Vạn vật không lên tiên - Chương 991: Băng Phượng Tàn Vũ: Chấn Động Chiến Trường
Dưới ánh hoàng hôn dần tắt, bóng dáng Mộ Dung Tĩnh đứng sừng sững bên cạnh Tần Mặc, đối diện với Thiên Diệu Tôn Giả đang cuồng nộ trên cao. Bức tường băng xanh lam vẫn lấp lánh như một biểu tượng của sự kiên cường và niềm tin mới. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu.
Lời tuyên bố của Mộ Dung Tĩnh, không chỉ là một thách thức đối với Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là một làn sóng băng giá dữ dội quét qua toàn bộ chiến trường. Ngay khi nàng dứt lời, không gian xung quanh chợt trở nên nặng nề, không khí đột ngột chuyển lạnh đến thấu xương. Từ lòng bàn tay nàng, những luồng băng khí thuần khiết, sắc bén như hàng vạn mũi tên băng, bỗng bùng nổ, không ngừng lan tỏa. Chúng không chỉ đơn thuần là pháp thuật, mà là sự hiện thân của ý chí kiên định, của sự đoạn tuyệt không chút hối hận.
Tiếng băng nứt vỡ rắc rắc vang vọng khắp nơi, không phải là âm thanh của sự phá hủy vô tri, mà là khúc nhạc bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Mặt đất, chỉ trong tích tắc, bị một lớp băng dày đặc bao phủ, đóng băng cả những vũng máu còn vương vãi, những mảnh vỡ từ trận chiến khốc liệt. Mùi máu tanh và khói thuốc súng, thứ đã ám ảnh không khí từ đầu trận chiến, dần bị xua tan, thay thế bằng mùi băng tuyết tinh khiết, sắc lạnh đến buốt óc, xen lẫn một chút hương ozone từ năng lượng băng hàn bốc lên. Gió lạnh buốt rít lên từng hồi, mang theo những tinh thể băng nhỏ li ti, găm vào da thịt như hàng ngàn kim châm. Khung cảnh hùng tráng của một chiến trường đã hóa thành một vùng băng nguyên chết chóc, chỉ trong khoảnh khắc.
Quân Thiên Diệu, vốn đang ở thế thượng phong, giờ đây hoàn toàn rơi vào hỗn loạn. Các Hắc Thiết Vệ, với giáp sắt đen toàn thân che kín mặt, vốn nổi tiếng với sự kỷ luật và vô cảm, giờ đây lại là những kẻ đầu tiên cảm nhận được sự kinh hoàng tột độ. Lớp giáp dày cộm của họ trở thành gánh nặng, khi những hạt băng li ti bám vào, nhanh chóng kết thành một lớp vỏ cứng, cản trở mọi cử động. Tiếng chân đạp thình thịch, tiếng vũ khí va chạm hỗn loạn, và tiếng la hét hoảng loạn của binh lính hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự tan rã. Một số binh sĩ, không kịp phản ứng, bị băng giá bao trùm, biến thành những bức tượng băng đáng sợ, ánh mắt kinh hoàng vẫn còn đọng lại sau lớp băng trong suốt. Thú Cưỡi Của Tu Sĩ, những con mãnh thú khổng lồ với sức mạnh ghê gớm, cũng không tránh khỏi số phận. Chúng gầm lên những tiếng kêu thảm thiết, cố gắng giãy giụa, nhưng tứ chi dần cứng đờ, cơ thể bị đông cứng từng chút một. Không phải là đòn tấn công hủy diệt, mà là sự phong tỏa tàn khốc, đẩy chúng vào trạng thái bất lực hoàn toàn.
Trên cao, Thiên Diệu Ảnh, người tướng lĩnh phe Thiên Diệu với vẻ mặt vô cảm và khí chất áp bức, giờ đây không còn giữ được sự bình tĩnh thường ngày. Y vẫn giữ dáng vẻ một cái bóng mờ ảo, nhưng đôi mắt hằn lên vẻ bối rối tột đ��. Y từng chứng kiến vô số trận chiến, từng lãnh đạo hàng vạn quân, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào hỗn loạn đến vậy. Sự phản bội của Mộ Dung Tĩnh đã nằm ngoài mọi tính toán. Y cố gắng điều động, đưa ra những mệnh lệnh lớn tiếng, nhưng giọng nói của y bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít và tiếng la hét.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?! Băng khí này... không thể ngăn cản!" một tướng lĩnh Thiên Diệu khác, với gương mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt dưới chiếc mũ sắt, gào lên, cố gắng dùng linh lực chống đỡ nhưng vô vọng. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị bào mòn, bị đông cứng bởi luồng băng khí tinh khiết đến mức đáng sợ.
"Rút lui! Nhanh chóng rút lui!" Cuối cùng, Thiên Diệu Ảnh buộc phải ra lệnh, giọng nói vang vọng nhưng đầy vẻ miễn cưỡng và một chút run rẩy khó nhận thấy. Đây là một sự sỉ nhục, một thất bại toàn diện về tinh thần và chiến thuật. Y hiểu rằng, nếu tiếp tục cố chấp, toàn bộ quân đội Thiên Diệu sẽ bị hủy diệt bởi chính sức mạnh của Huyền Băng Cung, sức mạnh mà y từng tin rằng đã hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của Thiên Diệu Tôn Giả. Lệnh rút lui được truyền đi một cách vội vã, không còn sự uy nghiêm của một vị tướng lĩnh, mà chỉ là tiếng kêu cứu từ một kẻ đang chìm đắm trong sự bàng hoàng. Hàng ngũ quân Thiên Diệu tan rã nhanh chóng, binh lính chen chúc nhau tìm đường thoát khỏi vùng băng giá chết chóc, không còn giữ chút nào kỷ luật hay ý chí chiến đấu. Mộ Dung Tĩnh, với mái tóc đen mượt được buộc cao, khí chất cao ngạo vẫn vẹn nguyên dù đang dốc toàn lực, không ngừng tung ra các đòn pháp thuật băng tuyết. Nàng không chủ đích giết chóc, mà là để phong tỏa, để đẩy lùi, để tạo ra một khoảng trống an toàn cho Tần Mặc và liên minh. Mỗi cử động của nàng đều mang theo một vẻ đẹp lạnh lùng, dứt khoát, như một vũ điệu của băng phượng giữa cơn bão tuyết. Đôi mắt nàng, tựa băng ngọc, quét qua chiến trường, không một chút dao động hay hối hận. Lựa chọn của nàng đã được đưa ra, và nàng sẽ kiên định với nó.
***
Trong vùng băng khí trắng xóa do Mộ Dung Tĩnh tạo ra, không khí trở n��n trong lành và mát lạnh lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và tuyệt vọng đang diễn ra bên ngoài. Một bức tường băng dày đặc, lấp lánh ánh xanh lam nhạt, vươn cao, chặn đứng mọi tiếng la hét, mọi tiếng vũ khí va chạm. Mùi máu tanh và khói thuốc súng dường như bị thanh tẩy hoàn toàn, chỉ còn lại mùi băng tuyết tinh khiết và một chút hương thảo mộc dịu nhẹ từ linh dược đang được âm thầm vận chuyển đến. Không gian yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít bên ngoài lớp băng, và tiếng thở dốc nhẹ nhàng của Mộ Dung Tĩnh.
Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo, giờ đây có chút mệt mỏi, nhưng đôi mắt băng ngọc của nàng vẫn kiên định, không hề dao động. Mái tóc đen mượt của nàng, dù đã trải qua trận chiến khốc liệt, vẫn được buộc cao gọn gàng, tôn lên khí chất của một nữ vương băng giá. Nàng đứng vững chãi, một tay đỡ lấy Tần Mặc đang bất động, tay kia vẫn duy trì vòng băng khí bảo vệ, như một pho tượng tạc từ băng tuyết, sừng sững giữa biển lửa chiến tranh. Nàng thở dốc từng h���i, hơi thở tạo thành những làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh lẽo, cho thấy nàng đã dốc cạn sức lực nhưng không hề nao núng. Ánh mắt nàng quét qua chiến trường đang hỗn loạn, như đang khắc ghi từng chi tiết vào tâm trí, từng bước chân của kẻ địch rút lui, từng ngọn cờ Thiên Diệu đang rũ xuống. Đó là cái nhìn của một kẻ đã đưa ra lựa chọn và chấp nhận mọi hậu quả.
Tần Mặc, nằm trong vòng tay Mộ Dung Tĩnh, dần tỉnh táo. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, giờ đây lại yếu ớt đến đáng thương. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, vốn luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, giờ đây lại mang vẻ ngỡ ngàng. Hắn cảm nhận được sự lạnh buốt của băng tuyết từ Mộ Dung Tĩnh, nhưng bên trong cái lạnh ấy lại có một luồng hơi ấm lạ thường và sức sống đang tràn vào cơ thể hắn từ bàn tay nàng. Đó không phải là linh lực trị thương thông thường, mà là một loại năng lượng băng hàn thuần khiết, nhẹ nhàng ổn định linh mạch đang hỗn loạn của hắn, xoa dịu những cơn đau nhức nhối. Hắn có thể cảm nhận được từng thớ thịt, từng kinh mạch đang được xoa dịu, được bao bọc bởi một lớp màng bảo vệ vô hình, chống lại sự bào mòn của tàn dư pháp lực Thiên Diệu Tôn Giả.
Hắn ngước nhìn nàng, đôi mắt pha lẫn sự ngạc nhiên và một chút bối rối. Trong tâm trí Tần Mặc, Mộ Dung Tĩnh luôn là một đối thủ kiêu ngạo, một biểu tượng của con đường Thăng Tiên cực đoan. Giờ đây, nàng lại là người cứu mạng hắn, người bảo vệ hắn. Sự thay đổi này quá lớn, quá đột ngột, khiến hắn không khỏi đặt câu hỏi. Hắn cố gắng cựa quậy, nhưng cơ thể vẫn còn yếu ớt, chỉ có thể thì thầm, giọng nói khàn đặc.
"Nàng... tại sao...?" Tần Mặc cố gắng hiểu động cơ của nàng, không chỉ là hành động cứu mạng, mà là cả quyết định công khai đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả. Ý chí tồn tại của hắn, vốn luôn nhạy bén với khát khao sâu thẳm nhất của vạn vật, cảm nhận được một sự giằng xé dữ dội trong nàng trước đó, và giờ là một sự kiên định mới, một quyết tâm không thể lay chuyển.
Mộ Dung Tĩnh cúi xuống, đôi mắt băng ngọc nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu những điều đã qua và những điều sắp tới. Nàng thở ra một hơi dài, nặng nhọc, nhưng giọng nói lại mang một vẻ kiên quyết không gì có thể lay chuyển. "Ngươi... không sao chứ? Đừng cử động vội, để ta chữa trị." Nàng thì thầm, nhưng mỗi từ đều chứa đựng một trọng lượng nhất định. Bàn tay nàng truyền thêm linh lực băng hàn vào Tần Mặc, không phải để trị thương trực tiếp mà để ổn định linh mạch và giảm đau. Nàng biết, vết thương của Tần Mặc không chỉ là vết thương thể xác, mà còn là sự kiệt quệ về tinh thần và linh lực sau khi chống đỡ đòn tấn công hủy diệt của Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng cần thời gian để hồi phục, và nàng sẽ bảo vệ hắn bằng mọi giá.
"Đây là lựa chọn của ta. Ngươi đã nói đúng, Thiên Diệu đã sai lầm quá lớn." Nàng tiếp tục, giọng nói trầm lắng nhưng dứt khoát, như một lời tuyên thệ với chính bản thân mình, và với cả thế giới đang lắng nghe. "Con đường Thăng Tiên mà hắn theo đuổi... không phải là sự thăng hoa, mà là sự hủy diệt bản chất, là sự bóp méo ý chí tồn tại của vạn vật. Ta... không thể tiếp tục đi theo con đường đó nữa." Lời nói của nàng là sự xác nhận lập trường, một lời đoạn tuyệt với quá khứ, với niềm tin mà nàng đã giữ vững suốt hàng thế kỷ. Mộ Dung Tĩnh, người từng đại diện cho sự kiêu hãnh của Huyền Băng Cung, cho lòng trung thành tuyệt đối với Thăng Tiên Đạo, giờ đây đã tự mình phá vỡ những xiềng xích vô hình đó.
Tần Mặc nằm yên, cố gắng hấp thu linh khí và đánh giá tình hình. Hắn cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Mộ Dung Tĩnh, sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định trong tâm hồn nàng. Đôi mắt hắn dần lấy lại sự sắc bén, không còn vẻ bối rối ban đầu. Hắn biết, quyết định của Mộ Dung Tĩnh không chỉ là một hành động bộc phát, mà là kết quả của một quá trình đấu tranh nội tâm dữ dội. Nàng đã nhìn thấy sự thật, đã chấp nhận sự thật, và đã chọn đứng về phía chân lý, dù phải đối mặt với s�� phẫn nộ của kẻ mạnh nhất.
Trong khoảnh khắc đó, một sự kết nối vô hình được thiết lập giữa Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh. Không phải là tình cảm lứa đôi, mà là sự thấu hiểu sâu sắc giữa hai linh hồn đã cùng trải qua bờ vực của sự hủy diệt, và cùng tìm thấy một con đường mới. Hắn cảm nhận được gánh nặng mới đè lên vai mình, gánh nặng của một niềm hy vọng vừa được trao, một trách nhiệm lớn lao hơn bao giờ hết. Mộ Dung Tĩnh đã đặt cược tất cả vào hắn, vào con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi. Sự tin tưởng này, dù thầm lặng, lại mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cố gắng tập trung vào việc hồi phục. Hắn biết, thời gian không còn nhiều. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua sự phản bội này. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu, và hắn cần phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết để dẫn dắt con đường này, để không phụ lòng tin của Mộ Dung Tĩnh, và của tất cả vạn vật đã chọn tin tưởng vào hắn. Hắn cảm nhận được ý chí tồn t���i của chính mình, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải vì khát khao thăng tiên, mà vì khát khao bảo vệ, khát khao cân bằng, khát khao được là chính mình, và cho vạn vật quyền được là chính nó.
***
Cách chiến trường một khoảng an toàn, nơi đây từng là điểm cao nhất để Thiên Diệu Tôn Giả quan sát và chỉ huy. Giờ đây, bầu không khí như muốn nổ tung bởi sự phẫn nộ tột độ của hắn. Hắn vẫn giữ dáng người thanh lịch, cao ráo, khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng. Nhưng ánh mắt xanh thẳm của hắn, vốn đã sắc lạnh và đầy sự tính toán, giờ đây lại bùng cháy với ngọn lửa căm hờn, cuồng nộ và không thể tin được. Toàn thân hắn tỏa ra hắc khí và linh lực cuồng bạo, không gian xung quanh vặn vẹo như sắp tan vỡ. Mùi khét của pháp thuật thất bại và một luồng khí tức áp lực nặng nề bao trùm lấy không gian, khiến cả những tảng đá cứng rắn nhất cũng phải rạn nứt. Thỉnh thoảng, những tia sấm sét yếu ớt nổ vang trên bầu trời u ám, như phản ánh cơn thịnh nộ đang sôi sục trong t��m trí hắn. Tiếng gầm gừ giận dữ của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, không phải là âm thanh của con người, mà là tiếng gầm của một vị thần đang bị xúc phạm, bị phản bội, khiến không gian rung chuyển.
Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó, bất động, nhưng khí tức áp bức từ hắn lại mạnh mẽ đến mức khiến những tu sĩ cấp thấp gần đó phải quỳ gối, nôn ra máu. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng dáng Mộ Dung Tĩnh giữa chiến trường, bóng dáng nhỏ bé nhưng lại kiên cường đến mức khiến hắn phải kinh ngạc. Sự phản bội của Mộ Dung Tĩnh, người mà hắn đã bồi dưỡng, đặt nhiều kỳ vọng, giờ đây lại công khai chống đối hắn, lại bảo vệ kẻ thù của hắn, là một đòn giáng chí mạng vào lòng tự tôn, vào quyền uy tuyệt đối của hắn. Nó không chỉ là một thất bại quân sự, mà còn là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Niềm tin vào con đường Thăng Tiên vĩ đại mà hắn đã xây dựng suốt hàng ngàn năm, niềm tin mà Mộ Dung Tĩnh từng là một trong những trụ cột kiên cố nhất, giờ đây đang bị lung lay dữ dội.
"Mộ Dung Tĩnh! Ngươi dám! Ngươi dám phản bội ta, phản bội con đường Thăng Tiên vĩ đại! Ngươi sẽ phải trả giá! Tất cả các ngươi sẽ phải trả giá đắt!" Thiên Diệu Tôn Giả gằn giọng, từng lời nói như những lưỡi dao băng sắc nhọn, mang theo uy áp cực điểm, vang vọng khắp chiến trường, xuyên thấu cả lớp băng của Mộ Dung Tĩnh. Giọng nói trầm ấm của hắn, giờ đây lại biến thành một tiếng gầm gừ đầy thù hận, mỗi từ đều như một lời nguyền rủa, một lời thề báo thù tàn khốc. Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Một kẻ mạnh mẽ như Mộ Dung Tĩnh, một thiên tài hiếm có của Huyền Băng Cung, lại có thể buông bỏ tất cả vì một thứ gọi là "cân bằng bản chất", vì một kẻ phàm nhân không linh căn như Tần Mặc. Điều đó là một sự sỉ nhục đối với lý tưởng Thăng Tiên, một sự thách thức đối với quyền năng của chính hắn.
Sự phản bội của Mộ Dung Tĩnh, cùng với thất bại quân sự đột ngột của quân đội Thiên Diệu, đã đẩy hắn đến giới hạn của sự kiềm chế. Hắn vung tay mạnh mẽ, một luồng pháp lực cuồng bạo không kiểm soát được bùng nổ, phá nát một tảng đá khổng lồ gần đó thành vô số mảnh vụn, bụi đá bay mù mịt. Đó là sự trút giận của một vị thần bị xúc phạm. Tuy nhiên, sau giây phút bộc phát đó, ánh mắt xanh thẳm của hắn dần chuyển từ sự phẫn nộ tột độ sang một sự tính toán lạnh lùng đến rợn người. Hắn hiểu rằng, đây không phải là lúc để bộc lộ hết cảm xúc. Sự kiện này đã không còn là một cuộc chiến cá nhân hay một trận đấu đơn thuần, mà là một sự chia rẽ không thể vãn hồi, một cuộc đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, nơi số phận của Huyền Vực sẽ nằm trong tay hai phe đối lập. Và hắn, Thiên Diệu Tôn Giả, không thể thua.
Hắn hít thở sâu, nén lại ngọn lửa cuồng nộ đang thiêu đốt trong lòng. Hắn quét ánh mắt qua Thiên Diệu Ảnh, người đang loay hoay cố gắng tập hợp lại đội quân đang tan rã. Một mệnh lệnh lạnh lùng được truyền đi qua thần niệm, trực tiếp và không thể nghi ngờ. "Thiên Diệu Ảnh, rút lui. Tập hợp lại quân đội. Không để mất thêm binh lực vô ích. Lệnh cho tất cả rút về Thiên Diệu Thánh Địa. Ta cần phải... suy tính lại." Giọng nói của hắn vẫn mang theo uy áp, nhưng đã pha lẫn một sự lạnh lẽo đáng sợ hơn cả sự giận dữ ban đầu. Hắn hiểu rằng, sự việc này sẽ không thể giải quyết bằng một trận chiến đơn thuần. Hắn cần một kế hoạch mới, tàn khốc hơn, để trả thù Mộ Dung Tĩnh, để xóa sổ Tần Mặc, và để khẳng định lại quyền uy tuyệt đối của Thăng Tiên Đạo. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng tàn độc, như một lời hứa hẹn về một cơn bão tố còn khủng khiếp hơn đang chờ đợi tất cả.
***
Trong khi chiến trường phía trước vẫn còn tiếng va chạm yếu ớt và tiếng rút lui hỗn loạn của quân Thiên Diệu, phía sau phòng tuyến của liên minh Tần Mặc lại tràn ngập một sự nhẹ nhõm và phấn khích chưa từng có. Không khí trở nên dễ thở hơn, mùi đất ẩm và cỏ dại xen lẫn mùi thuốc chữa thương, xua đi phần nào sự căng thẳng và nỗi sợ hãi kéo dài. Tiếng reo hò nhỏ, tiếng bàn tán xì xào của quân lính, và tiếng thở phào nhẹ nhõm của các tướng lĩnh vang lên, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống sót và hy vọng. Ánh nắng chi��u đã yếu ớt, nhưng bầu trời đã quang mây tạnh, không khí lạnh nhưng trong lành, như một điềm báo cho một khởi đầu mới.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, giờ đây rạng rỡ hẳn lên. Nàng đứng cạnh Lục Vô Trần, đôi mắt không rời khỏi bóng dáng Mộ Dung Tĩnh đang sừng sững bảo vệ Tần Mặc. Sự kinh ngạc ban đầu đã nhường chỗ cho niềm vui sướng và sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng vẫn mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, thanh kiếm cổ bên hông vẫn không rời, nhưng vẻ mặt nàng đã không còn sự nghiêm nghị, lạnh lùng thường thấy. Thay vào đó là một nụ cười nhẹ, như trút được gánh nặng nghìn cân. Nàng biết rằng sự kiện này sẽ thay đổi mọi thứ, không chỉ cho liên minh của họ, mà cho cả vận mệnh của Huyền Vực. Liên minh của họ đã giành được một chiến thắng quan trọng, không chỉ về quân sự, mà còn về tinh thần, về một bước ngoặt trong tư tưởng.
"Nàng ấy... cuối cùng đã chọn." Tô Lam thì thầm, ánh mắt rạng rỡ nhìn Lục Vô Trần. Giọng điệu của nàng không còn ch��t run rẩy nào, thay vào đó là sự chắc chắn, sự thán phục. Nàng đã từng chứng kiến Mộ Dung Tĩnh với vẻ kiêu ngạo, đầy tự tin vào con đường Thăng Tiên, nhưng giờ đây, nàng lại chứng kiến một Mộ Dung Tĩnh khác, một Mộ Dung Tĩnh dám từ bỏ tất cả để đi theo tiếng gọi của lương tri, của sự thật.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, gầy gò và mái tóc đã điểm bạc, cũng gật đầu chậm rãi. Đôi mắt sâu trũng của y, vốn chứa đựng sự chán nản và hoài nghi về cuộc đời, giờ đây lại ánh lên một tia hy vọng hiếm có. Y thở ra một hơi dài, không còn là sự mệt mỏi mà là một sự giải tỏa, một sự chấp nhận. "Một bước ngoặt không ai ngờ tới, Tô Lam. Một ván bài định mệnh, và Mộ Dung Tĩnh đã đặt cược tất cả. Nhưng cái giá phải trả... sẽ không hề nhỏ." Giọng nói trầm và yếu ớt của y vẫn mang theo sự thận trọng, nhưng đã pha lẫn một chút lạc quan. Y hiểu rõ bản chất của Thiên Diệu Tôn Giả, sự tàn độc và thù hận của hắn khi bị phản bội. Cuộc chiến này sẽ không kết thúc dễ dàng, mà sẽ trở nên khốc liệt hơn gấp bội. Sự can thiệp của Mộ Dung Tĩnh, dù là một chiến thắng vĩ đại, cũng sẽ châm ngòi cho một cơn bão tố khủng khiếp hơn.
Tô Lam gật đầu, hiểu được ẩn ý trong lời Lục Vô Trần. Nàng nhìn về phía Mộ Dung Tĩnh và Tần Mặc, một cảm giác sâu sắc trỗi dậy trong lòng. Mối quan hệ giữa Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh, từ nay, chắc chắn sẽ phát triển theo một hướng mới, sâu sắc và phức tạp hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là mối quan hệ đồng minh, mà là sự tin tưởng, sự thấu hiểu giữa hai linh hồn đã cùng gánh vác một sứ mệnh cao cả. Sự cứu viện kịp thời của Mộ Dung Tĩnh đã giúp Tần Mặc có thời gian hồi phục và củng cố liên minh, chuẩn bị cho những trận chiến lớn hơn sắp tới.
"Chúng ta cần nhanh chóng tổ chức lại phòng tuyến, củng cố binh lực," Tô Lam nói, giọng nói trở nên dứt khoát và đầy tính chiến thuật. "Sự rút lui của Thiên Diệu Tôn Giả chỉ là tạm thời. Hắn sẽ không buông tha. Chúng ta cần chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn hơn, tàn bạo hơn." Nàng nhanh chóng truyền lệnh cho các tướng lĩnh khác, cử người đến hỗ trợ Mộ Dung Tĩnh và Tần Mặc. Đan Dược Vô Tính, loại đan dược quý giá từ Vô Tính Thành, được mang đến để giúp Tần Mặc hồi phục nhanh chóng.
Lục Vô Trần nhìn theo bóng dáng Tô Lam đang bận rộn điều động, rồi lại nhìn về phía Mộ Dung Tĩnh. Y biết, việc Mộ Dung Tĩnh công khai đứng về phía Tần Mặc sẽ khiến các thế lực trung lập khác phải đưa ra lựa chọn khó khăn, đẩy nhanh quá trình chia phe phái trong Huyền Vực. Đại chiến toàn diện đã không thể tránh khỏi. Số phận của Huyền Vực, giờ đây, không còn nằm trong tay một kẻ độc đoán như Thiên Diệu Tôn Giả, mà nằm trong sự lựa chọn của vạn vật, trong con đường cân bằng mà Tần Mặc đang theo đuổi. Tuy nhiên, Tần Mặc sẽ cần tìm kiếm những phương pháp hồi phục hoặc sức mạnh mới để đối phó với những thử thách lớn hơn sắp tới. Gánh nặng trên vai hắn sẽ càng thêm chồng chất, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc nữa. Một tia sáng hy vọng, dù mong manh, đã thắp lên trong biển đêm vô tận của Huyền Vực.
Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu. Và sự can thiệp của Mộ Dung Tĩnh đã trở thành ngọn gió đầu tiên, báo hiệu một cơn bão tố long trời lở đất sắp quét qua toàn bộ Huyền Vực.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.