Vạn vật không lên tiên - Chương 992: Liên Minh Bất Khuất: Chân Lý Phơi Bày
Sương giá vẫn bao phủ Thị Trấn Biên Thùy, nhuộm trắng những mái nhà gỗ, những bức tường đá xám xịt và cả những quán rượu đóng cửa im lìm. Bình minh vừa ló dạng, mang theo thứ ánh sáng nhợt nhạt, yếu ớt, chẳng đủ xua đi cái lạnh buốt xương hay lớp sương mù dày đặc còn vương vấn từ đêm trường huyết chiến. Gió rít từng hồi, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi máu tanh nồng đặc trưng của chiến trường, quyện lẫn với mùi đất ẩm, mùi gỗ cháy dở và một chút hương nồng của đan dược. Tiếng chó sủa vọng lại từ xa, nghe như những âm thanh lạc lõng giữa khung cảnh bán hoang dã, mộc mạc nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm và căng thẳng tột cùng này.
Giữa hoang tàn, một phòng tuyến băng giá kiên cố đã sừng sững dựng lên, tựa như một bức thành trì vô hình mà uy nghi, do Mộ Dung Tĩnh thiết lập. Nàng đứng đó, dáng người thanh thoát mà khí thế bức ng��ời, trường kiếm băng tinh lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của ban mai. Đôi mắt nàng sắc như dao, quét qua từng ngóc ngách chiến trường, dò xét từng cử động nhỏ nhất của quân địch. Nàng vẫn mặc y phục tông môn sang trọng, màu xanh lam nhạt, nhưng giờ đây nó đã vương chút bụi bặm và vết tích của đêm giao tranh. Không còn vẻ kiêu ngạo, chỉ còn lại sự tập trung cao độ và quyết tâm sắt đá.
Tần Mặc, thân hình vẫn còn yếu ớt, đang tựa lưng vào một tảng đá phủ băng, hơi thở nhẹ nhàng nhưng đều đặn. Hắn nhắm mắt, khuôn mặt thanh tú phảng phất vẻ mệt mỏi nhưng không hề mất đi sự kiên định. Những luồng "ý chí tồn tại" của vạn vật trên chiến trường không ngừng đổ về tâm trí hắn, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của nỗi đau, sợ hãi, và cả sự cưỡng ép đến tột cùng. Hắn cảm nhận được từng linh thú đang bị gông cùm bởi những cấm chế tàn độc, từng binh khí bị ép buộc phải vung lên trong vô vọng. Mặc dù bị thương nặng, năng lực đặc biệt của hắn vẫn hoạt động mạnh mẽ, cho phép hắn thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết bản chất vặn vẹo của con đường tu luyện cực đoan mà Thiên Diệu Tôn Giả đang theo đuổi. Hắn khẽ nhíu mày, những luồng "ý chí tồn tại" đau khổ ấy lướt qua tâm trí hắn như những mũi kim châm, khiến lồng ngực hắn quặn thắt.
Phía đối diện, Thiên Diệu Ảnh, một cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả, đang gào thét, cố gắng tổ chức một đợt phản công yếu ớt. Hắn ta bực tức, hoang mang khi thấy quân đội của mình hoảng loạn, không thể xuyên thủng phòng tuyến băng giá của Mộ Dung Tĩnh. "Lũ phản đồ! Không được phép lùi bước! Tiến lên!" Giọng hắn ta vang vọng, mang theo sự tức giận và tuyệt vọng. Hắc Thiết Vệ, những binh sĩ mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, cầm vũ khí nặng trịch, tuy vẫn giữ được đội hình nhưng tinh thần đã rệu rã. Ánh mắt trống rỗng của chúng không còn sự hung hãn thường thấy, chỉ còn lại sự vô cảm và chút hoang mang trước sự thay đổi đột ngột của cục diện. Tiếng vũ khí va chạm lách cách yếu ớt, không còn sự hùng tráng của những trận chiến trước.
Tô Lam và Lục Vô Trần đứng phía sau Mộ Dung Tĩnh, cùng lực lượng liên minh yểm trợ. Tô Lam, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, giờ đây ánh lên sự quyết đoán. Nàng đang nhanh chóng truyền lệnh cho các tướng lĩnh khác, cử người đến hỗ trợ. "Đan dược Vô Tính đã được phân phát! Hãy giữ vững trận địa! Đừng để chúng phá vỡ phòng tuyến!" Giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, mang theo sự tự tin. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi nhìn Mộ Dung Tĩnh, lòng thầm cảm phục sự kiên cường và dũng cảm của hai người.
Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, mái tóc điểm bạc phơ, vẫn giữ vẻ trầm tư. Y thở dài một tiếng, không còn là sự mệt mỏi mà là một sự chấp nhận, một sự cảm thán trước tình thế. "Sự quyết đoán của Mộ Dung Tĩnh đã mang lại cho chúng ta lợi thế, nhưng trận chiến này sẽ không dễ dàng." Giọng y trầm ấm, đầy suy ngẫm. Y hiểu rằng Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không từ bỏ, và những đợt phản công tiếp theo sẽ còn tàn khốc hơn.
Trong khi Mộ Dung Tĩnh vẫn vung kiếm, tạo ra những luồng băng khí sắc bén, chặn đứng và làm chậm bước tiến của Hắc Thiết Vệ, Tần Mặc chợt khẽ cựa mình. Một dòng "ý chí tồn tại" đặc biệt mạnh mẽ, xen lẫn sự đau đớn và tuyệt vọng, lướt qua tâm trí hắn. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế. Hắn khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sức nặng, chỉ đủ để Mộ Dung Tĩnh ở gần đó có thể nghe thấy. "Mộ Dung Tĩnh... cánh phải, có một điểm yếu trong đội hình kỵ binh của chúng... không phải là sức mạnh thể chất, mà là sự cưỡng ép tinh thần."
Mộ Dung Tĩnh, không chút do dự, tin tưởng tuyệt đối vào lời Tần Mặc. Nàng lập tức thay đổi quỹ đạo kiếm băng. Thay vì tung ra những đòn tấn công hủy diệt, nàng chuyển sang những chiêu thức linh hoạt, chính xác hơn. Những luồng băng khí sắc bén lao vút đi, không nhắm vào sinh mạng, mà vào những điểm yếu tinh thần mà Tần Mặc đã chỉ ra. Nàng cảm nhận được, thông qua những lời thì thầm của Tần Mặc, một sự thật kinh hoàng đang dần được phơi bày. Những Hắc Thiết Vệ và linh thú của Thiên Diệu, bề ngoài dũng mãnh, nhưng bên trong lại trống rỗng, bị điều khiển bởi một ý chí khác, không phải của chính chúng.
***
Sương mù dần tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng yếu ớt của buổi giữa sáng, vẫn lạnh lẽo nhưng đã đủ để phơi bày sự tàn khốc của chiến trường. Tiếng gió rít không còn dữ dội như bình minh, nhưng tiếng rên rỉ yếu ớt của những sinh linh bị thương, tiếng kim loại va chạm buồn bã của những mảnh giáp vỡ tan vẫn còn văng vẳng, tạo nên một bản hòa âm u buồn. Mùi máu tanh vẫn còn đó, quyện với mùi băng giá tinh khiết từ công pháp của Mộ Dung Tĩnh, tạo nên một sự tương phản đến rợn người.
Giữa lúc giao tranh ác liệt, Tần Mặc đột nhiên cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" mãnh liệt hơn cả, một tiếng kêu thảm thiết từ sâu thẳm tâm hồn của một "Linh Thú Bị Bỏ Rơi" đang rên rỉ, bị ép phải tiến lên. Con linh thú ấy nhỏ bé, yếu ớt, thân hình đầy vết thương, nhưng ánh mắt nó lại chất chứa nỗi sợ hãi tột cùng, một nỗi sợ hãi không phải vì cái chết, mà vì sự cưỡng ép phải chiến đấu trái với bản năng của chính nó. Cùng lúc ��ó, một mảnh "Thiết Giáp Tàn Phiến" trong hàng ngũ Thiên Diệu cũng rung lên, không phải vì va chạm của binh khí, mà là những ký ức kinh hoàng về sự cưỡng ép "khai linh", về việc bản chất của nó bị vặn vẹo để phục vụ cho một mục đích khác.
Tần Mặc mở mắt, đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây ánh lên nỗi đau đớn khôn tả. Hắn biết, đây chính là cơ hội để phơi bày sự thật. Hắn khẽ thì thầm, giọng nói còn yếu ớt nhưng mỗi từ đều mang theo một sức nặng không thể chối cãi. "Mộ Dung Tĩnh, mục tiêu không phải là kẻ cầm thú, mà là sự đau khổ bên trong nó... Đòn đánh vào phần giáp đó, không phải để hủy diệt, mà để giải thoát." Hắn chỉ tay về phía con Linh Thú Bị Bỏ Rơi đang gắng gượng tiến lên, rồi đến mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến đang rung lên bần bật.
Mộ Dung Tĩnh, không một chút nghi ngại, hoàn toàn tin tưởng vào Tần Mặc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ lạ từ hắn, đã thấy hắn thấu hiểu vạn vật theo một cách mà nàng chưa từng nghĩ tới. Trái tim nàng, từng kiêu hãnh và lạnh lùng, giờ đây lại dấy lên một sự băn khoăn sâu sắc. Nàng thay đổi quỹ đạo kiếm băng một lần nữa. Thay vì những nhát chém chí mạng, nàng dùng lực băng tinh khiết, nhẹ nhàng nhưng cực kỳ chính xác, đánh thẳng vào lớp giáp cưỡng ép của Linh Thú Bị Bỏ Rơi. Một tiếng kêu rên rỉ yếu ớt thoát ra từ con linh thú, nhưng không phải tiếng kêu đau đớn, mà là một tiếng thở phào nhẹ nhõm đến tận cùng. Lớp giáp cứng rắn, được tạo ra từ sự cưỡng ép "khai linh", vỡ vụn, lộ ra một cơ thể gầy gò, run rẩy. Con linh thú gục xuống, không còn bị ép buộc tấn công, ánh mắt nó như cầu xin sự thương xót. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã vơi đi sự giằng xé nội tâm.
Cùng lúc đó, Mộ Dung Tĩnh cũng tung một luồng băng khí khác vào mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến. Mảnh giáp cũ kỹ, rỉ sét ấy không hề vỡ nát, mà từ từ tan chảy, lộ ra hình ảnh một cô gái nhỏ bé, mặc áo giáp vỡ nát, khuôn mặt buồn bã, đôi mắt vô hồn. Đây chính là "vật tính" của mảnh giáp, bị ép buộc phải "thăng tiên", phải trở thành một phần của sức mạnh chiến tranh, nhưng sâu thẳm bên trong, nó vẫn chỉ là m��t cô gái nhỏ bé mang ký ức đau thương của sự cưỡng ép và nỗi buồn vô tận. Tiếng kim loại va chạm buồn bã, như tiếng thở dài của một linh hồn đã chịu đựng quá nhiều.
Cảnh tượng này khiến toàn bộ chiến trường chấn động. Không chỉ có quân Thiên Diệu, mà ngay cả các binh sĩ liên minh của Tần Mặc cũng bàng hoàng. Một số Hắc Thiết Vệ chứng kiến đồng đội mình, hoặc những linh thú mà họ từng điều khiển, đột nhiên gục ngã hoặc biến đổi theo cách kỳ lạ, không bị giết chết mà được "giải thoát" khỏi sự cưỡng ép, sự hoang mang bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ. Ý chí chiến đấu của họ lung lay. Những người lính vốn chỉ biết tuân lệnh, giờ đây lại đối mặt với một sự thật trần trụi: vạn vật mà họ đang dùng làm vũ khí, làm lá chắn, không hề tự nguyện. Chúng chỉ là nạn nhân của một cuộc khai thác tàn bạo, bị bóp méo bản chất.
Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo kia, gầm lên giận dữ. "Lũ ngu dốt! Đó là ảo ảnh! Đòn hiểm độc của kẻ phản bội! Đừng tin chúng!" Nhưng lời của hắn ta đã không còn sức nặng. Sự sợ hãi và hoang mang đã gieo mầm trong lòng binh sĩ, khiến đội hình của hắn ta bắt đầu rối loạn. Một số Hắc Thiết Vệ chậm lại, một số khác thậm chí còn lùi bước, ánh mắt dao động giữa lệnh của Thiên Diệu Ảnh và hình ảnh đau thương của những Linh Thú Bị Bỏ Rơi, Thiết Giáp Tàn Phiến vừa được "giải thoát".
Tô Lam, với đôi mắt phượng sắc sảo, đã nhận ra ý đồ của Tần Mặc. Nàng nhanh chóng ra lệnh cho quân liên minh. "Không tấn công vào những sinh linh đã gục ngã! Hãy bảo vệ chúng! Phơi bày sự thật!" Tiếng hô của nàng vang dội, mang theo sự chính nghĩa và niềm tin vào con đường của Tần Mặc. Các binh sĩ liên minh, ban đầu còn ngỡ ngàng, giờ đây cũng dần hiểu ra. Họ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng lương tri, bằng sự đồng cảm với vạn vật.
Tần Mặc, vẫn tựa vào tảng đá, cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong "ý chí tồn tại" của vạn vật trên chiến trường. Sự sợ hãi và đau đớn không biến mất hoàn toàn, nhưng đã có thêm một tia hy vọng, một sự giải thoát. Hắn biết, mỗi hành động như vậy, dù nhỏ bé, đều đang từ từ phá vỡ xiềng xích của sự cưỡng ép, và gieo mầm cho một tương lai khác cho Huyền Vực.
***
Đầu giờ chiều, ánh nắng yếu ớt đã trở nên ấm áp hơn một chút, xua đi phần lớn sương mù và cái lạnh giá ban sáng. Gió vẫn thổi nhẹ, nhưng không còn rít buốt, chỉ như một hơi thở dài của thiên nhiên sau một đêm giông bão. Tiếng vũ khí va chạm dồn dập đã hoàn toàn im bặt, chỉ còn lại tiếng bước chân nặng nề của quân Thiên Diệu khi chúng rút lui trong hỗn loạn, tiếng rên rỉ yếu ớt của những linh thú bị thương, và tiếng xì xào của những người lính liên minh đang thu dọn chiến trường. Mùi máu tanh dần nhạt đi, thay vào đó là mùi đất ẩm, mùi cỏ dại, và một chút hương thơm dịu nhẹ của thảo dược từ những người đang cứu chữa.
Đợt phản công của Thiên Diệu đã hoàn toàn thất bại. Thiên Diệu Ảnh, hình bóng mờ ảo kia, gầm lên một tiếng giận dữ và bất lực cuối cùng trước khi ra lệnh rút lui hoàn toàn. Hắn ta không thể hiểu nổi tại sao quân đội của mình lại tan rã nhanh đến vậy, tại sao những "sức mạnh" mà hắn ta dày công vun đắp lại dễ dàng bị lung lay chỉ bởi những chiêu thức "giải thoát" kỳ lạ của kẻ địch. Hắn ta để lại phía sau nhiều linh thú và pháp bảo bị "giải thoát" khỏi xiềng xích, hoặc bị hủy hoại bản chất do sự cưỡng ép tu luyện. Những hình ảnh đau lòng của Linh Thú Bị Bỏ Rơi gục ngã trong sự nhẹ nhõm, của Thiết Giáp Tàn Phiến tan chảy thành hình hài cô gái nhỏ bé buồn bã vẫn in sâu trong tâm trí những Hắc Thiết Vệ còn sót lại, gieo mầm nghi ngờ và sợ hãi.
Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh đứng giữa chiến trường tan hoang, ánh mắt họ giao nhau. Trong khoảnh khắc ấy, không cần lời nói, một sự hiểu biết sâu sắc đã được trao đổi. Tần Mặc, dù vẫn còn yếu ớt, ánh mắt hắn sáng ngời niềm tin và quyết tâm. Mộ Dung Tĩnh, vẻ mặt nàng đã không còn sự kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là sự trầm tư và có chút đau lòng. Nàng đã chứng kiến tận mắt hậu quả của con đường tu luyện cực đoan mà nàng từng mù quáng tin theo.
Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc, truyền một chút linh khí tinh khiết của mình để giúp hắn hồi phục. Lực băng mát lạnh nhưng không hề buốt giá, như một lời an ủi, một sự chấp nhận. "Hắn... họ đã làm gì với chúng?" Giọng Mộ Dung Tĩnh trầm thấp, mang theo nỗi xót xa khi nàng nhìn những linh thú đau khổ đang được các binh sĩ liên minh cứu chữa, những mảnh giáp vỡ nát mang theo ký ức bi thương. Nàng từng tin rằng "khai linh" là ban phước, là mở ra con đường thăng tiến cho vạn vật, nhưng giờ đây, nàng thấy rõ đó là sự tra tấn, sự cưỡng ép tàn bạo.
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm, nơi quân Thiên Diệu đang rút lui dần khỏi tầm mắt. "Họ ép buộc. Ép buộc mọi thứ phải trở thành thứ mà chúng không muốn. Họ lầm tưởng đó là 'Thăng Tiên', nhưng thực chất chỉ là bóp méo 'Vật tính', phá hủy 'Ý chí tồn tại' của chúng. Đó là con đường của Thiên Diệu. Và đó là thứ chúng ta phải ngăn chặn." Mỗi lời hắn nói ra đều có trọng lượng, như tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng giữa không gian.
Tô Lam tiến đến, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng ánh lên sự thấu hiểu. Nàng vẫn mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ bên hông vẫn không rời. Nàng nhìn khung cảnh trước mắt, rồi nhìn Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh, lòng dấy lên niềm hy vọng. "Chiến thắng này... không chỉ là về sức mạnh. Nó còn là về sự thật, về chân lý." Giọng nàng dứt khoát, nhưng cũng mang một chút suy tư. Nàng biết, việc phơi bày sự thật về sự vặn vẹo của tu luyện cực đoan sẽ có tác động sâu sắc hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào.
Lục Vô Trần cũng bước đến, khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây đã dịu đi phần nào. Y thở ra một hơi dài, ánh mắt sâu trũng nhìn những linh thú đang dần được xoa dịu, những mảnh giáp được thu gom cẩn thận để sau này có thể được "giải thoát" hoàn toàn. "Một chân lý đau lòng... nhưng cần phải được phơi bày." Giọng y trầm ấm, không còn sự mệt mỏi mà là một sự tĩnh tâm, một sự kiên định. Y hiểu rằng, việc Mộ Dung Tĩnh sử dụng chiến thuật "giải thoát" thay vì hủy diệt sẽ có tác động lớn đến các thế lực trung lập và những người đang dao động trong phe Thiên Diệu, gieo mầm cho sự phản kháng nội bộ.
Tần Mặc gật đầu, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Mộ Dung Tĩnh trên vai. Hắn biết, gánh nặng trên vai mình sẽ càng thêm chồng chất, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Mối quan hệ giữa Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh đã phát triển sâu sắc hơn, không chỉ là đồng minh chiến đấu mà còn là sự thấu hiểu về lý tưởng và nỗi đau của nhau. Những linh thú và pháp bảo bị "giải thoát" này sẽ trở thành những minh chứng sống động, giúp hắn truyền bá "chân lý thất lạc" rộng rãi hơn, chứng minh rằng "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Các thành viên liên minh bắt đầu thu dọn chiến trường. Họ cứu chữa những linh thú bị "giải thoát" khỏi sự cưỡng ép, giúp chúng tìm lại bản chất của mình. Họ trấn an những người dân địa phương, những người đã chứng kiến một phần của sự thật kinh hoàng. Chiến thắng này không chỉ mang lại lợi thế chiến thuật, mà còn là một chiến thắng về tư tưởng, gieo mầm hy vọng vào một con đường cân bằng bản chất. Nhưng Tần Mặc biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở nên tàn nhẫn và mất lý trí hơn sau thất bại này, đẩy mạnh các hành động cực đoan để giữ vững quyền uy. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ thực sự bắt đầu, và số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe, trong sự lựa chọn của vạn vật.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.