Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 964: Bình Minh Quyết Định: Lời Thề Giữa Bão Tố

Đêm khuya, tại Băng Ngục lạnh lẽo của Huyền Băng Cung, tuyết vẫn rơi dày đặc, phủ trắng xóa cả một vùng núi non rộng lớn. Băng Ngục không chỉ là một nhà tù, mà là một mê cung của băng giá, nơi những bức tường đá lạnh lẽo được bao phủ bởi những lớp băng vĩnh cửu, luồng khí lạnh buốt xuyên qua từng kẽ hở, khiến mọi thứ trở nên u ám và vô vọng. Tiếng gió rít thê lương, như những lời than vãn của linh hồn bị giam cầm, vang vọng khắp các ngõ ngách, hòa cùng tiếng nước đá rơi tí tách, tạo nên một bản nhạc tang thương. Không khí nơi đây mang mùi ẩm ướt của băng tuyết, mùi lạnh lẽo của sự cô độc và mùi tanh nồng của máu khô, khiến bất kỳ ai bước vào cũng phải rùng mình.

Trong một góc tối tăm nhất của Băng Ngục, nơi ánh sáng không thể lọt tới, một tu sĩ già yếu, thân thể tiều tụy, bị xiềng xích bằng những sợi xích băng giá, đang lẩm bẩm những lời không rõ. Hắn đã bị giam cầm ở đây vì dám bày tỏ sự nghi ngờ về Thiên Diệu Tôn Giả, về cái gọi là "Tiên Đạo chân chính" mà hắn đã rao giảng. Khuôn mặt hắn hằn sâu những nếp nhăn của sự đau khổ và tuyệt vọng, mái tóc bạc phơ rối bời, nhưng đôi mắt sâu trũng của hắn vẫn ánh lên một tia sáng kỳ lạ, một niềm tin không thể bị dập tắt. Hắn đã chứng kiến sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, đã cảm nhận được sự mục nát của một con đường chỉ biết đến sự thăng tiến mà quên đi bản chất của vạn vật.

"Hắn... hắn sợ hãi sự thật," tu sĩ già lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt nhưng lại chứa đựng một sự kiên định đến lạ thường. Những lời nói thoát ra khỏi môi hắn như hơi thở cuối cùng, tan biến vào không khí lạnh lẽo. "Cái gọi là 'tiên lộ' đó, chỉ là con đường dẫn đến vực thẳm... một con đường mà càng đi, càng mất đi bản ngã, mất đi tất cả..." Hắn khẽ ho khan, mỗi tiếng ho đều khiến lồng ngực gầy gò của hắn rung lên bần bật. Hắn nhớ lại những lời hắn đã t���ng nghe, những câu chuyện về một thế giới nơi vạn vật sống hòa hợp, nơi không có sự cưỡng ép, nơi mỗi sinh linh được quyền lựa chọn con đường của mình. Đó là một chân lý đã bị lãng quên, bị chôn vùi dưới gót giày của những kẻ tự xưng là "người dẫn lối Tiên Đạo".

Một luồng khí lạnh băng xuyên qua song sắt, tựa như một lưỡi dao vô hình cứa vào da thịt, khiến tu sĩ già khẽ rùng mình. Nhưng hắn không hề nao núng. Dù thân thể bị giam cầm, bị xiềng xích, bị tra tấn bởi cái lạnh cắt da cắt thịt, nhưng đôi mắt ông vẫn ánh lên một tia hy vọng mờ nhạt. Đó là niềm hy vọng vào một điều gì đó lớn hơn những bức tường băng này, lớn hơn cả sự độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn đã nghe phong thanh những lời đồn thổi về một "Đại Hội Luận Đạo", về một kẻ tên Tần Mặc dám đứng lên thách thức Thiên Diệu. Những lời đồn ấy, dù chỉ là những mảnh vụn nhỏ nhoi lọt qua lớp lớp canh gác nghiêm ngặt, nhưng lại đủ sức nhóm lên một ngọn lửa nhỏ trong tâm hồn đã khô cằn của hắn. Hắn không biết Tần Mặc là ai, nhưng hắn tin rằng, bất kỳ ai dám đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả, dám nói lên sự thật mà hắn đã cố gắng che giấu, đều xứng đáng được lắng nghe.

Bên ngoài Băng Ngục, tuyết vẫn rơi không ngừng, nhưng những lời đồn thổi về Tần Mặc và "Đại Hội Luận Đạo" vẫn len lỏi vào cả những nơi khắc nghiệt nhất, gieo rắc hạt mầm của sự nghi ngờ và hy vọng. Những tiếng thì thầm của một chân lý thất lạc, tưởng chừng đã bị vùi lấp, giờ đây lại bắt đầu trỗi dậy, từng chút một, thách thức quyền uy tuyệt đối của Thiên Diệu Tôn Giả, báo hiệu một cuộc đại chiến không chỉ của linh lực, mà còn là cuộc chiến của tư tưởng, của lòng người, đang đến rất gần. Số phận của Huyền Vực, giờ đây, không chỉ nằm trong tay những kẻ mạnh nhất, mà còn nằm trong sự lựa chọn của mỗi sinh linh, mỗi hạt bụi, mỗi tảng đá, mỗi ngọn cỏ, mỗi cơn gió – tất cả đều có "ý chí tồn tại" của riêng mình.

***

Đêm đó, trong Đại Điện Thiên Diệu của Thiên Diệu Tông, một bầu không khí u ám và nặng nề bao trùm. Đại điện được xây dựng từ những khối đá cẩm thạch đen tuyền, chạm khắc tinh xảo hình rồng bay phượng múa, nhưng dưới ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn dầu treo cao, những hình chạm khắc ấy lại mang một vẻ đáng sợ, như những sinh vật đang rình rập trong bóng tối. Trần điện cao vút, khuất mình trong màn đêm, tạo cảm giác vô cùng áp bức. Bên ngoài, mây mù dày đặc giăng lối, che khuất cả ánh trăng, khiến không gian càng thêm quỷ dị. Gió mạnh rít lên từng hồi qua các khe cửa, mang theo hơi lạnh buốt xương, tựa như tiếng gào thét của vô số linh hồn bị đày đọa, càng làm tăng thêm sự căng thẳng đến nghẹt thở trong đại điện. Không khí đặc quánh mùi trầm hương pha lẫn với mùi kim loại lạnh lẽo từ giáp trụ của các Hắc Thiết Vệ, tạo nên một sự kết hợp khó chịu, báo hiệu những điều chẳng lành.

Ở chính giữa đại điện, Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực, đang đứng thẳng tắp. Mái tóc trắng như tuyết của hắn được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật khuôn mặt tuấn tú nhưng không chút nếp nhăn, ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh và đầy sự tính toán. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo khó gần, như một khối băng vĩnh cửu không thể chạm tới. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, nhưng mỗi cử động nhỏ của hắn, mỗi hơi thở của hắn đều mang theo một uy áp vô hình, khiến Trần Trưởng Lão và hàng chục Hắc Thiết Vệ đang quỳ gối phía dưới phải run rẩy trong im lặng.

Trần Trưởng Lão, ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi trong đạo bào lụa, nhưng lúc này lại cúi đầu sát đất, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào vị Tôn Giả. Ánh mắt sắc sảo thường ngày của hắn giờ đây ẩn chứa sự e sợ và lo lắng. Hắn đã chứng kiến sự phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả khi chiến dịch bôi nhọ Tần Mặc không đạt được hiệu quả mong muốn, thậm chí còn phản tác dụng. Hắn biết, lúc này đây, Thiên Diệu Tôn Giả đã mất hết kiên nhẫn.

"Ngươi muốn nói gì?" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp, vang vọng khắp đ��i điện, mỗi lời nói đều như mệnh lệnh, không chấp nhận sự phản đối. Âm thanh ấy, dù không lớn, nhưng lại như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí những kẻ đang quỳ gối.

Trần Trưởng Lão rùng mình, cố gắng ổn định lại hơi thở. "Khởi bẩm Tôn Giả, những kẻ ngoan cố kia... chúng vẫn không chịu khuất phục. Thậm chí, lời đồn về 'Đại Hội Luận Đạo' lại càng lan truyền rộng khắp, gieo rắc sự hoài nghi vào Tiên Đạo chân chính của chúng ta." Hắn nói, giọng run rẩy, ý thức được mình đang báo cáo một thất bại thảm hại.

Thiên Diệu Tôn Giả khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt tuấn tú. "Hoài nghi? Sợ hãi? Đó là bản chất của phàm nhân. Nhưng tu sĩ, kẻ khao khát Tiên Đạo, không được phép có những suy nghĩ đó." Ánh mắt xanh thẳm của hắn lóe lên một tia sát khí đáng sợ. Hắn tin rằng, sự hoài nghi là mầm mống của sự suy yếu, và mọi mầm mống suy yếu đều phải bị nhổ tận gốc. Đối với hắn, con đường thăng tiên là con đường duy nhất, con đường tuyệt đối, không dung thứ cho bất kỳ sự lệch lạc hay phản đối nào. Cái gọi là "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc rao giảng, trong mắt hắn, chỉ là một lời ngụy biện cho sự yếu đuối, sự từ bỏ khát vọng vươn lên. Hắn không thể chấp nhận một thế giới mà vạn vật không truy cầu cảnh giới cao nhất, bởi vì hắn tin rằng chỉ có sự tiến hóa không ngừng, sự siêu việt bản thân mới là ý nghĩa tối thượng của sinh mệnh.

"Kẻ nào dám lung lay đạo thống, kẻ đó là tà ma," Thiên Diệu Tôn Giả tuyên bố, giọng nói trầm hùng, uy lực bao trùm cả đại điện. Hắn vung tay, một động tác dứt khoát và mạnh mẽ. "Đừng để bất kỳ mầm mống phản loạn nào tồn tại đến Đại Hội. Hãy cho chúng thấy cái giá của sự đối nghịch!" Hắn không muốn một sự kiện mang tính thách thức như Đại Hội Luận Đạo diễn ra mà không có sự kiểm soát của mình. Hắn muốn nghiền nát mọi ý định phản kháng ngay từ trong trứng nước, để khi Đại Hội diễn ra, Tần Mặc chỉ còn là một kẻ đơn độc, không còn ai ủng hộ.

Trần Trưởng Lão lập tức cúi đầu, toàn thân run rẩy. "Tuân lệnh Tôn Giả!" Hắn biết rằng mệnh lệnh này sẽ kéo theo một làn sóng thanh trừng đẫm máu. "Chúng ta sẽ hành động ngay lập tức, triệt tiêu mọi mầm mống phản nghịch." Hắn thầm rủa Tần Mặc trong lòng, tên thiếu niên từ Vô Tính Thành đã gây ra quá nhiều rắc rối, buộc Thiên Diệu Tôn Giả phải ra tay tàn độc. Đối với Trần Trưởng Lão, sự an nguy của Thiên Diệu Tôn Giả và Thiên Diệu Tông là trên hết, và bất kỳ ai đe dọa điều đó đều xứng đáng bị tiêu diệt. Hắn tin rằng, kẻ yếu không có quyền tồn tại, và những kẻ dám thách thức quyền uy của Thiên Diệu Tôn Giả chính là kẻ yếu đuối, là những vật cản trên con đường thăng tiên vĩ đại.

Ngay lập tức, hàng chục Hắc Thiết Vệ, thân mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, không lộ ra chút biểu cảm nào, đồng loạt đứng dậy. Tiếng giáp trụ va chạm lạch cạch vang lên khô khốc trong đại điện, tựa như tiếng xương cốt va vào nhau, mang theo một vẻ ghê rợn. Mỗi Hắc Thiết Vệ đều cầm vũ khí nặng, nào là trường đao, thiết côn, hay kiếm lớn, tất cả đều được chế tác tinh xảo, ẩn chứa sát khí nồng đậm. Chúng là những cỗ máy chiến tranh vô tri, được huấn luyện để tuân thủ mệnh lệnh tuyệt đối, không có cảm xúc, không có lòng trắc ẩn. Chúng chính là hiện thân cho sự tàn nhẫn và quyết đoán của Thiên Diệu Tôn Giả.

Trong ánh mắt lạnh lẽo của Thiên Diệu Tôn Giả, hắn nhìn thấy sự phục tùng tuyệt đối, và điều đó khiến hắn hài lòng. Hắn tin rằng, chỉ có sự sợ hãi và kỷ luật sắt đá mới có thể duy trì trật tự và thúc đẩy con đường thăng tiên. Hắn không hề cảm thấy hối tiếc hay dao động trước những sinh mạng sắp bị tước đoạt. Đối với hắn, đó chỉ là những vật cản nhỏ nhặt trên con đường vĩ đại, những cái giá cần phải trả để đạt được mục tiêu tối thượng. "Đi đi," hắn khẽ nói, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. "Đừng để ta thất vọng."

Các Hắc Thiết Vệ không nói lời nào, chỉ cúi đầu, sau đó lập tức hành động. Chúng lặng lẽ rời khỏi đại điện, bóng dáng đen kịt tan biến vào màn đêm dày đặc, tiến xuống núi để thực hiện lệnh đàn áp tàn khốc. Tiếng bước chân nặng nề của chúng dần xa, hòa lẫn vào tiếng gió rít bên ngoài, mang theo một điềm báo chẳng lành cho những kẻ dám hoài nghi và phản đối Thiên Diệu Tôn Giả. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt xuyên qua màn đêm, hướng về phía chân trời xa xăm, nơi hắn nhìn thấy một tương lai mà chỉ có hắn và những kẻ đi theo hắn mới có thể chạm tới: đỉnh cao của Tiên Đạo, được xây dựng trên sự tuyệt đối và sự hy sinh của vô số sinh linh khác. Hắn không hề biết rằng, chính hành động tàn bạo này của hắn lại đang gieo mầm cho một sự phản kháng mạnh mẽ hơn, một ngọn lửa bùng cháy từ chính những nơi tăm tối nhất, nơi những lời thì thầm về chân lý thất lạc vẫn đang được giữ gìn.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương đêm, rải rác trên những mái nhà gỗ lim và đá cuội của Vô Tính Thành, một không khí hoàn toàn khác biệt bao trùm. Vô Tính Thành, với những ngôi nhà được xây dựng chủ yếu từ vật liệu tự nhiên, không có chút phô trương hay xa hoa, mang một vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi với thiên nhiên. Đường phố lát đá cuội nhẵn bóng, uốn lượn theo địa hình, không hề có sự sắp đặt cứng nhắc của con người. Nhiều ngôi nhà có vườn cây ăn trái nhỏ, và các dòng suối nhỏ được dẫn vào tận khu dân cư, tạo thành những con kênh trong lành, tiếng nước chảy róc rách không ngừng, như một bản nhạc êm dịu của tự nhiên. Tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây, tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của người dân khi trao đổi hàng hóa hay ngồi uống trà, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch nhưng không hề nhàm chán. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường, và đặc biệt là mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các gia đình, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị bình yên đặc trưng của Vô Tính Thành. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, nhưng không hề thiếu đi sự ấm áp từ cộng đồng, dù đôi khi cũng phảng phất chút u buồn, suy tư về sự hữu hạn của đời người. Ánh sáng mặt trời chiếu qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng dịu nhẹ trên đường phố, mang lại cảm giác an yên hiếm có giữa một Huyền Vực đang dậy sóng.

Trong một căn nhà đơn sơ nhưng ấm cúng, Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần đang xem xét lại các kế hoạch cuối cùng cho Đại Hội Luận Đạo Huyền Vực. Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, ngồi đối diện với bàn trà. Khuôn mặt thanh tú của hắn, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ đơn giản nhưng kiên định. Hắn mặc trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định, đang ngồi bên cạnh Tần Mặc. Mái tóc đen dài của nàng được buộc cao gọn gàng, đôi khi có cài trâm ngọc đơn giản. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, nhưng không hề có vẻ xa hoa, mà chỉ thể hiện sự gọn gàng, sẵn sàng cho mọi hành động. Thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, luôn là vật bất ly thân của nàng. Nàng đang kiểm tra một tấm bản đồ chi tiết về địa điểm tổ chức Đại Hội, đôi lúc nhíu mày suy nghĩ.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, ngồi đối diện với họ. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài. Ông mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, không có chút dấu hiệu của sự xa hoa, phản ánh cuộc đời đầy chật vật. Đôi mắt sâu trũng của ông, chứa đựng sự chán nản và hoài nghi về cuộc đời, nhưng lúc này lại ánh lên một tia hy vọng mờ nhạt khi nhìn Tần Mặc. Ông đang sắp xếp những cuộn giấy ghi chép về các thế lực trung lập và những người có thể bị Thiên Diệu Tôn Giả đàn áp.

Tin tức về cuộc đàn áp tàn khốc từ Thiên Diệu Tôn Giả đã đến tai họ từ sáng sớm, qua những kênh thông tin bí mật mà Tô Lam đã thiết lập. Những câu chuyện về các tu sĩ vô tội bị bắt giữ, những kẻ dám bày tỏ sự nghi ngờ bị giam cầm trong Băng Ngục, tất cả đều được truyền về, khiến không khí trở nên nặng nề hơn. Tuy nhiên, thay vì hoảng sợ hay nao núng, những tin tức ấy lại càng củng cố quyết tâm của Tần Mặc và những người đồng hành. Hắn hiểu rằng, sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả là minh chứng rõ ràng nhất cho sự mục nát của con đường "thăng tiên cực đoan", và càng làm nổi bật sự cần thiết của Đại Hội Luận Đạo này.

Tần Mặc nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sức nặng và sự chân thành. "Hành động của Thiên Diệu Tôn Giả càng chứng tỏ sự cần thiết của Đại Hội này." Hắn nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt kiên định. "Hắn đang cố gắng dập tắt mọi tiếng nói khác biệt, mọi sự hoài nghi, bởi vì hắn sợ hãi. Sợ hãi sự thật, sợ hãi rằng quyền uy của hắn sẽ bị lung lay. Chúng ta phải đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ, để chân lý được phơi bày rõ ràng nhất." Hắn không nói những lời hoa mỹ hay hùng hồn, nhưng mỗi t��� hắn thốt ra đều mang một sức mạnh nội tại, một niềm tin vững chắc vào điều hắn đang làm. Hắn biết gánh nặng trách nhiệm đang đè nặng lên vai mình, nhưng hắn không cho phép mình lùi bước. Hắn là người duy nhất có thể nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, và chính những lời thì thầm từ những vật thể bị ép buộc, bị bóp méo bản chất, đã thôi thúc hắn phải hành động. Hắn muốn cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo một định nghĩa sai lầm.

Tô Lam khẽ gật đầu, vẻ mặt lo lắng nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự tin tưởng vào Tần Mặc. "Ta đã chuẩn bị mọi phương án dự phòng. Mọi lối thoát hiểm, mọi tuyến đường bí mật, và cả những thông tin về các điểm yếu trong lực lượng của Thiên Diệu Tôn Giả." Nàng nói, giọng rõ ràng, mạch lạc, có tính logic cao. "Nhưng ta lo lắng cho sự an toàn của những người dám đến. Cuộc đàn áp lần này không chỉ dừng lại ở những kẻ hoài nghi, mà còn nhắm vào những thế lực trung lập, những kẻ chỉ cần có dấu hiệu dao động."

Lục Vô Trần thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. "Sự kiên định của chúng ta sẽ là ngọn hải đăng cho những người đang lạc lối." Giọng nói của ông trầm, yếu ớt, nhưng lại chứa đựng một niềm hy vọng mong manh. "Sau bao năm tháng, cuối cùng cũng có người dám đứng lên. Điều này... có lẽ là cơ hội cuối cùng cho Huyền Vực." Ông nhìn Tần Mặc, trong đôi mắt sâu trũng của ông, không còn là sự chán nản hoàn toàn, mà là một tia sáng của niềm tin vào tương lai. Ông đã từng đặt ra những câu hỏi triết lý về ý nghĩa của cuộc sống và sự tu luyện, và giờ đây, Tần Mặc đang mang đến một câu trả lời, một con đường cân bằng mà ông hằng tìm kiếm.

Tần Mặc khẽ mỉm cười. "Ngọn hải đăng chỉ có thể soi sáng khi bản thân nó không tắt. Chúng ta phải vững vàng, để niềm tin của mọi người không bị dập tắt bởi bão tố." Hắn quay sang xem xét danh sách khách mời, những cái tên đại diện cho các tông môn, thế lực, và thậm chí cả những tu sĩ ẩn dật. Hắn duyệt qua bản kế hoạch an ninh chi tiết do Tô Lam chuẩn bị, từng chút một, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất. Sau đó, hắn đặt tay lên cuộn giấy chứa nội dung bài diễn thuyết của mình tại Đại Hội, một bài diễn thuyết không dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, mà tập trung vào việc phơi bày sự thật, sự cần thiết của "cân bằng bản chất", và quyền lựa chọn của mỗi sinh linh.

Hắn hiểu rằng, Đại Hội Luận Đạo này không chỉ là một cuộc tranh luận, mà là một trận chiến tư tưởng, một cuộc đối đầu trực tiếp với Thiên Diệu Tôn Giả. Nó sẽ là nơi phơi bày sự thật, là cơ hội để mọi người trong Huyền Vực nhìn rõ bản chất của con đường "thăng tiên cực đoan" và những hậu quả mà nó gây ra. Những cuộc đàn áp của Thiên Diệu Tôn Giả, dù tàn bạo, nhưng lại vô tình trở thành chất xúc tác, khiến mọi người nhận ra rằng sự lựa chọn giữa hai con đường đã trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

Ngoài cửa sổ, tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và mùi hương của Vô Tính Thành vẫn dịu dàng bao phủ. Nhưng trong căn phòng nhỏ, ba con người này đang mang trên vai gánh nặng của cả Huyền Vực, chuẩn bị cho một sự kiện sẽ làm rung chuyển toàn bộ thế giới. Tần Mặc siết chặt tay, ánh mắt kiên định không chút dao động. Hắn tin rằng, ý chí tồn tại của vạn vật, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể tạo nên sức mạnh vĩ đại nhất, đủ để thay đổi số phận của một thế giới đang đứng bên bờ vực thẳm.

***

Chiều tà, trên đỉnh núi cao nhất của Thanh Vân Tông, sương mù lãng bảng bao phủ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ cô tịch. Thanh Vân Tông, với các tòa điện thờ, tháp tu luyện được xây dựng bằng đá cẩm thạch trắng sáng, mái ngói lưu ly xanh biếc, chạm khắc tinh xảo hình mây và rồng, mang một vẻ đẹp như tiên cảnh. Nhưng dưới màn sương mù dày đặc và ánh hoàng hôn đang dần tắt, vẻ đẹp ấy lại pha lẫn một chút u buồn, lạnh lẽo. Tiếng chuông chùa ngân vang từ Đại Điện Thanh Vân, tiếng kiếm khí vút qua trong các bãi tập, tiếng kinh văn tụng niệm đều đều từ các tháp tu luyện, và tiếng gió rít qua khe núi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng trang nghiêm nhưng cũng đầy vẻ xa cách. Không khí loãng, trong lành, mang theo mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi ozone từ mây và đá, cùng với hương hoa cỏ núi thoang thoảng.

Trên một vách núi cheo leo, nơi ánh hoàng hôn vàng cam đang dần tắt, nhuộm đỏ cả một góc trời, Mộ Dung Tĩnh đứng bất động. Dáng người nàng mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, mái tóc đen mượt được buộc cao gọn gàng, bay phấp phới trong gió. Nàng mặc y phục tông môn sang trọng, màu xanh lam thẫm, nhưng vẻ mặt nàng lúc này không còn sự cao ngạo thường thấy, mà thay vào đó là sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây cuộn mình như những con sóng khổng lồ, tựa như đang phản chiếu tâm trạng hỗn loạn của nàng.

Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt buồn, đứng cạnh nàng, cách một khoảng vừa đủ để không quấy rầy sự suy tư của nàng. Hắn mặc y phục đã bạc màu của một tông môn nhỏ, không có vẻ gì là cao quý, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng sự lo lắng và tin tưởng tuyệt đối vào Mộ Dung Tĩnh. Hắn thầm lặng quan sát nàng, không nói một lời. Hắn biết, lúc này đây, Mộ Dung Tĩnh đang ở đỉnh điểm của một cuộc chiến nội tâm khốc liệt.

Mộ Dung Tĩnh đã chứng kiến quá nhiều bi kịch từ cuộc đàn áp tàn khốc của Thiên Diệu Tôn Giả. Những tu sĩ vô tội bị bắt giữ, bị tra tấn chỉ vì dám bày tỏ một chút nghi ngờ, hay đơn giản chỉ vì muốn tìm kiếm một con đường khác. Những lời đồn thổi về Băng Ngục, về số phận của những kẻ bị giam cầm, đã len lỏi đến cả Thanh Vân Tông, khiến lòng nàng không thể yên ổn. Nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Diệu Tôn Giả, vào cái gọi là "Tiên Đạo chân chính" mà hắn rao giảng. Nàng đã từng tự hào về Thanh Vân Tông, về vị trí và quyền uy của nó trong Huyền Vực. Nhưng giờ đây, những niềm tin ấy đang dần sụp đổ, bị thay thế bằng một sự thật tàn khốc: con đường thăng tiên mà Thiên Diệu Tôn Giả theo đuổi đang được xây dựng trên máu và nước mắt của vô số sinh linh, trên sự chối bỏ bản chất và sự lựa chọn của vạn vật. Cái giá của sự thăng tiên này, nàng tự hỏi, có quá đắt không?

Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói, về "ý chí tồn tại", về "cân bằng bản chất". Ban đầu, nàng coi đó là những lời ngụy biện của kẻ yếu đuối. Nhưng càng chứng kiến sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, càng nhìn thấy sự thống khổ của những người bị đàn áp, nàng càng nhận ra sự thật trong lời nói của Tần Mặc. Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, đó là điều nàng từng tin tưởng. Nhưng sức mạnh mà Thiên Diệu Tôn Giả đang sử dụng, liệu có phải là sức mạnh chân chính? Hay đó chỉ là sự bạo tàn, sự độc đoán, sự mù quáng?

Gió lạnh rít qua vách núi, thổi tung mái tóc đen của nàng, khiến nàng khẽ rùng mình. Nhưng cái lạnh ấy không thể sánh bằng cái lạnh trong tâm hồn nàng khi nàng đối mặt với sự lựa chọn. Lòng trung thành với tông môn, với vị sư phụ mà nàng kính trọng, đang đối đầu với lương tâm và những gì nàng chứng kiến. Nàng không thể tiếp tục làm ngơ. Sự im lặng của nàng, sự tuân phục của nàng, sẽ chỉ khiến bi kịch tiếp tục diễn ra.

Mộ Dung Tĩnh hít một hơi thật sâu, hương trầm thanh khiết và mùi ozone từ mây đá tràn vào buồng phổi, mang theo một sự tĩnh lặng nhất thời. Nàng quay lại nhìn Viên Minh, đôi mắt phượng của nàng giờ đây đã không còn sự giằng xé, mà thay vào đó là một vẻ kiên quyết không thể lay chuyển. Ánh hoàng hôn phía sau nàng, giờ đây, không còn là màu đỏ của máu, mà là màu vàng cam của hy vọng, của một khởi đầu mới.

"Viên Minh," nàng nói, giọng nàng trầm ổn và rõ ràng, không còn chút do dự. "Ta không thể tiếp tục làm ngơ. Cái giá của sự thăng tiên này quá đắt." Nàng siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng không hề cảm thấy đau đớn. "Ta phải làm điều gì đó... Ta sẽ đứng về phía Tần Mặc."

Viên Minh, người đã đi theo nàng từ lâu, người đã chứng kiến mọi thăng trầm trong tâm hồn nàng, không hề bất ngờ trước quyết định này. Hắn chỉ khẽ cúi đầu, giọng nói mang theo sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng. "Sư tỷ, người đã quyết định rồi sao? Điều này... sẽ là đối nghịch với Thiên Diệu Tôn Giả, với toàn bộ Thanh Vân Tông." Hắn hiểu rằng, quyết định này không chỉ là một sự lựa chọn cá nhân, mà là một sự phản bội, một sự thách thức đối với toàn bộ trật tự hiện có, và cái giá phải trả sẽ vô cùng lớn.

Mộ Dung Tĩnh nhìn thẳng vào mắt Viên Minh, ánh mắt nàng kiên định như đá tảng. "Chính vì vậy, ta phải làm. Thiên Diệu Tôn Giả đã đi quá xa. Hắn đã quên đi bản chất của vạn vật, chỉ còn truy cầu quyền lực và sự thăng tiến vô độ. Đã đến lúc chân lý phải được phơi bày, dù cái giá phải trả là gì." Nàng không còn sợ hãi nữa. Nỗi sợ hãi đã bị thay thế bằng một ý chí mạnh mẽ, một lòng dũng cảm bất chấp mọi hiểm nguy. Nàng hiểu rằng, sự xuất hiện công khai của nàng tại Đại Hội Luận Đạo sẽ là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Thiên Diệu Tôn Giả, và có thể thay đổi cục diện cuộc chiến này.

"Hãy chuẩn bị đi, Viên Minh," Mộ Dung Tĩnh nói, giọng nàng đầy quyền uy và quyết đoán. "Chúng ta sẽ liên lạc bí mật với Tần Mặc, cung cấp cho hắn mọi thông tin cần thiết về tình hình nội bộ của Thiên Diệu Tông, về những kế hoạch đàn áp của Thiên Diệu Tôn Giả. Đồng thời, chúng ta cũng sẽ thu thập thêm bằng chứng về sự tàn bạo của hắn, những bằng chứng mà hắn đã cố gắng che giấu." Nàng không chỉ muốn đứng về phía Tần Mặc, nàng muốn trở thành một đồng minh mạnh mẽ, một ngọn giáo sắc bén chọc thủng bức màn giả dối mà Thiên Diệu Tôn Giả đã dựng lên. Nàng sẽ xuất hiện tại Đại Hội, không phải với tư cách một tu sĩ Thanh Vân Tông, mà với tư cách một người tìm kiếm chân lý, một người dám đối mặt với sự thật.

Viên Minh gật đầu, ánh mắt hắn từ buồn bã chuyển sang kiên nghị. Hắn tin vào Mộ Dung Tĩnh, tin vào sự lựa chọn của nàng. "Tuân lệnh Sư tỷ. Ta sẽ làm mọi thứ người yêu cầu." Hắn biết, hành động này sẽ đẩy họ vào một con đường đầy chông gai, đối mặt với sự phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả và sự trả thù của Thanh Vân Tông. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, đôi khi, để bảo vệ một điều gì đó vĩ đại hơn, người ta phải chấp nhận hy sinh.

Mộ Dung Tĩnh quay lại, nhìn về phía chân trời, nơi b��ng đêm đã dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Sương mù càng lúc càng dày đặc, bao phủ cả vách núi, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. Nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa đã bùng cháy, soi sáng con đường phía trước. Đại Hội Luận Đạo sẽ không chỉ là một cuộc tranh luận, mà là một trận chiến thực sự, nơi chân lý và quyền lực đối đầu trực tiếp. Và nàng, Mộ Dung Tĩnh, sẽ là một phần của trận chiến đó, một yếu tố quan trọng có thể xoay chuyển cục diện, bởi vì nàng đã lựa chọn đứng về phía chân lý, về phía "ý chí tồn tại" của vạn vật, dù cho điều đó có nghĩa là đối đầu với cả thế giới. Cuộc đàn áp của Thiên Diệu Tôn Giả đã châm ngòi cho sự bất mãn và phản kháng mạnh mẽ hơn từ các thế lực bị áp bức, đẩy nhanh quá trình chia phe trong Huyền Vực, và Mộ Dung Tĩnh chính là một trong những ngọn cờ đầu tiên giương cao, báo hiệu một cuộc đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, nơi số phận của Huyền Vực sẽ nằm trong tay những lựa chọn đầy cam go.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free