Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 948: Lời Khai Tố Giữa Phồn Hoa: Bóng Tối Vươn Tới Vật Vô Tri

Sự tĩnh lặng của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận bao trùm Mộ Dung Tĩnh, nhưng trong tâm khảm nàng, một cơn bão đang gào thét. Tiếng kêu đau đớn của Mộc Tinh, hình ảnh thân cây cổ thụ oằn mình biến dạng dưới tay Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn vẹn nguyên. Giờ đây, khi nàng bước đi trên con đường mòn u tịch, ánh chiều tà hắt dài bóng nàng, mỗi bước chân đều mang theo một quyết tâm sắt đá. Nàng đã chứng kiến sự thật trần trụi, và nó đã gột rửa mọi ảo tưởng, mọi niềm tin mù quáng mà nàng từng ôm ấp. Thiên Diệu Tôn Giả không phải là vị cứu tinh, mà là kẻ hủy diệt, kẻ đang đẩy Huyền Vực vào một vực thẳm không lối thoát dưới danh nghĩa "thăng hoa". Nàng phải tìm Tần Mặc, phải tìm con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi.

***

Trong màn mưa phùn nhẹ giăng mắc khắp Thôn Làng Sơn Cước, Tần Mặc cùng liên minh ẩn mình dưới tán lá rậm rạp của một cây cổ thụ khổng lồ. Sương mù lãng đãng bao phủ thung lũng, khiến ngôi làng nhỏ ẩn hiện như một bức tranh thủy mặc buồn. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim đêm rỉ rả, và mùi đất ẩm, mùi cây cỏ hòa quyện trong không khí, tạo nên một bức màn yên bình đến nao lòng. Tuy nhiên, sự yên bình đó lại bị phá vỡ bởi những âm thanh và cảm giác bất thường. Đôi khi, một luồng linh khí biến chất chợt dâng lên, mang theo mùi tanh nồng và sự hỗn loạn, khiến không khí trong lành bỗng chốc trở nên ngột ngạt.

Tần Mặc, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, nhìn về phía ngôi làng. Hắn không cần nhìn thấy, hắn có thể cảm nhận. Từ những thân cây non nớt mọc ven suối, từ những bụi hoa dại e ấp trong sương, đến những linh thú nhỏ đang ẩn mình trong hang đá, tất cả đều đang phát ra những luồng “ý chí tồn tại” hỗn loạn và đau đớn. Đó không phải là sự khao khát vươn lên, mà là s��� cưỡng ép, sự giằng xé giữa bản chất nguyên thủy và một thế lực vô hình đang cố gắng bóp méo chúng.

"Ngươi không cần phải thay đổi... Ngươi có quyền được là chính mình," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm như hơi thở của gió, hướng về một bụi cây nhỏ đang run rẩy. Bụi cây ấy, một Mộc Tinh non nớt, vừa bị một luồng pháp thuật tàn bạo của tu sĩ Thiên Diệu Tông cưỡng ép "khai linh", đang cố gắng biến hình thành một thực thể có linh trí. Nhưng nó không muốn. Ý chí của nó chỉ muốn là một bụi cây, muốn hấp thụ tinh túy của đất trời, muốn nở hoa kết trái theo lẽ tự nhiên. Giờ đây, thân cây non nớt oằn mình, lá cây xanh biếc bắt đầu chuyển sang màu úa vàng, những bông hoa chưa kịp hé đã héo tàn. Sự sống bị bóp méo, linh khí bị rút cạn, để lại một hình hài méo mó, xa lạ.

Viên Minh, với dáng người thư sinh và khuôn mặt thanh tú, đang ghi chép không ngừng vào một quyển trục da thú. Ánh mắt buồn bã của y dõi theo từng cảnh tượng. Y đã chứng kiến nhiều sự tàn bạo, nhưng mỗi lần như vậy, lòng y lại quặn thắt. "Đ��y không phải là thăng hoa! Đây là sự tra tấn, là nô dịch hóa dưới danh nghĩa tiến hóa!" y khẽ nghiến răng, giọng nói nén chặt sự phẫn nộ. Bàn tay y run rẩy khi vẽ lại những đường nét biến dạng của một Linh Thú Trẻ, một con nai con đáng lẽ phải đang chạy nhảy tung tăng, giờ đây lại nằm thoi thóp, đôi mắt to tròn lờ đờ, cơ thể co giật, những chiếc sừng non nớt đang biến thành những khối đá lởm chởm một cách cưỡng ép. Tiếng kêu non nớt của nó, giờ đây đã trở thành tiếng rên rỉ yếu ớt, lẫn vào tiếng mưa đêm.

Tô Lam, nàng kiếm khách thanh tú với đôi mắt phượng sắc sảo, siết chặt chuôi kiếm bên hông. Nàng đứng cạnh Tần Mặc, nét mặt kiên quyết. "Sự tàn bạo này còn hơn cả tưởng tượng của ta. Thiên Diệu Tôn Giả đã đi quá xa!" Giọng nàng thanh thoát nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ không thể kìm nén. Nàng đã từng nghĩ rằng, ít nhất, 'thăng hoa' là một quá trình tự nguyện, một sự lựa chọn của vạn vật. Nhưng những gì nàng chứng kiến đêm nay lại là sự cưỡng đoạt ý chí, sự hủy diệt bản chất dưới một lớp vỏ bọc mỹ miều. Các Hắc Thiết Vệ, với bộ giáp sắt đen kịt, di chuyển một cách vô cảm giữa màn sương, dùng pháp khí và thuật pháp ép buộc những sinh linh yếu ớt phải "khai linh". Tiếng pháp thuật vặn vẹo trong không khí, như xé toạc màn đêm yên bình, để lại những vết sẹo vô hình trên từng vật thể.

Linh Dược Sư Bạch Lão, ông lão gầy yếu với mái tóc bạc trắng và đôi mắt mờ đục, ngồi xổm bên một thân cây nhỏ. Đôi tay run rẩy của ông nhẹ nhàng chạm vào những chiếc lá úa tàn, vào lớp vỏ cây đang nứt nẻ. Mùi linh khí biến chất, mùi tanh tưởi của sự sống bị vặn vẹo bốc lên, khiến ông nhíu mày. "Độc... tất cả đều nhiễm độc." Ông thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy xót xa. "Linh khí này... nó không phải là thứ để nuôi dưỡng, mà là để hủy hoại. Cấu trúc sinh học của chúng đang bị phá vỡ. Chúng sẽ không thể 'thăng hoa' mà chỉ có thể mục rữa, trở thành vật thí nghiệm vô hồn." Ông lấy ra một vài loại thảo mộc, cố gắng làm dịu bớt nỗi đau cho một vài Mộc Tinh nhỏ, nhưng ông biết, đó chỉ là giải pháp tạm thời.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của một hòn đá ven suối, khao khát được yên bình nằm đó, làm nền cho dòng nước chảy. Hắn nghe thấy "ý chí" của một con chim sẻ, chỉ muốn được tự do bay lượn, hót vang ca ngợi bình minh. Hắn hiểu được "ý chí" của từng sợi rêu bám trên đá, muốn được xanh tươi, muốn được là một phần của hệ sinh thái. Nhưng giờ đây, những ý chí ấy đang bị một luồng sóng linh lực cường đại áp bức, cố gắng biến chúng thành những thực thể có hình dạng con người, hoặc ít nhất là có linh trí cấp cao hơn, để có thể "tu luyện". Sự cưỡng ép này không phải là ban tặng, mà là một sự nguyền rủa.

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn kiên định, không còn chút mơ hồ. Hắn đã thấy đủ. Liên minh của hắn đã thu thập đủ bằng chứng, từ những bản ghi chép chi tiết của Viên Minh, những phân tích y thuật của Bạch Lão, cho đến những cảm nhận trực tiếp của chính hắn. Họ đã ở lại đây cho đến rạng đông, chứng kiến cảnh các tu sĩ Thiên Diệu Tôn Giả rút đi, để lại một khung cảnh tan hoang và những sinh linh đau khổ. Mùi máu tanh từ những linh thú bị cưỡng ép đến kiệt sức, mùi linh khí biến chất nồng nặc trong không khí ẩm ướt, khiến mọi thứ trở nên ảm đạm hơn bao giờ hết.

"Chúng ta đã có đủ," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng vang vọng trong màn sương sớm. "Chúng ta sẽ mang sự thật này ra ánh sáng." Lục Vô Trần, người đứng lặng lẽ phía sau, gật đầu. Khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây hiện rõ sự quyết tâm. Y đã từng hoài nghi, từng mệt mỏi, nhưng những gì y chứng kiến đêm qua đã thổi bùng lên ngọn lửa chính nghĩa trong lòng y.

Họ lặng lẽ rời khỏi Thôn Làng Sơn Cước, mang theo những bằng chứng xác thực và nỗi đau âm ỉ trong lòng. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ biết rằng, họ không đơn độc.

***

Hoàng Thành Thiên Long vào buổi ban ngày luôn tấp nập và phồn thịnh. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ, sừng sững uy nghi. Bên trong, những cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng, phản chiếu ánh nắng ban mai. Các khu phố buôn bán sầm uất với nhà cửa san sát, lầu các cao tầng, và những con đường lát đá rộng rãi tràn ngập tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống.

Tuy nhiên, ngày hôm nay, một sự kiện bất thường đã thu hút sự chú ý của toàn bộ thành phố. Tại quảng trường lớn nhất Hoàng Thành, nơi thường diễn ra các lễ hội hay các cuộc đấu giá lớn, một đài cao đã được dựng lên. Tần Mặc, trong trang phục vải thô giản dị của người Vô Tính Thành, đứng vững chãi trên đài, bên cạnh hắn là Tô Lam, Viên Minh, Linh Dược Sư Bạch Lão và Lục Vô Trần. Không khí ban đầu là sự tò mò, xen lẫn xì xào bàn tán, nhưng nhanh chóng chuyển sang sự căng thẳng khi Tần Mặc bắt đầu cất lời.

Giọng Tần Mặc không hùng hồn, không khoa trương, nhưng mỗi lời nói đều mang theo một sức nặng đến kinh ngạc, như chạm vào tận sâu thẳm tâm hồn người nghe. "Hỡi chư vị đồng đạo, hỡi con dân của Huyền Vực! Chúng ta tụ tập nơi đây, không phải để ca tụng công trạng, mà để phơi bày một sự thật tàn khốc, một âm mưu đang đẩy thế giới này đến bờ vực hủy diệt."

Đám đông bắt đầu xôn xao. Nhiều người vẫn còn mang trong mình niềm tin sắt đá vào Thiên Diệu Tôn Giả và con đường "thăng hoa" mà hắn rao giảng. Nhưng ánh mắt của Tần Mặc không né tránh, hắn nhìn thẳng vào từng người, như đọc thấu mọi hoài nghi, mọi nỗi sợ hãi trong lòng họ.

Viên Minh bước lên, khuôn mặt y vẫn còn vương vấn nỗi buồn từ đêm qua. Y không nói nhiều, chỉ giơ cao một pháp khí đặc biệt. Từ pháp khí, một luồng ánh sáng dịu nhẹ chiếu ra, phác họa lên không trung những hình ảnh chân thực đến rợn người. Đó là cảnh tượng tại Thôn Làng Sơn Cước: những Mộc Tinh nhỏ oằn mình, lá cây héo úa, thân cây biến dạng; những Linh Thú Trẻ co giật, đôi mắt lờ đờ, cơ thể biến đổi thành những hình thù quái dị. Tiếng rên rỉ yếu ớt của chúng, tiếng pháp thuật vặn vẹo trong không khí, tất cả được tái hiện một cách sống động. Mùi linh khí biến chất, mùi tanh tưởi của sự đau đớn như tràn ngập quảng trường, khiến nhiều người phải bịt mũi, quay mặt đi.

Một người phụ nữ trong đám đông kêu lên thất thanh. Nàng là một thôn dân từ Thôn Làng Sơn Cước, người đã trốn thoát được. Khuôn mặt nàng tiều tụy, đôi mắt ngấn lệ. "Đúng vậy... đó là sự thật! Chúng ta đã cầu xin họ dừng lại, nhưng họ không nghe! Họ nói đó là 'ban phước', là 'tiến hóa'!"

Linh Dược Sư Bạch Lão, với dáng vẻ già nua run rẩy, bước lên. Ông giơ cao một vài mẫu vật: những chiếc lá úa tàn, một mảnh da của linh thú bị biến dạng. "Chư vị thấy đây. Đây không phải là linh khí của sự sống, mà là độc tố. Nó phá hủy bản chất, phá hủy vật tính. Trong cơ thể những sinh linh này, linh lực bị cưỡng ép, trở nên hỗn loạn, độc hại. Chúng không 'thăng hoa', chúng đang mục rữa từ bên trong. Mọi bệnh tật đều có cách chữa trị, nếu ta biết lắng nghe tự nhiên. Nhưng Thiên Diệu Tôn Giả đã ép buộc tự nhiên phải im lặng, phải tuân theo ý muốn của hắn!"

Cả quảng trường chìm vào một sự tĩnh lặng chết chóc. Sau đó, những tiếng xì xào bắt đầu lớn dần, chuyển thành những tiếng thốt kinh ngạc, rồi phẫn nộ. Những hình ảnh chân thực đã đánh thẳng vào niềm tin bấy lâu của họ.

Tần Mặc đợi cho đến khi tiếng ồn ào dịu xuống, rồi hắn lại cất lời. Giọng hắn trầm hùng, vang vọng khắp quảng trường, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. "Chư vị vẫn tin rằng Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt vạn vật đến con đường 'thăng hoa'? Chư vị vẫn tin rằng đó là sự ban phước?" Hắn đưa tay chỉ vào những hình ảnh đang hiện hữu trên không trung. "Đây không phải là 'tiến hóa', mà là sự hủy diệt bản chất. Thiên Diệu Tôn Giả đang biến Huyền Vực thành sân thí nghiệm cho tham vọng mù quáng của hắn!"

Hắn tiếp tục, mỗi lời nói đều là một mũi giáo đâm thẳng vào tâm trí người nghe. "Trong hàng ngàn năm, niềm tin sắt đá rằng mọi thứ đều có thể thăng tiên nếu tu luyện đến cực hạn đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh. Nhưng một chân lý thất lạc từ xa xưa lại cảnh báo: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Lời cảnh báo đó, giờ đây, không còn là truyền thuyết. Nó đang diễn ra trước mắt chúng ta!"

"Hắn không ban phước! Hắn đang cướp đoạt quyền được là chính mình của vạn vật! Hắn đang phá vỡ 'cân bằng bản chất' đã duy trì Huyền Vực này hàng vạn năm!"

Tô Lam, với vẻ mặt kiên quyết, bước tới. "Chúng ta không thể để sự tàn bạo này tiếp diễn. Quyền được tồn tại theo bản chất của mình là quyền thiêng liêng nhất của vạn vật! Chúng ta không thể vì một tham vọng mù quáng mà biến Huyền Vực thành một vùng đất chết!" Nàng rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, mũi kiếm ánh lên sắc lạnh, không phải để đe dọa, mà là để khẳng định quyết tâm của nàng.

Đám đông vỡ òa trong những tiếng kêu phẫn nộ, hoang mang. Một số tu sĩ trung lập bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt nghi ngờ. Những người dân thường, từng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Diệu Tôn Giả, giờ ��ây lại cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Họ đã từng chứng kiến những 'vật tính' được 'khai linh' và 'thăng hoa', nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy mặt tối, cái giá phải trả cho sự 'thăng hoa' cưỡng ép đó.

Tần Mặc, với ánh mắt sâu thẳm, quét qua đám đông. Hắn biết, hạt giống nghi ngờ đã được gieo. Hắn đã công khai thách thức quyền uy và triết lý của Thiên Diệu Tôn Giả. Cuộc đối đầu này sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ có động thái đáp trả mạnh mẽ hơn. Một cuộc chiến tranh tâm lý, thậm chí là chiến tranh thực sự, đang cận kề. Nhưng hắn không hối hận. Vì sự thật, dù tàn khốc đến mấy, cũng cần được phơi bày.

***

Rừng Nguyên Sinh Bất Tận chìm trong màn sương mù dày đặc của buổi chiều tà. Những cây cổ thụ khổng lồ với thân cây to lớn như những tòa nhà tự nhiên, tạo thành những hang động âm u và những khe hở lờ mờ. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bản giao hưởng hoang dã. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác nguyên thủy và bí ẩn.

Mộ Dung Tĩnh, ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, đang lắng nghe những người lữ khách đi ngang qua. Nàng đã đi xuyên qua khu rừng này suốt từ hôm qua, cố gắng tìm kiếm manh mối về Tần Mặc. Những bước chân của nàng vững vàng hơn, nhưng lòng nàng vẫn chưa hoàn toàn yên ổn. Nàng đã tự mình chứng kiến sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả đối với Mộc Tinh, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn còn một chút tàn dư của niềm tin cũ, một sự giằng xé giữa lý tưởng "thăng hoa" mà nàng được dạy dỗ và sự thật đau đớn mà nàng đã trải nghiệm.

"Ngươi có nghe tin gì chưa? Tần Mặc của Vô Tính Thành đó, hắn lại gây chấn động Hoàng Thành rồi!" Một lữ khách nói, giọng đầy vẻ kinh ngạc.

"Hắn làm gì? Chẳng lẽ lại dám đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả?" Người còn lại hỏi, giọng đầy vẻ hoài nghi.

"Đúng vậy! Hắn tổ chức một buổi 'khai tố' công khai, phơi bày những bằng chứng kinh hoàng về việc Thiên Diệu Tôn Giả đã cưỡng ép 'khai linh' các sinh linh yếu ớt tại Thôn Làng Sơn Cước. Nghe đâu, những linh vật đó bị biến dạng, đau đớn vô cùng. Hắn còn nói đó không phải 'thăng hoa' mà là 'hủy diệt bản chất', và rằng 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'!"

Những lời nói đó, như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Mộ Dung Tĩnh. Nàng đứng chết lặng, đôi mắt trừng lớn. Toàn thân nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự giác ngộ đột ngột, một sự bừng tỉnh đến tột độ. "Hắn... hắn thật sự đã làm điều đó!" Nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào.

Tất cả những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí nàng bỗng chốc khớp lại một cách hoàn hảo. Hình ảnh Mộc Tinh cổ thụ oằn mình biến dạng dưới tay Thiên Diệu Tôn Giả, tiếng rên rỉ đau đớn của nó, nỗi trống rỗng mà nàng cảm nhận được từ khối vật chất vô hồn ấy – tất cả giờ đây được lý giải một cách rõ ràng. Lời Tần Mặc nói, chính là điều nàng đã cảm nhận được, nhưng chưa thể diễn đạt thành lời, chưa thể hoàn toàn chấp nhận.

"Lời hắn nói, chính là điều ta đã cảm nhận được... Cái giá của 'thăng hoa' là sự hủy diệt bản chất!" Mộ Dung Tĩnh lặp lại, như để khắc sâu vào tâm khảm. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo ấy một cách trực tiếp, và giờ đây, Tần Mặc đã mang nó ra ánh sáng, công khai vạch trần bộ mặt thật của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không chỉ nói, hắn còn có bằng chứng, có những người đồng hành cùng hắn.

Nỗi phẫn nộ âm ỉ trong nàng bùng lên thành một ngọn lửa cháy rực. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là kẻ lừa dối, hắn là một bạo chúa, một kẻ hủy diệt đang dùng những lời lẽ hoa mỹ để che đậy tham vọng đen tối của mình. Lý tưởng "thăng hoa" mà nàng từng tôn sùng, giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc rỗng tuếch, một lời nguyền rủa đối với vạn vật.

"Tần Mặc, ta nhất định phải tìm thấy ngươi!" Quyết tâm của nàng giờ đây đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không còn một chút nghi ngờ hay do dự. Nàng không còn là một thiên chi kiêu nữ bị giằng xé giữa hai con đường, nàng đã trở thành một chiến binh mang trong mình sứ mệnh bảo vệ "cân bằng bản chất" của Huyền Vực. Nàng sẽ phải đối mặt với sự truy lùng của Thiên Diệu Tông, với sự ngờ vực của thế gian, với những hiểm nguy không lường. Nhưng nàng không sợ. Nỗi đau và sự giác ngộ đã tôi luyện nàng thành một con người khác.

Mộ Dung Tĩnh bước ra khỏi tán cây, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên nghị. Sương mù vẫn giăng mắc, nhưng tầm nhìn của nàng giờ đây đã hoàn toàn rõ ràng. Hành trình tìm kiếm Tần Mặc sẽ không dễ dàng, nhưng nàng tin rằng, hắn là hy vọng duy nhất để cứu vãn Huyền Vực khỏi sự diệt vong. Nàng sẽ mang theo tất cả những gì nàng đã thấy, tất cả những gì nàng đã biết, để trở thành một phần của liên minh, một đồng minh mạnh mẽ và bất ngờ, mang theo những thông tin mật về Thiên Diệu Tôn Giả. Cuộc đại chiến đã thực sự bắt đầu, và Mộ Dung Tĩnh sẽ không chỉ là một người chứng kiến. Nàng sẽ là một phần của nó, một chiến binh đơn độc nhưng không hề yếu đuối, mang theo hy vọng mong manh cho cả một thế giới đang đứng trước bờ vực của sự hỗn loạn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free