũng trở nên khó khăn. Tiếng gió rít thê lương qua những tàn tích đổ nát, như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn oan khuất, hòa lẫn với tiếng quạ kêu thảm thiết từ những cây cổ thụ cháy đen, tạo nên một bản bi ca rợn người.
Mùi khói ám, đất cháy, gỗ mục và mùi tanh nồng của máu đã khô hằn sâu vào không khí, xộc thẳng vào khứu giác của nàng, khiến dạ dày nàng quặn thắt. Những tòa kiến trúc từng sừng sững, vững chãi, giờ đây chỉ còn là những bức tường đổ nát, những cột đá nứt toác, những mái ngói vỡ vụn nằm la liệt. Các trận pháp bảo vệ tông môn đã hoàn toàn bị phá hủy, để lại những vết sẹo sâu hoắm trên mặt đất, như những vết thương không thể chữa lành. Nàng tận mắt chứng kiến những ngôi nhà bị cướp bóc, đồ đạc vương vãi khắp nơi, những vật phẩm từng chứa đựng "vật tính" và "ý chí tồn tại" của người dân giờ đây tan nát, vô hồn.
Khắp nơi là dấu vết của sự tàn phá không thương tiếc. Những thi thể chưa kịp chôn cất nằm rải rác trong đống đổ nát, có người còn giữ nguyên tư thế chống cự, có người chỉ là một nắm tro tàn. Những khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trống rỗng của những người dân sống sót đang vật vờ trong tuyệt vọng, sợ hãi, ánh mắt họ không còn chút sinh khí nào, chỉ còn lại sự ám ảnh của cái chết và sự mất mát. Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh c���a gió chiều, mà vì sự lạnh lẽo của bi kịch đang bao trùm nơi đây.
Nàng len lỏi qua các tàn tích, bước chân nhẹ nhàng nhưng lòng nặng trĩu. Mỗi dấu vết của sự hủy diệt, mỗi khuôn mặt đau khổ mà nàng nhìn thấy, đều như một nhát dao đâm vào niềm tin của nàng. Nàng từng được nghe báo cáo rằng Phù Vân Tông đã 'phản loạn', rằng họ đã 'cấu kết với tà ma' và phải bị 'trấn áp'. Nhưng những gì nàng đang chứng kiến không phải là 'trấn áp phản loạn', đây là đồ sát! Đây là một cuộc thảm sát tàn bạo, một sự hủy diệt không khoan nhượng dưới danh nghĩa 'Thiên Đạo'.
Một người phụ nữ già nua, quần áo rách rưới, đang ôm chặt một đứa trẻ bất động, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện đứt quãng. Gương mặt bà hốc hác, đôi mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, nhưng trong đó vẫn ẩn chứa một tia căm phẫn, một sự uất hận không thể nói thành lời. Khi Mộ Dung Tĩnh đến gần, bà cụ ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng sợ như gặp phải quỷ dữ.
"Không thể nào... Đây không phải là 'trấn áp phản loạn', đây là đồ sát!" Mộ Dung Tĩnh thốt lên trong vô thức, giọng nói khản đặc, nghẹn ngào. Nàng không thể tin vào mắt mình. Những báo cáo từ Thiên Diệu Tôn Giả luôn nhấn mạnh vào sự cần thiết, sự chính đáng của cuộc trấn áp này, nhưng chúng không hề nhắc đến những cảnh tượng kinh hoàng này.
Bà cụ co rúm lại, vội vàng ôm chặt đứa trẻ vào lòng, run rẩy. "Họ đến... đốt nhà, giết người... nói rằng chúng tôi theo tà ma..." Giọng bà run rẩy, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng. "Chúng tôi chỉ là những người dân bình thường, chỉ muốn sống yên ổn... Tại sao lại phải chịu cảnh này?"
Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một cơn sóng phẫn nộ trào dâng trong lòng. Nàng nhìn những vật phẩm bị đập phá, những công cụ lao động, những bức tượng thờ cúng, tất cả đều mang trong mình "vật tính" và "ý chí tồn tại" riêng của chúng, nhưng giờ đây chúng đều bị phá hủy, bị tước đoạt linh hồn. Nàng cảm nhận được sự đau đớn, sự tuyệt vọng từ chính những vật vô tri này, từ những mảnh vỡ của một thế giới đã sụp đổ.
Nàng tiếp tục đi sâu vào trong, qua những con đường mòn đầy tro bụi, qua những khu vườn đã hóa thành than. Nàng nhìn thấy những vết tích của phép thuật hắc ám, những tàn dư của các đòn tấn công mạnh mẽ, không phải của những kẻ 'phản loạn' mà của chính những kẻ đã thực hiện cuộc 'trấn áp' này. Nàng nhận ra, lực lượng tấn công Phù Vân Tông không hề nhẹ tay, mà ngược lại, họ đã dùng những phương pháp tàn bạo nhất, không khác gì những kẻ đồ tể.
Mặt trời dần lặn hẳn, để lại phía chân trời một vệt đỏ thẫm như máu. Bóng đêm từ từ bao trùm, khiến cảnh tượng hoang tàn càng thêm rợn người. Mộ Dung Tĩnh đứng giữa những tàn tích, trái tim nàng như bị bóp nghẹt. Nàng nhớ lại lời nói của Trần Trưởng Lão, về việc 'kẻ yếu không có quyền tồn tại'. Liệu đây có phải là chân lý mà Thiên Diệu Tôn Giả và đồng bọn đang theo đuổi? Một chân lý được xây dựng trên máu và nước mắt của kẻ yếu? Nàng không thể chấp nhận điều đó. Những gì nàng chứng kiến đã vượt quá giới hạn của sự chịu đựng, đã phá vỡ mọi niềm tin mà nàng từng có. Một sự thật tàn khốc đã được phơi bày trước mắt nàng, một sự thật không thể chối cãi.
***
Đêm đã xuống sâu, bóng tối đặc quánh nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại ánh trăng mờ nhạt gắng gượng xuyên qua tầng mây u ám, đổ xuống những vệt sáng bạc xiêu vẹo. Trong một ngôi làng nhỏ nằm ẩn mình cách Phù Vân Tông không xa, giờ đây cũng chỉ còn là một đống đổ nát tiêu điều, Mộ Dung Tĩnh ẩn mình sau một bức tường đổ nát, đôi mắt sắc bén quan sát từng động tĩnh. Tiếng gió lạnh rít qua những khe cửa vỡ, tạo nên những âm thanh ghê rợn, hòa lẫn với tiếng khóc thút thít yếu ớt của một đứa trẻ từ xa, và tiếng lách cách của những mảnh vỡ bị gió thổi bay. Mùi khói ám, mùi máu tanh còn vương vấn và mùi bụi bặm ẩm ướt lẩn quất trong không khí, khiến không gian càng thêm nặng nề, ngột ngạt. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ, sự sợ hãi và tuyệt vọng bao trùm lấy vạn vật, ngay cả những viên đá dưới chân nàng cũng dường như đang run rẩy.
Ánh sáng le lói từ một đống tro tàn đang cháy dở, nơi một vài người dân sống sót đang co ro lại, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm. Nàng nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, dồn dập từ phía xa – đó là đội tuần tra của Thiên Diệu Ảnh, những kẻ vô cảm và tàn bạo, đang lùng sục những người sống sót, những kẻ mà chúng gọi là 'mầm mống phản nghịch'. Chúng không có hình hài cụ thể, chỉ là những cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả, tỏa ra khí tức áp bức và sát ý lạnh lẽo, khiến cho bất kỳ sinh linh nào cũng phải run sợ.
Mộ Dung Tĩnh nín thở, thu liễm toàn bộ khí tức, hòa mình vào bóng đêm. Nàng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: một nhóm lính của Thiên Diệu Tôn Giả, mặc áo giáp đen, tay cầm vũ khí sắc lạnh, đang cười cợt chế nhạo những người dân đang quỳ gối van xin. Một tên lính cao lớn, gương mặt đầy vẻ ngạo mạn, dùng mũi giáo hất tung một thanh kiếm gỉ sét của một người thợ rèn.
"Để xem, ngươi còn dám bám víu vào cái gọi là 'ý chí tồn tại' của thanh kiếm sắt vụn này không!" Hắn cười khẩy, giọng nói thô bạo. "Thiên Diệu Tôn Giả đã ban lệnh, vạn vật phải tuân phục Thiên Đạo, phải thăng tiên! Cái thứ sắt vụn vô dụng này, chỉ nên là phế phẩm!" Hắn dẫm nát thanh kiếm, phá hủy hoàn toàn "vật tính" của nó, khiến Mộ Dung Tĩnh cảm nhận được một tiếng rên rỉ yếu ớt từ chính thanh kiếm, một sự đau đớn khi bị tước đoạt bản chất.
Một người lính khác túm lấy một cụ già run rẩy. "Nghe nói lão già này dám giữ một bức tượng đất nung, nói rằng nó có 'linh hồn' của tổ tiên? Hừ, bọn tà ma này! Để xem, ta sẽ 'khai linh' cho nó, rồi phá nát nó để lão già này biết thế nào là 'thăng thiên'!" Hắn cưỡng bức 'khai linh' cho bức tượng, ép buộc nó tu luyện theo cách của hắn, rồi không chút do dự đập nát nó thành từng mảnh, mặc cho tiếng khóc thét của cụ già. Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một cơn phẫn nộ cuộn trào trong lòng. Đây không phải là duy trì trật tự, đây là sự tàn sát bản chất, sự chà đạp lên 'ý chí tồn tại' của vạn vật!
"Để xem, liệu những kẻ tin vào 'vạn vật bình đẳng' này có thể chống lại sức mạnh thực sự không!" Tên lính cười cợt, ánh mắt đầy khinh miệt, giọng nói vang vọng trong đêm tối, như muốn thách thức cả càn khôn. Chúng khoe khoang về việc đã tra tấn những ai dám phản kháng, ép buộc họ phải từ bỏ niềm tin vào 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Chúng thậm chí còn thách thức nhau xem ai có thể 'khai linh' và hủy diệt được nhiều 'vật tính' nhất.
Trong lúc đó, nàng phát hiện một cảnh tượng khác, nơi ánh lửa tro tàn leo lét. Một nhóm người dân sống sót, co ro trong sợ hãi, đang lén lút truyền tay nhau một bản sao chép. Dù đôi tay run rẩy và ánh mắt vẫn còn vương nỗi sợ hãi tột độ, nhưng trên khuôn mặt họ, Mộ Dung Tĩnh nhìn thấy một tia sáng mong manh, một niềm hy vọng le lói. Nàng lắng nghe, và những lời thì thầm yếu ớt đến tai nàng: "Hy vọng... từ Vô Tính Thành... anh ấy sẽ đến cứu chúng ta..."
Đó chính là thông điệp của Tần Mặc, được bí mật truyền bá, như một ngọn lửa nhỏ thắp sáng trong đêm tối vô vọng. Dù Thiên Diệu Tôn Giả đã ra lệnh cấm đoán và trừng phạt, nhưng những lời lẽ về 'quyền được là chính nó', về sự tự do của vạn vật, đã gieo vào lòng những người dân bị áp bức một tia hy vọng, một niềm tin rằng không phải tất cả đều đã mất.
"Không thể tha thứ! Đây không phải là công lý, đây là sự tàn bạo nhân danh Thần linh!" Mộ Dung Tĩnh nghiến răng, một luồng khí tức phẫn nộ không thể kìm nén bùng lên trong nàng. Nàng cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc trước những hành động tàn bạo này. Nàng đã tin tưởng Thiên Diệu Tôn Giả, đã đi theo hắn trên con đường 'thăng tiên', nhưng những gì nàng chứng kiến đã phá vỡ mọi ảo tưởng. Cái gọi là 'Thiên Đạo', cái gọi là 'thăng tiên' dưới bàn tay của Thiên Diệu Tôn Giả, đã biến thành một công cụ của sự hủy diệt và độc đoán. Nàng nhận ra, Thiên Diệu Tôn Giả không quan tâm đến 'cân bằng bản chất', hắn chỉ quan tâm đến quyền lực, đến việc ép buộc vạn vật phải theo ý chí của riêng hắn.
Sự giằng xé nội tâm trong nàng đã đạt đến đỉnh điểm, và giờ đây, nó đã biến thành một quyết tâm sắt đá. Mộ Dung Tĩnh, kẻ từng thề trung thành với Thiên Diệu, kẻ từng tin vào sức mạnh tuyệt đối, giờ đây đã nhìn thấy bộ mặt thật của sự tàn bạo. Nàng không thể khoanh tay đứng nhìn. Nàng không thể tiếp tục là một phần của thứ gọi là 'công lý' này. Một quyết định mang tính bước ngoặt đã hình thành trong tâm trí nàng. Nàng sẽ không còn tin vào những lời dối trá, những báo cáo được tô vẽ nữa. Nàng sẽ tìm kiếm sự thật, và nếu cần, nàng sẽ liên hệ với Tần Mặc, với người đã dám đứng lên thách thức toàn bộ Huyền Vực này. Bởi vì, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và nàng, Mộ Dung Tĩnh, sẽ không để điều đó xảy ra.
Nàng bí mật thu thập thêm thông tin, ghi nhớ từng khuôn mặt của những kẻ tàn bạo, từng lời nói đầy khinh miệt của chúng. Đôi mắt nàng, ẩn dưới lớp mũ rộng vành, giờ đây không còn sự hoài nghi hay đau đớn, mà thay vào đó là ánh lửa của sự phẫn nộ và một quyết tâm lạnh lùng. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, đó là điều chắc chắn. Và số phận của Huyền Vực, số phận của vạn vật, sẽ được định đoạt trong cuộc chiến này. Mộ Dung Tĩnh đã sẵn sàng, không phải với tư cách một tu sĩ của Hoàng Thành Thiên Long, mà với tư cách một người phụ nữ đã chứng kiến sự thật, và quyết định đứng lên bảo vệ nó. Nàng sẽ không còn là một quân cờ trong tay Thiên Diệu Tôn Giả.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.