Vạn vật không lên tiên - Chương 990: Băng Tuyết Phá Thiên: Quyết Đoán Của Phượng Hoàng
Chiến trường Thiên Cực Quan giờ đây tựa như một bức tranh thủy mặc đẫm máu, nhuốm màu hoàng hôn tang thương. Từng cơn gió mạnh rít lên thảm thiết, cuốn theo những đám bụi đỏ quạch, những mảnh vỡ của binh khí, và cả những linh hồn phảng phất nơi tử địa. Không khí ngột ngạt đến khó thở, mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện với khói lửa, lưu huỳnh và hơi đất khô cằn, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Tiếng la hét đã thưa thớt, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ yếu ớt, những âm thanh va chạm kim loại rời rạc, và tiếng gió gào thét như lời than khóc của vạn vật. Tuyệt vọng và hỗn loạn bao trùm, một cảm giác thất bại nặng nề đè nén lên từng tấc đất, từng sinh linh còn sót lại.
Giữa tâm điểm của vùng hoang tàn ấy, Tần Mặc nằm bất động. Thân thể hắn gầy gò, thanh tú nay chi chít vết thương, máu tươi thấm đẫm y phục thô mộc, nhuộm đỏ cả một vạt đất. Đôi mắt đen láy sâu thẳm thường ngày tràn đầy tinh thần quan sát v�� trầm tư, giờ đây khép hờ, tựa như một ngọn đèn dầu sắp cạn. Linh lực trong cơ thể hắn đã cạn kiệt đến mức không còn một tia phản kháng, chỉ còn dòng ý chí tồn tại mong manh níu giữ hắn lại giữa lằn ranh sinh tử. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đất, sự khô khan của gió, và trên hết, một luồng áp lực hủy diệt đang từ từ bao trùm lấy mình.
Phía trên không trung, Thiên Diệu Tôn Giả lơ lửng, thân ảnh hắn tựa như một vị thần linh tối thượng của sự hủy diệt. Dáng người thanh lịch, cao ráo, mái tóc trắng như tuyết bay trong gió, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh như băng giá ngàn năm, không hề vương vấn chút nhân từ. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn không một vết bẩn, tương phản hoàn toàn với khung cảnh tan hoang bên dưới, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm nhưng cũng đầy tàn khốc của kẻ đứng trên vạn vật. Pháp lực cuồn cuộn như sóng thần, xoáy quanh thân hắn, biến không gian xung quanh thành một vùng chết chóc. Thiên Diệu Tôn Giả nhìn xuống Tần Mặc, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi tuấn tú c���a hắn, nhưng giọng nói lại trầm ấm, mang theo uy áp không thể chống lại, vang vọng khắp chiến trường, tựa như phán quyết cuối cùng của thần linh.
"Ngươi, Tần Mặc, đáng lẽ không nên tồn tại!" Hắn cất lời, mỗi từ ngữ đều như một lưỡi dao sắc bén, "Chân lý của ta sẽ là vĩnh cửu! Sự cân bằng bản chất mà ngươi rao giảng chỉ là một lời ngụy biện cho sự yếu đuối, một sự cản trở cho con đường thăng hoa của vạn vật. Huyền Vực này cần một quy tắc duy nhất, một khát vọng tối thượng! Ngươi dám thách thức niềm tin vạn năm, dám lung lay nền tảng của Thăng Tiên Đạo, thì chỉ có thể nghênh đón sự hủy diệt mà thôi."
Hắn giơ tay phải lên, pháp lực cuồn cuộn hội tụ, biến thành một quả cầu ánh sáng tím đen đầy tử khí. Đây không còn là phép thuật đơn thuần, mà là một cấm thuật, một chiêu thức mang theo sức mạnh hủy diệt nguyên bản, có khả năng nghiền nát mọi sự sống, xóa sổ mọi ý chí tồn tại. Luồng sáng ấy tỏa ra một năng lượng chết chóc đến rợn người, khiến không khí càng thêm ngưng đọng, mọi âm thanh như bị nuốt chửng. Nó nhắm thẳng vào Tần Mặc, không một chút sai lệch, không một chút do dự.
Tần Mặc cảm nhận được luồng khí tức tử vong đang ập đến. Hắn đã kiệt quệ hoàn toàn, thân thể không thể cử động, linh hồn cũng đã mỏi mệt đến cực độ. Trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, một dòng suy nghĩ bình thản lướt qua tâm trí hắn. Hắn đã cố gắng hết sức, đã phơi bày chân lý, đã cho vạn vật quyền được lựa chọn. Nếu đây là kết cục, hắn cũng không hối tiếc. Hắn nhớ về Vô Tính Thành, về cuộc sống bình yên không tranh đoạt, về những nụ cười mộc mạc của người dân nơi đó. Phải chăng, sự bình yên ấy là điều xa xỉ nhất trong một thế giới khao khát thăng tiên đến điên cuồng? Hắn nhắm mắt lại, phó mặc cho số phận, chờ đợi khoảnh khắc luồng sáng hủy diệt kia sẽ xóa sổ sự tồn tại của mình. Một sự chấp nhận nhẹ nhàng, một chút bi tráng của kẻ đã làm hết sức mình.
***
Ngay khoảnh khắc luồng sáng hủy diệt màu tím đen của Thiên Diệu Tôn Giả sắp chạm vào thân thể Tần Mặc, một biến cố kinh thiên động địa bất ngờ xảy ra. Không gian xung quanh Tần Mặc đột ngột vặn vẹo, rồi một bức tường băng xanh lam khổng lồ, cao ngất trời, đột nhiên hiện ra, chắn ngang giữa luồng sáng tử vong và Tần Mặc. Bức tường băng ấy không chỉ đơn thuần là một khối băng, mà nó như được tạo thành từ hàng ngàn lớp tinh hoa băng tuyết, lấp lánh dưới ánh chiều tà, toát ra một luồng khí tức thanh khiết, mạnh mẽ đối chọi hoàn toàn với tà khí của Thiên Diệu.
"Rắc rắc... Rầm!"
Luồng sáng hủy diệt của Thiên Diệu Tôn Giả va chạm vào bức tường băng với một tiếng nổ long trời lở đất. Không khí xung quanh bị chấn động dữ dội, bụi đất cuồn cuộn bốc lên, nhưng bức tường băng vẫn sừng sững, chỉ xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ rồi nhanh chóng lành lại. Năng lượng tử vong bị bức tường băng hấp thụ, tan rã, hóa giải một cách thần kỳ. Tiếng băng vỡ rắc rắc như tiếng pha lê vỡ vụn vang vọng giữa chiến trường, sau đó là một sự im lặng chết chóc. Mùi băng giá đột ngột xâm lấn, xua tan đi phần nào mùi máu tanh và khói lửa, mang đ��n một luồng khí lạnh buốt nhưng đầy trong lành, thanh khiết, hoàn toàn đối lập với tà khí mà Thiên Diệu Tôn Giả đang tỏa ra.
Từ phía sau bức tường băng, một thân ảnh yểu điệu nhưng đầy khí phách chậm rãi bước ra. Đó chính là Mộ Dung Tĩnh. Nàng mặc y phục tông môn màu xanh lam nhạt tinh xảo, tôn lên dáng người tuấn tú, cao ngạo. Mái tóc đen mượt được buộc cao gọn gàng, không một sợi tóc thừa, càng làm nổi bật khuôn mặt thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời. Ánh mắt nàng kiên định như băng tuyết ngàn năm, không hề run sợ trước uy áp của Thiên Diệu Tôn Giả, mà thẳng thừng đối diện với hắn. Trong tay nàng, cây quạt ngọc tinh xảo khẽ khàng mở ra, tỏa ra linh khí thuần khiết, như một biểu tượng cho sự quyết đoán không thể lay chuyển.
Thiên Diệu Tôn Giả đứng sững sờ trên không trung. Hắn không ngờ lại có kẻ dám cản đường hắn, lại càng không ngờ kẻ đó lại là Mộ Dung Tĩnh, một trong những trụ cột mà hắn luôn tin tưởng. Vẻ mặt tuấn tú của hắn thoáng qua sự kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng chuyển sang sự phẫn nộ không thể kiềm chế, ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh nay còn rực lửa hơn. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, tiếng gầm vang vọng khắp chiến trường, khiến mặt đất rung chuyển.
"Mộ Dung Tĩnh! Ngươi... ngươi dám phản bội ta?!" Giọng nói trầm ấm của Thiên Diệu Tôn Giả nay pha lẫn sự căm phẫn tột độ, "Ngươi muốn chết sao?! Ngươi dám quay lưng lại với Thăng Tiên Đạo, dám đối đầu với ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả ta?!"
Mộ Dung Tĩnh không hề nao núng trước cơn thịnh nộ của Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hắn. Giọng nói của nàng lạnh lùng, dứt khoát, vang vọng rõ ràng giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, mỗi lời nói đều như một mũi băng xuyên thẳng vào tâm can Thiên Diệu.
"Thiên Diệu Tôn Giả, con đường của ngươi không phải là chân lý." Nàng nói, từng lời như được khắc sâu vào không khí, "Huyền Vực không cần một vị thần mù quáng. Con đường mà ngươi theo đuổi, sự thăng hoa mà ngươi khao khát, chỉ là sự biến chất, sự hủy diệt. Ngươi đã chà đạp lên ý chí tồn tại của vạn vật, ép buộc chúng phải đi theo một lối mòn độc đoán, một lối mòn không còn có chỗ cho sự cân bằng bản chất."
Nàng hơi nghiêng đầu, ánh mắt quét qua Tần Mặc đang nằm dưới đất, rồi lại hướng về Thiên Diệu Tôn Giả, tuyên bố một cách mạnh mẽ, không chút do dự. "Ta không phản bội ai, ta chỉ chọn con đường đúng đắn. Con đường của sự sống, của sự cân bằng. Con đường mà Tần Mặc đã chỉ ra. Tần Mặc, ta đứng về phía ngươi!"
Dứt lời, Mộ Dung Tĩnh tung ra một đòn công pháp băng mạnh mẽ, luồng linh khí thanh khiết cuồn cuộn như một cơn bão tuyết, trực tiếp đẩy lùi Thiên Diệu Tôn Giả một khoảng ngắn. Dù chỉ là một khoảnh khắc, nhưng điều đó đủ để thể hiện sức mạnh và sự quyết liệt của nàng. Sau đó, nàng nhanh chóng tiến đến bên Tần Mặc. Nàng dùng một tay đỡ lấy thân thể yếu ớt của hắn, ánh mắt quét qua chiến trường đầy kiên quyết, như một nữ thần băng tuyết đang bảo vệ sự sống mong manh. Sự xuất hiện của nàng, không chỉ là một hành động cứu viện, mà còn là một tuyên ngôn, một lời thách thức trực diện, xé toạc bức màn che phủ sự độc đoán của Thiên Diệu Tôn Giả.
***
Toàn bộ chiến trường, từ những Hắc Thiết Vệ kiên cố nhất của Thiên Diệu Tôn Giả cho đến những binh lính liên minh của Tần Mặc đang hấp hối, đều đứng chết trân. Cảnh tượng Mộ Dung Tĩnh xuất hiện, chặn đứng đòn chí mạng của Thiên Diệu Tôn Giả và công khai tuyên bố đối đầu với hắn, đã vượt quá mọi sự tưởng tượng của họ. Những Hắc Thiết Vệ mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, vốn luôn tuân thủ mệnh lệnh một cách máy móc, giờ đây cũng hiện rõ sự hoang mang trong từng động tác. Một số lính vô thức buông vũ khí nặng nề đang cầm trên tay, tạo ra những tiếng loảng xoảng khô khốc giữa không gian im lặng đến rợn người. Ánh mắt của họ, dù bị che khuất bởi giáp trụ, cũng có thể cảm nhận được sự sợ hãi và bối rối tột độ. Niềm tin sắt đá vào Thiên Diệu Tôn Giả, vào con đường thăng tiên độc đoán, đang bị lung lay dữ dội.
Phía liên minh của Tần Mặc, những người vừa trải qua cơn tuyệt vọng tột cùng, cũng bàng hoàng không kém. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sắc sảo, giờ đây mở to, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Nàng đang quỳ gối bên cạnh một chiến hữu bị thương, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm cổ tinh xảo, nhưng mọi động tác đều dừng lại. Nàng thì thầm với Lục Vô Trần, giọng điệu đầy kinh ngạc, có chút run rẩy nhưng cũng ẩn chứa niềm hy vọng le lói.
"Mộ Dung Tĩnh... nàng ấy... thật sự đã làm vậy!" Tô Lam nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi thân ảnh Mộ Dung Tĩnh đang đứng kiên định. "Nàng ấy... đã chọn!"
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, gầy gò và mái tóc đã điểm bạc, cũng gật đầu chậm rãi. Đôi mắt sâu trũng của y chứa đựng sự phức tạp, giữa kinh ngạc và một chút nhẹ nhõm. Y từng hoài nghi về mọi thứ, về ý nghĩa của cuộc đời và sự thăng hoa vô nghĩa mà các tu sĩ theo đuổi. Giờ đây, một tia sáng bất ngờ xuất hiện, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi trong tâm trí y.
"Đây là một canh bạc lớn, Tô Lam," Lục Vô Trần đáp, giọng nói trầm và yếu ớt hơn bình thường, "nhưng chúng ta đã thắng một ván rồi. Một ván bài định mệnh, và Mộ Dung Tĩnh đã đặt cược tất cả." Y thở dài một tiếng, không còn là sự mệt mỏi mà là một sự giải tỏa, "Dù không biết sau này sẽ ra sao, nhưng ít nhất, một trong những người mạnh mẽ nhất của phe địch đã nhìn thấy chân lý. Điều đó... đã là một chiến thắng vĩ đại."
Những lời thì thầm của họ, cùng với tiếng xì xào kinh ngạc từ những binh lính khác, đã phá vỡ sự im lặng ban đầu, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến tột độ. Từ tuyệt vọng, một tia hy vọng mong manh đã nhen nhóm trong lòng quân liên minh, nhưng sự căng thẳng vẫn không hề giảm bớt. Họ hiểu rằng, sự kiện này sẽ không khiến cuộc chiến kết thúc, mà chỉ là một bước ngoặt, một sự khởi đầu cho một cuộc chiến khốc liệt hơn nhiều.
Thiên Diệu Tôn Giả trên cao, sau giây phút bàng hoàng, đã lấy lại được vẻ uy nghiêm. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, pháp lực cuồn cuộn trong thân thể hắn càng thêm mãnh liệt, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Thế nhưng, hắn không lập tức tấn công Mộ Dung Tĩnh. Thay vào đó, ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh của hắn quét qua toàn bộ chiến trường, dừng lại ở từng gương mặt Hắc Thiết Vệ đang dao động, từng chiến sĩ liên minh đang ngẩng đầu nhìn lên. Đó là một ánh mắt ghi nhớ, một lời cảnh báo không lời về sự trả đũa tàn khốc sẽ đến. Vẻ mặt hắn vặn vẹo vì phẫn nộ, nhưng cũng đầy tính toán. Hắn hiểu rằng, sự kiện này đã không còn là một cuộc chiến cá nhân hay một trận đấu đơn thuần, mà là một sự chia rẽ không thể vãn hồi, một cuộc đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, nơi số phận của Huyền Vực sẽ nằm trong tay hai phe đối lập.
Tần Mặc, nằm trong vòng tay đỡ của Mộ Dung Tĩnh, dù trọng thương, nhưng vẫn cảm nhận được tất cả. Hắn cảm nhận được sự lạnh buốt của băng tuyết từ Mộ Dung Tĩnh, sự trong lành của linh khí nàng, và cả sự kiên định, quyết đoán trong từng nhịp đập trái tim nàng. Từ bờ vực của cái chết, hắn được kéo về với sự sống, và điều đó không chỉ mang lại sự nhẹ nhõm, mà còn là một cảm xúc phức tạp, một sự hy vọng mới mẻ về con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi. Mộ Dung Tĩnh, từ một đối thủ kiêu ngạo, một kẻ trung thành với Thăng Tiên Đạo cực đoan, đã trở thành một đồng minh bất ngờ. Quyết định của nàng không chỉ cứu mạng hắn, mà còn tạo ra một bước ngoặt không thể đảo ngược, một lời tuyên bố hùng hồn rằng ngay cả những kẻ mạnh mẽ nhất cũng có thể thay đổi, cũng có thể chọn con đường của sự cân bằng bản chất. Mối quan hệ giữa họ, từ nay, chắc chắn sẽ phát triển theo một hướng mới, sâu sắc và quan trọng hơn bao giờ hết.
Dưới ánh hoàng hôn dần tắt, bóng dáng Mộ Dung Tĩnh đứng sừng sững bên cạnh Tần Mặc, đối diện với Thiên Diệu Tôn Giả đang cuồng nộ trên cao. Bức tường băng xanh lam vẫn lấp lánh như một biểu tượng của sự kiên cường và niềm tin mới. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.