Vạn vật không lên tiên - Chương 944: Bản Chất Bị Thanh Trừng: Hồi Ức Cuối Cùng Của Mộ Dung Tĩnh
Trời đã tối hẳn, cơn mưa bắt đầu nặng hạt, như những giọt nước mắt của Huyền Vực. Mộ Dung Tĩnh không chần chừ nữa. Nàng cất tấm bản đồ vào trong, quay lưng lại với phế tích hoang tàn, những dấu vết tang thương của một sự hủy diệt nhân danh 'thăng tiên'. Con đường nàng chọn sẽ đầy hiểm nguy, có thể dẫn đến việc nàng trực tiếp đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả, người từng là ân sư và là niềm tin của nàng. Nhưng nàng không hối hận. Những cuộc "thanh lọc" sẽ tiếp tục leo thang, phơi bày thêm sự tàn độc của Thiên Diệu và đẩy nhiều người dân, sinh linh vào thế đối lập với hắn. Và Mộ Dung Tĩnh, người từng là một trong những tín đồ trung thành nhất, giờ đây sẽ trở thành một đồng minh bất ngờ, nhưng vô cùng quan trọng cho Tần Mặc, một nhân tố có thể thay đổi cán cân quyền lực trong cuộc đại chiến sắp tới. Nàng sẽ tìm kiếm chân lý, và nàng sẽ bảo vệ nó, bất chấp cái giá phải trả.
Nàng lao đi trong màn đêm như một bóng ma, chiếc áo bào màu xanh thẫm thấm đẫm mưa và sương, nhưng bước chân không chút chùn. Mộ Dung Tĩnh, với khí chất cao ngạo thường ngày, giờ đây mang theo một vẻ kiên nghị đến lạnh lùng, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn chứa một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ. Suốt đêm đó, nàng không ngừng nghỉ, vượt qua những cánh rừng rậm rạp, băng qua những khe núi hiểm trở, chỉ để lại những dấu vết mờ nhạt trên con đường ẩm ướt. Nàng không dám dừng lại, không dám nghỉ ngơi, bởi nàng biết, mỗi khoảnh khắc chậm trễ đều là một sự thỏa hiệp với cái ác mà nàng đã chứng kiến. Nàng cảm nhận được sự truy lùng vô hình đang siết chặt, những tai mắt của Thiên Diệu Tôn Giả lan tỏa khắp Huyền Vực. Bất kỳ sự lộ diện nào cũng có thể dẫn đến họa sát thân. Nhưng nỗi sợ hãi đó không thể sánh bằng sự kinh hoàng khi nhìn thấy những cảnh tượng 'thanh lọc' tàn bạo, và giờ đây, nàng đã có một mục tiêu mới, một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết.
Khi bình minh vừa ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua màn sương mù dày đặc còn vương trên tán lá, Mộ Dung Tĩnh đã đến rìa Rừng Linh Chi. Nơi đây từng là một tông môn phụ thuộc của Thanh Vân Tông, nổi tiếng với sự hòa hợp cùng thiên nhiên và các loại linh thảo quý hiếm. Tuy nhiên, không khí buổi sớm ở đây không hề trong lành hay tĩnh mịch như nàng tưởng tượng. Một luồng sát khí nặng nề, xen lẫn với linh khí hỗn loạn và mùi khói thoang thoảng, xộc vào khứu giác nàng, khiến nàng lập tức cảnh giác. Nàng thu liễm toàn bộ linh lực, ẩn mình sau một tảng đá phủ rêu phong, cao lớn và cổ kính. Từ vị trí này, nàng có thể quan sát rõ ràng khu rừng trước mắt.
Hàng chục Hắc Thiết Vệ, thân mặc giáp sắt đen kịt, che kín mặt, tay cầm vũ khí nặng nề, đứng gác nghiêm ngặt, tạo thành một vòng vây kiên cố quanh một Mộc Tinh cổ thụ khổng lồ ở trung tâm rừng. Cây cổ thụ này cao chọc trời, tán lá rậm rạp vươn rộng như một chiếc ô xanh khổng lồ, thân cây to lớn đến mức phải cần cả chục người ôm mới xuể. Từ xa, Mộ Dung Tĩnh vẫn cảm nhận được linh khí dồi dào toát ra từ nó, một sự sống mãnh liệt đã tồn tại hàng ngàn năm. Tuy nhiên, sự sống đó giờ đây đang bị xiềng xích bởi những sợi xích pháp khí màu đen, to bằng cánh tay, quấn quanh thân cây từ gốc đến ngọn. Những sợi xích này không chỉ đơn thuần là trói buộc vật lý, mà còn tỏa ra những luồng năng lượng tà dị, không ngừng ăn mòn linh khí của Mộc Tinh, khiến thân cây dù vĩ đại vẫn toát ra một vẻ yếu ớt, run rẩy, như đang chịu đựng sự tra tấn khủng khiếp. Nàng cảm thấy một nỗi đau vô hình từ Mộc Tinh đang lan tỏa trong không khí, một sự tuyệt vọng thầm lặng.
Giữa vòng vây của Hắc Thiết Vệ, Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ uy nghi, mặc đạo bào lụa thêu hoa văn tinh xảo, đang đứng trước cây. Ánh mắt sắc sảo của y quét qua Mộc Tinh, không chút cảm xúc, chỉ có sự lạnh lùng và quyền lực. Y không cầm vũ khí, nhưng mỗi cử chỉ của y đều toát ra một sự độc đoán, một niềm tin mù quáng vào lý tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả. Mộ Dung Tĩnh đã từng thấy ánh mắt đó nhiều lần, ánh mắt của những kẻ tin rằng mình đang thực hiện ý chí của trời, ánh mắt của những kẻ sẵn sàng hủy diệt mọi thứ không phù hợp với 'đạo' của mình. Nàng bất an, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Nàng biết, một cuộc 'thanh lọc' tàn khốc nữa sắp diễn ra.
Trần Trưởng Lão chậm rãi ngẩng đầu, nhìn lên đỉnh Mộc Tinh, giọng nói của y vang vọng khắp khu rừng, lạnh lẽo đến thấu xương, không một chút ấm áp, như một lời tuyên án: "Mộc Tinh này đã tồn tại quá lâu mà không chịu tiến hóa. Nó là sự sỉ nhục cho con đường thăng hoa của Thiên Diệu Tôn Giả. Hàng ngàn năm hấp thụ linh khí đất trời, lại chỉ biết giữ vững 'bản chất' cây cối thấp hèn, không chịu 'khai linh', không chịu 'thăng hoa' để đạt tới cảnh giới cao hơn. Nó đã trở thành một gánh nặng, một trở ngại cho sự phát triển của Huyền Vực, một ví dụ tồi tệ cho những kẻ còn chấp mê bất ngộ. Hôm nay, chúng ta sẽ thanh trừng nó, làm gương cho tất cả. Để vạn vật hiểu rằng, không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc truy cầu 'thăng tiên', ngoài việc từ bỏ 'vật tính' nguyên thủy để vươn tới đỉnh cao tối thượng!"
Mộ Dung Tĩnh cắn chặt môi, trái tim nàng thắt lại. Nàng cảm nhận được sự phẫn uất của Mộc Tinh, một 'ý chí tồn tại' thuần túy, khao khát được là chính mình, được đứng vững nơi rừng xanh, được dung dưỡng vạn vật dưới tán lá rộng lớn, chứ không phải bị ép buộc phải từ bỏ bản chất để 'thăng hoa' theo một định nghĩa xa lạ. Nàng nhớ lại lời Tần Mặc nói: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Nhưng giờ đây, không phải vạn vật muốn thành tiên, mà là một kẻ duy nhất, Thiên Diệu Tôn Giả, đang ép buộc vạn vật phải thành tiên theo ý chí của hắn. Tai họa này còn khủng khiếp hơn gấp bội. Mộ Dung Tĩnh cẩn trọng di chuyển, tránh bị phát hiện, quan sát toàn bộ tình hình với ánh mắt đầy bất an. Nàng ghi nhận sự tàn bạo đang sắp diễn ra, và một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng nàng, báo hiệu một cảnh tượng kinh hoàng hơn cả những gì nàng từng chứng kiến.
Sương mù dần tan đi, nhưng không khí trong khu rừng không hề trở nên trong lành hơn, ngược lại, nó càng trở nên nặng nề và u ám. Theo lệnh của Trần Trưởng Lão, Hắc Thiết Vệ bắt đầu kích hoạt pháp trận hủy diệt. Hàng chục chiến sĩ mặc giáp đen đồng loạt vận dụng linh lực, truyền vào những sợi xích pháp khí đang quấn quanh Mộc Tinh. Những sợi xích lập tức phát sáng rực rỡ, những ký tự cổ xưa trên đó như sống dậy, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một mạng lưới năng lượng hủy diệt vô cùng đáng sợ. Linh lực trong khu vực bị hút cạn một cách nhanh chóng, rồi lại bị chuyển hóa thành những luồng xung kích dữ dội, không ngừng thít chặt và công phá Mộc Tinh cổ thụ.
Mộc Tinh gầm lên một tiếng không lời, một âm thanh chỉ có thể cảm nhận được bằng ý niệm, bằng sự rung động sâu thẳm của 'ý chí tồn tại'. Thân cây to lớn gồng mình chống cự, toàn thân rung bần bật, những cành cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi run rẩy dữ dội, như những cánh tay đang vùng vẫy trong tuyệt vọng. Lá cây xanh biếc, vốn là biểu tượng của sự sống, giờ đây héo úa rồi rụng xuống như mưa máu, phủ kín mặt đất dưới chân cây. Một 'ý chí tồn tại' thuần túy, khao khát được là chính mình, được đứng vững, được che chở, không bị ép buộc 'thăng hoa' theo ý muốn của kẻ khác, vang vọng trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh. Nàng cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của Mộc Tinh, như thể chính bản thân nàng đang bị xé nát. Từng mảng vỏ cây nứt toác, lộ ra phần gỗ bên trong đã bị bào mòn và mục ruỗng bởi năng lượng hủy diệt của pháp trận. Mùi gỗ bị đốt cháy, mùi linh khí hỗn loạn, mùi đất ẩm và mùi sát khí phảng phất trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Hắc Thiết Vệ không ngừng nghỉ, họ vung vũ khí nặng nề của mình, những thanh đại đao và rìu chiến khổng lồ, chém thẳng vào những vết nứt trên thân cây. Từng đường kiếm, từng đòn pháp khí giáng xuống như xé nát trái tim Mộ Dung Tĩnh. Mỗi tiếng "rắc" của gỗ nứt vỡ, mỗi tiếng "keng" của xiềng xích thít chặt, đều như một nhát dao đâm vào niềm tin đã từng kiên cố của nàng. Nàng chứng kiến từng chút một sự sống của Mộc Tinh bị tước đoạt, từng chút một bản chất của nó bị hủy diệt, chỉ vì nó không chịu tuân theo một 'lý tưởng' cực đoan. Cảnh tượng bi thương này là đỉnh điểm của sự tàn nhẫn, một vật thể vô tri, một sự sống vô tội bị hủy diệt chỉ vì không tuân theo một 'lý tưởng' méo mó.
Trần Trưởng Lão bước tới gần Mộc Tinh, ánh mắt sắc lạnh, giọng điệu hùng hồn, như đang tuyên án cho toàn bộ thế giới: "Hãy để nó trở thành bài học cho tất cả những kẻ còn hoài nghi! Bản chất cũ kỹ chỉ là xiềng xích! Chỉ có thăng hoa mới là vĩnh cửu! Kẻ yếu không có quyền tồn tại! Những thứ không chịu tiến hóa, không chịu vươn lên, sẽ chỉ là gánh nặng, sẽ chỉ bị đào thải! Đây là quy luật của vạn vật, là ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả!"
Mộ Dung Tĩnh cắn chặt môi, đến mức bật máu. Nước mắt nàng đã khô cạn từ lâu, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau âm ỉ xé nát tâm can. Nàng cảm thấy như chính bản thân mình đang chết đi cùng với cây cổ thụ. Trong thâm tâm, một tiếng hét tuyệt vọng vang vọng: "Không... đây không phải là đạo... Đây là tội ác! Đây không phải là thăng hoa, đây là hủy diệt!" Nàng đã từng tin vào sức mạnh, tin vào sự vươn lên, tin vào lý tưởng 'thăng tiên'. Nhưng những gì nàng đang chứng kiến không phải là sự vươn lên, mà là một sự chà đạp tàn bạo lên quyền được tồn tại của vạn vật. Đó là sự áp đặt ý chí lên mọi thứ, không cho phép bất kỳ sự khác biệt nào. Mỗi tiếng nứt vỡ của Mộc Tinh đều vang vọng trong tâm trí nàng như tiếng vỡ tan của chính niềm tin mà nàng từng trân quý. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm, không phải từ gió rừng, mà từ tận sâu thẳm tâm hồn.
Mộ Dung Tĩnh đứng sững ở rìa khu rừng cổ, đôi mắt nàng không chớp, chứng kiến Mộc Tinh cổ thụ cuối cùng cũng không thể chống đỡ nổi. Với một tiếng "rầm" vang trời, thân cây cổ kính, vĩ đại hàng ngàn năm tuổi, đổ sụp hoàn toàn, kéo theo những tiếng "keng keng" thảm thiết của xiềng xích pháp khí. Tán lá rộng lớn oằn mình, rồi hóa thành tro bụi màu xám đen, bay lả tả trong không khí, hòa lẫn với mùi linh khí tàn lụi và khói gỗ cháy. Nơi Mộc Tinh từng đứng, giờ chỉ còn là một hố sâu hoắm, trống rỗng và lạnh lẽo, với những mảnh gỗ vụn cháy dở và tro tàn rải rác. Sự im lặng chết chóc bao trùm khu rừng, chỉ còn tiếng gió rít qua những thân cây còn lại, như tiếng than khóc của thiên nhiên. Hắc Thiết Vệ đứng im như những bức tượng sắt, vô cảm và lạnh lùng, hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Niềm tin vào Thiên Diệu Tôn Giả, vào con đường 'thăng hoa' cực đoan mà nàng đã phụng sự bấy lâu, giờ đây đã hoàn toàn vỡ vụn, tan thành từng mảnh vụn không thể nào hàn gắn, giống như Mộc Tinh kia. Nàng cảm thấy một phần trong mình cũng đã chết đi theo cây cổ thụ. Không còn chút nghi ngờ, không còn chút giằng xé nào. Tất cả những lý luận, những giáo điều mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gieo vào tâm trí nàng, giờ đây đều trở thành những lời dối trá tàn nhẫn. Con đường 'thăng tiên' mà hắn vẽ ra không phải là ánh sáng, mà là một vực thẳm nuốt chửng mọi sự sống, mọi bản chất. Nó không phải là sự tiến hóa, mà là một sự thoái hóa khủng khiếp, một sự biến dạng của vũ trụ.
"Đây không phải là thăng hoa... Đây là hủy diệt," Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy cay đắng. Nàng cảm nhận được cái lạnh lẽo của không khí, cái đau đớn của linh hồn Mộc Tinh vẫn còn vương vấn đâu đây. "Thiên Diệu Tôn Giả, ngươi đã điên rồi. Tần Mặc... có lẽ ngươi đã đúng. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Mà ngươi, ngươi lại ép buộc chúng phải thành tiên theo ý muốn của ngươi, thì tai họa này còn lớn hơn gấp bội."
Mộ Dung Tĩnh từ từ rút thanh kiếm bên hông ra. Đó là một thanh kiếm sắc bén, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ nhạt. Nhưng nàng không phải rút kiếm để chiến đấu. Nàng dùng mũi kiếm sắc nhọn, nhẹ nhàng khắc xuống nền đất ẩm ướt một ký hiệu đơn giản, đó là một vòng tròn và một đường thẳng vươn lên, như một lời thề im lặng, một lời thề sẽ bảo vệ những 'bản chất' bị chà đạp, sẽ tìm kiếm sự 'cân bằng' mà Tần Mặc đã nhắc đến. Nàng thầm thề: "Ta sẽ không để bất kỳ bản chất nào bị hủy diệt vô cớ nữa. Ta sẽ tìm kiếm một con đường khác, một con đường cho vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn' theo định nghĩa của kẻ khác."
Nàng quay lưng lại với cảnh tượng tàn khốc, ánh mắt kiên định, không còn chút do dự, tràn đầy sự lạnh lẽo của một người đã hoàn toàn thay đổi. Không còn Mộ Dung Tĩnh cao ngạo của Thiên Long Hoàng Thành, không còn Mộ Dung Tĩnh trung thành với Thiên Diệu Tôn Giả. Giờ đây, chỉ còn một Mộ Dung Tĩnh mới, một chiến binh với trái tim tan vỡ nhưng ý chí sắt đá. Nàng cất bước, với tốc độ nhanh hơn, quyết tâm hơn bao giờ hết, hướng về phía đã định từ chương trước: liên minh của Tần Mặc. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy rẫy những hiểm nguy và sự đối đầu trực diện với cả một hệ thống quyền lực mà nàng từng là một phần. Nhưng nàng không hối hận. Mộ Dung Tĩnh biết, đây là con đường duy nhất để nàng tìm lại chân lý, và có lẽ, để cứu vãn một Huyền Vực đang dần bị nuốt chửng bởi sự điên rồ của 'thăng tiên' cực đoan. Quyết định của nàng đã đặt nàng vào một con đường không thể quay đầu lại, trực tiếp đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả và trở thành một biến số lớn, có khả năng là một đồng minh quan trọng cho Tần Mặc trong cuộc đại chiến sắp bùng nổ. Sự tàn nhẫn và mù quáng của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tiếp tục leo thang, đẩy nhiều sinh linh và vật thể vô tri vào thế đối lập, tạo ra làn sóng phản kháng mạnh mẽ hơn trên khắp Huyền Vực. Và việc Mộ Dung Tĩnh chứng kiến và thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của Mộc Tinh sẽ giúp nàng hiểu rõ hơn về lý tưởng của Tần Mặc, chuẩn bị cho sự hợp tác tiềm năng giữa hai người, một sự hợp tác có thể thay đổi số phận của cả Huyền Vực.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.