Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 997: Cứ Điểm Hắc Ám: Giải Mã Khai Linh Cưỡng Bức

Sương mù giăng mắc, bao phủ Thanh Vân Tông trong một bức màn huyền ảo. Những mái ngói lưu ly ẩm ướt lấp lánh phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của rạng đông, và tiếng gió nhẹ vi vu xuyên qua những hàng cây tùng cổ thụ mang theo hơi lạnh ẩm ướt. Trong Tháp Mật Đàm, nơi linh khí hội tụ dồi dào nhất, bầu không khí lại càng thêm tĩnh mịch, trang nghiêm. Mùi gỗ đàn hương hòa lẫn với hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không khí bí mật, như thể nơi đây ẩn chứa những lời thì thầm của thời gian.

Quanh một bàn đá cổ, được chạm khắc tinh xảo với những phù văn cổ xưa, Tần Mặc, Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi đối diện nhau. Ánh sáng từ những ngọn nến linh ngọc đặt trên bàn tỏa ra thứ quang mang dịu nhẹ, đủ để soi rõ vẻ mặt căng thẳng, đầy suy tư của mỗi người. Tần Mặc vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một nỗi lo lắng khó tả. Thân hình hắn hơi gầy, phủ trong bộ y phục vải thô giản dị của người Vô Tính Thành, nhưng khí chất lại toát lên sự kiên nghị, không thể lay chuyển.

Mộ Dung Tĩnh, với y phục tông môn sang trọng màu lam ngọc, mái tóc đen mượt buộc cao, giữ vẻ cao ngạo thường thấy, song đôi mắt phượng của nàng lại ẩn chứa sự căm phẫn khó nén. Nàng siết chặt bàn tay trên quạt ngọc, biểu lộ sự kiềm chế nội tâm mãnh liệt. Bên cạnh nàng, Tô Lam nhan sắc thanh tú, đôi mắt sáng ngời, gương mặt căng thẳng, thể hiện sự lo lắng tột độ. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Tần Mặc, như muốn tìm kiếm sự trấn an. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc điểm bạc, ngồi tựa vào lưng ghế, thở dài một tiếng nặng nề, dường như những tin tức vừa qua đã vắt kiệt thêm chút sức lực còn sót lại của y.

“Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt quá giới hạn.” Giọng Tần Mặc trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một bản tuyên án. “Hắn không chỉ muốn kiểm soát, mà còn muốn tước đoạt cả ý chí tồn tại của vạn vật, biến chúng thành công cụ vô tri. Chúng ta không thể ngồi yên nhìn Lôi Hổ và những người khác bị biến thành những cái vỏ rỗng.”

Tô Lam khẽ rùng mình khi nghe nhắc đến từ "công cụ vô tri". Nàng nhớ lại những lời tường thuật rợn người về các binh lính bị "Thanh Tẩy Linh Hồn", cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. "Tin tức từ tiền tuyến cho thấy, sau khi Lôi Hổ tướng quân công khai chống đối, Thiên Diệu Ảnh đã hạ lệnh xử tử hàng loạt những binh lính dao động, và tăng cường 'khai linh' cưỡng bức một cách tàn bạo hơn nữa. Hắn muốn thị uy, muốn dập tắt mọi mầm mống phản kháng." Giọng nàng run run, nhưng ánh mắt vẫn kiên định nhìn Tần Mặc. "Các binh lính của Lôi Hổ, những người đã ủng hộ ông ấy, đang bị giam giữ tại Thiên Diệu Pháo Đài, một cứ điểm mới được xây dựng vội vàng ở vùng biên ải phía Tây."

Lục Vô Trần chậm rãi gật đầu, khuôn mặt nhăn nheo hằn sâu thêm những nếp lo âu. "Thiên Diệu Pháo Đài... ta đã điều tra sơ bộ. Đó là một cứ điểm được xây dựng bí mật và gấp rút sau chiến dịch Minh Tâm của chúng ta. Chắc chắn có liên quan đến việc Thiên Diệu Tôn Giả tăng cường 'khai linh' cưỡng bức để bổ sung binh lực và tạo ra một loại vũ khí mới. Hắn đang trở nên điên cuồng và tuyệt vọng." Y thở hắt ra, ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng cũng lộ rõ sự quyết tâm. "Hắn muốn biến những kẻ dám nghi ngờ hắn thành bài học kinh hoàng cho những kẻ khác."

Mộ Dung Tĩnh đập nhẹ quạt ngọc xuống bàn đá, tiếng "cạch" khô khốc vang lên đầy kiên quyết. "Hắn nghĩ rằng sự tàn bạo sẽ dập tắt mọi ý chí phản kháng. Hắn sai rồi. Chúng ta sẽ chứng minh điều đó. Việc Lôi Hổ tướng quân dám đứng lên đã gieo một hạt giống phản kháng trong lòng quân Thiên Diệu. Nếu chúng ta có thể giải cứu ông ấy và những người khác, đó sẽ là đòn giáng mạnh vào quyền uy của Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ v��� quân sự mà còn về tinh thần." Nàng nói, giọng hùng hồn, ánh mắt rực lửa. "Đây là cơ hội để chúng ta củng cố niềm tin vào con đường cân bằng bản chất, để vạn vật thấy rằng có một lựa chọn khác ngoài sự cưỡng bức thăng tiên."

Tô Lam, dù lo lắng, cũng nhanh chóng nắm bắt ý chính. "Nhưng Thiên Diệu Pháo Đài chắc chắn là một nơi phòng thủ nghiêm ngặt. Thiên Diệu Ảnh chắc chắn đang ở đó, và có thể còn có những thứ kinh khủng hơn chúng ta tưởng tượng, những cạm bẫy hay những loại 'vật' bị khai linh mới." Nàng nhìn Tần Mặc, dường như muốn thăm dò ý kiến của hắn. "Nguy hiểm vô cùng."

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở một hơi thật sâu. Hắn có thể cảm nhận được những luồng ý chí tồn tại đang gào thét, những bản chất đang bị bóp méo, bị tước đoạt trong khắp Huyền Vực. Nỗi phẫn nộ âm ỉ trong lòng hắn bùng lên, nhưng hắn vẫn giữ được sự trầm tĩnh bên ngoài. "Chính vì nguy hiểm, chúng ta mới phải đi. Mỗi sinh linh bị 'thanh tẩy', mỗi ý chí bị tước đoạt là một vết thương không thể chữa lành cho thế giới này. Nếu chúng ta không ngăn chặn hắn, Huyền Vực sẽ không còn là Huyền Vực nữa, mà sẽ trở thành một cỗ máy vô hồn, một nghĩa địa của bản chất."

Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây tràn đầy sự kiên định. "Kế hoạch là thế này. Mộ Dung cô nương sẽ dẫn một đội quân tinh nhuệ, đánh thẳng vào Thiên Diệu Pháo Đài từ chính diện, tạo ra sự hỗn loạn và phân tán lực lượng địch. Tô Lam sẽ hỗ trợ chiến thuật và kiểm soát trận địa từ xa. Lục lão tiền bối, với kinh nghiệm về các pháp trận và cơ quan bẫy, sẽ giúp vô hiệu hóa các phòng tuyến bên ngoài." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người. "Còn ta... ta sẽ tìm cách đột nhập vào sâu bên trong. Năng lực của ta cho phép ta cảm nhận 'ý chí tồn tại' của những kẻ bị giam cầm. Ta sẽ lần theo dấu vết đó để tìm ra nơi giam giữ Lôi Hổ tướng quân và những binh lính khác, và quan trọng hơn, tìm hiểu về phương pháp 'khai linh' cưỡng bức mới của Thiên Diệu."

Mộ Dung Tĩnh gật đầu ngay lập tức, không chút do dự. "Ta sẽ làm tốt phần của mình. Ngươi chỉ cần tập trung vào việc giải cứu và khám phá. Đừng lo lắng về chiến trường bên ngoài."

Tô Lam cắn môi, vẫn còn chút lo lắng, nhưng nàng cũng biết Tần Mặc là người duy nhất có thể làm được điều này. "Ta sẽ lập các pháp trận hỗ trợ, che chắn cho ngươi khỏi sự dò xét của linh thức và giúp ngươi định vị. Lục lão tiền bối sẽ giúp ta về phần đó."

Lục Vô Trần gật đầu. "Ta sẽ chuẩn bị một số phù lục ẩn thân và phù giải cấm, hy vọng sẽ hữu dụng."

Một sự đồng thuận không lời lan tỏa khắp bàn đá. Mỗi người đều nhận thức được mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ này, nhưng cũng hiểu rõ tầm quan trọng của nó. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà là cuộc chiến bảo vệ linh hồn của vạn vật, bảo vệ sự cân bằng bản chất của Huyền Vực. Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt quét qua mọi người. "Vậy thì, đêm nay chúng ta sẽ hành động."

***

Trong sâu thẳm Thiên Diệu Pháo Đài, một cứ điểm mới mọc lên sừng sững giữa vùng biên ải cằn cỗi, tiếng gió hú thê lương bên ngoài không thể át đi âm thanh rùng rợn bên trong. Hầm Thí Nghiệm Khai Linh, một mê cung tăm tối và ẩm ướt, tỏa ra mùi kim loại gỉ sét, lưu huỳnh nồng nặc và thứ mùi máu tanh tưởi đến ghê người. Tiếng máy móc vận hành nặng nề, những tiếng "rào rào", "kẽo kẹt" của bánh răng và xiềng xích, cùng với tiếng linh lực va chạm "xè xè" liên tục vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng của sự tàn bạo và tuyệt vọng.

Thiên Diệu Ảnh, một cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả, với đôi mắt xanh thẳm lạnh lẽo, đang đứng giám sát một nghi thức "Thanh Tẩy Linh Hồn" kinh hoàng. Hắn mặc trường bào lụa trắng, nhưng sự thuần khiết của y phục lại càng tương phản với sự vô cảm, tàn nhẫn toát ra từ chính bản thể hắn. Xung quanh hắn, hàng chục Hắc Thiết Vệ với giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, cầm vũ khí nặng, đứng bất động như những bức tượng.

Trước mặt Thiên Diệu Ảnh là Tướng quân Lôi Hổ, thân hình vạm vỡ giờ đây bị trói chặt vào một cột đá, xiềng xích bằng linh kim siết chặt đến mức máu thấm qua lớp giáp. Khuôn mặt đầy sẹo phong trần của ông ta xanh xao, mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, tràn đầy sự kiên định và bất khuất. Một cỗ máy kỳ dị, được tạo thành từ vô số tinh thể linh thạch và ống dẫn linh lực, đang hoạt động hết công suất, phát ra thứ ánh sáng đỏ rực và tiếng gầm gừ đều đặn. Những luồng linh lực vô hình liên tục hút lấy thứ gì đó từ cơ thể Lôi Hổ, biến thành những tinh thể năng lượng lấp lánh, được đưa vào một bình chứa lớn.

"Ngươi vẫn cứng đầu, Lôi Hổ?" Giọng Thiên Diệu Ảnh lạnh lùng, vang vọng khắp hầm ngục. "Cứ điểm của ta sẽ cho ngươi thấy, ý chí của cá nhân không là gì trước đại đạo thăng tiên của Tôn Giả. Ngươi nghĩ rằng sự phản kháng của ngươi có ý nghĩa sao? Ngươi chỉ là một viên đá cản đường, và sẽ bị nghiền nát thành tro bụi."

Lôi Hổ ho khan một tiếng, máu tươi trào ra khóe miệng. Ông ta khó nhọc ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn Thiên Diệu Ảnh. "Ngươi... sẽ không bao giờ... hiểu được... tự do... của ý chí... Ngươi chỉ là một con rối... của kẻ tham vọng... Thiên Diệu Tôn Giả... đã hóa quỷ... và ngươi... cũng vậy..." Mỗi lời nói đều là một sự cố gắng tột cùng, nhưng vẫn mang theo sự kiên cường đến khó tin.

Thiên Diệu Ảnh không chút cảm xúc, hắn chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười tàn nhẫn thoáng qua trên khuôn mặt vô cảm. "Vô ích. Càng chống cự, 'ý chí tồn tại' của ngươi càng mạnh, và khi được 'trích ly', nó sẽ càng quý giá. Ngươi sẽ là viên gạch đầu tiên cho đội quân 'Linh Binh Vô Hồn' bất khả chiến bại của Tôn Giả." Hắn phất tay. "Tăng cường tra tấn. Ta muốn mọi thông tin về liên minh Tần Mặc từ hắn. Và đồng thời, kích hoạt thêm các 'Linh Binh Vô Hồn' để bảo vệ pháo đài. Đêm nay, ta cảm thấy có điều bất an."

Ngay lập tức, những Hắc Thiết Vệ tiến lên, những ngọn roi linh lực vụt xuống cơ thể Lôi Hổ, tiếng "quất" khô khốc vang lên giữa tiếng rên rỉ yếu ớt của vị tướng quân. Cỗ máy 'trích ly' cũng gầm gừ mạnh hơn, ánh sáng đỏ rực chiếu lên những khuôn mặt xanh xao, vô hồn của hàng trăm sinh linh khác đang bị treo lơ lửng xung quanh, ý chí của chúng đã bị rút cạn, chỉ còn là những cái vỏ rỗng, chờ được biến thành 'Linh Binh Vô Hồn' phục vụ cho tham vọng điên cuồng của Thiên Diệu. Bầu không khí ngột ngạt, tuyệt vọng và tối tăm đến cùng cực.

***

Đêm khuya, gió lớn gào thét, mang theo hơi lạnh buốt giá và những hạt mưa bụi li ti, đập vào mặt các chiến binh liên minh Tần Mặc. Màn đêm bao phủ Thiên Diệu Pháo Đài, biến nó thành một con quái vật khổng lồ, ẩn mình trong bóng tối, chỉ lộ ra những ánh đèn leo lét từ các tháp canh và lỗ châu mai. Tiếng gió rít qua các khe hở của pháo đài nghe như tiếng than khóc của vạn vật.

"Xung phong!"

Tiếng hét của Mộ Dung Tĩnh vang vọng giữa màn đêm, như một tia sét xé toạc bầu không khí căng thẳng. Nàng đi đầu đội quân liên minh, kiếm quang sắc bén như một dải lụa trắng tinh khiết, xuyên thẳng vào hàng ngũ Hắc Thiết Vệ đầu tiên. Tiếng binh khí va chạm chói tai, tiếng gầm gừ của 'Linh Binh Vô Hồn' – những binh lính vô tri với ánh mắt vô hồn và sức mạnh kinh người – vang lên khắp chiến trường. Tiếng pháp thuật bùng nổ, ánh sáng ngũ sắc xé nát bóng đêm, hòa lẫn với mùi khói thuốc súng, máu và kim loại nồng nặc.

Mộ Dung Tĩnh, với kiếm pháp siêu phàm, như một tiên tử giáng trần, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực kinh người, đẩy lùi hàng loạt 'Linh Binh Vô Hồn'. "Đừng lùi bước! Những kẻ này đã mất đi ý chí, chúng ta phải giải thoát cho họ!" Giọng nàng mạnh mẽ, truyền thêm sức lực cho các chiến binh xung quanh.

Phía sau nàng, Tô Lam và Lục Vô Trần phối hợp ăn ý. Tô Lam thi triển các pháp trận phòng ngự và tấn công tầm xa, những luồng linh lực mạnh m��� quét sạch một khu vực lớn. Lục Vô Trần với kinh nghiệm lão luyện, nhanh chóng phát hiện và vô hiệu hóa các cơ quan bẫy, những pháp trận phòng thủ ẩn giấu của Thiên Diệu Pháo Đài, mở đường cho quân tiên phong.

Trong khi đó, Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng linh hoạt, như một cái bóng len lỏi giữa chiến trường hỗn loạn. Hắn không trực tiếp giao chiến, mà tập trung toàn bộ năng lực của mình vào việc cảm nhận 'ý chí tồn tại'. Xung quanh hắn, hắn có thể nghe thấy những tiếng kêu gào yếu ớt, những sự đau khổ tột cùng từ hàng trăm, hàng ngàn sinh linh bị cưỡng ép. Hắn có thể cảm nhận được những luồng năng lượng 'ý chí tồn tại' đang bị rút cạn, bị bóp méo, bị biến chất, hướng thẳng xuống sâu bên dưới lòng đất của pháo đài.

Từng bước, Tần Mặc đi theo những tiếng vọng đau khổ đó. Hắn có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng của một thanh kiếm bị buộc phải chém giết những kẻ vô tội, sự oán hận của một tảng đá bị khai linh để trở thành công cụ của sự hủy diệt, sự trống rỗng của một con chim bị tước đoạt ý chí bay lượn. Nỗi phẫn nộ trong lòng hắn càng lúc càng dâng cao. Hắn biết, Thiên Diệu đã không còn là một tu sĩ bình thường truy cầu thăng tiên nữa, hắn đã trở thành một kẻ hủy diệt bản chất, một kẻ thù của vạn vật.

Một luồng 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ và kiên cường hơn những luồng khác, dù đã suy yếu đến cực điểm, vẫn len lỏi đến tai Tần Mặc. Đó là ý chí của Lôi Hổ tướng quân. Nó không còn là tiếng gào thét của sự phản kháng mãnh liệt, mà là tiếng thì thầm yếu ớt của một ngọn lửa sắp tàn, nhưng vẫn kiên quyết không khuất phục. Tần Mặc biết, hắn đã tìm đúng hướng.

Hắn ra hiệu cho Tô Lam. "Phía dưới! Có một con đường dẫn xuống sâu trong lòng đất, nơi 'ý chí tồn tại' bị trích ly mạnh mẽ nhất!" Hắn chỉ về một khe nứt ẩn khuất bên dưới một bức tường thành đổ nát. Tô Lam hiểu ý, nhanh chóng thi triển một pháp trận che giấu, tạo ra một lối đi bí mật.

"Mộ Dung cô nương, hãy giữ chân địch! Chúng ta sẽ đi xuống!" Tần Mặc hô lớn, rồi cùng Tô Lam và Lục Vô Trần nhanh chóng chui vào khe nứt, biến mất vào bóng tối sâu thẳm của Thiên Diệu Pháo Đài. Tiếng binh đao va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung dần dần nhỏ lại phía sau lưng họ, nhường chỗ cho tiếng gió rít thê lương và những âm thanh rùng rợn của cỗ máy 'khai linh' đang gầm gừ từ sâu bên dưới.

***

Hầm Thí Nghiệm Khai Linh.

Khi Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần đột nhập vào, cảnh tượng trước mắt khiến cả ba phải hít thở một hơi lạnh. Khí độc nồng nặc đến mức Tô Lam phải vội vàng lấy ra một viên đan dược thanh tâm để chống đỡ. Ánh sáng đỏ rực từ các cỗ máy kỳ dị chiếu rọi lên hàng loạt sinh linh bị treo lơ lửng, từ những con thú hoang dã, cây cổ thụ, cho đến những binh lính Thiên Diệu đã bị biến đổi. "Ý chí tồn tại" của chúng bị rút ra, không phải để "khai linh" mà là để "trích ly" thành những tinh thể năng lượng lấp lánh, được đưa vào những bình chứa bằng thủy tinh trong suốt.

"Đây không phải là thăng tiên..." Giọng Tần Mặc run rẩy vì phẫn nộ, đôi mắt hắn đỏ ngầu khi chứng kiến sự tàn bạo này. Hắn không ngờ Thiên Diệu Tôn Giả lại có thể điên cuồng đến mức này. "Đây là sự hủy diệt ý chí, tước đoạt bản chất! Hắn không chỉ 'khai linh' mà còn 'trích ly ý chí tồn tại'!"

Tô Lam kinh hãi đến tột độ, khuôn mặt nàng trắng bệch. "Hắn biến chúng thành những con rối vô hồn... Đây là tà đạo! Tôn Giả... hắn đã hoàn toàn điên rồi!" Nàng siết chặt thanh kiếm cổ trong tay, dường như chỉ có nó mới có thể giúp nàng giữ được sự bình tĩnh trước cảnh tượng ghê rợn này.

Lục Vô Trần quỳ sụp xuống, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào những tinh thể 'ý chí tồn tại' lấp lánh trong bình chứa, sau đó chuyển sang cỗ máy bí ẩn đang hút lấy linh lực từ chúng. "Đây là... một loại pháp trận nghịch thiên! Hắn không chỉ muốn 'khai linh' để tạo binh lực, mà còn muốn chiết xuất 'ý chí tồn tại' tinh thuần để nuôi dưỡng thứ gì đó... hoặc chính bản thân hắn!" Y run rẩy đưa tay chỉ vào một cỗ máy khổng lồ ở trung tâm, nơi những tinh thể 'ý chí tồn tại' được dẫn vào một khối cầu linh thạch khổng lồ, phát ra thứ ánh sáng xanh u ám. "Đây là một c��ch để tạo ra nguồn năng lượng vô hạn... hoặc để nâng cao cảnh giới của bản thân bằng cách cướp đoạt ý chí của vạn vật!"

Trong góc tối nhất của căn hầm, Lôi Hổ tướng quân bị trói chặt vào cột đá, thân thể gần như cạn kiệt, nhưng ánh mắt ông ta vẫn còn tia sáng của ý chí. Tần Mặc lao đến, nhanh chóng cắt đứt xiềng xích bằng linh lực của mình. "Lôi Hổ tướng quân!"

Lôi Hổ ngã quỵ xuống, nhưng vẫn cố gắng ngẩng đầu. "Tần... Tần Mặc... các ngươi... đã đến..." Giọng ông ta yếu ớt, tâm trí đã chịu tổn thương nặng nề, nhưng sự kiên cường vẫn còn đó.

Đúng lúc đó, Thiên Diệu Ảnh xuất hiện. Hắn đã cảm nhận được sự đột nhập. "Vô ích. Ngươi nghĩ rằng có thể ngăn cản đại đạo thăng tiên của Tôn Giả sao? Những kẻ này... ý chí của chúng sẽ trở thành sức mạnh của ta!" Hắn vung tay, hàng chục 'Linh Binh Vô Hồn' từ các góc tối lao ra, ánh mắt vô hồn và sức mạnh cuồng bạo.

"Lùi lại!" Tần Mặc đẩy Lôi Hổ về phía Tô Lam và Lục Vô Trần. Hắn tập trung năng lực của mình, không phải để chiến đấu với Thiên Diệu Ảnh, mà là để phá hủy các cỗ máy trích ly. Hắn vươn tay ra, một luồng ý chí mạnh mẽ từ trong cơ thể hắn bùng nổ, kết nối với 'ý chí tồn tại' đang bị giam cầm trong cỗ máy. "Trả lại bản chất cho vạn vật!"

Với một tiếng nổ lớn, cỗ máy trích ly chính bị vỡ vụn. Các tinh thể 'ý chí tồn tại' lấp lánh bay tán loạn, một phần tan biến vào không khí, một phần quay trở lại với những sinh linh bị treo lơ lửng, dù không thể phục hồi hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng không còn bị rút cạn nữa. Tuy nhiên, khối cầu linh thạch khổng lồ ở trung tâm vẫn còn nguyên vẹn, và Thiên Diệu Ảnh dường như không bị ảnh hưởng quá nhiều, hắn cười khẩy. "Ngươi chỉ phá được một phần nhỏ. Nguồn năng lượng cốt lõi vẫn còn. Ngươi nghĩ rằng ta chỉ có một cái bóng ở đây sao?"

Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn hơn từ phía trên vang vọng, và Mộ Dung Tĩnh cùng đội quân liên minh xông thẳng vào hầm ngục. Kiếm quang của nàng chém thẳng vào Thiên Diệu Ảnh, khiến hắn lùi lại mấy bước. "Thiên Diệu Ảnh! Ngươi sẽ phải trả giá cho tội ác của mình!" Mộ Dung Tĩnh thét lên, ánh mắt rực lửa căm phẫn.

Trận chiến bùng nổ trong Hầm Thí Nghiệm Khai Linh. Với sự xuất hiện của Mộ Dung Tĩnh và quân tiếp viện, Thiên Diệu Ảnh, dù mạnh mẽ, cũng không thể chống lại được toàn bộ lực lượng liên minh. Hắn chỉ là một bản sao, một phân thân, không phải bản thể thật sự của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn dần bị dồn ép, và cuối cùng, dưới sự hợp lực của Mộ Dung Tĩnh và Tần Mặc, bản sao của Thiên Diệu Ảnh tan biến thành một làn khói đen, để lại phía sau một khối linh thạch đen kịt.

Tần Mặc nhanh chóng dùng linh lực của mình phá hủy hoàn toàn khối cầu linh thạch khổng lồ ở trung tâm, nơi chứa đựng nguồn năng lượng 'ý chí tồn tại' tinh thuần đã bị chiết xuất. Một tiếng "ầm" lớn vang lên, kéo theo sự sụp đổ của toàn bộ Hầm Thí Nghiệm Khai Linh.

Thiên Diệu Pháo Đài đã bị phá hủy. Tướng quân Lôi Hổ và hàng trăm sinh linh bị giam cầm đã được giải cứu, dù nhiều người trong số họ không thể phục hồi hoàn toàn ý chí, nhưng ít nhất, họ đã thoát kh���i số phận bị biến thành công cụ vô tri. Tần Mặc nhìn những sinh linh đang dần tỉnh lại, ánh mắt hắn đầy ưu tư. Mặc dù họ đã giành được một chiến thắng quan trọng, nhưng sự kinh hoàng của phương pháp 'trích ly ý chí tồn tại' đã cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả đã đi xa đến mức nào.

Việc phát hiện ra 'trích ly ý chí tồn tại' cho thấy Thiên Diệu đang tìm cách tạo ra một đội quân vô hồn hoặc một nguồn sức mạnh mới, đẩy Huyền Vực vào nguy cơ hủy diệt thực sự. Chiến thắng này chỉ là một bước khởi đầu. Số phận của những nạn nhân bị 'trích ly ý chí' sẽ là một gánh nặng tâm lý và một thách thức lớn đối với Tần Mặc và liên minh trong tương lai, cần tìm cách chữa trị hoặc giải thoát hoàn toàn. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn sẽ trở nên tàn bạo và liều lĩnh hơn nữa. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ. Số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe, và Tướng quân Lôi Hổ, dù bị tổn thương, sẽ trở thành một biểu tượng cho sự phản kháng và là một đồng minh quan trọng trong cuộc chiến sắp tới.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free