Vạn vật không lên tiên - Chương 952: Giữa Hoang Tàn: Bóng Tối Của Lý Tưởng Thăng Tiên
Trong một căn phòng trang nhã nhưng có phần lạnh lẽo, ánh trăng mờ nhạt đã rời khỏi khung cửa sổ, nhường chỗ cho bình minh còn e ấp, nhưng nỗi giằng xé nội tâm của Mộ Dung Tĩnh vẫn chưa hề vơi bớt. Tấm bản tuyên ngôn nhàu nát vẫn nằm trên bàn, như một vết cứa đau đớn vào niềm tin bấy lâu nay của nàng. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Câu nói ấy, không ngừng vang vọng, nay càng trở nên chân thực và khắc nghiệt hơn bao giờ hết. Nàng đã dành cả đêm để suy ngẫm, để đấu tranh với chính mình, với những giáo lý đã ăn sâu vào cốt tủy từ khi nàng còn là một thiếu nữ non dại, được Thiên Diệu Tôn Giả dìu dắt. Sự thật về Làng Mộc Thạch, những hình ảnh tan hoang trong báo cáo, và giờ đây là lời tuyên ngôn đanh thép của Tần Mặc, tất cả đã tạo nên một bức tranh tăm tối, khiến nàng không thể nào nhắm mắt làm ngơ.
Nàng đứng dậy, khoác lên mình bộ y phục tông môn quen thuộc, nhưng hôm nay, nó không còn mang vẻ sang trọng, kiêu ngạo như thường lệ, mà nhuốm màu ưu tư. Mái tóc đen mượt vẫn được buộc cao gọn gàng, song ánh mắt nàng lại hiện rõ sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ. Nàng không mang theo cây quạt ngọc, thứ biểu tượng cho sự thanh nhã và quyền quý của mình. Thay vào đó, tay nàng nắm chặt chuôi kiếm đeo bên hông, như thể tìm kiếm một điểm tựa vững chắc trong cơn bão tố của tâm hồn.
Nàng cần phải nhìn tận mắt. Nàng không thể chỉ dựa vào lời nói của Tần Mặc hay những báo cáo khô khan. Nàng là Mộ Dung Tĩnh, là đệ tử đắc ý của Thiên Diệu Tôn Giả, là người đã từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường “thăng tiên” mà sư phụ nàng đã vạch ra. Nhưng giờ đây, một hạt giống hoài nghi đã nảy mầm, và nó đang lớn dần, đe dọa nuốt chửng mọi lý tưởng mà nàng đã xây đắp.
Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua cửa sổ, vẽ nên một vệt dài trên nền đá lạnh. Nàng bước ra khỏi căn phòng, không ai biết nàng đi đâu, cũng không ai dám hỏi. Khí chất cao ngạo thường ngày của nàng vẫn còn đó, nhưng sâu thẳm bên trong là một sự tìm kiếm, một khao khát cháy bỏng muốn làm rõ sự thật. Nàng biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ có những phản ứng mạnh mẽ, tàn bạo hơn để dập tắt ảnh hưởng của Tần Mặc. Và những phản ứng ấy, chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở Làng Mộc Thạch. Nàng phóng ngựa nhanh, lao ra khỏi cổng tông môn, hướng về phía tây, nơi những con đường cổ đạo thương gia uốn lượn qua các vùng đất hẻo lánh, nơi những làng mạc nhỏ bé đang âm thầm hứng chịu cơn thịnh nộ của một lý tưởng bị bóp méo.
**Cảnh 1: Đường Cổ Đạo Thương Gia**
Đường Cổ Đạo Thương Gia, một con đường đất rộng lớn, thỉnh thoảng điểm xuyết những phiến đá dăm đã mòn vẹt, trải dài như một dải lụa nâu vắt ngang qua vùng đất khô cằn. Dấu vết của vô số bánh xe và bước chân lữ khách hằn sâu trên mặt đất, minh chứng cho sự tấp nập từng có của nó. Sáng sớm, khi vầng dương còn đang chật vật leo lên khỏi rặng núi phía đ��ng, đổ thứ ánh sáng vàng vọt, chói chang xuống nhân gian, con đường đã bắt đầu cựa mình thức giấc. Từng đoàn xe ngựa chở hàng hóa nặng nề nghiến kèn kẹt trên nền đất, tiếng bánh xe gỗ quay đều cùng tiếng vó ngựa giục giã, hòa vào những tiếng hô hoán, mặc cả ồn ào của các thương nhân. Mùi bụi đất, mồ hôi ngựa, và da thuộc nồng nặc trong không khí, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự mưu sinh, vội vã. Gió khô thổi mạnh, mang theo những hạt cát nhỏ li ti, lướt qua gò má, khiến làn da khô rát.
Mộ Dung Tĩnh phóng ngựa nhanh như một mũi tên xé gió. Con hắc mã của nàng, một linh thú mang dòng máu phi phàm, phi nước đại trên con đường bụi bặm, đôi khi lướt qua các đoàn thương nhân đang ngạc nhiên dạt vào lề đường. Nàng không màng đến những ánh mắt hiếu kỳ, cũng không quan tâm đến những lời bàn tán xì xào phía sau lưng. Tâm trí nàng lúc này, như một cuộn tơ rối bời, đang cố gắng gỡ từng nút thắt của những suy nghĩ ngổn ngang.
“Bản tuyên ngôn đó… liệu có thật sự là lời lẽ của tà ma? Hay là sự thật mà chúng ta đã cố tình che giấu?” Nàng tự hỏi, giọng nói nội tâm vang vọng trong đầu, mang theo một nỗi chua chát khó tả. Thiên Diệu Tôn Giả, sư phụ nàng, đã luôn dạy rằng con đường “thăng tiên” là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh hằng và sức mạnh tối thượng. Hắn đã khắc sâu vào tâm trí nàng rằng những kẻ phản đối con đường này, những kẻ yếu đuối không muốn “khai linh” và từ bỏ bản chất phàm tục, chỉ là những trở ngại cần phải bị loại bỏ để Huyền Vực có thể tiến lên một cảnh giới cao hơn. Nhưng những lời lẽ của Tần Mặc, tuy đơn giản, lại chạm đến một khía cạnh sâu xa hơn trong nàng, một khía cạnh mà nàng đã cố tình lãng quên bấy lâu nay – sự đồng cảm với vạn vật, với những sinh linh bé nhỏ không có tiếng nói.
Nàng nhớ lại hình ảnh Làng Mộc Thạch trong báo cáo, những ngôi nhà cháy rụi, những cây cổ thụ đổ nát. Ban đầu, nàng đã cố gắng tự trấn an rằng đó là cái giá phải trả cho sự phản kháng, cho việc đi ngược lại đại đạo. Nhưng giờ đây, những tin tức gần đây hơn, những lời thì thầm trong tông môn, đã đến tai nàng. Không chỉ Làng Mộc Thạch, mà còn nhiều khu vực khác, những nơi hẻo lánh, nhỏ bé, vốn chỉ là những điểm dừng chân bình yên trên bản đồ, cũng chịu chung số phận. Đặc biệt là những nơi có xu hướng nghe theo lời Tần Mặc, hoặc chỉ đơn thuần là những kẻ yếu thế, không đủ sức chống trả. Sự tàn bạo của cuộc đàn áp đã vượt xa mục đích răn đe.
“Thiên Diệu Tôn Giả đã phản ứng quá mạnh mẽ. Không thể nào chỉ để răn đe. Hắn đang che giấu điều gì?” Nàng cảm thấy một sự bất an dâng lên trong lòng. Sư phụ nàng luôn là người điềm tĩnh, uyên bác, mỗi hành động đều có sự tính toán kỹ lưỡng. Nhưng phản ứng của hắn sau bản tuyên ngôn, một phản ứng được thể hiện qua những cuộc đàn áp tàn khốc, lại mang một vẻ vội vã, thậm chí là hoảng loạn, như thể hắn đang cố gắng dập tắt một ngọn lửa đang lan rộng trước khi nó thiêu rụi toàn bộ khu rừng. Điều này không giống với Thiên Diệu Tôn Giả mà nàng đã biết. Ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh và đầy tính toán của hắn, giờ đây, trong trí tưởng tượng của nàng, lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi vô hình.
Nàng tự nhủ, mình phải tự mình chứng kiến. Phải nhìn thấy bằng chính đôi mắt này, nghe bằng chính đôi tai này, và cảm nhận bằng chính trái tim này. Chỉ có như vậy, nàng mới có thể gỡ bỏ được những nút thắt trong lòng, mới có thể tìm được câu trả lời cho những câu hỏi đang dày vò nàng. Con đường nàng đang đi không phải là con đường để tìm kiếm Tần Mặc, mà là con đường để tìm kiếm sự thật, tìm kiếm một chân lý cho chính mình. Con ngựa vẫn phi nhanh, mang theo nàng đi qua những cánh đồng khô cằn, những khu rừng thưa thớt, và những con đèo hiểm trở. Mỗi dặm đường trôi qua, nỗi băn khoăn trong lòng nàng lại càng lớn, nhưng đồng thời, một quyết tâm sắt đá cũng dần được nung nấu. Nàng sẽ không còn là Mộ Dung Tĩnh của ngày hôm qua, người tin tưởng mù quáng vào một lý tưởng. Nàng sẽ là người đi tìm sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu. Cái giá phải trả cho sự thăng tiến, cho cái gọi là “đại đạo”, liệu có phải là sự hủy diệt của những sinh linh yếu ớt, của những bản chất chân thật? Câu trả lời đang chờ nàng ở cuối con đường, một câu trả lời mà nàng biết, sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời nàng.
**Cảnh 2: Thôn Làng Sơn Cước**
Khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, Mộ Dung Tĩnh cuối cùng cũng đến được rìa Thôn Làng Sơn Cước. Cảm giác mát mẻ của buổi chiều tà, kèm theo một làn gió nhẹ mang theo hơi ẩm, lẽ ra phải mang lại sự thanh bình, nhưng thay vào đó, nó lại càng làm tăng thêm sự u ám trong không khí. Nàng ghìm cương ngựa, con hắc mã dừng lại, khịt mũi một tiếng, như cảm nhận được sự bất thường đang bao trùm.
Cảnh tượng trước mắt nàng khiến nàng sững sờ, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Ngôi làng nhỏ bé, vốn dĩ phải là một bức tranh yên bình với những ngôi nhà gỗ mái tranh ẩn mình giữa màu xanh ngắt của rừng núi, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những ngôi nhà tranh vách đất, đã từng đơn sơ nhưng ấm cúng, giờ cháy đen, chỉ còn trơ lại những khung gỗ xiêu vẹo, hoặc đã sập đổ hoàn toàn. Khói vẫn còn lẩn quất bốc lên từ những mảnh gỗ vụn cháy dở, mang theo mùi khét lẹt nồng nặc của tro tàn và sự chết chóc. Thay vì tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, hay tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của dân làng, chỉ còn lại một sự im lặng đáng sợ, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng gió rít thê lương xuyên qua những khe hở của những ngôi nhà bị tàn phá.
Dân làng, những người may mắn sống sót, tụ tập thành từng nhóm nhỏ, co ro bên những đống tro tàn của gia đình họ. Ánh mắt họ thất thần, vô hồn, như thể linh hồn đã bị rút cạn. Khuôn mặt họ hốc hác, nhăn nheo vì đói khổ và sợ hãi, không còn chút sức sống nào. Họ không khóc lớn, không than vãn, chỉ lặng lẽ nhìn vào hư vô, như những cái bóng vật vờ giữa chốn địa ngục trần gian. Mộ Dung Tĩnh thấy rõ những vết máu khô trên nền đất, loang lổ trên những phiến đá, những dấu hiệu không thể chối cãi của một cuộc tàn sát dã man.
Phía xa, vài Phàm Nhân Thị Vệ, những người lính địa phương được cắt cử canh giữ, đứng gác với vẻ mặt bất lực. Họ mặc áo giáp nhẹ, tay cầm gi��o, nhưng thân hình cường tráng của họ lại toát lên sự mỏi mệt và chán chường. Khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày của họ giờ đây hiện rõ sự sợ hãi và u ám. Họ không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng hoang tàn, mà chỉ cúi gằm mặt xuống, như muốn trốn tránh thực tại tàn khốc mà họ không thể ngăn cản. Mộ Dung Tĩnh biết, những kẻ này cũng chỉ là những quân cờ trong tay những kẻ bề trên, những kẻ buộc phải làm theo mệnh lệnh, dù trong lòng họ có thể không đồng tình.
Mộ Dung Tĩnh bước chậm rãi vào làng, mỗi bước chân nàng đều cảm thấy nặng trĩu, như thể đang dẫm lên chính lương tri của mình. Nàng đã nghe nhiều về sự tàn bạo của chiến tranh, nhưng chưa bao giờ nàng chứng kiến một cảnh tượng nào lại đau lòng đến thế. Đây không phải là chiến trường nơi hai đội quân đối đầu, mà là một cuộc tàn sát đơn phương những sinh linh yếu ớt. Ánh mắt nàng quét qua từng cảnh tượng, từng đống đổ nát, từng gương mặt thất thần.
“Không thể nào… Đây là cái giá của việc ‘dẫn dắt’ chúng sinh lên tiên sao?” Nàng thì thầm trong lòng, giọng nói nội tâm run rẩy, gần như không thể tin vào những gì mình đang thấy. Mùi khói than, đất ẩm và máu khô nồng nặc xộc vào mũi, khiến nàng cảm thấy buồn nôn. Bầu không khí nặng nề, u uất bao trùm, như muốn nuốt chửng mọi sự sống còn sót lại.
Nàng tiến lại gần một nhóm dân làng đang ngồi co ro bên một đống tro tàn. Một người đàn ông trung niên (Thôn Dân Khác Nam), với khuôn mặt chất phác nay hằn rõ sự tuyệt vọng và mệt mỏi, ngẩng đầu lên nhìn nàng. Ánh mắt ông ta không có sự sợ hãi, chỉ có một nỗi trống rỗng vô biên.
“Ngươi… là người từ bên ngoài sao?” Người đàn ông khẽ hỏi, giọng nói khản đặc.
Mộ Dung Tĩnh gật đầu, không biết phải nói gì.
“Họ nói chúng tôi đã đi theo tà ma… chỉ vì chúng tôi muốn sống yên bình và không muốn ‘khai linh’ những con thú trong rừng.” Ông ta tiếp tục, giọng nói đều đều, như đang kể một câu chuyện cổ tích buồn. “Chúng tôi chỉ là những người dân thường, sống nhờ vào rừng núi, hái lượm, săn bắn những con thú mà rừng ban cho. Chúng tôi biết ơn chúng, tôn trọng chúng, và không muốn ép buộc chúng phải trở thành ‘linh thú’, phải ‘thăng tiên’ như họ nói. Chúng tôi chỉ muốn giữ lấy bản chất của mình, bản chất của núi rừng, của cuộc sống đơn giản. Nhưng họ nói, đó là tội lỗi. Họ nói, chúng tôi đang cản trở đại đạo, cản trở sự ‘thăng hoa’ của Huyền Vực. Và thế là… họ đến.”
Người đàn ông chỉ tay về phía những ngôi nhà cháy đen, ánh mắt vô hồn. “Trần Trưởng Lão, với Hắc Thiết Vệ của Thiên Diệu Tôn Giả. Họ không nói gì nhiều, chỉ có những mệnh lệnh lạnh lẽo và những lưỡi kiếm sắc bén. Họ thiêu rụi mọi thứ, giết hại những ai chống đối, hoặc đơn thuần là không chịu ‘khai linh’ linh thú. Họ nói, kẻ yếu không có quyền tồn tại. Cái gọi là ‘thăng tiên’ của họ, lại là một sự tàn phá đến vậy sao?”
Những lời nói của người đàn ông như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Mộ Dung Tĩnh. Nàng đã từng nghe về câu nói “Kẻ yếu không có quyền tồn tại” từ Trần Trưởng Lão, nhưng nàng đã nghĩ rằng đó chỉ là một lời tuyên bố hùng hồn, một cách để củng cố quyền lực. Giờ đây, nàng nhận ra, đó là một chân lý tàn khốc, một triết lý được sử dụng để biện minh cho sự tàn sát. Cảm giác lạnh lẽo từ không khí xung quanh dường như thấm sâu vào xương tủy nàng, nhưng sự lạnh lẽo đó không thể sánh bằng sự lạnh lẽo trong lòng nàng khi đối mặt với sự thật phũ phàng này. Lý tưởng “thăng tiên” mà nàng đã tôn thờ, liệu có phải đang trở thành một vỏ bọc hoàn hảo cho sự áp đặt, hủy diệt và tham lam? Câu hỏi đó, một lần nữa, lại vang vọng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
**Cảnh 3: Thôn Làng Sơn Cước (một ngôi nhà bị cháy dở)**
Mộ Dung Tĩnh bước đi, đôi chân nàng như bị níu giữ bởi một sức nặng vô hình. Nàng bỏ lại người đàn ông trung niên với đôi mắt vô hồn, tiến sâu hơn vào trung tâm ngôi làng đổ nát. Mùi khói than, đất ẩm và máu khô nồng nặc đến mức khiến nàng muốn nôn mửa, nhưng nàng cố gắng nuốt ngược lại, ép bản thân phải đối diện với hiện thực tàn khốc. Tiếng gió rít thê lương giờ đây không còn đơn độc, mà hòa cùng những tiếng khóc thút thít nhỏ nhẹ, xé lòng, phát ra từ một ngôi nhà bị cháy dở, mái nhà đã sập một nửa, chỉ còn trơ lại những cột gỗ đen cháy.
Nàng chậm rãi bước vào bên trong. Cảnh tượng đập vào mắt nàng khiến toàn thân nàng cứng đờ, mọi mạch máu như ngừng đập. Trên nền đất lạnh lẽo, giữa đống tro tàn và mảnh gỗ vụn, một người phụ nữ trẻ (Thôn Dân Khác Nữ), với khuôn mặt hiền lành nay đã hằn rõ sự đau đớn và tuyệt vọng, đang quỳ gối. Nàng ôm chặt một thi thể nhỏ bé, toàn thân phủ đầy tro bụi, vào lòng. Đó là một đứa trẻ, một sinh linh vô tội, còn quá nhỏ để hiểu về chiến tranh, về “thăng tiên” hay “vật tính”. Đứa bé nằm yên trong vòng tay mẹ, không còn cựa quậy, không còn tiếng khóc, chỉ còn là một hình hài lạnh ngắt.
Người phụ nữ không khóc lớn, không gào thét. Nàng chỉ nức nở từng tiếng khô khốc, xé lòng, tiếng nức nở dường như đã cạn nước mắt, cạn cả hơi thở, chỉ còn lại sự đau đớn nguyên thủy, không thể gọi thành lời. Cảm giác lạnh lẽo từ không khí và sự tàn bạo của hiện thực chạm đến trái tim Mộ Dung Tĩnh, khiến nó đau nhói. Toàn bộ hình ảnh về một lý tưởng cao đẹp, về một con đường “thăng hoa” mà nàng đã tin tưởng bấy lâu nay, như sụp đổ tan tành ngay trước mắt nàng.
Mộ Dung Tĩnh quỳ xuống, không chút do dự. Đôi tay nàng siết chặt chuôi kiếm bên hông, cảm giác kim loại lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay, nhưng nó không thể làm dịu đi ngọn lửa căm phẫn đang bùng cháy trong lồng ngực nàng.
“Con của ta… nó còn chưa biết nói…” Người phụ nữ nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng, từng lời như cứa vào tâm can Mộ Dung Tĩnh. “Chúng tôi… chúng tôi chỉ muốn sống bình yên… Chúng tôi không muốn ‘khai linh’ con chim trên cây, con cá dưới suối. Chúng tôi tôn trọng chúng, yêu thương chúng như những thành viên của núi rừng này. Chúng tôi chỉ muốn giữ gìn bản chất của vạn vật, để chúng được là chính chúng. Nhưng họ nói, đó là tội ác. Họ nói, chúng tôi cản trở ‘tiên lộ’. Con của ta… nó còn chưa biết nói… tại sao… tại sao nó phải chết vì cái gọi là ‘thăng tiên’?”
Mỗi lời nói của người mẹ như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Mộ Dung Tĩnh. Nàng nhìn đứa bé vô tội trong vòng tay mẹ, nhìn khuôn mặt nhỏ bé lem luốc tro bụi, và cảm thấy một cơn giận dữ không thể kiềm chế. Đây không phải là sức mạnh, không phải là sự bất tử, không phải là “đại đạo”. Đây là sự hủy diệt. Đây là sự tàn bạo. Đây là tội ác nhân danh một lý tưởng.
“Đây không phải là đạo… Đây không phải là lý tưởng… Đây là tội ác!” Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nói nàng run rẩy, khản đặc, vừa là tiếng nói ra từ cổ họng, vừa là tiếng nói vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng đã chứng kiến sự kiêu ngạo của Thiên Diệu Tôn Giả, sự mù quáng của Trần Trưởng Lão, và sự bất lực của những Phàm Nhân Thị Vệ. Nhưng tất cả những điều đó không thể nào so sánh được với nỗi đau mà nàng đang cảm nhận lúc này. Hình ảnh đứa trẻ vô tội, cái chết oan uổng của nó, cháy bỏng trong tâm trí nàng, đốt cháy mọi niềm tin cũ, mọi giáo lý mà nàng đã từng tôn thờ.
Lý tưởng “thăng tiên” mà nàng đã được dạy dỗ từ khi còn nhỏ, con đư��ng mà sư phụ nàng, Thiên Diệu Tôn Giả, đã gieo vào tâm hồn nàng, giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc rỗng tuếch, một lời ngụy biện cho sự áp đặt, cướp bóc và giết chóc. Cái gọi là “khai linh” và ép buộc vạn vật tu hành theo lối cực đoan, không phải là sự thăng hoa, mà là sự tước đoạt bản chất, sự phá hoại cân bằng tự nhiên của Huyền Vực. Cái gọi là “kẻ yếu không có quyền tồn tại” của Trần Trưởng Lão, không phải là chân lý của kẻ mạnh, mà là sự độc đoán của một kẻ sợ hãi, sợ hãi trước sự khác biệt, sợ hãi trước sự tự do của vạn vật.
Ánh mắt Mộ Dung Tĩnh từ kinh hoàng chuyển sang căm phẫn, rồi cuối cùng, thành một sự kiên định lạnh lẽo. Trái tim nàng, đã từng bị giằng xé giữa lòng trung thành và sự hoài nghi, giờ đây đã đưa ra lựa chọn. Nàng đã thấy đủ rồi. Nàng đã cảm nhận đủ rồi. Những giọt nước mắt không rơi, nhưng nỗi đau trong nàng đã đạt đến đỉnh điểm, biến thành một quyết tâm sắt đá. Nàng sẽ không thể nào quay lưng lại với những gì nàng vừa chứng kiến. Cái giá của việc “thăng tiên” mù quáng này quá đắt, quá tàn khốc.
Thế giới này không cần một con đường duy nhất dẫn đến “tiên giới” được xây dựng trên máu và nước mắt của vạn vật. Nó cần sự cân bằng, cần sự tôn trọng bản chất, cần quyền được là chính nó của mỗi sinh linh. Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, nắm chặt chuôi kiếm. Bóng tối của lý tưởng “thăng tiên” đã bao phủ Thôn Làng Sơn Cước, nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa mới đã bùng lên, một ngọn lửa của sự thật và quyết tâm. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, và số phận của Huyền Vực, nàng biết, không còn nằm trong tay những kẻ chỉ biết đến sức mạnh và sự cưỡng ép. Nàng sẽ phải lựa chọn, và nàng biết, lựa chọn của nàng sẽ thay đổi tất cả. Ngay lúc này, nàng biết rõ, Mộ Dung Tĩnh đã không còn là đệ tử của Thiên Diệu Tôn Giả nữa. Nàng là người đi tìm chân lý, và con đường của nàng, dù hiểm nguy đến đâu, cũng sẽ không thể bị lung lay.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.