Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 946: Băng Hoại Và Khởi Sinh: Ý Chí Mộ Dung Tĩnh

Sương mù vẫn còn vương vấn trên nền trời. Sương mù bắt đầu dâng lên dày đặc, bao phủ lấy thung lũng Làng Mộc Thạch, như một tấm màn che giấu đi cảnh tượng tàn khốc vừa diễn ra. Mộ Dung Tĩnh đứng giữa Cổ Đạo U Minh, con đường mòn heo hút dẫn ra khỏi khu vực Phù Vân Tông, cảm nhận từng đợt sương lạnh buốt thấm vào tận xương tủy. Bóng tối dần nuốt chửng tàn tích của Phù Vân Tông phía sau nàng, nhưng những hình ảnh về sự hủy diệt, về những khuôn mặt tuyệt vọng của dân làng, về ánh mắt vô cảm của Hắc Thiết Vệ, và đặc biệt là sự vỡ vụn của Linh Thạch, vẫn in đậm trong tâm trí nàng, không thể nào xóa nhòa.

Ánh mắt nàng trống rỗng, nhưng sâu thẳm trong đó là một ngọn lửa mới đang bùng cháy, không phải là ngọn lửa của sự kiêu hãnh hay quyền lực, mà là ngọn lửa của một quyết tâm sắt đá. Tất cả niềm tin, tất cả lý tưởng mà nàng từng tôn thờ đã sụp đổ hoàn toàn. Cái Thiên Diệu Tôn Giả mà nàng từng kính trọng, người mà nàng từng tin tưởng sẽ dẫn dắt Huyền Vực đến một kỷ nguyên vinh quang, giờ đây chỉ còn là một kẻ điên cuồng, mù quáng bởi khát vọng thăng tiên cực đoan. Hắn đã biến mình thành một vị thần tàn bạo, sẵn sàng hủy diệt bất cứ thứ gì không khuất phục.

"Không thể... không thể tiếp tục như thế này được nữa." Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nàng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự nặng nề của nỗi đau và sự giác ngộ. "Thiên Diệu Tôn Giả... Ngài đã sai rồi. Hoàn toàn sai rồi." Nàng không còn xưng "sư tôn" hay "tôn giả" như trước, mà gọi thẳng tên, như một sự đoạn tuyệt hoàn toàn với quá khứ. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương không chỉ đến từ sương giá mà còn từ sự tàn khốc của thế giới, từ sự đổ vỡ của một hệ thống niềm tin đã ăn sâu vào tâm hồn nàng bấy lâu.

Nàng siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu, nhưng nàng không cảm thấy đau. Nỗi đau trong lòng đã lấn át tất cả. Nàng quay lưng lại với tàn tích của Phù Vân Tông, nơi giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn và sương mù che phủ. Bước chân nàng không còn chút do dự, không còn chút chần chừ nào. Hư���ng đi của nàng đã được định rõ: về phía Tần Mặc. Người thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, người mà nàng từng coi là dị giáo, là kẻ phá hoại, giờ đây lại là tia hy vọng duy nhất để cứu vãn Huyền Vực khỏi bờ vực của sự hủy diệt.

Mộ Dung Tĩnh biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy hiểm nguy. Nàng sẽ phải đối đầu với toàn bộ Thiên Diệu Tông, với những người mà nàng từng gọi là đồng môn, với cả thế giới mà nàng từng phụng sự. Nàng sẽ trở thành kẻ thù của Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ phản bội trong mắt nhiều người. Nhưng nàng không hối hận. Những gì nàng đã chứng kiến, những bi kịch mà Thiên Diệu Tôn Giả gây ra, đã hun đúc trong nàng một ý chí sắt đá. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo thất lạc từ xa xưa, giờ đây vang vọng trong tâm trí nàng rõ ràng hơn bao giờ hết. Và nàng tin, Tần Mặc chính là người duy nhất có thể ngăn chặn tai họa này, người duy nhất có thể tìm thấy một con đường cân bằng cho vạn vật, một con đường nơi thăng tiên vẫn là một l��a chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là sự ép buộc tàn bạo.

Sự tàn bạo leo thang của Thiên Diệu Tôn Giả, thể hiện qua cuộc thanh trừng Phù Vân Tông và sự hủy diệt Linh Thạch vô tội, sẽ không chỉ đẩy Mộ Dung Tĩnh mà còn nhiều thế lực và cá nhân khác vào thế đối lập. Mộ Dung Tĩnh, với kiến thức sâu rộng về Thiên Diệu Tông và sự quyết tâm mạnh mẽ, sẽ trở thành một đồng minh quan trọng, một biến số không ngờ trong cuộc đại chiến sắp bùng nổ. Việc Thiên Diệu Tôn Giả hủy diệt các 'vật tính' không chịu 'thăng hoa' sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng hơn cho sự cân bằng của Huyền Vực, có thể dẫn đến các thiên tai hoặc biến động lớn hơn mà không ai có thể lường trước. Mộ Dung Tĩnh bước đi, bóng nàng in dài trên con đường mòn u tịch, một chiến binh đơn độc mang theo hy vọng mong manh cho cả một thế giới đang đứng trước bờ vực của sự hỗn loạn. Nàng sẽ tìm Tần Mặc, và cùng hắn, nàng sẽ tìm kiếm một con đường khác, một con đường thực sự cho sự tồn tại vĩnh hằng của Huyền Vực.

***

Đêm đã về khuya, không khí trong rừng càng trở nên lạnh lẽo, buốt giá. Mộ Dung Tĩnh tìm một gốc cây cổ thụ to lớn, thân cây sần sùi, rêu phong bạc phếch, tựa lưng vào đó. Nàng đốt một đống lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng nhảy múa, xua đi phần nào cái lạnh buốt xương và bóng tối hun hút. Khuôn mặt nàng tiều tụy, tái nhợt dưới ánh lửa chập chờn, mái tóc đen dài mượt mà nay rũ xuống bờ vai gầy, một vài sợi bám vào vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Thanh kiếm cổ của nàng đặt bên cạnh, ánh sáng bạc phản chiếu từ lưỡi kiếm sắc lạnh, như một người bạn đồng hành lặng lẽ trong đêm tối cô tịch.

Xung quanh nàng, những âm thanh của rừng đêm vỗ về, tiếng gió xào xạc trên những tán lá khô, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hoang dã. Mùi đất ẩm nồng, mùi cây cỏ dại xen lẫn mùi hoa rừng thoang thoảng, và cả mùi khói tàn từ đống lửa của nàng, tất cả tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa sống động. Nàng cảm nhận được sự sống mãnh liệt của từng ngọn cỏ đang vươn mình trong đêm tối, từng cành cây đang lay động theo gió, từng hạt sương đêm đang đọng lại trên lá – tất cả đều tồn tại một cách tự nhiên, chân thật, mà không cần phải 'thăng hoa' theo cái cách tàn độc mà nàng vừa chứng kiến.

"Thăng hoa... rốt cuộc là gì?" Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nàng lạc đi trong gió đêm, như đang nói với chính mình, như đang hỏi cả vũ trụ bao la. "Là hủy diệt bản chất để đạt được một cái gọi là 'cao hơn' sao? Cái giá này... quá đắt." Hình ảnh Trần Trưởng Lão với khuôn mặt vô cảm, đôi mắt lạnh lẽo khi hắn ra lệnh hủy diệt Mộc Tinh cổ thụ lại hiện lên trong tâm trí nàng. Cây cổ thụ ấy đã tồn tại hàng ngàn năm, đã chứng kiến biết bao đổi thay của thời gian, nó chỉ muốn được là một cái cây, vươn mình đón nắng, cắm rễ sâu vào lòng đất. Nhưng nó đã bị coi là 'ô uế', là 'chướng ngại vật' chỉ vì không chịu 'thăng hoa' thành linh vật hay thần mộc. Nó đã run rẩy, đã kháng cự, đã thể hiện một 'ý chí tồn tại' mãnh liệt mà Mộ Dung Tĩnh đã cảm nhận được rõ ràng. Nàng còn nhớ như in cảnh Mộc Tinh sụp đổ, hóa thành tro bụi, để lại một khoảng trống hoác trong lòng đất, và cả trong trái tim nàng.

Rồi lại đến Linh Thạch của Phù Vân Tông. Một phiến đá vô tri, nhưng lại là biểu tượng của niềm tin, của sự gắn kết của cả một tông môn. Nó cũng không muốn 'khai linh' theo phương pháp cưỡng bức của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó chỉ muốn được là một phiến đá, tĩnh lặng hấp thụ linh khí đất trời, mang lại sự bình yên cho những người dân xung quanh. Nhưng nó cũng đã bị hủy diệt, bị nghiền nát thành bụi vô tri chỉ vì không chịu khuất phục, không chịu từ bỏ 'vật tính' nguyên thủy của mình. "Mộc Tinh... Linh Thạch..." Nàng lẩm bẩm, mỗi cái tên thốt ra đều mang nặng nỗi xót xa, tiếc nuối. Chúng không có tiếng nói, không có hình hài, nhưng 'ý chí tồn tại' của chúng lại mạnh mẽ đến nhường nào. Chúng chỉ muốn được là chính mình, tồn tại theo bản chất vốn có, không bị ép buộc phải biến đổi.

Mộ Dung Tĩnh đưa tay lên vầng trán, cảm nhận sự lạnh lẽo của mồ hôi và sự nhức nhối trong đầu. Tất cả những lý tưởng về 'thăng hoa' mà nàng từng được Thiên Diệu Tôn Giả dạy dỗ, từng được khắc sâu vào tâm khảm, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn, sắc nhọn cứa vào tâm can nàng. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo cổ xưa ấy, từng bị nàng coi là một thứ tín ngưỡng lỗi thời, một câu nói của những kẻ yếu đuối không dám truy cầu sức mạnh, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng như một lời tiên tri bi thảm. Nàng đã thấy nó, đã chứng kiến nó đang dần trở thành hiện thực ngay trước mắt.

Nàng tháo chiếc trâm ngọc cài tóc, buông mái tóc dài mượt mà của mình xuống. Từng lọn tóc đen nhánh rũ xuống vai, che đi một phần khuôn mặt tiều tụy. Nàng đứng dậy, bước đến một dòng suối nhỏ gần đó, nước suối trong vắt, mát lạnh. Nàng cúi xuống, dùng tay vục từng vốc nước, rửa sạch khuôn mặt mình. Nước lạnh buốt thấm vào da thịt, như muốn gột rửa đi không chỉ bụi bẩn, mồ hôi mà còn cả những hình ảnh kinh hoàng, những nỗi đau đang giằng xé trong tâm hồn nàng. Từng giọt nước chảy xuống, cuốn theo những giọt lệ nóng hổi mà nàng không hề hay biết đã rơi tự lúc nào. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cảm giác lạnh lẽo của nước suối, mùi đá lạnh và mùi rêu ẩm ướt, tất cả đều chân thật, không giả dối.

Nàng quay lại đống lửa, ánh mắt dừng lại ở thanh kiếm cổ của mình. Nàng nắm chặt chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, sự chắc chắn của nó. Thanh kiếm này đã theo nàng qua bao trận chiến, đã cùng nàng thực hiện biết bao nhiệm vụ mà Thiên Diệu Tôn Giả giao phó, đã là một phần của con đường 'thăng hoa' mà nàng từng tin tưởng. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật vô tri, một công cụ. Liệu nó có 'ý chí tồn tại' riêng của mình? Nó có muốn chém giết, hay chỉ muốn được là một thanh kiếm, sắc bén và bền bỉ? Nàng vuốt ve lưỡi kiếm, cảm nhận sự tinh xảo và sức mạnh tiềm ẩn trong đó. Nàng chợt nhận ra, ngay cả thanh kiếm này, cũng chỉ muốn được là chính nó, không cần phải 'thăng hoa' thành một loại linh khí tối thượng nào đó để chứng minh giá trị của nó. Giá trị của nó nằm ở 'vật tính' vốn có, ở sự sắc bén, ở sự bền bỉ, ở khả năng hoàn thành sứ mệnh của một thanh kiếm.

Mộ Dung Tĩnh ngồi xuống cạnh đống lửa, ánh mắt vẫn vô định nhìn vào những đốm than hồng đang tàn lụi dần. Nàng cảm thấy một sự cô đơn sâu sắc, một sự lạc lõng chưa từng có. Toàn bộ thế giới quan của nàng đã sụp đổ. Nàng từng là một thiên chi kiêu nữ của Thanh Vân Tông, là đệ tử được Thiên Diệu Tôn Giả trọng vọng, được bao người ngưỡng mộ. Nàng tin vào con đường của mình, tin vào lý tưởng của sư tôn. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là hư ảo, là dối trá. Nàng không còn biết mình là ai, mình thuộc về nơi nào.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm nỗi tuyệt vọng, một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói. Tia sáng của sự thật, của sự giác ngộ. Dù đau đớn, dù cô đơn, nàng vẫn không thể phủ nhận những gì mình đã chứng kiến. Cái gọi là 'thăng hoa' mà Thiên Diệu Tôn Giả đang theo đuổi, thực chất là một sự cưỡng bức, một sự hủy diệt bản chất. Nó không phải là sự tiến hóa, mà là sự biến dạng. Và Mộ Dung Tĩnh, với trái tim của một tu sĩ chân chính, không thể chấp nhận điều đó. Nàng biết rằng, nàng phải tìm một con đường khác, một con đường nơi vạn vật có thể tồn tại theo đúng bản chất của chúng, nơi 'thăng tiên' là một lựa chọn, chứ không phải một sự ép buộc tàn bạo. Nàng biết rằng, con đường đó, có lẽ chỉ có Tần Mặc mới có thể chỉ cho nàng thấy.

Nàng hít thở sâu, cố gắng điều hòa linh lực đang hỗn loạn trong cơ thể. Nàng cảm thấy kiệt sức, cả về thể chất lẫn tinh thần. Nhưng ý chí của nàng, đã được tôi luyện qua bao năm tháng tu hành và giờ đây lại được hun đúc bởi nỗi đau và sự giác ngộ, lại càng trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. Đêm vẫn còn dài, nhưng Mộ Dung Tĩnh biết rằng, khi bình minh lên, nàng sẽ không còn là Mộ Dung Tĩnh của ngày hôm qua nữa. Nàng sẽ là một Mộ Dung Tĩnh mới, một Mộ Dung Tĩnh đã vỡ vụn nhưng cũng đã tái sinh từ đống tro tàn của niềm tin cũ, mang theo một quyết tâm sắt đá và một hy vọng mong manh vào một con đường khác, một con đường cân bằng cho Huyền Vực. Tiếng gió rít qua kẽ lá, như một lời thì thầm của vũ trụ, của những 'ý chí tồn tại' vô hình đang chờ đợi nàng lắng nghe.

***

Sau một đêm thức trắng, Mộ Dung Tĩnh không ngủ lấy một phút. Nàng đã dành toàn bộ thời gian để đấu tranh với chính mình, để sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí. Khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu ló dạng ở phía chân trời, nàng đã rời khỏi gốc cây cổ thụ, leo lên một vách đá cao gần đó. Con đường lên vách đá cheo leo, những tảng đá lởm chởm, sắc nhọn cứa vào tay chân nàng, nhưng Mộ Dung Tĩnh không hề cảm thấy đau đớn. Nàng như một người mộng du, chỉ có một mục đích duy nhất là vươn tới đỉnh cao, nơi nàng có thể nhìn thấy toàn cảnh thế giới, nơi nàng có thể tìm thấy một câu trả lời cho những băn khoăn đang dày vò tâm trí.

Khi nàng đặt chân lên đỉnh vách đá, một cảnh tượng hùng vĩ hiện ra trước mắt. Phía dưới thung lũng vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo, nhưng phía đông, những tia nắng ban mai đã bắt đầu xuyên qua những đám mây, nhuộm hồng chân trời, xua tan đi bóng tối u ám của đêm qua. Không khí trên cao trong lành và mát mẻ, mang theo mùi đất đá khô cằn và mùi cây cỏ dại vươn mình đón nắng. Tiếng gió lùa qua vách đá tạo nên những âm thanh vù vù, như một bản nhạc của thiên nhiên. Xa xa, nàng có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu.

Nàng đứng đó, dáng vẻ mảnh mai nhưng kiên cường, như một bức tượng sống giữa thiên nhiên hùng vĩ. Ánh bình minh dần lan tỏa, xua đi những mảng sương mù còn sót lại, hé lộ những đường nét uốn lượn của núi rừng, của những con sông ẩn mình. Mỗi tia nắng ban mai dường như mang theo một lời hứa về sự khởi đầu mới, về một hy vọng vừa chớm nở. Trong tâm trí nàng, những mảnh ghép của niềm tin cũ đã vỡ vụn hoàn toàn, nhường chỗ cho một hình hài mới, tuy chưa rõ ràng nhưng đã tràn đầy sức sống và hy vọng. Nàng ngước nhìn bầu trời xanh trong vắt, cảm nhận sự vô tận của vũ trụ, và sự nhỏ bé của bản thân.

"Ta từng tin rằng 'thăng hoa' là con đường duy nh��t để tồn tại, để đạt đến đỉnh cao của tu luyện." Mộ Dung Tĩnh tự nói với chính mình, giọng nàng giờ đây đã không còn sự tuyệt vọng của đêm qua, mà thay vào đó là một sự kiên quyết, pha lẫn chút trầm tư. "Nhưng không phải vậy. Một ngọn cỏ cũng có giá trị của ngọn cỏ, một phiến đá cũng có ý nghĩa của phiến đá. Họ không cần phải thành tiên để có quyền được là chính mình." Nàng đưa mắt nhìn những tảng đá sần sùi dưới chân mình, những cây cỏ dại nhỏ bé đang cố gắng bám trụ vào khe đá để vươn lên đón nắng. Chúng không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng chúng vẫn tồn tại, vẫn sống một cách mạnh mẽ và chân thật. Chúng không khao khát 'thăng hoa', chúng chỉ khao khát được tiếp tục là chính mình, được đón nắng, được hút nước, được tồn tại theo 'vật tính' vốn có.

Nàng nhớ đến Thiên Diệu Tôn Giả, người đã dành cả đời để truy cầu sự 'thăng hoa' tuyệt đối, để ép buộc vạn vật phải 'khai linh', phải 'tiến hóa' theo một chuẩn mực duy nhất mà hắn đặt ra. Hắn tin rằng chỉ có con đường đó mới dẫn đến sự vĩnh hằng, đến đỉnh cao của quyền năng. Nhưng giờ đây, Mộ Dung Tĩnh nhận ra, đó là một con đường của sự hủy diệt, của sự độc tài, của việc chối bỏ giá trị cốt lõi của sự tồn tại. Hắn đã biến mình thành một kẻ mù quáng, một bạo chúa, sẵn sàng thanh trừng bất cứ ai, bất cứ vật nào không tuân theo ý muốn của hắn.

"Có lẽ hắn mới là người hiểu rõ nhất..." Nàng lẩm bẩm, trong đầu hiện lên hình ảnh Tần Mặc. Người thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, nơi mà các tu sĩ khác coi là phế địa, nơi vạn vật không truy cầu thăng tiên. Hắn có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, hiểu được khát khao sâu thẳm nhất của chúng. Hắn không ép buộc, không cưỡng chế, mà chỉ lắng nghe và dẫn dắt. Điều mà Thiên Diệu Tôn Giả gọi là 'phá hoại', 'dị giáo', giờ đây trong mắt Mộ Dung Tĩnh lại là một con đường của sự thấu hiểu, của sự cân bằng.

Mộ Dung Tĩnh rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh bình minh rực rỡ, như một dải lụa bạc uốn lượn trong không trung. Nàng bắt đầu múa kiếm. Từng chiêu thức chậm rãi, uyển chuyển, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh nội tại sâu sắc. Đây không còn là kiếm pháp của Thanh Vân Tông, không phải là những chiêu thức được rèn luyện để chém giết, để tranh giành quyền lực. Đây là kiếm pháp của chính nàng, kiếm pháp của sự giải thoát, của sự tìm kiếm. Từng đường kiếm như gột rửa đi những xiềng xích của niềm tin cũ, giải phóng nàng khỏi gông cùm của những lý tưởng sai lầm.

Nàng vung kiếm, đầu kiếm lướt qua không khí, tạo nên những âm thanh vù vù nhẹ nhàng. Mỗi động tác đều mang theo sự tự do và thanh thoát. Có lúc kiếm như hóa thành rồng bay lượn, có lúc lại như phượng múa uyển chuyển, rồi lại trở về với sự tĩnh lặng của một phiến đá. Nàng cảm nhận được sự kết nối giữa bản thân và thanh kiếm, giữa thanh kiếm và thiên nhiên xung quanh. Nàng không còn ép buộc thanh kiếm phải làm gì, mà để nó tự do thể hiện 'vật tính' của chính nó, để nó trở thành một phần của bản thân nàng, hòa mình vào dòng chảy của vũ trụ.

Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán n��ng, nhưng ánh mắt nàng lại sáng rực, tràn đầy sự tập trung và một loại bình yên lạ lùng. Nàng cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, tâm hồn nàng cũng trở nên thanh tịnh. Con đường kiếm đạo của nàng, cũng giống như con đường tu luyện của vạn vật, không nhất thiết phải là con đường 'thăng hoa' đến đỉnh cao tuyệt đối, mà là con đường của sự chân thật, của sự cân bằng bản chất, của việc chấp nhận và tôn trọng 'ý chí tồn tại' vốn có.

"Cân bằng bản chất..." Nàng thì thầm, kết thúc đường kiếm cuối cùng, lưỡi kiếm dừng lại ngay trước mắt nàng, phản chiếu hình ảnh một Mộ Dung Tĩnh đã thay đổi. Nàng đã tìm thấy một phần câu trả lời. Thiên Diệu Tôn Giả đã sai. Hắn đã đi ngược lại quy luật của tự nhiên, đã ép buộc một con đường mà vạn vật không muốn. Và Tần Mặc, với sự khác biệt của hắn, lại chính là người đang đi đúng hướng. Ánh nắng ban mai đã xua tan hoàn toàn màn sương mù, chiếu rọi khắp thung lũng, mang theo hơi ấm và sự sống. Mộ Dung Tĩnh thu kiếm vào vỏ, tiếng kim loại va chạm vang lên dứt khoát. Nàng đã sẵn sàng.

***

Trở lại nơi cắm trại, nắng đã lên cao, chiếu xuyên qua những tán lá cây, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất. Không khí trong rừng buổi sáng muộn thật dễ chịu, nắng nhẹ, gió mát, trời quang đãng, xua đi hoàn toàn sự u ám của đêm qua. Mộ Dung Tĩnh thu dọn đồ đạc một cách cẩn thận và có chủ đích. Nàng không còn vẻ mệt mỏi, tiều tụy của đêm qua, thay vào đó là sự điềm tĩnh và một ý chí kiên định. Ánh mắt nàng giờ đây tập trung, không còn mơ hồ hay lạc lối mà đầy quyết đoán, như một lưỡi kiếm vừa được tôi luyện, sắc bén và không chút dao động.

Nàng ngước nhìn lên bầu trời xanh biếc, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang chảy trong mình và xung quanh. Mùi cỏ cây, mùi đất ẩm, tất cả đều trở nên thật tươi mới, thật sống động. Quyết định đã được đưa ra, con đường đã rõ ràng. Dù có phải đối đầu với cả thế giới mà nàng từng phụng sự, nàng cũng sẽ không lùi bước. Nàng biết mình sẽ phải đối mặt với sự phản bội, với sự căm ghét, với sự truy l��ng của Thiên Diệu Tông. Nhưng nỗi sợ hãi đó, giờ đây đã trở nên nhỏ bé trước sự thật tàn khốc mà nàng đã chứng kiến và sự giác ngộ mà nàng đã đạt được.

"Tần Mặc..." Mộ Dung Tĩnh thì thầm, tên của thiếu niên Vô Tính Thành giờ đây không còn mang theo sự khinh miệt hay nghi ngờ, mà là sự tôn trọng và một tia hy vọng mãnh liệt. "Hắn đã cho ta thấy một con đường khác. Một con đường mà vạn vật có thể tồn tại theo bản chất của chúng, không cần phải bị ép buộc." Nàng nhớ lại những lời nói của hắn, những hành động khác biệt của hắn khi nàng còn coi hắn là kẻ thù. Hắn không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó. Điều đó hoàn toàn trái ngược với những gì Thiên Diệu Tôn Giả đang làm.

"Ta sẽ tìm hắn." Nàng tự nhủ, giọng nói đầy kiên quyết. "Ta sẽ tìm hiểu chân lý đó, và nếu nó là đúng, ta sẽ bảo vệ nó." Nàng tin rằng Tần Mặc không phải là kẻ phá hoại, mà là người duy nhất có thể cứu vãn Huyền Vực khỏi bờ vực của sự hủy diệt mà Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy tới. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo đó, giờ đây là kim chỉ nam cho hành động của nàng.

Mộ Dung Tĩnh buộc chặt mái tóc đen dài, cài lại chiếc trâm ngọc đã tháo ra đêm qua. Chiếc trâm ngọc lấp lánh dưới ánh nắng, không còn là biểu tượng của Thanh Vân Tông hay địa vị cao quý, mà là của một Mộ Dung Tĩnh đã tìm thấy bản thân mình. Nàng khoác lên mình y phục, dù còn chút bụi bẩn từ chuyến đi đêm qua nhưng đã được chỉnh tề, toát lên vẻ nghiêm nghị và đầy quyết đoán. Nàng không còn là một thiên chi kiêu nữ bị giằng xé bởi lý tưởng và thực tế, mà là một chiến binh, một người tìm kiếm chân lý mới.

Nàng vung kiếm lên, rồi thu vào vỏ một cách dứt khoát, tiếng "leng keng" vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu. Âm thanh ấy như một lời tuyên bố, một lời thề nguyện. Nàng quay lưng lại với tàn tích của Phù Vân Tông, nơi giờ đây chỉ còn là một ký ức đau buồn về sự tàn phá. Nàng bước đi, không một chút chần chừ, không một cái ngoảnh đầu. Bước chân nàng vững vàng, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi nàng tin rằng Tần Mặc đang ở đó, nơi một con đường mới đang chờ đợi nàng và cả Huyền Vực.

Mộ Dung Tĩnh biết rằng, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Nàng sẽ phải đối mặt với sự giận dữ của Thiên Diệu Tôn Giả, với sự ngờ vực của thế gian, với những cuộc truy lùng không ngừng nghỉ. Nàng sẽ trở thành kẻ thù của Thiên Diệu Tông, kẻ phản bội trong mắt vô số người. Nhưng nàng không sợ hãi. Nỗi đau và sự giác ngộ đã tôi luyện nàng thành một con người khác, một con người kiên cường và quyết tâm hơn bao giờ hết. Sự thay đổi của nàng, từ một đối trọng kiêu ngạo thành một đồng minh tiềm năng, sẽ là một biến số không ngờ, có thể làm thay đổi cục diện của cuộc đại chiến sắp bùng nổ.

Nàng tin rằng, con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi, con đường của sự cân bằng bản chất, của việc tôn trọng 'ý chí tồn tại' của vạn vật, chính là con đường duy nhất để cứu lấy Huyền Vực. Và nàng, Mộ Dung Tĩnh, sẽ không chỉ là một người chứng kiến, mà sẽ là một phần của con đường đó, một chiến binh đơn độc nhưng không hề yếu đuối, mang theo hy vọng mong manh cho cả một thế giới đang đứng trước bờ vực của sự hỗn loạn. Nàng sẽ tìm Tần Mặc, và cùng hắn, nàng sẽ tìm kiếm một con đường thực sự cho sự tồn tại vĩnh hằng của Huyền Vực, một con đường nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là sự ép buộc tàn bạo. Bóng dáng nàng in dài trên con đường mòn u tịch, hòa mình vào ánh nắng ban mai, một biểu tượng của sự tái sinh và hy vọng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free