Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 996: Bất Mãn Nổi Dậy: Xói Mòn Quyền Uy Thiên Diệu

Thiên Diệu Tôn Giả đã ra lệnh “Thanh Tẩy Linh Hồn”. Lời nói của hắn, mang theo uy áp khủng khiếp, như tiếng sấm rền từ vực sâu, vẫn còn văng vẳng trong không gian Thiên Cung, lan xa đến tận những ngóc ngách hẻo lánh nhất của Huyền Vực, gieo rắc cả sợ hãi lẫn một loại bất an khó tả. Hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát, sự điên cuồng và cố chấp đã chiếm lấy tâm trí, đẩy hắn đến bờ vực của sự hủy diệt chính mình, và kéo theo cả thế giới này. Hành động ‘Thanh Tẩy Linh Hồn’ quy mô lớn này sẽ là một bước leo thang tàn bạo chưa từng có, nơi sinh mạng và ý chí của vạn vật bị tước đoạt một cách khủng khiếp. Huyền Vực, vốn đã chia phe phái rõ rệt, giờ đây chuẩn bị bước vào một cuộc đại chiến toàn diện, không chỉ là chiến tranh về linh lực, mà còn là cuộc chiến về ý chí, về quyền được là chính mình.

***

Trong Tháp Mật Đàm, một kiến trúc đá nhỏ nhưng vững chãi, ẩn mình giữa những vách núi cao ngất, Tần Mặc cùng Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam và Lục Vô Trần đang họp khẩn. Ngọn tháp được xây dựng từ những khối đá nguyên sơ, ít cửa sổ, kiến trúc kín đáo, nhưng lại toát lên vẻ cổ kính, chứa đựng những bí mật ngàn xưa. Khắp nơi, những trận pháp cổ xưa được khắc sâu vào từng phiến đá, bao bọc lấy không gian bên trong, khiến nơi đây trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Một mùi gỗ trầm, thoang thoảng hương trầm nhẹ từ lư hương cổ kính, lan tỏa trong không khí, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và bí mật. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, như tiếng thở dài của thời gian, đôi khi mang theo tiếng bước chân khẽ khàng của các hộ vệ bên ngoài, càng làm nổi bật sự yên tĩnh đến đáng sợ bên trong. Linh khí tại đây dồi dào, như được cô đọng lại qua hàng vạn năm, khiến tâm trí con người trở nên minh mẫn lạ thường.

Thời tiết ban ngày mát mẻ, sương mù giăng nhẹ quanh các đỉnh núi, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo vừa u buồn. Nhưng bên trong tháp, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng. Thông tin về mệnh lệnh ‘Thanh Tẩy Linh Hồn’ tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả đã đến tai họ. Tô Lam vừa hoàn thành việc truyền tin tức, sắc mặt nàng trắng bệch, đôi mắt phượng sáng ngời thường ngày giờ đây đong đầy sự bàng hoàng và phẫn nộ. Nàng là người đầu tiên biết được chi tiết về sự tàn bạo của mệnh lệnh này, và cả nàng, một kiếm khách kiên cường, cũng không thể giữ được sự bình tĩnh.

“Hắn… hắn điên rồi!” Tô Lam khẽ thốt lên, giọng nàng run rẩy. “Thanh Tẩy Linh Hồn… không chỉ là tước đoạt linh lực, mà là xóa sổ hoàn toàn ‘ý chí tồn tại’ của một sinh linh. Biến họ thành những vật thể vô tri, chỉ còn biết phục tùng mệnh lệnh. Đó là sự hủy diệt còn tàn khốc hơn cái chết.” Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, như thể muốn tìm kiếm một điểm tựa trong cơn chấn động tâm lý này.

Tần Mặc ngồi đối diện, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của h��n trầm tĩnh đến lạ, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe một điều gì đó vô hình. Hắn không nói gì, chỉ để mặc cho dòng thông tin tàn khốc kia thấm vào từng tế bào, và để cho “ý chí tồn tại” của vạn vật xung quanh truyền đến tai hắn những rung động đau khổ, những tiếng gào thét câm lặng từ xa. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những sinh linh đang bị cưỡng ép, sự rên xiết của những bản chất bị bóp méo. Cảnh tượng tàn khốc đó, dù không tận mắt chứng kiến, cũng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn.

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo thường thấy, giờ đây cũng không thể che giấu sự nghiêm nghị tột độ. Nàng đứng bên một chiếc bàn đá lớn, trải rộng bản đồ chiến lược của Huyền Vực. Ngón tay thon dài của nàng, từng lướt nhẹ trên những đường nét phức tạp của bản đồ, nay lại siết chặt. Mái tóc đen mượt được buộc cao, không chút rối loạn, nhưng ánh mắt nàng lại ánh lên sự xót xa khó che giấu. “Thiên Diệu đã hoàn toàn mất kiểm soát,” nàng trầm giọng nói, giọng nói vẫn mang vẻ uy nghiêm nhưng ẩn chứa nỗi đau. “Hắn đang tự đào mồ chôn mình. Nhưng cái giá phải trả cho sự điên cuồng đó lại là sinh linh vô tội.”

Tần Mặc khẽ mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh. “Đó là bi kịch của sự cố chấp,” hắn nói, giọng chậm rãi, trầm tĩnh, nhưng mỗi từ đều mang sức nặng. “Khi một người tin rằng mình nắm giữ chân lý tuyệt đối, và mọi thứ khác đều là sai lệch, họ sẽ không ngần ngại hủy diệt tất cả những gì không phù hợp với niềm tin đó.” Hắn đưa tay khẽ vuốt lên một phiến đá trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật chất. “Nhưng đây cũng là một cơ hội.”

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, gật đầu đồng tình. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng của y tựa vào vách đá, mái tóc đã điểm bạc búi sơ sài. Đôi mắt sâu trũng của y nhìn chằm chằm vào bản đồ, chứa đựng sự chán nản và hoài nghi về cuộc đời. “Đúng vậy, Tần Mặc nói đúng. Mệnh lệnh ���Thanh Tẩy Linh Hồn’ sẽ gây ra nỗi sợ hãi tột độ, nhưng cũng sẽ gieo rắc sự căm phẫn. Những kẻ bị ép buộc phải nhìn đồng đội, huynh đệ của mình bị tước đoạt ý chí sẽ không cam lòng. Không ai có thể chịu đựng được cảnh tượng bản chất của mình, của những người thân cận, bị hủy diệt hoàn toàn mà vẫn giữ được sự trung thành.”

Mộ Dung Tĩnh quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu. “Thông điệp ‘Minh Tâm’ của ngươi đã lay động được ‘ý chí tồn tại’ của họ. Giờ đây, hành động của Thiên Diệu Tôn Giả chính là đang dùng gáo nước lạnh tạt vào những hạt mầm nghi ngờ đó, biến chúng thành lửa căm phẫn. Hắn đang ép buộc vạn vật phải lựa chọn: hoặc là làm công cụ vô tri, hoặc là phản kháng để giữ lấy bản chất.” Nàng chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi có những tiền tuyến quan trọng của quân Thiên Diệu. “Những nơi này sẽ là điểm nóng. Các tướng lĩnh cấp thấp, những người trực tiếp chứng kiến sự tàn bạo này, sẽ là những người đầu tiên dao động. Đặc biệt là những người có liên hệ chặt chẽ với các binh lính ‘bị khai linh’ hoặc có nguồn gốc từ những thế lực bị ép buộc gia nhập.”

Tô Lam hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Chúng ta cần phải hành động nhanh. Trước khi nỗi sợ hãi bao trùm tất cả, chúng ta phải khơi dậy ngọn lửa phản kháng. Nhưng làm thế nào để thông điệp của chúng ta đến được với họ một cách hiệu quả nhất, mà không khiến họ bị Thiên Diệu Tôn Giả đàn áp mạnh hơn?”

Tần Mặc đặt tay lên bản đồ, ngón tay hắn khẽ chạm vào vùng Thị Trấn Biên Thùy, nơi mà linh lực dao động mạnh mẽ nhất trong cảm nhận của hắn, nơi những rung động đau khổ dường như cô đọng lại. “Chúng ta không cần phải làm gì nhiều hơn chính bản thân Thiên Diệu đang làm. Hắn đang tự chứng minh lời cảnh báo của chúng ta: ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.’ Hắn đang tự hủy diệt cái ‘thế giới’ mà hắn muốn tạo ra. Việc của chúng ta là bảo vệ những hạt giống ‘Minh Tâm’ đã gieo, và cho vạn vật thấy rằng có một con đường khác, một con đ��ờng cân bằng bản chất.”

Hắn ngước lên, ánh mắt kiên định. “Hãy để hắn tự phơi bày sự tàn bạo của mình. Chúng ta sẽ là ngọn hải đăng cho những linh hồn lạc lối, cho những ý chí bị bóp méo tìm về. Nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị cho một cuộc chiến toàn diện. Bởi vì, sự điên cuồng của Thiên Diệu sẽ không dừng lại cho đến khi hắn bị chặn đứng hoàn toàn.”

Lời nói của Tần Mặc không hùng hồn, nhưng lại có sức nặng của hàng ngàn năm triết lý, của sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật. Mộ Dung Tĩnh gật đầu, ánh mắt nàng giờ đây không còn chỉ là sự xót xa, mà còn là sự quyết tâm mãnh liệt. Nàng biết, cuộc chiến này không thể tránh khỏi, và Tần Mặc chính là niềm hy vọng duy nhất để Huyền Vực tìm lại được sự cân bằng đã mất.

Lục Vô Trần khẽ thở dài, nhưng trong đôi mắt trũng sâu của y, một tia lửa hy vọng đã bắt đầu le lói. “Vậy thì… hãy để thế giới này chứng kiến sự thật. Và chúng ta… sẽ đứng về phía sự thật.”

***

Trong khi đó, tại Thị Trấn Biên Thùy, một tiền tuyến hoang dã và đầy khắc nghiệt, mệnh lệnh ‘Thanh Tẩy Linh Hồn’ đang được thực thi một cách tàn nhẫn nhất. Thị trấn này được tạo nên từ những ngôi nhà gỗ thô sơ, tường đá xám xịt, với những bức tường rào bảo vệ thô sơ nhưng đầy gai góc, như một chiến lũy cuối cùng chống lại sự khắc nghiệt của thiên nhiên và những mối đe dọa từ bên ngoài. Tiếng chó sủa vang lên, hòa cùng tiếng người nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, tiếng súng săn thỉnh thoảng vang lên từ khu rừng cận kề, và tiếng rao hàng của những kẻ buôn bán vặt vãnh. Mùi gỗ mục, da thú thuộc, khói bếp từ những lò sưởi, và cả mùi mồ hôi của những chiến binh trộn lẫn trong không khí, tạo nên một bầu không khí bán hoang dã, mộc mạc, nhưng cũng đầy nguy hiểm và căng thẳng.

Thời điểm là chiều tà, ngay sau khi mệnh lệnh khủng khiếp được ban hành và thực thi. Trời mát mẻ nhưng mưa nhiều, những giọt nước ẩm ướt bám vào từng mái nhà, từng phiến đá, khiến mọi thứ trở nên ảm đạm và lạnh lẽo. Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo mang hình dáng của Thiên Diệu Tôn Giả, đứng sừng sững giữa quảng trường trung tâm thị trấn, tỏa ra khí tức áp bức lạnh lẽo. Y không có cảm xúc, chỉ là một công cụ trung thành tuyệt đối, là hiện thân cho sự tàn nhẫn vô cảm của Thiên Diệu Tôn Giả.

Xung quanh y, Đội trưởng Hắc Thiết Vệ, một kẻ lạnh lùng và tuân thủ mệnh lệnh tuyệt đối, cùng với hàng trăm binh lính Hắc Thiết khác, đang thực hiện cuộc ‘Thanh Tẩy Linh Hồn’. Những binh lính Thiên Diệu bị nghi ngờ có tư tưởng dao động, những kẻ đã buông vũ khí trong chiến dịch ‘Minh Tâm’ của Tần Mặc, bị kéo ra giữa quảng trường. Họ bị trói chặt, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi và hoang mang.

“Đây là ý chí của Tôn Giả,” Thiên Diệu Ảnh cất giọng lạnh lùng, âm thanh vang vọng khắp quảng trường, mỗi từ đều mang theo uy áp khủng khiếp của Thiên Diệu Tôn Giả. “Kẻ nào dao động, kẻ đó là sâu mọt. Kẻ nào dám từ bỏ con đường thăng tiên vĩ đại mà Tôn Giả đã ban cho, kẻ đó sẽ phải trả giá. Hoặc ‘thanh tẩy’ để phục vụ, hoặc trở thành tro bụi!”

Tiếp đó là cảnh tượng kinh hoàng. Đội trưởng Hắc Thiết Vệ ra lệnh, và những binh lính bị trói chặt bắt đầu bị kéo đến một pháp trận đen kịt. Từ pháp trận đó, những sợi linh lực đen tối, quỷ dị bắn ra, xuyên thẳng vào mi tâm của các binh lính. Tiếng la hét, tiếng rên xiết vang lên thảm thiết, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi sức mạnh của pháp trận. Khuôn mặt của những người bị ‘thanh tẩy’ méo mó vì đau đớn, ánh mắt họ mất đi tiêu cự, rồi dần dần trở nên trống rỗng, vô hồn. Cơ thể họ vẫn còn đó, nhưng ý chí, bản chất, linh hồn – tất cả đã bị rút cạn, bị xóa sổ, biến họ thành những con rối vô tri, chỉ còn biết tuân lệnh. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với một mùi khét lợm của linh hồn bị đốt cháy, khiến những người chứng kiến phải nôn mửa.

Một số binh lính khác, những kẻ chống cự mạnh mẽ hơn, những kẻ cố gắng phản kháng, đã bị Đội trưởng Hắc Thiết Vệ lạnh lùng xử tử ngay lập tức. Tiếng kiếm chém, tiếng đầu rơi, tiếng máu phun xối xả xuống nền đất ẩm ướt, tạo nên một cảnh tượng tàn bạo, rợn người.

Giữa cảnh tượng hỗn loạn và kinh hoàng đó, Tướng quân Lôi Hổ, một người đàn ông với vẻ mặt cương nghị, thân hình vạm vỡ, từng trải qua nhiều trận mạc, đang đứng chứng kiến. Lôi Hổ là một trong số ít tướng lĩnh cấp thấp của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn giữ được lòng trắc ẩn. Ông ta đã phục vụ Thiên Diệu Tôn Giả từ khi còn trẻ, tin tưởng vào con đường thăng tiên vĩ đại. Nhưng chứng kiến cảnh tượng này, chứng kiến một binh lính thân cận của mình, một chiến hữu đã kề vai sát cánh qua bao trận chiến, bị kéo ra, bị ‘khai linh’ đến mức biến thành một con rối vô hồn, lòng ông ta bỗng dậy sóng.

Người binh lính đó, tên là Hổ Tử, là một chàng trai trẻ trung, hiền lành, luôn mơ ước một ngày được trở về quê nhà với mẹ già và người vợ sắp cưới. Lôi Hổ đã hứa với hắn, sau cuộc chiến này, sẽ cho hắn một khoản tiền lớn để xây dựng tổ ấm. Giờ đây, Hổ Tử vẫn còn đó, nhưng ánh mắt hắn trống rỗng, vô hồn, như một cái xác không hồn. Hắn không còn là Hổ Tử nữa.

Một dòng máu nóng bỗng dâng trào trong huyết quản của Lôi Hổ. Tất cả sự trung thành, tất cả niềm tin mà ông ta đã dành cho Thiên Diệu Tôn Giả, trong phút chốc tan biến như sương khói. Thay vào đó là một ngọn lửa căm phẫn bùng lên dữ dội. Lôi Hổ không thể chịu đựng được nữa.

“Dừng tay!” Lôi Hổ gằn giọng, tiếng nói của ông ta vang vọng, át đi cả tiếng la hét và tiếng vũ khí va chạm. Ông ta bước tới, dáng người vạm vỡ như một bức tường thành, đôi mắt cương nghị giờ đây đỏ rực sự phẫn nộ. “Ngươi dám tước đoạt ý chí của huynh đệ ta? Ngươi dám hủy diệt bản chất của một sinh linh? Đây không phải là tu luyện, đây là đồ tể! Ngươi là quỷ dữ đội lốt thần tiên!”

Thiên Diệu Ảnh khẽ quay đầu lại, khí tức áp bức càng trở nên lạnh lẽo hơn. “Ngươi dám chất vấn ý chí của Tôn Giả? Ngươi cũng đã bị thông điệp ‘Minh Tâm’ của Tần Mặc mê hoặc sao? Ngươi muốn trở thành kẻ phản bội?”

“Phản bội?” Lôi Hổ cười khẩy, nụ cười đầy cay đắng. Ông ta rút phăng thanh đại đao bên hông, lưỡi đao sắc lạnh phản chiếu ánh sáng u ám của buổi chiều tà. “Nếu trung thành với cái ác là phản bội chính mình, thì ta thà làm kẻ phản bội! Ngươi và cái gọi là ‘Thiên Đạo’ của Tôn Giả các ngươi đang hủy diệt tất cả! Ta không còn nhận ra Thiên Diệu Tôn Giả mà ta từng tôn kính nữa!”

Ông ta vung đao, chặn đứng hành động của một binh lính Hắc Thiết Vệ đang chuẩn bị ‘thanh tẩy’ một binh sĩ khác. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên, tạo ra tia lửa chói mắt. Đội trưởng Hắc Thiết Vệ, với khuôn mặt vô cảm, quay sang đối mặt với Lôi Hổ. “Ngươi đang cản trở mệnh lệnh của Tôn Giả. Ngươi là kẻ thù.”

“Kẻ thù thì sao?” Lôi Hổ rống lên, ánh mắt ông ta bừng bừng lửa giận. “Hôm nay, ta thà chết chứ không để các ngươi hủy diệt thêm bất kỳ sinh linh nào nữa!”

Sự đối đầu trực diện này khiến toàn bộ quảng trường chìm vào im lặng. Các binh lính Thiên Diệu khác, những người đang chứng kiến cảnh ‘Thanh Tẩy Linh Hồn’, đều bàng hoàng. Một số ánh mắt bắt đầu dao động, một số khác ánh lên sự căm phẫn. Tiếng mưa vẫn rơi tí tách, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa bất mãn đang bùng cháy trong lòng họ. Sự kiện này không chỉ là một hành động phản kháng đơn lẻ, mà nó là ngọn lửa châm ngòi cho một sự xói mòn nghiêm trọng trong quyền uy của Thiên Diệu Tôn Giả.

***

Tin tức về sự bất mãn và hành động công khai chống đối của Tướng quân Lôi Hổ tại Thị Trấn Biên Thùy lan truyền nhanh như cháy rừng. Không chỉ trong nội bộ quân đội Thiên Diệu, mà còn đến cả các quán rượu, các khu vực quân sự khác, nơi các tu sĩ và binh lính tụ tập. Đến buổi tối cùng ngày, trong Quán Rượu Kiếm Khách, một ngôi nhà gỗ lớn với những bàn ghế thô mộc, có một sân nhỏ phía sau để tỉ thí, không khí đã trở nên náo nhiệt đến lạ thường.

Ban đầu, nơi đây vẫn là tiếng cụng chén rộn ràng, tiếng cười nói ồn ào của những tu sĩ say sưa, tiếng kiếm va chạm nhẹ từ sân sau nơi các kiếm khách luyện tập, và tiếng nhạc du dương từ các nhạc công. Mùi rượu nồng, thức ăn béo ngậy, mùi mồ hôi và da thuộc đặc trưng của những kẻ giang hồ và chiến binh trộn lẫn trong không khí. Nhưng dần dần, không khí náo nhiệt ấy bắt đầu biến đổi. Tiếng cười nói nhỏ dần, thay vào đó là những tiếng xôn xao bàn tán, những lời thì thầm đầy vẻ kinh hãi và phẫn nộ.

“Ta không thể tin Lôi Hổ tướng quân lại dám làm vậy…” một binh lính Thiên Diệu thì thầm với người bên cạnh, khuôn mặt anh ta trắng bệch. “Nhưng có lẽ ông ấy nói đúng. Thiên Diệu Tôn Giả đang đi quá giới hạn.”

Người đồng đội của anh ta, một tu sĩ trẻ với vẻ mặt bàng hoàng, gật đầu lia lịa. “Hành động ‘Thanh Tẩy Linh Hồn’ đó… khiến ta rợn người. Chúng ta tu luyện để thăng hoa, để tìm kiếm con đường trường sinh bất tử, không phải để hủy diệt bản chất, để biến người khác thành công cụ vô tri!” Anh ta đập mạnh chén rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh vỡ tan giữa không gian ồn ào. “Thăng tiên là để trở nên vĩ đại hơn, chứ không phải để trở thành một con quỷ!”

Một nhóm sĩ quan cấp thấp khác, đang ngồi túm tụm ở góc quán, cũng đang bàn tán sôi nổi. “Chuyện của Lôi Hổ tướng quân là có thật. Ta có người nhà ở Thị Trấn Biên Thùy, họ kể lại còn kinh hoàng hơn nhiều. Những kẻ bị ‘thanh tẩy’ ấy… không còn là người nữa. Hồi ức, cảm xúc, ý chí… tất cả đều biến mất. Họ chỉ còn là một cái vỏ rỗng.” Một trong số họ nói, giọng run rẩy.

“Ta từng nghĩ, Thiên Diệu Tôn Giả là vị lãnh tụ vĩ đại, người sẽ dẫn dắt chúng ta đến con đường thăng tiên. Nhưng giờ đây…” một sĩ quan khác thở dài, ánh mắt đầy thất vọng. “Hắn đang biến chúng ta thành những kẻ đồ tể, tước đoạt quyền được là chính mình của vạn vật. Đó không phải là con đường mà ta muốn đi.”

Cảm giác căng thẳng lan tỏa khắp quán rượu. Những ánh mắt nghi ngờ, những cái nhìn đầy phẫn nộ bắt đầu xuất hiện. Một số binh lính và tu sĩ, vốn đã dao động từ sau chiến dịch ‘Minh Tâm’ của Tần Mặc, giờ đây không còn giữ được sự bình tĩnh. Những lời thì thầm biến thành những cuộc tranh cãi nhỏ, rồi bùng nổ thành những tiếng hô hào phẫn nộ.

“Ta thà chết trận còn hơn phải ‘thanh tẩy’ linh hồn của huynh đệ ta!” một binh lính đứng phắt dậy, vung chén rượu đổ tung tóe.

“Chúng ta tu luyện để bảo vệ, để vươn tới, không phải để hủy diệt!” một tu sĩ khác, một người từng rất trung thành với Thiên Diệu, gầm lên.

Các sĩ quan cấp thấp bắt đầu trao đổi ánh mắt. Họ đã nhận ra rằng, sự bất mãn này không còn là những tiếng nói lẻ loi nữa. Nó đã trở thành một làn sóng, một dòng chảy ngầm mạnh mẽ, có thể cuốn trôi tất cả. Một sĩ quan thận trọng hơn, nhưng ánh mắt kiên quyết, lấy ra một tấm phù truyền âm, khẽ đưa lên môi, liên lạc với một đồng nghiệp ở một khu vực quân sự khác. “Tình hình không ổn. Lôi Hổ tướng quân đã công khai chống lại Thiên Diệu Ảnh. Chúng ta… cần phải có một quyết định.”

Những cuộc liên lạc tương tự bắt đầu diễn ra khắp nơi. Hạt giống nghi ngờ và bất mãn đã được gieo từ chiến dịch ‘Minh Tâm’ của Tần Mặc, giờ đây đã được tưới đẫm bằng máu và sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Những binh lính Thiên Diệu, những tu sĩ từng tin tưởng vào con đường thăng tiên tuyệt đối, giờ đây đứng trước một lựa chọn khó khăn: tiếp tục tuân phục một vị tôn giả đã hóa thành quỷ, hay đứng lên bảo vệ cái bản chất cuối cùng của chính mình và của vạn vật.

Quyền uy của Thiên Diệu Tôn Giả đang xói mòn nhanh chóng, không phải bởi sức mạnh quân sự trực tiếp, mà bởi sự phản kháng từ chính những kẻ hắn đã từng kiểm soát. Đây là sự khởi đầu của một cuộc nổi dậy từ bên trong, một cuộc chiến tranh tổng lực quy mô lớn đang dần thành hình, không chỉ về linh lực, mà còn là cuộc chiến của ý chí và lương tâm. Số phận của Huyền Vực, và của vạn vật, đang bị đẩy đến bờ vực thẳm của sự hủy diệt, nhưng cũng từ đó, một ngọn lửa hy vọng về một sự cân bằng mới đang bắt đầu bùng cháy.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free