Vạn vật không lên tiên - Chương 943: Hồi Ức Vỡ Vụn: Bóng Tối Vây Hãm Lý Tưởng
Màn đêm vẫn còn bao trùm, nhưng không thể che lấp đi ngọn lửa vừa bùng cháy trong tâm khảm Mộ Dung Tĩnh. Nàng đã bước ra khỏi hang động lạnh lẽo, bỏ lại phía sau những giằng xé cuối cùng, mang theo một quyết tâm kiên định đến lạ thường. Ánh mắt nàng không còn chứa đựng sự mệt mỏi hay hoài nghi, mà thay vào đó là một tia sáng sắc bén, như lưỡi kiếm vừa được tôi luyện qua ngọn lửa chân lý. Con đường phía trước mịt mờ hiểm nguy, nhưng trong lòng nàng, một la bàn vô hình đã chỉ rõ phương hướng.
Nàng khoác lên mình một bộ y phục thô mộc, màu xám tro, che đi khí chất cao ngạo và vẻ ngoài tuấn tú vốn có của một tu sĩ xuất thân từ Hoàng Thành Thiên Long. Mái tóc đen mượt thường ngày được buộc cao chỉnh tề, nay lại được búi gọn gàng dưới một chiếc khăn trùm đầu đơn giản. Chiếc quạt ngọc, biểu tượng của sự thanh nhã và quyền quý, đã được cất giấu sâu trong túi áo, nhường chỗ cho một con dao găm phòng thân và một túi vải nhỏ đựng vài vật tùy thân cần thiết. Hắn sẽ không thể ngờ, Mộ Dung Tĩnh, người từng là niềm kiêu hãnh của hắn, giờ đây lại đang âm thầm bước trên con đường đối nghịch.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trên đỉnh núi, Mộ Dung Tĩnh đã hòa mình vào dòng người tấp nập trên Đường Cổ Đạo Thương Gia. Con đường này vốn là huyết mạch của Huyền Vực, nơi giao thoa của vạn vật và vạn người. Bụi đường tung bay mịt mù theo mỗi bước chân của lữ khách, theo vó ngựa của đoàn xe chất đầy hàng hóa. Tiếng bánh xe lộc cộc, tiếng ngựa hí vang vọng, tiếng nói chuyện ồn ào của thương nhân, tiếng rao hàng của các tiểu thương ven đường tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp, ồn ã. Mùi bụi, mùi mồ hôi, mùi da thuộc từ những gánh hàng rong, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự sống động nhưng cũng đầy khắc nghiệt.
Nàng bước đi một cách cẩn trọng, đôi mắt sắc bén ẩn dưới vành khăn trùm đầu lướt nhanh qua từng gương mặt, từng bóng dáng. Nàng cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh, một nữ lữ khách bình thường đang trên đường mưu sinh. Nhưng sâu thẳm trong nội tâm, một cơn sóng dữ đang cuộn trào, không ngừng vỗ vào bờ cát của những niềm tin cũ. Những hình ảnh tàn khốc nàng đã chứng kiến tại Phù Vân Tông, tại ngôi đền thổ địa hoang tàn, tại mảnh rừng bị "thanh lọc" vẫn còn ám ảnh nàng như những bóng ma. Thổ Địa Công già nua với ánh mắt van lơn tuyệt vọng, Linh Thú Bị Bỏ Rơi với tiếng kêu rên rỉ yếu ớt khi linh hồn bị rút cạn, Linh Mộc khô héo tan biến trong câm lặng. Tất cả chúng, những sinh linh, vật thể vốn mang trong mình "ý chí tồn tại" thuần túy nhất, đã bị nghiền nát dưới bánh xe của một lý tưởng "thăng tiên" méo mó, tàn độc.
"Lý tưởng... hay là sự tàn sát nhân danh lý tưởng?" Nàng tự hỏi, giọng nói vô thanh vang vọng trong đầu. "Những gì ta từng tin tưởng một cách mù quáng, những lời giáo huấn 'vĩ đại' của Thiên Diệu Tôn Giả... có phải chỉ là một lời nói dối được thêu dệt một cách tinh vi?" Bụi đường bám vào vạt áo, vào từng sợi tóc, nhưng không thể che lấp đi cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo đang xâm chiếm nàng. "Vết máu trên lý tưởng... đã quá nhiều rồi."
Hàng ngàn năm qua, nàng đã sống trong một thế giới mà Thiên Diệu Tôn Giả được tôn thờ như một vị thần, lời nói của hắn là chân lý, con đường hắn chỉ ra là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh hằng. Nàng đã từng tự hào về sự kiêu hãnh của bản thân, về sức mạnh mà nàng tích lũy được trên con đường ấy. Nàng đã tin rằng sự "thăng tiên" là mục đích tối thượng, là cứu cánh cho mọi sinh linh trong Huyền Vực, bất chấp cái giá phải trả. Nhưng giờ đây, mỗi bước chân trên con đường gồ ghề này, mỗi ánh mắt nhìn thấy những thân cây trơ trụi ven đường, mỗi âm thanh của sự sống vội vã xung quanh, đều như một lời chất vấn đau đớn.
"Liệu sự 'thăng tiên' ấy có đáng để đánh đổi bằng sự hủy diệt này? Liệu sự 'tiến hóa' có thực sự phải xây dựng trên nền tảng của sự mất mát, đau khổ của những kẻ yếu thế hơn?" Từng câu hỏi xoáy sâu vào tâm can, làm tan chảy từng tảng băng niềm tin đã đóng cứng trong nàng. Nàng cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức và cảm xúc hỗn loạn, tìm kiếm một lý do, một lời biện hộ cho những hành động tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng càng cố gắng, những hình ảnh về sự hủy diệt càng hiện rõ nét, càng chân thực, càng không thể chối cãi. Chúng không phải là "sự hy sinh cần thiết" như Thiên Diệu Tôn Giả đã rao giảng, mà là sự tàn sát vô nghĩa.
Nàng nhớ lại những lời nói hùng hồn của Trần Trư���ng Lão, người đã dạy dỗ nàng từ thuở ấu thơ: "Kẻ yếu không có quyền tồn tại. Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Câu nói đó từng là kim chỉ nam, là động lực để nàng không ngừng tu luyện, không ngừng vươn lên. Nhưng giờ đây, những lời lẽ ấy lại trở nên tàn nhẫn và vô lý đến nhường nào khi nàng nhìn thấy những sinh linh nhỏ bé, yếu ớt bị tước đoạt sự sống một cách thô bạo, chỉ vì chúng không đủ khả năng "thăng cấp", không đủ tư cách để "tồn tại" theo tiêu chuẩn của Thiên Diệu Tôn Giả.
Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của đất và cây cỏ dại, lướt qua gương mặt nàng. Mộ Dung Tĩnh nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự lạc lõng giữa dòng người. Nàng đã từng tin mình là một phần của một lý tưởng vĩ đại, một chiến binh của một cuộc cách mạng vĩ đại. Nhưng giờ đây, nàng chỉ là một kẻ lạc lối, một người đang đi tìm lại chính mình, đi tìm một chân lý khác, một con đường khác. Con đường này đầy chông gai, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng nàng biết, nàng không thể quay đầu. Ánh nắng ban trưa gay gắt hơn, rọi thẳng vào con đường bụi bặm, nhưng không thể làm tan đi bóng tối đang bao phủ tâm hồn nàng. Nàng biết, những gì đã mất, đã vỡ vụn, sẽ không thể nào hàn gắn lại được nữa. Từ giờ trở đi, nàng phải tự mình tìm kiếm ánh sáng, tự mình định hướng con đường.
Dòng người vẫn cứ hối hả trôi đi, không ai chú ý đến nữ lữ khách với vẻ ngoài bình dị, nhưng nội tâm đang trải qua một cuộc cách mạng kinh thiên động địa. Nàng siết chặt bàn tay ẩn trong tay áo, cảm nhận sức nặng của sự lựa chọn mới. Từng bước chân của nàng, dù chậm rãi, lại vô cùng vững chắc, mang theo một ý chí không thể lay chuyển. Mộ Dung Tĩnh tiếp tục hành trình, như một bóng ma lướt qua giữa dòng đời, mang theo vết sẹo của những hồi ức vỡ vụn và ngọn lửa của một quyết tâm mới.
Buổi chiều tà, khi những đám mây bắt đầu kéo đến, che khuất dần ánh nắng, Mộ Dung Tĩnh dừng chân tại một Thị Trấn Biên Thùy nhỏ bé. Nơi đây mang một vẻ bán hoang dã, mộc mạc với những ngôi nhà gỗ, tường đá và tường rào bảo vệ thô sơ. Tiếng chó sủa vang vọng từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, tiếng súng săn thỉnh thoảng nổ vang từ bìa rừng, và tiếng rao hàng của những người bán dược liệu, vũ khí tạo nên một khung cảnh sống động nhưng cũng đầy căng thẳng.
Nàng tìm đến một quán trà nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm hẹp, nơi mùi gỗ mục và khói bếp quyện lẫn với mùi thơm dịu nhẹ của trà. Nàng chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể quan sát được dòng người qua lại mà không bị chú ý quá nhiều. Gọi một chén trà nóng, nàng khẽ hít hà hương thơm thoang thoảng của thảo mộc, cố gắng xoa dịu những cảm xúc hỗn loạn trong lòng. Nàng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi tai lại dỏng lên, lắng nghe những câu chuyện phiếm, những tin tức từ các lữ khách và thợ săn đang ngồi xung quanh.
"Nghe nói, cái gã Tần Mặc kia đúng là ma đầu," một lữ khách buôn bán râu ria xồm xoàm, ăn mặc rách rưới, nói với giọng khinh miệt. "Dám công khai chống lại Thiên Diệu Tôn Giả tại Hoàng Thành Thiên Long. Sớm muộn gì cũng bị Hắc Thiết Vệ tóm gọn, nghiền xương thành tro thôi." Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Một người khác, có vẻ là một thợ săn già dặn, rụt rè hơn, khẽ thì thầm: "Nhưng mà... ta nghe nói hắn nói cũng có lý. Mấy vùng đất bị 'khai linh' ấy, đâu có tốt đẹp gì đâu. Linh khí khô kiệt, cây cối héo úa, sinh linh đau khổ... Ta có người quen ở gần Phù Vân Tông, họ nói nơi đó giờ như một vùng đất chết vậy." Giọng ông ta đầy lo lắng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể đang nhìn thấy những cảnh tượng đáng sợ.
"Hừ! Đó là do bọn chúng không đủ bản lĩnh 'thăng tiên' mà thôi!" Người lữ khách buôn bán gắt gỏng. "Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt chúng ta đến một tương lai vĩ đại hơn, một tiên cảnh. Phải có sự hy sinh chứ!"
"Hy sinh ư?" Một giọng nói trầm thấp khác vang lên, từ một gã hành khách có vẻ ngoài thư sinh, nhưng ánh mắt lại sắc sảo. "Ta lại nghe nói, Tần Mặc kia nói rằng 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Hắn nói về sự tôn trọng 'vật tính', tôn trọng 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Ngẫm lại... quả thực có lý."
Cả quán trà bỗng chốc im lặng, rồi lại bùng lên những tiếng tranh cãi nhỏ. Một số người đồng tình với lời của thư sinh, số khác thì sợ hãi, cho rằng đó là lời lẽ 'phản nghịch', 'tà đạo', không dám nói to. Mộ Dung Tĩnh khẽ nhấp một ngụm trà. Nước trà ấm nóng trôi xuống cổ họng, nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng lên dữ dội. Những lời nàng nghe được không khác gì những mảnh ghép đang lắp ráp lại bức tranh toàn cảnh mà nàng đã chứng kiến. Tần Mặc không phải là ma đầu, hắn chỉ đang nói lên sự thật mà nhiều người đã thấy, nhưng không dám cất lời.
Nàng siết chặt chén trà trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo từ men sứ, nhưng trong lòng lại bừng lên một ngọn lửa. "Họ cũng thấy... sự thật này... nhưng ai sẽ đứng lên?" Nàng tự hỏi. Nàng đã từng tin rằng mình là một phần của phe ánh sáng, chiến đấu chống lại bóng tối. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, ánh sáng mà nàng từng theo đuổi lại đang tạo ra những bóng tối kinh hoàng hơn.
Cơn gió nhẹ thổi qua khe cửa sổ, mang theo mùi gỗ, da thú và khói bếp. Mộ Dung Tĩnh ngước nhìn ra ngoài. Những đám mây xám xịt kéo đến dày đặc hơn, báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Cũng như bầu trời, lòng nàng đang dông bão. Mỗi câu chuyện, dù là tin đồn hay sự thật, đều như những nhát dao khoét sâu vào niềm tin đã lung lay của nàng, khẳng định những gì Tần Mặc nói không phải là vô căn cứ. Hắn không hề mê hoặc lòng người, hắn chỉ đang thức tỉnh họ khỏi một giấc mơ hão huyền, một ảo ảnh được xây dựng trên máu và nước mắt.
Nàng nhớ lại vẻ mặt kiên định nhưng đầy đau đáu của Tần Mặc khi hắn phát biểu tại Đại Hội Thảo Luận. Ánh mắt hắn không hề có sự cuồng vọng hay mưu toan, mà chỉ có sự chân thành và nỗi đau cho vạn vật. Hắn không hề hô hào sức mạnh, hắn hô hào sự cân bằng, sự tôn trọng. Điều đó hoàn toàn trái ngược với những gì Thiên Diệu Tôn Giả đã làm, đã rao giảng.
Mộ Dung Tĩnh đặt chén trà xuống, lòng nàng đã dần sáng tỏ hơn. Nàng không còn giằng xé giữa trung thành và nghi ngờ nữa. Con đường đã hiện rõ. Nàng cần phải tìm Tần Mặc, hoặc ít nhất là tìm đến những người đang cùng chí hướng với hắn. Nàng cần phải biết thêm, cần phải hiểu rõ hơn về con đường mà hắn đang cố gắng kiến tạo. Nguy hiểm rình rập khắp nơi, nàng biết điều đó. Nhưng còn gì đáng sợ hơn việc sống trong một lời dối trá, sống dưới một lý tưởng tàn bạo nhân danh sự "vĩ đại"? Nàng đã nhìn thấy đủ những bi kịch, những sự thật nghiệt ngã. Nàng sẽ không thể nhắm mắt làm ngơ được nữa.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng những đám mây đen vẫn cứ nặng trĩu. Khi Mộ Dung Tĩnh tiếp tục hành trình của mình, một cơn gió lạnh buốt thổi qua, như thể một lời cảnh báo từ phương xa. Nàng đi sâu vào một khu rừng, theo một con đường mòn ít người qua lại, cố gắng tránh xa những nơi đông đúc để không bị Hắc Thiết Vệ hoặc các môn phái trung thành với Thiên Diệu Tôn Giả phát hiện.
Bầu trời càng lúc càng tối sầm, những giọt mưa lất phất bắt đầu rơi, mang theo hơi lạnh ẩm ướt. Nàng đi ngang qua một khu vực hoang tàn, nơi những cây cối trơ trụi vươn những cành khẳng khiu lên nền trời đỏ rực của hoàng hôn, như những bàn tay cầu xin trong tuyệt vọng. Một cảm giác bất an xâm chiếm nàng. Đây là nơi nào?
Khi nàng tiến sâu hơn, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt. Đó là Phế Tích Cổ Miếu, một ngôi đền cổ kính giờ chỉ còn là đống đổ nát. Tường đá rêu phong sụp đổ, những tượng thờ bằng đá đã vỡ nát, khuôn mặt của các vị thần linh tự nhiên bị biến dạng, méo mó. Cây cối xung quanh mọc um tùm, nhưng phần lớn đều đã khô héo, thân cây cháy xém, không còn sức sống. Tiếng gió rít qua những cành cây khô tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt. Mùi đất mục, rêu úa và một thứ mùi hôi tanh, khó chịu, trộn lẫn với một chút tà khí nhẹ, xộc thẳng vào mũi nàng, khiến nàng rùng mình.
Đây chính là một trong những nơi đã bị Hắc Thiết Vệ "thanh lọc" – một cuộc thanh trừng tàn bạo nhân danh lý tưởng "thăng tiên". Nàng nhận ra điều đó ngay lập tức. Những dấu vết của sự hủy diệt vẫn còn hiện rõ: những tảng đá bị nứt vỡ thành từng mảnh, những gốc cây bị chặt đứt ngang thân, nơi linh hồn cây cối bị cưỡng ép rút ra để "khai linh", để "tiến hóa". Nhưng kết quả chỉ là sự chết chóc, sự trống rỗng. Không có sự "tiến hóa" nào ở đây, chỉ có sự hủy diệt hoàn toàn.
Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực. Nàng quỳ sụp xuống, chạm tay vào một gốc cây khô héo, thân cây vẫn còn hơi ấm tàn dư của một sự sống đã bị tước đoạt. Linh khí trong khu vực này đã hoàn toàn tiêu tán, chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo. Nàng cảm nhận được sự mất mát, sự tuyệt vọng của "ý chí tồn tại" đã bị xóa sổ. Cảnh tượng này như một lời khẳng định tàn nhẫn và cuối cùng cho những gì nàng đã chứng kiến, cho những nghi ngờ đang ngự trị trong lòng nàng.
"Đây là 'thanh lọc' sao? Đây là 'tiến hóa' sao?" Giọng nàng khàn đặc, đầy phẫn nộ, vang vọng giữa không gian hoang tàn. "Không... đây là hủy diệt. Hủy diệt tất cả những gì không phù hợp với 'ý chí' của Thiên Diệu Tôn Giả. Hủy diệt tất cả những gì không thể hoặc không muốn 'lên tiên' theo con đường hắn đã định."
Lý tưởng "thăng tiên vĩ đại" mà nàng đã từng tôn thờ, đã từng coi là chân lý duy nhất, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn trong tâm trí nàng, vỡ thành từng mảnh vụn không thể nào hàn gắn. Nó không phải là ánh sáng, mà là một bóng tối nuốt chửng mọi sự sống, mọi bản chất. Nó không phải là sự tiến hóa, mà là một sự thoái hóa khủng khiếp, một sự biến dạng của vũ trụ.
"Thiên Diệu Tôn Giả, người đã sai rồi... sai quá rồi!" Nàng thì thầm, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với những giọt mưa lạnh giá. Nàng đã hiểu Tần Mặc nói gì. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Mà giờ đây, không phải vạn vật muốn thành tiên, mà là một kẻ duy nhất ép buộc vạn vật phải thành tiên theo ý chí của hắn. Đó là tai họa còn lớn hơn gấp bội.
Mộ Dung Tĩnh từ từ đứng dậy, đôi mắt nàng quét một lượt quanh phế tích đổ nát. Không còn sự lưỡng lự, không còn sự giằng xé. Chỉ còn lại một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ và một quyết tâm sắt đá. Nàng lấy ra tấm bản đồ đã cũ, tấm bản đồ mà nàng đã khoanh tròn những địa điểm có thể tìm thấy Tần Mặc hoặc liên minh của hắn. Với ngón tay thon dài run rẩy, nàng xác định lại vị trí, ánh mắt nàng dừng lại ở một chấm nhỏ, một địa danh mà nàng từng nghe Tần Mặc nhắc đến trong bài phát biểu. Đó là nơi mà nàng có thể tìm thấy con đường mới, tìm thấy hy vọng.
Trời đã tối hẳn, cơn mưa bắt đầu nặng hạt, như những giọt nước mắt của Huyền Vực. Mộ Dung Tĩnh không chần chừ nữa. Nàng cất tấm bản đồ vào trong, quay lưng lại với phế tích hoang tàn. Con đường nàng chọn sẽ đầy hiểm nguy, có thể dẫn đến việc nàng trực tiếp đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả, người từng là ân sư và là niềm tin của nàng. Nhưng nàng không hối hận. Những cuộc "thanh lọc" sẽ tiếp tục leo thang, phơi bày thêm sự tàn độc của Thiên Diệu và đẩy nhiều người dân, sinh linh vào thế đối lập với hắn. Và Mộ Dung Tĩnh, người từng là một trong những tín đồ trung thành nhất, giờ đây sẽ trở thành một đồng minh bất ngờ, nhưng vô cùng quan trọng cho Tần Mặc, một nhân tố có thể thay đổi cán cân quyền lực trong cuộc đại chiến sắp tới. Nàng sẽ tìm kiếm chân lý, và nàng sẽ bảo vệ nó, bất chấp cái giá phải trả.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.