Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 949: Thành Hư Vọng Thức Tỉnh: Phép Màu Của Hài Hòa

Sương mù vẫn giăng mắc, nhưng tầm nhìn của Mộ Dung Tĩnh giờ đây đã hoàn toàn rõ ràng. Nàng không còn là một thiên chi kiêu nữ bị giằng xé giữa hai con đường, nàng đã trở thành một chiến binh mang trong mình sứ mệnh bảo vệ "cân bằng bản chất" của Huyền Vực. Quyết tâm sắt đá ấy thúc đẩy nàng rời đi, mang theo tất cả những gì đã thấy, đã biết, để tìm kiếm Tần Mặc, tìm kiếm hy vọng cho một thế giới đang đứng trước bờ vực của sự hỗn loạn.

Trong khi đó, ở một vùng đất xa xôi, một hành trình khác của Tần Mặc và những người đồng hành đang bắt đầu, một hành trình không kém phần quan trọng, nhằm chứng minh một chân lý mà Mộ Dung Tĩnh vừa vặn cảm nhận được.

***

Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Viên Minh đặt chân đến Thành Hư Vọng khi mặt trời vừa ngả sang đầu giờ chiều, rải những tia nắng gay gắt xuống mảnh đất hoang tàn. Nơi đây, từng là niềm kiêu hãnh của một vương triều đã sụp đổ, giờ chỉ còn là một khối kiến trúc khổng lồ bị thời gian và sự lãng quên gặm nhấm. Gió thổi những hạt cát mịn màng, phủ lên mọi ngóc ngách của tòa thành, cuốn theo cả những tiếng rì rầm như lời than thở của quá khứ. Những bức tường thành cao vút, một thời sừng sững trấn giữ cả một vùng trời, nay đã đổ nát từng mảng lớn, để lộ ra những vết nứt sâu hoắm như vết thương lòng của kẻ bại trận. Từng phiến đá lớn bị vỡ vụn, nằm ngổn ngang trên nền đất, phủ đầy rêu phong và bụi bặm, tạo nên một khung cảnh tiêu điều, hoang phế. Không một bóng người, không một tiếng động, chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm, nặng nề như một tấm màn tang.

Tô Lam khẽ rùng mình, ánh mắt quét qua những tàn tích đổ nát. Nàng không thể không cảm thấy một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng, một nỗi buồn không tên nhưng lại sâu sắc đến lạ. "Nơi này... cảm giác thật u buồn, như một lời than thở của quá khứ," nàng nói, giọng khẽ khàng, gần như thì thầm trong làn gió. Dáng người mảnh mai của nàng, trong bộ y phục xanh lam nhạt, dường như càng trở nên nhỏ bé giữa sự hùng vĩ của đổ nát. Thanh kiếm bên hông nàng, vốn sắc bén và linh hoạt, giờ đây dường như cũng đang cúi mình trước sự tang thương của thời gian.

Lục Vô Trần bước chậm rãi, đôi mắt sâu trũng của y nhìn xa xăm, vẻ mặt khắc khổ hằn lên nỗi trăn trở. Y đã chứng kiến quá nhiều sự sụp đổ, quá nhiều bi kịch của những kẻ truy cầu quyền năng đến cực đoan. "Đây là hậu quả của khát vọng cực đoan sao?" y thở dài, giọng trầm đục mang theo sự mệt mỏi cố hữu. "Một thành trì vĩ đại, từng là biểu tượng của quyền uy và sự thịnh vượng, giờ chỉ còn là cát bụi...". Y nhắm mắt lại, dường như đang cố gắng cảm nhận những gì đã xảy ra tại nơi này, những bi kịch đã khiến một thành phố sầm uất hóa thành phế tích. Mùi đất ��m và những loài cỏ dại khô cằn phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi bụi đá, tạo nên một thứ hương vị của sự mục ruỗng, của tàn lụi.

Tần Mặc đứng giữa không gian hoang tàn, đôi mắt đen láy của hắn khẽ khàng lướt qua từng phiến đá, từng vết nứt trên tường. Hắn không nói gì, chỉ im lặng hít thở, lắng nghe. Những "ý chí tồn tại" yếu ớt, đứt đoạn, nhưng không ngừng nghỉ, vẳng lên từ sâu bên trong lòng đất, từ những tàn tích vô tri. Chúng là những tiếng vọng của ký ức, của nỗi đau, của sự tiếc nuối. Tần Mặc nhắm mắt lại, bàn tay khẽ đặt lên một phiến đá lớn đã bị gió cát mài mòn đến nhẵn thín. Một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng lại mang theo nỗi tuyệt vọng và mệt mỏi đến tột cùng, truyền đến từ phiến đá lạnh lẽo. Đó là ý chí của chính tòa thành này, của Thành Linh Hư Vọng.

"Không phải cát bụi..." Tần Mặc cuối cùng cũng cất tiếng, giọng hắn bình thản nhưng lại vang vọng một cách lạ thường trong sự tĩnh lặng. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía trung tâm thành, nơi những kiến trúc đổ nát chồng chất lên nhau như một ngọn núi của sự bất hạnh. "Mà là ký ức. Ký ức về một sự cưỡng ép. Nỗi đau của một linh hồn bị bẻ cong." Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu trong từng viên gạch, từng phiến đá, từng đường nét kiến trúc. Nơi đây từng là một trung tâm của sự sống, của quyền lực, nhưng rồi, khát vọng "thăng tiên" mù quáng đã biến nó thành một bia mộ khổng lồ cho chính nó.

Viên Minh đứng phía sau, vẻ mặt thư sinh của y lộ rõ sự băn khoăn. Y đã theo Tần Mặc từ lâu, chứng kiến nhiều điều kỳ diệu, nhưng vẫn không khỏi kinh ngạc trước khả năng thấu hiểu vạn vật của hắn. Y nhìn những tàn tích, rồi lại nhìn Tần Mặc, trong lòng dấy lên một câu hỏi mà y đã tự hỏi mình nhiều lần: "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?" Cái câu hỏi ấy, giờ đây, dường như lại càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết khi y đứng giữa một nơi từng là biểu tượng của sự vĩ đại nhưng lại sụp đổ vì chính sự truy cầu đó.

Tần Mặc không đáp lời Viên Minh, hắn chỉ bước đi. Hắn đi sâu vào trung tâm thành, những bước chân nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sự kiên định lạ thường. Tô Lam, Lục Vô Trần và Viên Minh lặng lẽ theo sau, ánh mắt họ không rời khỏi bóng lưng của thiếu niên Vô Tính Thành. Họ nhìn hắn đặt tay lên một khối đá lớn khác, có vẻ như là nền móng của một tòa tháp hay một linh đài cổ xưa. Khối đá này còn nguyên vẹn hơn những phiến đá khác, nhưng lại tỏa ra một luồng khí u ám, nặng nề hơn, như thể nó đã hấp thụ tất cả nỗi đau và bi kịch của nơi này. Tần Mặc nhắm mắt lại lần nữa, toàn bộ sự chú ý, toàn bộ năng lực của hắn tập trung vào việc lắng nghe. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà bằng cả linh hồn, bằng sự thấu cảm sâu sắc nhất của mình. Những người đồng hành của hắn, mặc dù không thể nghe được "ý chí tồn tại" như Tần Mặc, nhưng họ vẫn cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong không khí xung quanh. Một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ bao trùm lấy họ, như thể cả thế giới đang nín thở, chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra. Gió vẫn thổi, cát vẫn bay, nhưng tất cả dường như đều trở nên chậm rãi hơn, lắng đọng hơn, nhường chỗ cho sự kết nối vô hình giữa Tần Mặc và linh hồn cổ thành.

***

Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ những tàn tích đổ nát của Thành Hư Vọng bằng một màu bi tráng, Tần Mặc vẫn đứng đó, ngay tại trung tâm Linh Đài Cổ Thành, nơi được cho là trái tim của tòa thành một thời. Hắn đã kết nối sâu sắc, gần như hòa làm một với Thành Linh Hư Vọng, cảm nhận được từng thớ đất, từng viên đá, từng dòng chảy năng lượng đã nuôi dưỡng nơi này. Trong tâm trí hắn, một dòng chảy ký ức hỗn loạn nhưng đầy bi thương hiện lên, giống như một cuốn sử thi được viết bằng nỗi đau.

Hắn thấy Thành Hư Vọng trong quá khứ huy hoàng của nó, một tòa thành tráng lệ, lộng lẫy với những kiến trúc chạm trổ tinh xảo, những con đường lát đá sáng bóng, những cung điện nguy nga vươn cao chạm mây. Dân cư nơi đây phồn thịnh, hăng say tu luyện, với một khát vọng duy nhất: "thăng tiên". Họ tin rằng, nếu tòa thành này được "khai linh" đến mức cực hạn, nó sẽ trở thành một "tiên thành", một biểu tượng vĩnh cửu của sự trường tồn và vinh quang. Dưới sự thúc đẩy của những vị vua chúa và các bậc tu sĩ quyền năng, Thành Linh Hư Vọng đã bị cưỡng ép tu luyện, bị ép buộc nuốt trọn linh mạch, hấp thu tinh hoa của đất trời, và thậm chí là cả ý chí của chính dân cư nơi này, chỉ để đạt được cái gọi là "thăng hoa".

Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau đớn khủng khiếp của Thành Linh Hư Vọng khi nó bị bẻ cong bản chất của mình. Nó không muốn trở thành một "tiên thành" bất diệt theo cách đó. Nó chỉ muốn là chính nó – một thành trì che chở cho dân cư, một nơi yên bình để vạn vật sinh sôi. Nhưng khát vọng mù quáng của con người đã ép buộc nó, biến nó thành một công cụ cho tham vọng "thăng thiên" cực đoan. Hậu quả là sự biến dạng. Thay vì "thăng hoa", nó bị suy kiệt, bị méo mó, mất đi sự cân bằng tự nhiên. Linh mạch bị hút cạn đến mức khô kiệt, đất đai trở nên cằn cỗi, và cuối cùng, tòa thành sụp đổ, chìm vào quên lãng, chỉ còn lại nỗi đau đớn và sự trống rỗng vô tận.

"Ta... mệt mỏi quá. Khát vọng đó... nó đã hủy hoại tất cả." Một ý niệm yếu ớt, đầy ai oán và tuyệt vọng, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Đó là tiếng nói của Thành Linh Hư Vọng, một linh hồn già cỗi mang theo nỗi buồn hàng ngàn năm. "Ta đã từng cố gắng... cố gắng trở thành 'tiên thành' như họ mong muốn. Nhưng... mỗi lần cố gắng, ta lại cảm thấy mình bị xé toạc ra. Ta không còn là ta nữa. Và rồi... tất cả sụp đổ. Ta chỉ muốn được yên nghỉ."

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn đầy vẻ thấu cảm, nhưng cũng kiên định. Hắn không nói bằng lời, mà dùng ý niệm, dùng bản chất của mình để truyền tải thông điệp. "Ngươi không cần phải là 'tiên thành'. Ngươi có thể là một thành trì... sống động theo cách riêng của mình. Không cần phải vươn tới cái gọi là 'thăng hoa' mà không thuộc về bản chất của ngươi. Ngươi có thể chấp nhận sự mục rữa của thời gian, chấp nhận sự bào mòn của gió cát. Nhưng cũng có thể đón nhận sự sống mới, một sự sống hài hòa, cân bằng."

Hắn đặt cả hai tay lên phiến đá, truyền vào đó không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là một dòng chảy ấm ��p của sự thấu hiểu, của ý chí muốn chữa lành. Hắn cho Thành Linh Hư Vọng thấy một con đường khác. "Hãy để rễ cây củng cố ngươi, không phải để ngươi bất diệt, mà để ngươi vững chãi hơn, kết nối với lòng đất mẹ. Hãy để dòng nước nuôi dưỡng ngươi, để sự sống chảy trong từng mạch đá, từng phiến gạch của ngươi. Hãy để gió hát lên những bài ca về sự kiên cường của ngươi, về vẻ đẹp của sự tồn tại tự nhiên. Không phải là thăng cấp, mà là trở về với bản chất. Trở về với sự cân bằng. Đó mới là sự vĩnh cửu thực sự."

Linh hồn thành trì ban đầu kháng cự. Một sự ngờ vực sâu sắc, một nỗi sợ hãi tái diễn bi kịch dâng lên trong ý niệm của nó. Nó đã quá mệt mỏi, quá đau khổ. Nó sợ hãi bất kỳ sự thay đổi nào, bất kỳ khát vọng nào. "Ta sợ... ta không muốn lại bị bẻ cong. Ta không muốn lại bị hủy hoại." Tiếng nói của Thành Linh Hư Vọng yếu ớt, run rẩy.

"Ngươi sẽ không bị bẻ cong nữa," Tần Mặc trấn an, ý niệm của hắn vững vàng như bàn thạch. "Ngươi sẽ được là chính ngươi. Sự sống sẽ quay trở lại, nhưng không phải là sự cưỡng ép. Mà là sự hòa hợp. Ngươi sẽ không phải gồng mình chống lại tự nhiên, mà sẽ hòa mình vào tự nhiên. Ngươi sẽ là một phần của thế giới này, không phải là một thực thể cô độc bị ép buộc phải trở thành một cái gì đó khác."

Tô Lam, Lục Vô Trần và Viên Minh đứng cách đó một khoảng, họ không thể nghe được cuộc đối thoại ý niệm giữa Tần Mặc và Thành Linh Hư Vọng, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong không khí. Ban đầu, có một luồng khí lạnh lẽo, nặng nề tỏa ra từ khối đá nơi Tần Mặc đang tiếp xúc, như thể một sự kháng cự vô hình. Nhưng dần dần, luồng khí ấy bắt đầu dịu đi, rồi biến thành một hơi ấm nhẹ nhàng, lan tỏa khắp không gian. Một luồng sinh khí yếu ớt, mong manh, nhưng lại rõ ràng đang trỗi dậy từ sâu bên trong lòng đất, từ những tàn tích chết chóc. Các vết nứt trên mặt đất dường như khẽ rung động, những cọng cỏ dại khô cằn bỗng nhiên như được tiếp thêm sự sống, hơi thở của chúng trở nên mạnh mẽ hơn.

Viên Minh khẽ mở to mắt. Y không hiểu điều gì đang diễn ra, nhưng y cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra. Lục Vô Trần, với kinh nghiệm dày dặn của mình, nhận ra rằng Tần Mặc đang làm một điều phi thường – hắn không chỉ "khai linh", mà hắn đang "tái sinh", không phải bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong mắt nàng không chỉ có sự tin tưởng mà còn có cả sự kinh ngạc sâu sắc. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc giao tiếp với vô vàn "vật tính", nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn kết nối với một thực thể lớn đến vậy, một linh hồn thành trì đã chết.

Thành Linh Hư Vọng, sau một hồi kháng cự yếu ớt, cuối cùng đã lắng nghe. Nỗi tuyệt vọng hàng ngàn năm dần được thay thế bằng một tia hy vọng mong manh, như ngọn lửa bập bùng trong đêm tối. Nó chấp nhận. Nó chấp nhận con đường mà Tần Mặc đã chỉ ra. Không phải là sự vĩ đại giả tạo của "thăng thiên" bị cưỡng ép, mà là sự tồn tại chân thật, hài hòa với bản chất của mình. Ý niệm biết ơn, mặc dù còn yếu ớt, nhưng lại chân thành và sâu sắc, dâng trào trong tâm trí Tần Mặc. Nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Linh Đài Cổ Thành, một sự sống mới đang chầm chậm cựa mình.

***

Đêm khuya buông xuống, trăng non treo mình trên bầu trời Huyền Vực, rải ánh sáng bạc yếu ớt xuống Thành Hư Vọng. Thế nhưng, dưới ánh trăng ấy, một phép màu tinh tế đang diễn ra, không rực rỡ chói lòa như những nghi lễ "khai linh" của Thiên Diệu Tôn Giả, mà lại nhẹ nhàng, thâm trầm như chính hơi thở của sự sống. Thành Hư Vọng bắt đầu tái sinh.

Những bức tường đổ nát, tưởng chừng như chỉ còn chờ ngày sụp đổ hoàn toàn, giờ đây không còn trơ trọi nữa. Từ lòng đất, những rễ cây cổ thụ khổng lồ, đã ngủ vùi hàng ngàn năm, cựa mình vươn lên. Chúng không phá hủy những phiến đá, mà lại nhẹ nhàng bò lên, ôm lấy những vết nứt, cố định những mảng tường sắp sụp. Rễ cây như những sợi gân xanh biếc, bện chặt vào kiến trúc cổ kính, không chỉ giữ lại những gì còn sót lại của tòa thành, mà còn truyền vào đó một luồng sinh lực mạnh mẽ, sự kết nối sâu sắc với lòng đất mẹ. Mùi đất ẩm và nhựa cây tươi mát bắt đầu xua tan đi mùi bụi bặm của hoang tàn, thay vào đó là một hương thơm trong lành, tinh khiết.

Rồi, một sự thay đổi khác lại diễn ra. Dưới những phiến đá vỡ vụn, từ sâu thẳm lòng đất, những dòng suối ngầm bắt đầu lộ thiên. Nước trong vắt, mát lạnh, róc rách chảy qua những khe đá, len lỏi qua từng con đường nứt nẻ, tạo thành những dòng suối nhỏ lấp lánh dưới ánh trăng. Tiếng nước chảy rì rầm, hòa cùng tiếng gió lướt qua các bức tường, tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của sự sống đang trỗi dậy. Những loài hoa dại, cây cỏ vốn khô cằn, héo úa, giờ đây như được tưới tắm bằng sinh khí mới. Chúng không vươn lên mãnh liệt, mà lại nhẹ nhàng đâm chồi nảy lộc, phủ xanh những vết nứt, những mảng tường đổ. Những bông hoa nhỏ li ti, đủ màu sắc, nở rộ trong đêm, tỏa hương thoang thoảng, mang đến một vẻ đẹp thanh thoát, đầy hy vọng.

Tòa thành không trở nên "thần thánh" hay "tiên thành" như khát vọng của những kẻ đã từng cưỡng ép nó. Nó cũng không phát ra ánh sáng chói lòa hay năng lượng kinh thiên động địa. Thay vào đó, nó trở nên sống động, gần gũi với tự nhiên, một biểu tượng của sự cân bằng và vẻ đẹp vốn có. Nó là một thành trì hòa mình vào thiên nhiên, được thiên nhiên che chở và nuôi dưỡng, không còn là một thực thể cô độc, bị bẻ cong bởi tham vọng của con người. Sự hoang tàn và mục nát vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi tuyệt vọng, mà là một phần của lịch sử, một nền móng cho sự sống mới.

Tô Lam nhìn ngắm khung cảnh trước mắt, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Nàng đã chứng kiến rất nhiều phép thuật, rất nhiều sự chuyển hóa, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào như thế này. "Thật không thể tin được... Nó không giống như khai linh, mà là... hồi sinh." Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự ngỡ ngàng và cả một chút sợ hãi trước sự kỳ diệu không thể lý giải bằng linh lực thông thường. Thanh kiếm bên hông nàng, dường như cũng đang cộng hưởng với sự sống mới, khẽ rung lên một cách tinh tế.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, giờ đây đã giãn ra đôi chút. Một tia sáng yếu ớt, nhưng đầy hy vọng, lóe lên trong đôi mắt sâu trũng của y. Y không khỏi đưa tay vuốt nhẹ lên một nhánh rêu xanh biếc đang bò trên phiến đá cổ. "Đây chính là con đường mà ta tìm kiếm bấy lâu nay... một sự tồn tại bình dị nhưng tràn đầy sức sống." Y nói, giọng trầm đục nhưng lần này không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi, mà thay vào đó là một sự thanh thản hiếm có. Y đã tìm thấy ý nghĩa trong sự cân bằng, trong sự hài hòa, chứ không phải trong sự truy cầu vĩ đại đến cực đoan.

Viên Minh đứng cạnh, khuôn mặt thư sinh của y lộ rõ vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm. "Tần Mặc huynh đã làm được. Hắn đã chứng minh rằng còn có một con đường khác." Y nhìn Tần Mặc, người đang đứng giữa thành, ánh mắt bình thản ngắm nhìn sự thay đổi. Hắn không có vẻ gì là tự mãn hay kiêu hãnh, chỉ đơn thuần là một sự thấu hiểu sâu sắc và một lòng tin vững chắc vào triết lý của mình. Câu hỏi "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?" trong l��ng Viên Minh dường như đã tìm thấy một phần câu trả lời, không phải trong những lời lẽ cao siêu, mà trong chính cảnh tượng hồi sinh kỳ diệu này.

Gió đêm vẫn thổi nhẹ, mang theo mùi hoa dại và hơi ẩm của suối nước, vuốt ve khuôn mặt của Tần Mặc. Thành Linh Hư Vọng, giờ đây không còn là "Hư Vọng" nữa, mà là một thực thể đang "Hòa Sinh", gửi đến Tần Mặc một ý niệm biết ơn sâu sắc, chân thành đến tận cùng. Nó không chỉ biết ơn vì được hồi sinh, mà còn vì được trở về với bản chất của chính mình, được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo cách mà nó không muốn.

Tần Mặc khẽ mỉm cười. Hắn biết, sự tái sinh của Thành Hòa Sinh này sẽ không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Nó sẽ trở thành một biểu tượng mạnh mẽ, một minh chứng sống động cho triết lý "cân bằng bản chất", thu hút thêm nhiều thế lực trung lập và những người bị Thiên Diệu Tôn Giả áp bức về phe hắn. Thành Hòa Sinh, với khả năng phòng thủ tự nhiên hài hòa, có thể trở thành một căn cứ quan trọng, một cứ điểm an toàn cho li��n minh của Tần Mặc trong tương lai. Hắn cũng hiểu rằng, thành công này sẽ khiến Thiên Diệu Tôn Giả càng thêm tức giận, và những hành động đàn áp, tấn công quyết liệt hơn sẽ không ngừng leo thang. Cuộc đại chiến thực sự đã bắt đầu, và Tần Mặc sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa. Nhưng trong khoảnh khắc này, dưới ánh trăng bạc và giữa một tòa thành đang hồi sinh, hắn cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn sẽ tiếp tục tìm kiếm những "vật tính" khác bị tổn thương, bị bẻ cong bởi khát vọng cực đoan, để chữa lành chúng, để mở rộng phạm vi ảnh hưởng của mình.

Và đâu đó trong rừng sâu, Mộ Dung Tĩnh đang sải bước, quyết tâm tìm kiếm hắn, mang theo những thông tin mật về kẻ thù chung. Nàng sẽ sớm xuất hiện, và khi đó, liên minh của Tần Mặc sẽ có thêm một chiến binh mạnh mẽ, một mảnh ghép quan trọng cho cuộc chiến vì sự cân bằng của Huyền Vực.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free