Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 965: Minh Chứng Chấn Động: Khai Mạc Luận Đạo

Bình minh nhuộm đỏ chân trời Hoàng Thành Thiên Long, rải những vệt vàng cam lên những mái ngói lưu ly và tường thành đá xanh rêu phong, tựa như một bức họa cổ kính đang dần bừng tỉnh. Nhưng không khí nơi đây, thay vì sự tĩnh lặng của sớm mai, lại cuộn trào một dòng điện căng thẳng đến nghẹt thở. Quảng trường trung tâm, nơi đã chứng kiến vô vàn sự kiện trọng đại của Huyền Vực, nay được trang hoàng lộng lẫy một cách nghiêm nghị. Những tấm lụa gấm màu tím than và vàng kim được treo cao, phấp phới trong làn gió nhẹ, nhưng không thể che giấu đi sự uy nghiêm toát ra từ các bệ đá cao, nơi các đại tông môn sẽ tề tựu.

Từ rất sớm, hàng ngàn tu sĩ từ khắp Huyền Vực đã đổ về, tạo thành một biển người đông đúc, chen chúc nhau tìm một chỗ đứng để chứng kiến sự kiện lịch sử này. Tiếng xì xào bàn tán như ong vỡ tổ, hòa cùng tiếng bước chân rầm rập, tiếng y phục sột soạt, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của sự tò mò và hoài nghi. Các tông môn lớn, với biểu tượng cờ phướn bay phấp phới, có khu vực ngồi riêng được sắp đặt đối diện nhau. Một bên, Thanh Vân Tông và những thế lực ủng hộ Thiên Diệu Tôn Giả, với đạo bào rực rỡ, ánh mắt kiêu hãnh và vẻ mặt đầy khinh thường. Bên đối diện, khu vực dành cho Tần Mặc và liên minh của hắn, nơi những tu sĩ mang vẻ mặt băn khoăn, lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên định đã tụ họp. Giữa hai thế lực đối lập, một khoảng trống lớn như một vực sâu không đáy, chờ đợi cuộc đối đầu không tiếng súng nhưng lại mang sức nặng của cả một thế giới.

Trần Trưởng Lão, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi nhưng ánh mắt sắc sảo đầy vẻ khinh miệt, khoanh tay đứng tại vị trí đầu của phe Thiên Diệu. Y nhìn lướt qua đám đông hỗn tạp, rồi d��ng lại ở khu vực của Tần Mặc, khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng nói trầm đục nhưng đủ vang vọng đến những người gần đó: "Hừ, Đại Hội tà đạo này rốt cuộc sẽ diễn trò gì đây? Không biết còn có thể lừa gạt được bao nhiêu kẻ ngu muội." Ánh mắt y đầy vẻ trịch thượng, như thể mọi sự kiện diễn ra hôm nay chỉ là một vở kịch hề mà y đang miễn cưỡng xem. Những tu sĩ xung quanh y phụ họa theo, tiếng cười khẩy và lời bàn tán đầy ác ý lan truyền như dịch bệnh.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của Tần Mặc lại hoàn toàn khác biệt. Hắn không có phô trương, không có dàn xếp hùng hậu. Tần Mặc bước lên bục cao nhất, phía sau hắn là Tô Lam với thanh kiếm cổ bên hông, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, và Lục Vô Trần, dáng người khắc khổ, ánh mắt đầy sự lo lắng nhưng cũng chất chứa niềm tin. Trang phục của Tần Mặc vẫn đơn giản như thường lệ, vải thô màu nhã nhặn, không một chút hoa mỹ. Thân hình hơi gầy, nhưng bước đi của hắn lại vững chãi, mỗi bước đều như dẫm lên nhịp đập của chính Huyền Vực. Khuôn mặt thanh t��, đôi mắt đen láy sâu thẳm, không hề có chút sợ hãi hay nao núng trước hàng vạn ánh nhìn soi mói. Hắn đứng đó, giữa tâm điểm của mọi sự chú ý, nhưng lại như một ngọn cây cô độc giữa bão tố, tĩnh lặng và kiên cường.

Khi Tần Mặc đứng yên tại trung tâm quảng trường, mọi tiếng ồn ào dường như bị nuốt chửng. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn tiếng gió lùa qua các mái ngói và tiếng lá cây xào xạc. Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, từ những tu sĩ áo gấm sang trọng đến những người dân thường mặc vải thô, từ những ánh mắt đầy hoài nghi đến những ánh mắt chất chứa hy vọng. Hắn không cần dùng linh lực để khuếch đại giọng nói, nhưng từng lời hắn thốt ra lại vang vọng rõ ràng, trầm ấm, xuyên thấu vào tận sâu thẳm tâm hồn mỗi người, như tiếng chuông chùa cổ kính lay động nơi sơn cốc.

"Kính chào chư vị. Đại Hội Luận Đạo hôm nay, không phải để tranh giành quyền lực, không phải để phân định kẻ mạnh kẻ yếu, mà để tìm kiếm chân lý..." Tần Mặc ngừng lại một chút, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và bi kịch. "...một chân lý đã bị lãng quên, về bản chất tồn tại của vạn vật, và con đường cân bằng cho Huyền Vực này."

Lời nói của Tần Mặc như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc của sự căng thẳng. Nhiều người khẽ gật đầu, nhưng cũng có không ít ánh mắt vẫn đầy nghi hoặc. Đúng lúc này, một luồng khí tức thanh thoát, mạnh mẽ bất ngờ lan tỏa khắp quảng trường. Một bóng dáng mảnh mai, thanh thoát như tiên tử hạ phàm, từ từ bước ra từ khu vực của Thanh Vân Tông. Nàng không mặc đạo bào của tông môn, mà là một bộ y phục màu lam nhạt, tóc đen mượt được búi cao, cài trâm ngọc. Khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt phượng sáng ngời, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm không thể lay chuyển.

Chính là Mộ Dung Tĩnh.

Sự xuất hiện của nàng như một tia sét đánh giữa trời quang. Tiếng xì xào bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, kèm theo những tiếng thốt lên kinh ngạc. Các tu sĩ Thanh Vân Tông đều biến sắc, đặc biệt là Trần Trưởng Lão, khuôn mặt y từ trắng bệch chuyển sang tím tái, đôi mắt như muốn phun lửa. Y không thể tin vào những gì mình đang thấy. Mộ Dung Tĩnh, đệ tử ưu tú nhất của Thanh Vân Tông, lại xuất hiện ở đây, và còn rời khỏi vị trí của tông môn!

Mộ Dung Tĩnh bước đi một cách dứt khoát, không hề ngoảnh đầu nhìn lại những ánh mắt ngỡ ngàng và phẫn nộ phía sau. Nàng tiến thẳng về phía Tần Mặc, ánh mắt nàng giao với ánh mắt hắn, như hai dòng suối giao nhau, đầy sự tin tưởng và thấu hiểu. Khi nàng đứng cạnh Tần Mặc, cả quảng trường lại chìm vào im lặng tuyệt đối. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nàng, chờ đợi một lời giải thích, một động thái. Nàng hít một hơi thật sâu, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp không gian, dứt khoát đến từng từ:

"Ta, Mộ Dung Tĩnh, xin đứng ra làm chứng cho lời của Tần Mặc!"

Cả quảng trường như nổ tung. Tiếng la ó, tiếng hít thở, tiếng xì xào, tiếng bàn tán hỗn loạn như sóng thần. "Cái gì? Mộ Dung Tĩnh lại..." "Nàng ta điên rồi sao? Chống đối lại Thanh Vân Tông?" "Không thể nào! Nàng ta là đệ tử Thiên Diệu Tôn Giả tin tưởng nhất!" Viên Minh, đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt từ bàng hoàng chuyển sang kiên định, hắn hiểu rằng lời thề của Mộ Dung Tĩnh tại vách núi mây đá đã trở thành sự thật. Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, trong mắt họ là sự kinh ngạc nhưng cũng là sự khâm phục sâu sắc. Mộ Dung Tĩnh đã thực sự vượt qua được nỗi sợ hãi, đứng về phía chân lý.

Trần Trưởng Lão run rẩy, chỉ vào Mộ Dung Tĩnh, giận đến nỗi không nói nên lời. "Ngươi... ngươi... to gan! Ngươi dám phản bội tông môn, phản bội Thiên Diệu Tôn Giả!" Y gào lên, nhưng giọng nói lại bị nhấn chìm trong làn sóng bất ngờ và tranh cãi của đám đông. Các Hắc Thiết Vệ lập tức siết chặt vòng vây, ánh mắt lạnh lùng quét qua những tu sĩ đang xôn xao, cố gắng duy trì trật tự, nhưng dường như không thể ngăn cản được sự chấn động đang lan tỏa.

Tần Mặc khẽ gật đầu với Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt hắn chứa đựng sự cảm kích. Hắn biết, quyết định này của nàng không chỉ là một sự dũng cảm phi thường, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Thiên Di���u Tôn Giả, có thể xoay chuyển cục diện của cuộc chiến tư tưởng này. Sự xuất hiện của Mộ Dung Tĩnh đã châm ngòi cho một làn sóng các tu sĩ khác dám đứng lên làm chứng hoặc nghi ngờ Thiên Diệu Tôn Giả, báo hiệu một cuộc đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, nơi số phận của Huyền Vực sẽ nằm trong tay những lựa chọn đầy cam go.

***

Bầu không khí căng thẳng vẫn bao trùm quảng trường, nhưng đã chuyển từ sự ngạc nhiên sang sự tập trung cao độ. Sau tuyên bố chấn động của Mộ Dung Tĩnh, Tần Mặc nhẹ nhàng xoa dịu đám đông đang ồn ào. Hắn không giải thích thêm về hành động của Mộ Dung Tĩnh, mà chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho hai bóng người khác bước lên bục.

Đó là Bạch Lộc Tiên Tử và Linh Dược Sư Bạch Lão.

Bạch Lộc Tiên Tử, với dáng vẻ thanh thoát và mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm, bước đi nhẹ nhàng như mây. Nàng vẫn giữ nguyên cặp sừng hươu nhỏ trên đầu, một biểu tượng của sự thuần khiết và gần gũi với tự nhiên. Bên cạnh nàng là Linh Dược Sư Bạch Lão, một ông lão gầy yếu, tóc bạc trắng, đôi mắt mờ đục nhưng vẫn toát lên vẻ tinh tường của một người từng trải. Ông khoác đạo bào màu xanh lá cây đã bạc màu, tay ôm khư khư một vài chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Sự kết hợp của hai nhân vật này, một người thanh thoát tựa tiên, một người khắc khổ như đạo sĩ ẩn dật, đã thu hút mọi ánh nhìn.

Họ không đến tay không. Khi Bạch Lộc Tiên Tử nhẹ nhàng đặt một chiếc lồng tre tinh xảo xuống bục, và Linh Dược Sư Bạch Lão cẩn thận mở những chiếc hộp gỗ, một làn sóng mùi hương kỳ lạ lan tỏa. Đó không phải là mùi hương trầm thanh khiết hay mùi hoa cỏ thơm ngát, mà là một sự pha trộn giữa mùi hôi thối của sự mục rữa, mùi tanh nồng của máu, và mùi dược liệu khô héo. Mùi hương này, dù nhẹ nhàng, nhưng lại đủ sức khiến nhiều tu sĩ nhăn mặt, không khỏi cảm thấy bất an.

Trong chiếc lồng tre là một con linh thú nhỏ, một con Hỏa Hồ Ly con, lẽ ra phải có bộ lông đỏ rực như lửa và đôi mắt tinh anh. Nhưng con Hỏa Hồ Ly này lại có bộ lông lở loét, rụng từng mảng, màu da thịt bên dưới tím tái và có những vết nứt rỉ máu. Đôi mắt nó mờ đục, vô hồn, chỉ còn là hai hốc sâu hoắm chứa đầy nỗi đau đớn và sợ hãi. Nó co rúm lại trong góc lồng, run rẩy không ngừng, không còn chút nào vẻ linh hoạt hay hung hãn của một linh thú.

Trong những chiếc hộp gỗ của Linh Dược Sư Bạch Lão là những mẫu vật thảo dược. Một cành Linh Chi ngàn năm tuổi, lẽ ra phải tỏa ra linh khí dồi dào, nay lại khô héo, nứt nẻ, màu sắc xám xịt như than. Một đóa U Minh Hoa, vốn là vật hiếm có, có khả năng chữa tr�� bách bệnh, nay lại tàn úa, cánh hoa rụng tả tơi, chỉ còn trơ trọi một cái cuống đen sạm. Bên cạnh đó là những bản ghi chép chi tiết, được viết bằng chữ thảo cổ kính, với những hình vẽ minh họa tỉ mỉ về các trường hợp tương tự, không chỉ là linh thú và thảo dược, mà còn là các loại khoáng thạch, thậm chí là những mảnh vỡ của binh khí linh thiêng bị biến dạng.

Bạch Lộc Tiên Tử khẽ vuốt ve chiếc lồng tre, đôi mắt nàng đong đầy nước. Giọng nàng thốt ra, trầm buồn nhưng lại mang sức nặng của sự thật, vang vọng khắp quảng trường: "Những sinh linh này... chúng đã phải chịu đựng quá nhiều... Chúng được sinh ra với bản chất của mình, được trời đất phú cho linh khí để tồn tại. Nhưng rồi, sự truy cầu thăng tiên vô độ của con người đã ép buộc chúng phải 'khai linh', phải thay đổi bản chất, phải tu luyện theo một con đường không thuộc về chúng." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào đám đông tu sĩ, ánh mắt chứa đựng sự chất vấn sâu sắc. "Và đây, chính là cái giá mà chúng phải trả."

Tiếp lời nàng, Linh Dược Sư Bạch Lão tiến lên một bước. Ông gầy gò, nhưng giọng nói lại kiên định, mỗi từ đều được nhấn mạnh một cách rõ ràng. "Cái mà chư vị thấy ở đây, không phải là sự phát triển, mà là sự tàn phá. Linh khí bị ép buộc chuyển hóa, vật tính bị bẻ cong, vượt ra khỏi giới hạn mà tự nhiên đã định sẵn. Điều này dẫn đến sự mất cân bằng nội tại, sự phá hủy cấu trúc vật chất lẫn linh hồn. Đối với những linh thú, đó là sự biến dị đau đớn, suy kiệt linh lực và cuối cùng là cái chết bi thảm. Đối với thảo dược, chúng sẽ mất đi dược tính, khô héo, hóa thành phế vật. Đây là một loại 'bệnh' mới, một căn bệnh của sự tham lam, của sự truy cầu vô độ, khiến vạn vật tan rã từ bên trong."

Tần Mặc bước đến gần các mẫu vật, ánh mắt hắn đầy vẻ trầm tư. Hắn nhẹ nhàng nhấc lên cành Linh Chi khô héo, như thể đang nâng niu một sinh mệnh đã tàn lụi. Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một nỗi đau xót sâu sắc: "Thế gian này, vạn vật đều có ý chí tồn tại, có vật tính riêng biệt. Một thanh kiếm khao khát được chém, một dòng sông muốn chảy, một ngọn núi muốn đứng vững. Chúng tu luyện, nhưng không phải để trở thành một thứ khác, mà là để củng cố bản chất của chính mình, để trở nên thuần túy hơn, mạnh mẽ hơn trong chính con đường của chúng." Hắn chỉ vào con Hỏa Hồ Ly đang run rẩy. "Con Hỏa Hồ Ly này, nó khao khát được chạy, được săn mồi, được cảm nhận sự nóng bỏng của ngọn lửa trong huyết quản. Nhưng vì bị ép buộc 'khai linh' vượt quá giới hạn, linh hồn nó bị xé nát, vật tính nó bị bẻ cong. Nó không còn là Hỏa Hồ Ly, mà là một sinh vật lai tạp, một dạng sống đau khổ đang dần bị hủy diệt."

Tần Mặc quay lại nhìn đám đông tu sĩ, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. "Đây không phải là tiến hóa, đây là sự hủy diệt. Khi chúng ta cố gắng ép buộc vạn vật phải 'thăng tiên' theo cách của chúng ta, chúng ta đang tước đoạt đi quyền được là chính nó của chúng. Chúng ta đang tạo ra những bi kịch không đáng có, đẩy Huyền Vực này vào một vực thẳm của sự mất cân bằng. Các bằng chứng này chỉ là khởi đầu, chư vị. Chúng là tiếng chuông cảnh tỉnh cho m���t tai họa lớn hơn, một sự mất mát không thể vãn hồi đang dần nuốt chửng thế giới này."

Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong không gian, để lại một sự im lặng nặng nề. Mùi hương kỳ lạ từ các mẫu vật dường như càng lúc càng đậm đặc, len lỏi vào từng ngóc ngách của quảng trường, như một lời nhắc nhở đau đớn về sự thật trần trụi. Nhiều tu sĩ bắt đầu xì xào, ánh mắt họ từ nghi ngờ chuyển sang bàng hoàng, thậm chí là sợ hãi. Một số người đã tự mình chứng kiến những hiện tượng tương tự, nhưng chưa bao giờ dám kết nối chúng lại với nhau. Giờ đây, trước những minh chứng cụ thể và lời giải thích rõ ràng của Tần Mặc, một hạt giống hoài nghi, một hạt giống chân lý đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí họ. Các bằng chứng về hậu quả tu luyện cực đoan này sẽ là tiền đề cho những minh chứng kinh hoàng hơn, liên quan đến cả con người và các thế lực lớn hơn, hé lộ một bức tranh thảm khốc mà Thiên Diệu Tôn Giả đã cố gắng che giấu bấy lâu nay.

***

Sự im lặng bao trùm quảng trường không kéo dài đ��ợc bao lâu. Ngay khi Tần Mặc vừa kết thúc bài phân tích của mình, một tiếng "Rầm!" long trời lở đất vang lên, chấn động cả không gian. Trần Trưởng Lão, người đã cố gắng kiềm chế sự tức giận của mình nãy giờ, cuối cùng đã bùng nổ. Y đập mạnh tay xuống bàn đá cẩm thạch trước mặt, khiến cả bàn rung chuyển dữ dội, ánh mắt đỏ ngầu, râu tóc bạc phơ dựng đứng.

"Đồ tà ma! Dám dùng lời lẽ xảo trá để bôi nhọ Thiên Diệu Tôn Giả vĩ đại! Dám dùng những thứ phế vật biến dị này để gieo rắc hoang mang, lung lạc lòng người!" Giọng y gào lên the thé, xuyên qua cả tiếng xì xào của đám đông, đầy vẻ phẫn nộ và khinh bỉ. "Đây chỉ là những trường hợp cá biệt, là những kẻ không đủ thiên phú, không đủ ý chí để thăng hoa mà thôi! Ngươi, Tần Mặc, đang cố tình bẻ cong sự thật, đang cố gắng kéo lùi tiến bộ của Huyền Vực!"

Lời nói của Trần Trưởng Lão như một mệnh lệnh. Lập tức, hàng chục Hắc Thiết Vệ, thân mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, khí tức lạnh lẽo và hung hãn, bước lên phía trước. Chúng bắt đ��u di chuyển qua đám đông, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người, sẵn sàng hành động để trấn áp những tiếng xì xào ủng hộ Tần Mặc đang dần lớn hơn. Tiếng vũ khí va chạm lanh canh, tiếng bước chân nặng nề của Hắc Thiết Vệ vang lên khô khốc, tạo ra một áp lực vô hình, khiến nhiều tu sĩ đang có ý định lên tiếng phải rụt rè lùi lại. Bầu không khí nóng như lửa đốt, đầy sự phẫn nộ và âm mưu từ phe Thiên Diệu.

Tuy nhiên, Mộ Dung Tĩnh, người đang đứng cạnh Tần Mặc, vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đến đáng kinh ngạc. Nàng bước lên một bước, đối diện trực tiếp với Trần Trưởng Lão, đôi mắt phượng nàng sáng quắc, không hề né tránh ánh mắt giận dữ của y. "Trần Trưởng Lão," nàng nói, giọng nàng lạnh lùng, rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường, "tai họa này là có thật. Ngươi đã bao giờ tự mình quan sát kỹ những nạn nhân chưa? Ngươi đã bao giờ tự hỏi, tại sao những linh thú vốn dĩ cường đại lại trở nên yếu ớt, tại sao những linh thảo dồi dào sinh lực lại khô héo đến vậy?" Nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ thất vọng. "Hay ngươi chỉ tin vào những gì ngươi muốn tin, vào những lời sáo rỗng về 'thăng hoa' mà không màng đến cái giá phải trả?"

Lời chất vấn của Mộ Dung Tĩnh, không chỉ là một lời phản bác, mà là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Trần Trưởng Lão và toàn bộ phe Thiên Diệu. Sự xuất hiện của nàng, một đệ tử ưu tú của Thanh Vân Tông, đã khiến nhiều tu sĩ trung lập bắt đầu suy nghĩ lại. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn.

Và rồi, một sự việc bất ngờ xảy ra. Một tu sĩ trẻ tuổi, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt buồn, từ từ đứng dậy từ khu vực của một tông môn nhỏ. Chính là Viên Minh. Hắn nhìn Mộ Dung Tĩnh một cách kiên định, rồi hít một hơi thật sâu, giọng nói dù có chút run rẩy nhưng vẫn vang lên đủ để mọi người nghe thấy. "Thật ra... tôi cũng từng thấy một cây linh thảo bị như vậy... tại một khu rừng phía Đông của tông môn tôi. Nó từng là một cây Vân Mộc Tinh, nhưng sau khi được 'khai linh' cưỡng ép, chỉ trong vòng ba tháng, nó đã khô héo hoàn toàn, trở thành một cành cây mục nát không hơn không kém. Chúng tôi đã nghĩ đó là do thổ nhưỡng hoặc bệnh tật, nhưng giờ nghe Tần Mặc công tử nói, tôi mới nhận ra..."

Lời của Viên Minh như một tia lửa châm ngòi. Ngay sau đó, một vài tu sĩ khác, ban đầu còn rụt rè, cũng bắt đầu lên tiếng.

"Đúng vậy! Vài năm trước, chúng tôi cũng có một con linh thú Khống Thổ Viên, sau khi được một vị tiền bối cưỡng ép 'thăng cấp', nó đã mất hết khả năng kiểm soát thổ nguyên tố, cơ thể biến dạng rồi chết."

"Tôi cũng từng thấy một binh khí linh thiêng, một thanh Đại Kiếm Phá Giới, sau khi được chủ nhân cố gắng 'thăng linh' quá mức, nó đã bị rạn nứt từ bên trong, cuối cùng tan vỡ thành hàng ngàn mảnh vụn, không thể tu bổ."

Những lời xác nhận nối tiếp nhau, như những mảnh ghép rời rạc bấy lâu nay bỗng nhiên khớp vào nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ. Sự phản ứng dữ dội của Trần Trưởng Lão cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên, và những hành động đàn áp tiếp theo sẽ ngày càng tàn nhẫn. Các tu sĩ trung lập, vốn luôn tin tưởng vào con đường thăng tiên, giờ đây phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: niềm tin của họ có thể đã đặt sai chỗ, và những gì họ coi là "tiến hóa" có thể chính là "hủy diệt".

Hắc Thiết Vệ cố gắng trấn áp, nhưng tiếng nói của những nhân chứng tự nguyện cứ thế vang lên, mỗi lời đều như một nhát dao đâm vào bức màn giả dối mà Thiên Diệu Tôn Giả đã dày công dựng nên. Sự hỗn loạn tại Đại Hội báo hiệu một cuộc phân chia phe phái rõ rệt và một cuộc đại chiến không thể tránh khỏi. Tần Mặc đứng đó, ánh mắt hắn không hề kiêu ngạo, chỉ có sự bình thản và một niềm tin mãnh liệt vào chân lý. Hắn đang dần trở thành biểu tượng của hy vọng và lãnh đạo của một phong trào lớn, một người dám thách thức cả một trật tự đã tồn tại hàng ngàn năm. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa hai phe phái, mà là cuộc chiến giữa chân lý và sự dối trá, giữa sự sống và sự hủy diệt, và số phận của Huyền Vực đang treo lơ lửng trên sợi chỉ mỏng manh của những lựa chọn đầy cam go này.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free