Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 953: Thức Tỉnh Ý Chí Linh Quy: Lời Chứng Từ Thời Cổ Xưa

Cảm giác lạnh lẽo từ không khí và sự tàn bạo của hiện thực chạm đến trái tim Mộ Dung Tĩnh, khiến nó đau nhói. Toàn bộ hình ảnh về một lý tưởng cao đẹp, về một con đường “thăng hoa” mà nàng đã tin tưởng bấy lâu nay, như sụp đổ tan tành ngay trước mắt nàng.

Mộ Dung Tĩnh quỳ xuống, không chút do dự. Đôi tay nàng siết chặt chuôi kiếm bên hông, cảm giác kim loại lạnh lẽo truyền qua lòng bàn tay, nhưng nó không thể làm dịu đi ngọn lửa căm phẫn đang bùng cháy trong lồng ngực nàng.

“Con của ta… nó còn chưa biết nói…” Người phụ nữ nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng, từng lời như cứa vào tâm can Mộ Dung Tĩnh. “Chúng tôi… chúng tôi chỉ muốn sống bình yên… Chúng tôi không muốn ‘khai linh’ con chim trên cây, con cá dưới suối. Chúng tôi tôn trọng chúng, yêu thương chúng như những thành viên của núi rừng này. Chúng tôi chỉ muốn giữ gìn bản chất của vạn vật, để chúng được là chính chúng. Nhưng họ nói, đó là tội ác. Họ nói, chúng tôi cản trở ‘tiên lộ’. Con của ta… nó còn chưa biết nói… tại sao… tại sao nó phải chết vì cái gọi là ‘thăng tiên’?”

Mỗi lời nói của người mẹ như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Mộ Dung Tĩnh. Nàng nhìn đứa bé vô tội trong vòng tay mẹ, nhìn khuôn mặt nhỏ bé lem luốc tro bụi, và cảm thấy một cơn giận dữ không thể kiềm chế. Đây không phải là sức mạnh, không phải là sự bất tử, không phải là “đại đạo”. Đây là sự hủy diệt. Đây là sự tàn bạo. Đây là tội ác nhân danh một lý tưởng.

“Đây không phải là đạo… Đây không phải là lý tưởng… Đây là tội ác!” Mộ Dung Tĩnh thì thầm, giọng nói nàng run rẩy, khản đặc, vừa là tiếng nói ra từ cổ họng, vừa là tiếng nói vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng đã chứng kiến sự kiêu ng��o của Thiên Diệu Tôn Giả, sự mù quáng của Trần Trưởng Lão, và sự bất lực của những Phàm Nhân Thị Vệ. Nhưng tất cả những điều đó không thể nào so sánh được với nỗi đau mà nàng đang cảm nhận lúc này. Hình ảnh đứa trẻ vô tội, cái chết oan uổng của nó, cháy bỏng trong tâm trí nàng, đốt cháy mọi niềm tin cũ, mọi giáo lý mà nàng đã từng tôn thờ.

Lý tưởng “thăng tiên” mà nàng đã được dạy dỗ từ khi còn nhỏ, con đường mà sư phụ nàng, Thiên Diệu Tôn Giả, đã gieo vào tâm hồn nàng, giờ đây chỉ còn là một vỏ bọc rỗng tuếch, một lời ngụy biện cho sự áp đặt, cướp bóc và giết chóc. Cái gọi là “khai linh” và ép buộc vạn vật tu hành theo lối cực đoan, không phải là sự thăng hoa, mà là sự tước đoạt bản chất, sự phá hoại cân bằng tự nhiên của Huyền Vực. Cái gọi là “kẻ yếu không có quyền tồn tại” của Trần Trưởng Lão, không phải là chân lý của kẻ mạnh, mà là sự độc đoán của một kẻ sợ hãi, sợ hãi trước sự khác biệt, sợ hãi trước sự tự do của vạn vật.

Ánh mắt Mộ Dung Tĩnh từ kinh hoàng chuyển sang căm phẫn, rồi cuối cùng, thành một sự kiên định lạnh lẽo. Trái tim nàng, đã từng bị giằng xé giữa lòng trung thành và sự hoài nghi, giờ đây đã đưa ra lựa chọn. Nàng đã thấy đủ rồi. Nàng đã cảm nhận đủ rồi. Những giọt nước mắt không rơi, nhưng nỗi đau trong nàng đã đạt đến đỉnh điểm, biến thành một quyết tâm sắt đá. Nàng sẽ không thể nào quay lưng lại với những gì nàng vừa chứng kiến. Cái giá của việc “thăng tiên” mù quáng này quá đắt, quá tàn khốc.

Thế giới này không cần một con đường duy nhất dẫn đến “tiên giới” được xây dựng trên máu và nước mắt của vạn vật. Nó cần sự cân bằng, cần sự tôn trọng bản chất, cần quyền được là chính nó của mỗi sinh linh. Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, nắm chặt chuôi kiếm. Bóng tối của lý tưởng “thăng tiên” đã bao phủ Thôn Làng Sơn Cước, nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa mới đã bùng lên, một ngọn lửa của sự thật và quyết tâm. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, và số phận của Huyền Vực, nàng biết, không còn nằm trong tay những kẻ chỉ biết đến sức mạnh và sự cưỡng ép. Nàng sẽ phải lựa chọn, và nàng biết, lựa chọn của nàng sẽ thay đổi tất cả. Ngay lúc này, nàng biết rõ, Mộ Dung Tĩnh đã không còn là đệ tử của Thiên Diệu Tôn Giả nữa. Nàng là người đi tìm chân lý, và con đường của nàng, dù hiểm nguy đến đâu, cũng sẽ không thể bị lung lay.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây, phản chiếu xuống mặt Hồ Nguyệt Ảnh phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Ánh tà dương rực rỡ dần lụi tàn, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch của màn đêm. Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đứng lặng bên bờ hồ, ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ u hoài. Nơi đây, không có kiến trúc nhân tạo nào đáng kể, chỉ có một ngôi miếu nhỏ cổ kính bên bờ hồ, được xây dựng từ gỗ và đá, và các cầu gỗ đơn giản bắc qua các nhánh sông nhỏ dẫn vào hồ, tất cả đều hòa mình vào cảnh quan tự nhiên, như thể chúng vốn đã thuộc về nơi này từ thuở hồng hoang.

Tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ, tạo ra những âm thanh êm dịu, như một khúc ca ru ngủ của thiên nhiên. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng chim hót nhẹ từ trong rừng sâu, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình và tự nhiên. Mùi nước trong lành, tinh khiết, mùi hoa sen nở trên mặt hồ, mùi cỏ dại ven bờ và mùi đất ẩm quyện vào nhau, tạo thành một hương thơm thanh khiết, dễ chịu, lan tỏa trong không khí. Bầu không khí nơi đây thanh tịnh, linh thiêng và tràn ngập sự sống, hoàn toàn đối lập với những vùng đất hoang tàn mà họ vừa đi qua.

Ánh trăng tròn vành vạnh bắt đầu nhô lên khỏi đường chân trời, đổ ánh sáng bạc xuống mặt hồ, khiến cảnh vật trở nên lung linh và huyền ảo như một tiên cảnh. Ở chính giữa hồ, một bóng hình khổng lồ, sẫm màu, đang tĩnh tọa. Đó là Linh Quy, một thực thể cổ xưa, mai rùa của nó phủ đầy rêu phong và những đóa sen cổ kính, đã ẩn mình ngàn năm nơi chốn này, chứng kiến bao thăng trầm của Huyền Vực.

Tô Lam khẽ thở dài, giọng nói nàng thì thầm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch: “Nơi đây quả thực linh thiêng, Linh Quy đã ẩn mình ngàn năm, liệu có muốn gặp chúng ta không?” Nàng nhìn về phía Tần Mặc, trong đôi mắt phượng sáng ngời của nàng vẫn còn vương vấn sự băn khoăn. Mặc dù đã đi theo Tần Mặc từ lâu, nhưng mỗi khi đối mặt với một thực thể cổ xưa như thế này, nàng vẫn cảm thấy một sự kính sợ và bất an khó tả.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, khẽ lắc đầu. Giọng nói của y trầm mặc, chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy suy ngẫm: “Sự tĩnh lặng này không phải là vô tri, mà là sự lắng đọng của thời gian. Ta cảm thấy một sức mạnh cổ xưa đang ngủ yên.” Y nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí tức thanh khiết từ Hồ Nguyệt Ảnh, cảm thấy dường như từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể y đều đang được gột rửa, tâm hồn y cũng trở nên bình yên hơn bao giờ hết, dù chỉ là tạm thời. “Nó đã chứng kiến tất cả, nhưng liệu có còn muốn can dự vào thế sự hay không, đó mới là điều đáng nói.”

Tần Mặc không nói gì, chỉ đứng đó, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn nhìn thẳng vào Linh Quy, không một chút sợ hãi hay do dự. Trong ánh mắt hắn, không phải là sự khẩn cầu, mà là một ý niệm kiên định về sự khẩn thiết của tình hình Huyền Vực, về nỗi đau của vạn vật và sự cần thiết của một sự thay đổi. Hắn biết, lời nói đôi khi là vô nghĩa đối với những thực thể đã sống quá lâu, chứng kiến quá nhiều. Điều cần thiết là một sự thấu cảm, một sự kết nối từ sâu thẳm tâm hồn.

Ba người tiếp cận bờ Hồ Nguyệt Ảnh một cách chậm rãi, cung kính, không dám làm kinh động đến sự tĩnh lặng nơi đây. Khi họ đến gần hơn, Linh Quy từ từ ngẩng đầu, đôi mắt cổ kính như hai viên ngọc trầm mặc, không chút biểu cảm, nhìn thẳng vào Tần Mặc. Ánh mắt đó sâu thăm thẳm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, ngàn năm u hoài, ngàn năm thờ ơ. Một sự trầm mặc nặng nề bao trùm không gian, chỉ còn tiếng gió xào xạc và tiếng nước vỗ bờ như những lời thì thầm của một thế giới đã cũ.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên đỉnh trời, đổ một dòng ánh sáng bạc xuống mặt Hồ Nguyệt Ảnh, soi rọi không gian một vẻ huyền ảo, thoát tục. Tần Mặc ngồi xuống bên bờ hồ, đối diện với Linh Quy, khoảng cách giữa hắn và thực thể cổ xưa này dường như không còn tồn tại. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng phía sau, giữ một khoảng cách tôn kính, dõi theo mọi động tĩnh của Tần Mặc. Bầu không khí vẫn thanh tịnh, trang nghiêm, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình, một cuộc đối thoại không lời sắp sửa diễn ra.

Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần của hắn tập trung vào Linh Quy. Hắn không dùng lời nói, mà dùng năng lực độc đáo của mình, khả năng nghe được “ý chí tồn tại” của vạn vật, để giao tiếp, để truyền đạt. Hắn truyền đi những gì mình đã thấy, đã cảm nhận về sự mất cân bằng của Huyền Vực, về nỗi đau khôn cùng của vạn vật dưới gót giày của lý tưởng “thăng tiên cực đoan”. Hắn gửi đi những hình ảnh về những khu rừng bị tàn phá, những con sông khô cạn, những sinh linh bị ép buộc “khai linh” rồi biến dị, những ngôi làng bị hủy diệt bởi sự độc đoán nhân danh “tiên lộ”. Hắn không chỉ truyền đi thông tin, mà còn truyền đi cả cảm xúc, sự thống khổ, sự tuyệt vọng của những kẻ yếu thế, và cả ngọn lửa hy vọng mong manh mà hắn đang nắm giữ.

Một luồng ý niệm cổ xưa, trầm mặc, mang vẻ mệt mỏi, đáp lại trong tâm trí Tần Mặc. Đó là giọng của Linh Quy, vang vọng như tiếng chuông cổ từ thời khai thiên lập địa: *“Vạn vật đều muốn thăng thiên. Đó là quy luật. Ngươi muốn thay đổi gì, thiếu niên? Quy luật của trời đất không thể bị lay chuyển.”* Giọng điệu đó chứa đựng sự hoài nghi, sự chấp nhận một lẽ hiển nhiên đã tồn tại qua bao kỷ nguyên, như thể mọi nỗ lực đều là vô ích trước dòng chảy của số mệnh.

Tần Mặc không nao núng. Hắn đáp lại bằng một luồng ý niệm chứa đựng sự chân thành và thấu cảm sâu sắc, không chút hùng biện hay khoa trương: *“Không phải thay đổi quy luật, mà là tìm lại sự cân bằng. Khi thăng thiên trở thành chấp niệm, cái giá phải trả không chỉ là linh hồn, mà là sự tồn vong của chính thế giới này. Ta đến không phải để phủ nhận khát vọng, mà để cảnh báo về sự mù quáng.”* Hắn nhấn mạnh vào khái niệm “cân bằng bản chất”, về quyền được là chính mình của vạn vật, không bị ép buộc phải từ bỏ bản tính để chạy theo một lý tưởng duy nhất. Hắn không chối bỏ ý nghĩa của sự tiến hóa, nhưng hắn cảnh báo về sự biến chất, sự tha hóa khi mục tiêu trở thành một ám ảnh.

Tô Lam đứng phía sau, đôi mắt nàng dõi theo Tần Mặc, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ kinh ngạc. Nàng thì thầm với Lục Vô Trần, giọng nói không thể giấu được sự rung động: “Tần Mặc… hắn không chỉ nói chuyện, mà như đang chạm vào linh hồn của nó…” Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình, một sợi dây liên kết đang được hình thành giữa Tần Mặc và Linh Quy, sâu sắc hơn bất kỳ phương thức giao tiếp nào mà nàng từng biết.

Lục Vô Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt y dù vẫn khắc khổ nhưng ánh lên một tia sáng của sự thấu hiểu. Y đã từng hoài nghi về nhiều điều, về chân lý, về cuộc đời, nhưng ở Tần Mặc, y luôn nhìn thấy một sự kiên định không thể lay chuyển, một sức mạnh kh��ng đến từ linh lực, mà đến từ trái tim, từ sự thấu hiểu sâu sắc vạn vật. “Ý chí tồn tại… đó là thứ mà chúng ta đã lãng quên từ lâu. Chỉ có Tần Mặc mới có thể khơi gợi nó.”

Linh Quy từ từ nhắm mắt lại. Mai rùa cổ kính của nó, vốn dĩ chỉ là một khối đá phủ rêu phong, nay bắt đầu phát ra ánh sáng mờ ảo, một thứ ánh sáng xanh biếc, lung linh như ngàn vạn vì sao xa xăm. Những đường vân cổ xưa trên mai rùa, như những ký tự của một ngôn ngữ bị lãng quên, bắt đầu sống dậy, uốn lượn, biến hóa. Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn, nhưng không phải bởi áp lực, mà bởi sự tích tụ của vô số ký ức, vô số câu chuyện đã chìm vào quên lãng. Những hình ảnh và ký ức ngàn năm từ sâu thẳm tâm trí nó bắt đầu hiện hữu xung quanh, như một thước phim quay chậm của lịch sử đang tái hiện, phơi bày một quá khứ bi tráng, một lời cảnh báo từ thời cổ xưa.

***

Không gian bỗng trở nên siêu thực, thời gian và không gian dường như bị bóp méo. Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần không còn đứng bên bờ Hồ Nguyệt Ảnh nữa, mà đang trôi nổi trong một dòng chảy ký ức vô tận, do Linh Quy mở ra. Đây là một không gian của tâm trí, nơi vạn vật được tái hiện qua lăng kính của một thực thể đã chứng kiến bao kỷ nguyên.

Trước mắt họ, những hình ảnh chớp nhoáng về các nền văn minh cổ đại thịnh vượng bắt đầu xuất hiện. Những thành trì hùng vĩ được xây dựng từ đá ngọc, những tháp cao vút chạm tới tầng mây, những chủng tộc rực rỡ với văn hóa và tín ngưỡng độc đáo. Vạn vật sống trong sự hài hòa, mỗi thực thể đều giữ gìn “vật tính” của riêng mình, từ cây cổ thụ ngàn năm đến dòng suối trong vắt, từ linh thú uy nghi đến con người phàm trần. Tiếng cười nói vui tươi, tiếng ca hát của những nghi lễ cổ xưa, tiếng chim hót véo von trong những khu rừng nguyên sinh, tất cả tạo nên một bức tranh thịnh vượng, an bình. Mùi hoa thơm ngát, mùi đất tươi mới, mùi sương sớm trong lành tràn ngập không gian, khiến tâm hồn họ như được gột rửa.

Nhưng rồi, một sự thay đổi dần dần xuất hiện. Khát vọng “thăng tiên” bắt đầu trỗi dậy, ban đầu là một mục tiêu cao cả, nhưng rồi dần biến thành một chấp niệm, một sự truy cầu vô độ. Những cảnh tượng về các tông môn tranh giành linh mạch, các cường giả ép buộc vạn vật “khai linh” để làm vật thí nghiệm, các thành trì cổ kính biến thành bãi chiến trường chỉ vì một mảnh tiên khí, bắt đầu thay thế những hình ảnh an lành.

Dòng ký ức chuyển động nhanh hơn, dữ dội hơn. Những cảnh thiên tai tàn khốc hiện ra: sông hồ khô cạn, đất đai nứt nẻ, núi lửa phun trào, bão cát cuốn phăng mọi thứ. Nhưng đó không phải là thiên tai tự nhiên, mà là hậu quả của sự mất cân bằng. Tiếng kêu gào thống thiết của sinh linh, tiếng linh khí cuồng loạn trong bầu trời, tiếng nguyền rủa từ những vật bị tha hóa vang vọng khắp không gian. Mùi tro tàn, máu tanh, và cả mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những thảm họa nhân tạo, khiến họ cảm thấy buồn nôn.

Họ chứng kiến những sinh linh biến dị đau đớn, mất đi bản chất của mình. Một dòng sông, từng là mạch nguồn của sự sống, giờ đây chảy xiết những dòng chất lỏng đen kịt, mang theo sự hủy diệt. Một ngọn núi, từng là nơi linh khí hội tụ, giờ đây trơ trụi, cằn cỗi, không còn một bóng cây. Những con thú, từng mang vẻ đẹp hoang dã và thuần khiết, giờ đây trở thành những quái vật với hình hài méo mó, ánh mắt điên dại. Các tông môn hùng mạnh sụp đổ, các đế chế lụi tàn, không phải vì chiến tranh giữa các phe phái, mà vì chính sự tranh giành tài nguyên “thăng cấp” đã cạn kiệt, vì chính sự tha hóa của những kẻ nắm giữ quyền lực, những kẻ đã quên đi bản chất của tu hành.

Những cảnh tượng này lặp đi lặp lại qua nhiều kỷ nguyên, mỗi lần đều đau đớn và tàn khốc hơn. Một nỗi bi tráng cổ xưa hiện rõ, một lời cảnh báo từ quá khứ vọng về, rằng “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”

Linh Quy, thông qua luồng ý niệm của nó, vang vọng trong tâm trí họ, giọng nói trầm buồn, như tiếng chuông cổ rạn nứt: *“Họ đã từng như vậy… khao khát vĩnh sinh, rồi tự tay hủy diệt thứ họ muốn bảo vệ. Vòng lặp này đã diễn ra không biết bao nhiêu lần, qua bao nhiêu kỷ nguyên hưng thịnh rồi diệt vong. Ta đã chứng kiến tất cả, chứng kiến sự kiêu ngạo của kẻ mạnh, sự mù quáng của kẻ yếu, và sự bất lực của những kẻ muốn giữ gìn bản chất.”*

Lục Vô Trần, sắc mặt tái nhợt, đôi môi run rẩy. Y đã từng đọc qua những truyền thuyết cổ xưa về sự diệt vong của các kỷ nguyên, nhưng chưa bao giờ y tin rằng chúng lại tàn khốc đến vậy, chân thực đến vậy. “Những điều này… chẳng phải chính là những gì đang xảy ra trong Huyền Vực hiện tại sao? Hậu quả của việc khai linh cưỡng bức, sự mất cân bằng đang ngày một trầm trọng…” Y đưa tay ôm lấy đầu, cảm thấy một nỗi sợ hãi kinh hoàng dâng trào trong lòng.

Tô Lam, đôi mắt nàng đẫm lệ, giọng nói nghẹn ngào: “Thì ra ‘chân lý thất lạc’ không phải là một truyền thuyết… mà là một lời cảnh báo từ lịch sử… một lời tiên tri về sự diệt vong nếu chúng ta không thức tỉnh.” Nàng nhìn Tần Mặc, trong mắt nàng không chỉ có sự tin tưởng, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về gánh nặng mà hắn đang mang.

Tần Mặc im lặng, đón nhận tất cả những ký ức bi tráng ấy. Hắn cảm nhận được nỗi đau của Linh Quy, nỗi đau của một kẻ chứng kiến, một kẻ bất lực trước dòng chảy nghiệt ngã của lịch sử. Nhưng trong tâm trí hắn, ngọn lửa quyết tâm càng bùng cháy mạnh mẽ hơn. Hắn biết, không thể để vòng lặp này tiếp diễn.

Dòng ký ức dần lắng xuống, không gian siêu thực tan biến, họ trở lại bên bờ Hồ Nguyệt Ảnh, nơi ánh trăng vẫn treo cao vành vạnh. Linh Quy từ từ mở mắt, đôi mắt cổ kính của nó giờ đây không còn vẻ thờ ơ hay mệt mỏi, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc. Ánh sáng từ mai rùa của nó dần lắng xuống, nhưng sự trầm trọng và bi tráng trong không khí vẫn còn đọng lại, như một lời thề đã được trao, một lời hứa đã được khắc ghi vào dòng chảy của thời gian.

Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. Hắn biết, Linh Quy đã hiểu. Linh Quy đã lựa chọn. Lời chứng của Linh Quy, một thực thể đã sống qua bao kỷ nguyên, sẽ là một bằng chứng không thể chối cãi, một ngọn hải đăng cho những kẻ còn hoài nghi về “chân lý thất lạc”. Liên minh của Tần Mặc, một liên minh không chỉ của con người, mà của vạn vật, đang dần được củng cố. Đại chiến toàn diện đang đến gần, nhưng giờ đây, họ không còn cô độc nữa. Những bí mật về các kỷ nguyên sụp đổ trong quá khứ sẽ dần được hé lộ, cung cấp thêm thông tin về “chân lý thất lạc” và có thể là những phương pháp đối phó với sự mất cân bằng. Mối đe dọa từ Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết khi sự thật về hậu quả của “thăng tiên cực đoan” được phơi bày rõ ràng qua lịch sử, không chỉ bằng lời nói, mà bằng chính những ký ức kinh hoàng. Linh Quy, vị chứng nhân của thời gian, đã thức tỉnh.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free