Vạn vật không lên tiên - Chương 947: Bóng Tối Sau Hào Quang: Mộ Dung Tĩnh Thấu Hiểu Bạo Tàn
Bóng tối đã bao trùm Phù Vân Tông, nhưng trong tâm khảm Mộ Dung Tĩnh, một ngọn lửa mới vừa được nhen nhóm, rực cháy với quyết tâm sắt đá. Nàng đã rời bỏ tàn tích của sự hủy diệt, bước chân vững vàng hơn bao giờ hết, không còn bị trói buộc bởi những lý tưởng sai lầm. Con đường tìm kiếm Tần Mặc đã được định rõ, nhưng trước khi tìm đến hắn, nàng cần phải tự mình xác nhận thêm một lần nữa, để không còn bất kỳ sợi tơ nghi ngờ nào vương vấn trong lòng về con đường mà nàng từng phụng sự.
Nàng đã nghe ngóng được tin tức về một sự kiện 'khai linh vĩ đại' mà Thiên Diệu Tôn Giả sẽ đích thân chủ trì tại Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, một khu vực nguyên thủy hiếm hoi còn sót lại của Huyền Vực. Với ẩn thân thuật của Thanh Vân Tông, thứ mà nàng đã tu luyện đến cảnh giới cao thâm, Mộ Dung Tĩnh đã không ngừng nghỉ theo dấu đoàn Hắc Thiết Vệ và cỗ kiệu uy nghi của Thiên Diệu Tôn Giả suốt một ngày đêm.
Giờ đây, ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua tán lá rậm rạp của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, đổ xuống thành những vệt sáng lờ mờ trên mặt đất ẩm ướt. Không khí nơi đây nặng mùi rêu phong, đất mục và nhựa cây, một mùi hương nguyên thủy, hoang dã mà nàng chưa từng cảm nhận được ở những tông môn được quy hoạch bài bản. Những cây cổ thụ khổng lồ vươn mình sừng sững, thân cây to lớn như những ngọn núi thu nhỏ, tán lá xum xuê đan xen vào nhau tạo thành một vòm trời xanh thẫm, che khuất gần hết ánh mặt trời. Dưới chân, những thảm thực vật dày đặc, xanh mướt, ẩn chứa vô vàn loài côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng vọng lại, và đôi khi là tiếng gầm gừ trầm đục của những linh thú ẩn mình. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó gần kề, hòa vào bản giao hưởng của tự nhiên, tạo nên một bầu không khí vừa bí ẩn, vừa hùng vĩ, lại vừa ẩn chứa sự nguy hiểm tiềm tàng.
Mộ Dung Tĩnh ẩn mình giữa một bụi cây leo rậm rạp, lá cây to bản che khuất hoàn toàn thân ảnh nàng. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh sẫm, gần như hòa lẫn vào màu xanh của rừng, và hơi thở của nàng đã được điều chỉnh đến mức gần như không thể cảm nhận được. Đôi mắt nàng sắc bén, dõi theo từng cử động của đoàn người phía trước. Hàng trăm Hắc Thiết Vệ, mặc giáp sắt đen kịt, di chuyển một cách vô thanh, chỉ có tiếng kim loại va chạm khẽ khàng khi họ bước qua những cành cây khô. Sự hiện diện của họ, lạnh lẽo và vô cảm, tạo thành một sự đối lập rõ rệt với sự sống động, ấm áp của khu rừng. Ở trung tâm đội hình, chiếc kiệu vàng được khiêng bởi tám Hắc Thiết Vệ, bên trong là bóng dáng uy nghiêm của Thiên Diệu Tôn Giả.
"Sự 'thăng hoa' của hắn... rốt cuộc là gì? Là thật sự ban phước hay là sự nô dịch hóa ý chí tự nhiên?" Mộ Dung Tĩnh tự hỏi trong tâm khảm. Mỗi bước chân theo sau, mỗi cảnh tượng nàng chứng kiến, càng khắc sâu thêm câu hỏi đó trong lòng nàng. Nàng nhớ lại hình ảnh Linh Thạch của Phù Vân Tông bị Trần Tr��ởng Lão cưỡng ép 'khai linh' rồi hủy diệt khi nó kháng cự. Nàng nhớ lại những lời nói hùng hồn của Thiên Diệu Tôn Giả về sự 'tiến hóa', về việc 'nâng tầm' vạn vật. Nhưng những gì nàng thấy, lại là sự cưỡng bức, sự phá hủy, và một sự tàn bạo ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc mỹ miều của 'ân huệ tối thượng'.
Nàng siết chặt chiếc quạt ngọc trong tay, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh. Dù đã quyết tâm từ bỏ, đã nhìn thấu bản chất của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng một phần nào đó trong nàng vẫn mong muốn có một phép màu, một lời giải thích nào đó có thể biện minh cho những hành động tàn khốc kia. Nàng muốn tin rằng có một lý do cao cả, một mục đích vĩ đại hơn mà nàng chưa thấu hiểu. Nhưng lý trí nàng lại không ngừng cảnh báo, rằng sự thật có thể còn nghiệt ngã hơn những gì nàng đã tưởng tượng.
Tiếng bước chân của Hắc Thiết Vệ dần xa, nhưng Mộ Dung Tĩnh vẫn kiên nhẫn. Nàng không vội vàng, nàng cần phải quan sát kỹ lưỡng, cần phải chứng kiến tận mắt để những mảnh vỡ niềm tin cuối cùng không còn chỗ để bám víu. Không khí ẩm ướt của rừng thấm vào y phục nàng, mang theo hơi lạnh từ những dòng suối ngầm. Những tia nắng xiên qua tán lá, đôi khi chiếu thẳng vào mắt nàng, khiến nàng phải nheo lại. Nhưng ánh mắt nàng không hề rời khỏi đoàn người phía trước. Mộ Dung Tĩnh đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, đã từng coi Thiên Diệu Tôn Giả là vị cứu tinh của Huyền Vực. Giờ đây, nàng cảm thấy như một kẻ mộng du vừa tỉnh giấc, đối mặt với một thế giới hoàn toàn khác, một chân lý trần trụi và đau đớn. Nàng thầm nhủ, nếu sự 'thăng hoa' này đòi hỏi sự hủy diệt bản chất, sự nô dịch hóa ý chí, thì đó không phải là con đường mà nàng muốn thấy Huyền Vực đi theo.
Khi đoàn người dừng lại, Mộ Dung Tĩnh cũng dừng lại, ẩn mình sau một thân cây cổ thụ khổng lồ, vỏ cây xù xì và đầy rêu phong. Nàng cảm nhận được một luồng linh khí mạnh mẽ, cổ xưa đang tỏa ra từ phía trước, một luồng sinh mệnh hùng vĩ chưa từng có. Nàng biết, họ đã đến đích. Nàng nín thở, lắng nghe tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và chờ đợi. Tâm trạng nàng lẫn lộn giữa sự căng thẳng, lo sợ và một khao khát cháy bỏng muốn được nhìn thấy sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu. Mỗi hơi thở của nàng đều nặng trĩu, như thể đang gánh vác cả một gánh nặng của niềm tin và sự nghi ngờ. Nàng là một chiến binh, nhưng giờ đây, nàng là một chiến binh đang chiến đấu với chính lý tưởng của mình, một cuộc chiến nội tâm còn khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào trên chiến trường.
***
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, ánh nắng chói chang xuyên qua những khe hở của tán lá, đổ xuống một khoảng rừng thưa, tạo nên một vùng sáng rực rỡ nhưng cũng oi bức đến ngột ngạt. Ở trung tâm khoảng rừng đó, sừng sững một Cây Thần Cổ Thụ khổng lồ, thân cây to đến nỗi hàng trăm người ôm không xuể, tán lá vươn rộng như một vương miện xanh biếc chạm đến tận trời mây. Từng thớ gỗ của nó như được chạm khắc bởi thời gian, mang theo dấu ấn của hàng ngàn năm tồn tại. Từ Cây Thần đó, một luồng sinh khí tinh thuần, dồi dào tỏa ra, bao trùm cả khu vực, khiến cho mọi vật xung quanh đều trở nên tươi tốt một cách lạ thường. Mộ Dung Tĩnh biết rằng, đó không chỉ là một cây cổ thụ thông thường, mà là nơi trú ngụ của một Mộc Tinh đã tu luyện đến cảnh giới cao thâm, một 'vật tính' có ý chí và linh hồn.
Thiên Diệu Tôn Giả, với mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, đứng uy nghiêm trước Cây Thần. Y phục lụa trắng thêu kim tuyến của hắn lấp lánh dưới nắng, biểu tượng của quyền năng tối thượng, nhưng cũng toát lên sự lạnh lẽo khó gần. Giọng nói của hắn trầm ấm nhưng mang theo uy áp, vang vọng khắp khoảng rừng, mỗi lời nói đều như mệnh lệnh, không chấp nhận sự phản đối.
"Ngươi, một vật tầm thường, sẽ được vinh dự thăng hoa, trở thành một phần của thiên địa vĩ đại!" Thiên Diệu Tôn Giả cất lời, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua thân cây, trực tiếp giao tiếp với ý chí của Mộc Tinh. "Đây là ân huệ tối thượng! Ngươi sẽ không còn là một cái cây vô tri, mà sẽ là Thần Mộc, ban phước cho Huyền Vực, mang lại linh khí và sự sống cho muôn loài!"
Hàng trăm Hắc Thiết Vệ đã nhanh chóng thiết lập một pháp trận khổng lồ xung quanh Cây Thần. Những lá cờ trận được cắm xuống đất, những đường phù văn huyền ảo được vẽ bằng máu linh thú, phát ra ánh sáng đỏ rực dưới ánh nắng gay gắt. Không khí càng trở nên căng thẳng, ngột ngạt. Mùi máu tanh và mùi đất ẩm hòa quyện, cùng với một mùi hương lạ lùng của các loại dược liệu trong pháp trận.
Mộ Dung Tĩnh, ẩn mình sau một tảng đá phủ đầy rêu phong, cảm nhận rõ ràng sự dao động của Mộc Tinh. Ban đầu, là sự ngỡ ngàng, rồi đến sự sợ hãi, và cuối cùng là một sự kháng cự yếu ớt. Nàng không nghe thấy tiếng Mộc Tinh nói, nhưng nàng cảm nhận được ý niệm của nó, như những làn sóng vô hình truyền thẳng vào tâm trí nàng, xuyên qua lớp phòng ngự vững chắc mà nàng đã dựng lên.
"Đau đớn... không phải... không muốn... mất đi... bản thân..." Ý niệm của Mộc Tinh yếu ớt, run rẩy, như một lời cầu xin tuyệt vọng. Nó không muốn 'thăng hoa' theo cách này. Nó muốn được là chính nó, một cái cây, một phần của khu rừng, sống theo bản chất tự nhiên của mình.
Thiên Diệu Tôn Giả dường như không hề nghe thấy, hoặc cố tình phớt lờ. Hắn vận chuyển linh lực mạnh mẽ, hai tay kết ấn, thi triển pháp quyết. Một luồng sáng chói lòa từ lòng bàn tay hắn bắn thẳng vào thân Cây Thần. Đồng thời, pháp trận xung quanh cũng được kích hoạt hoàn toàn, những phù văn đỏ rực bùng cháy, tạo thành một lồng ánh sáng khổng lồ bao bọc lấy Cây Thần.
Cây Thần Cổ Thụ bắt đầu rung chuyển dữ dội, những cành cây khô gãy rắc rắc, tán lá xanh biếc nhanh chóng úa tàn, chuyển sang màu vàng úa rồi nâu sẫm, rụng xuống như những giọt nước mắt vô hình. Mộ Dung Tĩnh nhìn thấy rõ ràng sự biến dạng của Mộc Tinh. Thân cây nứt toác, không phải nứt để sinh trưởng mà là nứt để tan rã. Một luồng linh khí hùng vĩ bốc lên từ Cây Thần, nhưng đó không phải là linh khí của sự sống, mà là linh khí bị cưỡng ép, bị rút cạn, bị biến đổi. Cành lá khô héo và mục rữa nhanh chóng dưới áp lực của 'sự thăng hoa' cưỡng bức, mục ruỗng và rơi xuống, tạo ra mùi nhựa cây cháy khét lẹt và mùi đất khô.
Mộ Dung Tĩnh siết chặt tay, móng tay gần như đâm vào da thịt. Ánh mắt nàng rực lên sự phẫn nộ. Nàng đã chứng kiến cảnh tượng tương tự ở Phù Vân Tông, nhưng lần này, nó còn khủng khiếp hơn. Mộc Tinh là một vật tính sống động, có ý chí, có cảm xúc. Nàng cảm nhận được sự đau đớn, sự tan rã của nó, một sự tra tấn mà không ai có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chỉ có nàng, với năng lực đặc biệt của Tần Mặc, mới có thể cảm nhận sâu sắc đến vậy.
Thiên Diệu Tôn Giả vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, uy nghiêm. Hắn coi đây là một thành công, một bước tiến lớn trên con đường 'thăng hoa' cho Huyền Vực. Hắn không nhìn thấy sự chết chóc ẩn sau hào quang chói lòa kia. Hắn không nghe thấy tiếng kêu than vô hình của Mộc Tinh. Hắn chỉ nhìn thấy quyền năng, sự kiểm soát tuyệt đối của mình đối với vạn vật.
Linh khí từ Cây Thần bốc lên càng lúc càng mạnh, tạo thành một cột sáng khổng lồ vọt thẳng lên trời xanh. Nhưng cùng lúc đó, Mộ Dung Tĩnh cũng cảm nhận được sự trống rỗng, sự mất mát không gì bù đắp được từ bên trong Mộc Tinh. Nó không còn là nó nữa. Nó đã bị tước đoạt bản chất, bị biến thành một công cụ, một nguồn năng lượng phục vụ cho mục đích của Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc, xen lẫn sự căm phẫn dâng trào trong lòng. Cảm giác oi bức của buổi trưa, mùi khét lẹt của pháp trận, tất cả như hòa quyện vào nỗi đau của nàng, khiến nàng nghẹt thở. Nàng muốn lao ra, muốn ngăn cản, muốn hét lên sự thật, nhưng lý trí nàng biết rằng điều đó là vô ích. Nàng chỉ có thể bất lực chứng kiến, để nỗi đau và sự thật khắc sâu vào tâm hồn, tôi luyện ý chí nàng thêm phần kiên định.
***
Khi ánh chiều tà dần buông, nhuộm đỏ cả khoảng trời phía Tây, Thiên Diệu Tôn Giả và đoàn Hắc Thiết Vệ cuối cùng cũng rời đi, để lại phía sau một khung cảnh hoang tàn và một Cây Thần Cổ Thụ đã hoàn toàn biến dạng. Giờ đây, nó không còn là một cây cổ thụ sống động, mà là một khối vật chất khổng lồ, cứng nhắc, phát ra ánh sáng vàng nhạt yếu ớt, không có chút sinh khí tự nhiên nào. Những cành cây khô héo, trơ trụi như những ngón tay gầy guộc vươn lên trời, mang theo sự bi ai và trống rỗng. Không còn tiếng côn trùng rỉ rả quanh nó, không còn tiếng chim hót líu lo trên tán lá. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn tiếng gió nhẹ xào xạc trên những thân cây khác, như một khúc ca ai oán cho sự mất mát.
Mộ Dung Tĩnh vẫn ẩn mình, không chút nhúc nhích, đôi mắt nàng dõi theo bóng dáng Thiên Diệu Tôn Giả khuất dần. Nàng cảm nhận được sự trống rỗng đến cùng cực từ khối vật chất khổng lồ kia, một sự hủy diệt hoàn toàn ý chí tồn tại của Mộc Tinh. Đó không phải là sự thăng hoa, đó là sự biến chất, sự nô dịch hóa, sự cưỡng đoạt. Nàng đã thấy đủ. Sự 'lung lay' ban đầu khi đối mặt với sự tàn bạo, giờ đây đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ cháy trong lồng ngực và một quyết tâm sắt đá không gì lay chuyển nổi.
"Đây không phải là thăng hoa... đây là sự diệt vong." Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nói nàng khàn đặc, đầy đau đớn. Nàng đứng dậy, thân ảnh mảnh mai nhưng kiên cường. "Thiên Diệu Tôn Giả, ngươi là kẻ hủy diệt! Ngươi không ban phước, ngươi chỉ gieo rắc sự tan rã, sự mất mát bản chất. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Lời cảnh báo đó, giờ đây, không còn là một truyền thuyết xa vời, mà là một hiện thực đang diễn ra trước mắt nàng, một bi kịch đang dần nhấn chìm Huyền Vực.
Nàng quay lưng lại với cảnh tượng tàn khốc của Cây Thần, đôi mắt nàng ánh lên sự kiên định chưa từng thấy. Không còn là một thiên chi kiêu nữ bị giằng xé bởi lý tưởng và thực tế, nàng giờ đây là một chiến binh mang trong mình một sứ mệnh. Mùi đất ẩm và lá cây mục nát giờ đây chỉ còn là nền cho sự quyết tâm của nàng.
"Tần Mặc... ta sẽ tìm thấy ngươi." Nàng khẽ nói, tên của thiếu niên Vô Tính Thành giờ đây là ánh sáng cuối cùng trong màn đêm đen tối mà Thiên Diệu Tôn Giả đang tạo ra. Nàng tin rằng hắn là người duy nhất có thể hiểu được nỗi đau của Mộc Tinh, hiểu được ý chí tồn t���i của vạn vật. Hắn là người duy nhất có thể dẫn dắt Huyền Vực trở về con đường cân bằng, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là sự ép buộc tàn bạo.
Mộ Dung Tĩnh bước đi, không còn ẩn mình. Mỗi bước chân của nàng đều vững vàng, dứt khoát, mang theo một mục đích rõ ràng. Nàng không còn là một đối thủ, nàng sẽ là một người bảo vệ, một đồng minh. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nàng biết rõ điều đó. Nàng sẽ phải đối mặt với sự truy lùng của Thiên Diệu Tông, với sự ngờ vực của thế gian, với những hiểm nguy không lường. Nhưng nàng không sợ hãi. Nỗi đau và sự giác ngộ đã tôi luyện nàng thành một con người khác, một con người kiên cường và quyết tâm hơn bao giờ hết. Sự thay đổi của nàng, từ một đối trọng kiêu ngạo thành một đồng minh tiềm năng của Tần Mặc, sẽ là một biến số không ngờ, có thể làm thay đổi cục diện của cuộc đại chiến sắp bùng nổ.
Bóng dáng nàng in dài trên con đường mòn u tịch, hòa mình vào ánh nắng chiều tà, một biểu tượng của sự tái sinh và hy vọng. Huyền Vực đang đứng trước bờ vực của sự hủy diệt, và Mộ Dung Tĩnh tin rằng sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả đối với các 'vật tính' không tuân thủ sẽ ngày càng leo thang, đẩy thế giới đến những biến động lớn hơn, những thiên tai khủng khiếp hơn. Nàng sẽ không chỉ là một người chứng kiến, mà sẽ là một phần của con đường đó, một chiến binh đơn độc nhưng không hề yếu đuối, mang theo hy vọng mong manh cho cả một thế giới đang đứng trước bờ vực của sự hỗn loạn.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.