Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 998: Băng Cung Khởi Nghĩa: Tiếng Vọng Của Ý Chí

Trận chiến tại Hầm Thí Nghiệm Khai Linh đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Thiên Diệu Pháo Đài sụp đổ, mang theo bí mật kinh hoàng về sự 'trích ly ý chí tồn tại' của vạn vật. Tần Mặc đứng giữa đống đổ nát, nhìn những sinh linh đang dần hồi phục, lòng hắn nặng trĩu. Chiến thắng này không mang lại niềm vui trọn vẹn, chỉ là sự giải thoát khỏi một phần nhỏ của nỗi đau mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gây ra. Hắn biết, thất bại này sẽ không khiến Thiên Diệu nao núng, mà chỉ càng đẩy y đến bờ vực của sự tàn bạo và điên cuồng hơn. Cuộc đối đầu cuối cùng, định đoạt số phận Huyền Vực, giờ đây đã cận kề.

***

Đài Sen Băng, một cứ điểm chiến lược nằm sâu trong lãnh thổ Huyền Băng Cung, giờ đây đã trở thành tâm điểm của một cơn bão khốc liệt. Không khí lạnh lẽo thấu xương, từng hạt tuyết tinh khiết mang theo linh khí dồi dào, nhưng lại bị vấy bẩn bởi mùi máu tanh và sự cuồng loạn của chiến tranh. Bão tuyết nhẹ vẫn không ngừng gào thét, những cơn gió mạnh rít qua các khe băng như tiếng khóc than của đất trời, mang theo cả tiếng binh khí va chạm chói tai. Toàn bộ Đài Sen Băng, vốn là một kiến trúc tự nhiên kỳ vĩ được hình thành từ băng tuyết vĩnh cửu, giờ đây rung chuyển dữ dội dưới bước chân của hàng vạn chiến binh và những đòn tấn công hủy diệt. Các khối băng khổng lồ nứt nẻ, phát ra những âm thanh rợn người, như thể chính Đài Sen Băng cũng đang oằn mình trong đau đớn.

Trên tiền tuyến, Mộ Dung Tĩnh, với kiếm quang băng giá rực rỡ, đang chiến đấu như một nữ thần chiến tranh. Y phục tông môn sang trọng của nàng đã vấy bẩn bởi bụi tuyết và vết máu loang lổ, nhưng khí chất cao ngạo cùng ánh mắt kiên định vẫn không hề suy suyển. Nàng vung thanh trường kiếm, từng luồng băng phong sắc bén xé tan màn tuyết, quét bay hàng chục 'Linh Binh Vô Hồn' đang điên cuồng lao đến. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sự lạnh lùng và tàn nhẫn, không chút khoan nhượng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm ánh mắt ấy, đôi lúc vẫn thoáng qua một tia băn khoăn. Những kẻ địch này, chúng không biết sợ hãi, không biết đau đớn, cứ thế lao vào như những cỗ máy.

"Chúng không có cảm giác đau đớn sao? Thật tàn nhẫn!" Mộ Dung Tĩnh thốt lên, giọng nàng vang vọng giữa tiếng gió rít, không biết là đang hỏi Tô Lam bên cạnh hay tự hỏi chính mình. Nàng đã quen với sự tàn khốc của chiến tranh, nhưng sự vô cảm của những 'Linh Binh Vô Hồn' này lại khiến nàng rùng mình. Chúng không phải là sinh linh, mà là những công cụ bị biến chất, bị tước đoạt đi bản chất tồn tại. Điều đó khiến nàng nhớ lại những gì Tần Mặc đã nói về 'vật tính' và 'ý chí tồn tại', về cái giá phải trả của sự 'khai linh' cưỡng bức.

Cách đó không xa, Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đang vận dụng linh thuật một cách khéo léo. Những luồng linh lực xanh lam nhạt bao quanh nàng, hình thành lá chắn vững chắc bảo vệ các chiến hữu, đồng thời phóng ra những đòn công kích chính xác vào những điểm yếu của 'Linh Binh Vô Hồn'. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, dù đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, kiên định. Tô Lam không nói nhiều, chỉ tập trung cao độ vào từng động tác, từng phép thuật, gương mặt nàng căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Tần Mặc và liên minh. Nàng biết, trận chiến này không chỉ là cuộc đọ sức về linh lực, mà còn là cuộc chiến về ý chí, về triết lý tồn tại.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc điểm bạc, đứng ở vị trí hậu phương, chỉ huy các đạo quân liên minh một cách trầm tĩnh và quyết đoán. Dù dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng mỗi mệnh lệnh của y đều rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. Y đã từng hoài nghi, từng chán nản, nhưng giờ đây, trong ánh mắt sâu trũng ấy lại ánh lên một tia hy vọng mong manh. Y nhìn về phía Tần Mặc, người đang đứng giữa chiến trường hỗn loạn, không vung kiếm, không thi triển phép thuật, chỉ đơn giản là lắng nghe.

Tần Mặc không tham gia vào cuộc chiến trực diện. Hắn đứng đó, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng 'Linh Binh Vô Hồn'. Hắn không nhìn chúng như kẻ thù, mà như những thực thể đang chịu đựng. Hắn lắng nghe. Tiếng gào thét của gió, tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét của chiến binh, tất cả đều hòa lẫn vào một bản giao hưởng hỗn loạn. Nhưng trong đó, Tần Mặc lại nghe thấy những âm thanh khác, những tiếng thì thầm vô h��nh mà chỉ riêng hắn mới có thể cảm nhận. Đó là 'ý chí tồn tại' của vạn vật, của những tảng băng, của những luồng gió, và đặc biệt là của những 'Linh Binh Vô Hồn' này. Chúng không hề vô tri. Chúng đang gào thét trong câm lặng, một sự đau khổ sâu sắc hơn cả cái chết.

Hắn cảm nhận được sự cưỡng ép, sự vặn vẹo trong bản chất của chúng. Một thanh kiếm 'Linh Binh' muốn chém, nhưng không phải vì nó muốn bảo vệ hay hủy diệt, mà vì nó bị buộc phải chém. Một khối băng 'Linh Binh' muốn đóng băng, nhưng không phải vì bản năng tự nhiên của băng giá, mà vì nó bị ép buộc phải trở thành một công cụ chiến tranh. Nỗi thống khổ này không phải là đau đớn thể xác, mà là sự dằn vặt của bản nguyên bị bóp méo, của ý chí bị giam cầm. Tần Mặc nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy, như đang thì thầm với một ai đó vô hình. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu trong từng tia linh lực cuồng bạo của 'Linh Binh Vô Hồn', một tiếng kêu cứu bị chôn vùi dưới lớp vỏ vô tri. Đó là một gánh nặng khổng lồ đè lên tâm trí hắn, nhưng cũng chính là động lực thôi thúc hắn hành động.

Thiên Diệu Ảnh, một cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả, đang đứng trên một ngọn băng cao, quan sát toàn cảnh chiến trường. Hắn không có một biểu cảm rõ ràng nào, nhưng khí tức áp bức tỏa ra từ hắn lại khiến không khí càng thêm nặng nề. Hắn vung tay, thêm hàng trăm 'Linh Binh Vô Hồn' từ phía sau lao lên, như một làn sóng đen nuốt chửng mọi thứ. Hắn tin rằng, với số lượng và sự vô cảm của đội quân này, liên minh Tần Mặc sẽ sớm bị nghiền nát. Hắn không hề biết rằng, trong đội quân đối địch, có một người đang lắng nghe những tiếng lòng mà hắn đã cố gắng bóp nghẹt.

Cuộc chiến tiếp tục diễn ra khốc liệt. Liên minh Tần Mặc, dù chiến đấu anh dũng, vẫn bị áp đảo về số lượng. Mộ Dung Tĩnh và Tô Lam bắt đầu lộ rõ vẻ mệt mỏi, linh lực tiêu hao nhanh chóng. Các chiến sĩ liên minh lần lượt ngã xuống, cơ thể họ nhanh chóng bị băng tuyết bao phủ, biến thành những bức tượng chết chóc. Tần Mặc vẫn đứng yên, nhưng đôi mắt hắn đã mở to, ánh lên sự quyết tâm. Hắn không thể để vạn vật tiếp tục bị giày vò như thế này. Hắn phải làm điều gì đó, một điều mà chỉ riêng hắn mới có thể làm được.

***

Tần Mặc rơi vào thế bị bao vây bởi hàng chục 'Linh Binh Vô Hồn'. Những thanh kiếm băng không ngừng vung lên, những đòn đánh sắc lạnh nhắm thẳng vào hắn. Hắn không né tránh hay phản công bằng linh lực, mà chỉ tập trung toàn bộ tâm trí vào việc cảm nhận. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt vô hồn của chúng, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu vết của 'ý chí tồn tại' nguyên bản. Tuyết vẫn rơi dày đặc, gió vẫn rít gào, nhưng Tần Mặc dường như không còn cảm nhận được sự lạnh giá hay nguy hiểm xung quanh. Trong khoảnh khắc nguy cấp ấy, khi một lưỡi kiếm băng sắc bén chỉ còn cách cổ họng hắn gang tấc, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí hắn: viên tinh thể màu xám mà hắn đã thu được từ Hầm Thí Nghiệm Khai Linh. Đó là một phần của 'ý chí tồn tại' bị trích ly, được ngưng tụ lại thành một khối vật chất.

Hắn nhanh chóng đưa tay vào túi trữ vật, lấy ra viên tinh thể. Nó nhỏ bé, nhưng lại tỏa ra một cảm giác nặng trĩu, chứa đựng hàng vạn tiếng kêu than câm lặng. Tần Mặc nắm chặt viên tinh thể trong lòng bàn tay, cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ bên trong nó, như hàng ngàn linh hồn đang cố gắng thoát ra. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ 'ý chí tồn tại' của mình vào viên tinh thể đó. Không phải là linh lực, mà là một thứ sức mạnh tinh thần thuần túy, một bản chất tồn tại không thể lay chuyển của chính Tần Mặc.

"Ta nghe thấy các ngươi... Hãy tự do!" Tần Mặc thì thầm, giọng nói hắn tuy yếu ớt nhưng lại vang vọng trong tâm trí hắn như một tiếng sấm sét. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ, trong suốt như băng tuyết tinh khiết, bắt đầu tỏa ra từ viên tinh thể trong tay hắn, bao trùm lấy cơ thể hắn. Làn sóng năng lượng tinh thần ấy, mang theo 'ý chí tồn tại' thuần khiết và sự đồng cảm sâu sắc của Tần Mặc, bắt đầu lan tỏa ra khắp chiến trường Đài Sen Băng. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự giao tiếp, một lời kêu gọi từ tận sâu thẳm linh hồn.

Làn sóng 'ý chí tồn tại' của Tần Mặc chạm vào từng 'Linh Binh Vô Hồn', xuyên qua lớp vỏ băng giá và linh lực cuồng bạo của chúng. Ngay lập tức, những 'Linh Binh' đang lao vào tấn công Tần Mặc bỗng nhiên khựng lại. Chúng run rẩy, những đôi mắt vốn vô hồn giờ đây lóe lên một tia sáng bối rối, như thể một ký ức đã bị lãng quên từ lâu chợt ùa về. Sự bối rối đó nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ đội quân 'Linh Binh Vô Hồn' trên khắp chiến trường. Những tiếng binh khí va chạm bỗng trở nên rời rạc, không còn nhịp điệu cuồng loạn như trước.

Mộ Dung Tĩnh, đang vung kiếm đẩy lùi một nhóm 'Linh Binh', bỗng cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể nàng. Nó không phải là linh lực, mà là một thứ gì đó tinh tế và sâu sắc hơn, chạm vào tận linh hồn nàng, khiến nàng bất giác dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Mặc. Nàng thấy hắn đang đứng giữa vòng vây của kẻ địch, thân thể bao phủ bởi một vầng sáng dịu nhẹ, đôi mắt nhắm nghiền, như đang giao tiếp với một thế giới khác.

Tô Lam và Lục Vô Trần cũng cảm nhận được sự thay đổi đột ngột này. Họ nhìn nhau đầy kinh ngạc. Tiếng gió rít vẫn không ngừng, nhưng giờ đây nó dường như mang theo một ý nghĩa khác, một sự chờ đợi, một sự im lặng kỳ lạ trước một biến cố lớn. Các chiến sĩ liên minh cũng cảm thấy điều đó, một sự tĩnh lặng bất thường giữa trận chiến hỗn loạn. Họ ngừng tấn công, cảnh giác quan sát đối thủ.

Làn sóng 'ý chí tồn tại' của Tần Mặc không chỉ chạm vào 'Linh Binh Vô Hồn', mà còn chạm vào cả những kết cấu băng đá của Đài Sen Băng. Những cột băng khổng lồ, những tảng băng được 'khai linh' bởi Thiên Diệu, cũng bắt đầu rung chuyển. Chúng không sụp đổ ngay lập tức, mà dường như đang lắng nghe, đang phản ứng lại lời kêu gọi của Tần Mặc. Những vết nứt trên mặt băng, vốn là do cuộc chiến gây ra, giờ đây dường như có một sự sống động riêng, chúng lan rộng và co lại theo một nhịp điệu lạ lùng.

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây lại ánh lên một tia sáng mạnh mẽ, quyết đoán. Hắn đã lắng nghe, và hắn đã thấu hiểu. Những 'ý chí tồn tại' bị giam cầm trong 'Linh Binh Vô Hồn' và các vật thể bị cưỡng ép đã phản ứng lại. Chúng không thể nói thành lời, nhưng Tần Mặc đã cảm nhận được s�� giằng xé, sự bối rối, và rồi là sự tức giận bùng lên từ sâu thẳm bản chất của chúng. Chúng đã bị phản bội. Chúng đã bị biến thành công cụ. Và giờ đây, lời kêu gọi của Tần Mặc đã thức tỉnh chúng khỏi giấc ngủ dài của sự vô tri.

Hắn biết, đây là một canh bạc, một hành động mạo hiểm. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Để cứu Huyền Vực, không thể chỉ dùng sức mạnh vật chất để đối đầu. Cần phải chạm đến tận cùng bản chất của vạn vật, đánh thức ý chí tự do của chúng. Viên tinh thể trong tay hắn đã cạn kiệt năng lượng, biến thành một hạt bụi. Nhưng thông điệp đã được gửi đi. Và tác động của nó, sẽ còn lớn hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào.

***

Bão tuyết đã nhẹ dần, chỉ còn những hạt tuyết lất phất bay trong không khí, nhưng gió vẫn rít lên như một bản nhạc bi tráng. Chiến trường Đài Sen Băng chìm trong một sự im lặng kỳ lạ, không còn tiếng binh khí va chạm cuồng loạn, không còn tiếng la hét của chiến binh. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tần Mặc và những 'Linh Binh Vô Hồn' đang đứng bất động. Sự căng thẳng trong không khí gần như có thể cảm nhận được bằng xúc giác, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương không chỉ đến từ băng tuyết mà còn từ sự không chắc chắn của tình hình.

Rồi, đột nhiên, một tiếng gầm gừ khô khốc vang lên từ một 'Linh Binh Vô Hồn' gần nhất. Nó không phải là tiếng gầm gừ của một con quái vật, mà là tiếng gầm gừ của một sinh linh bị giằng xé, bị bối rối đến tột cùng. Đôi mắt vô hồn của nó, vốn chỉ ánh lên sự tàn bạo, giờ đây lại chứa đựng một tia sáng hỗn loạn, như thể hàng ngàn ký ức bị lãng quên đang cùng lúc ùa về. Nó quay đầu, không phải về phía Tần Mặc, mà là về phía Thiên Diệu Ảnh đang đứng trên ngọn băng cao. Rồi, với một tiếng thét khô khốc, nó vung thanh kiếm băng của mình, không chút do dự, chém thẳng vào một 'Linh Binh Vô Hồn' khác thuộc quân Thiên Diệu đang đứng cạnh nó.

Cả chiến trường như nổ tung.

Cảnh tượng ấy không phải là một vụ nổ lớn, mà là một sự thay đổi đột ngột, một sự phản bội không thể tin nổi. Hàng trăm, hàng ngàn 'Linh Binh Vô Hồn' khác cũng bắt đầu hành động tương tự. Chúng ngừng tấn công liên minh Tần Mặc, quay đầu lại, đôi mắt vẫn còn vẻ bối rối, nhưng hành động lại đầy quyết liệt, tấn công chính những kẻ đã tạo ra chúng, những kẻ đã tước đoạt 'ý chí tồn tại' của chúng. Tiếng binh khí va chạm lại vang lên, nhưng giờ đây là sự hỗn loạn của quân Thiên Diệu khi bị tấn công từ bên trong. Tiếng la hét kinh hoàng của các binh sĩ Thiên Diệu hòa lẫn với tiếng gầm gừ vô định hướng của những 'Linh Binh Vô Hồn' đã 'thức tỉnh'. Mùi máu tanh trong không khí giờ đây càng thêm nồng nặc, xen lẫn với mùi lưu huỳnh nhẹ từ các đòn tấn công linh lực.

Thiên Diệu Ảnh đứng trên ngọn băng, cái bóng mờ ảo của hắn rung lên dữ dội. Hắn không thể tin vào mắt mình. "Sao có thể?! Các ngươi phản bội!" Giọng nói của hắn vang vọng khắp chiến trường, không còn sự tự tin và áp bức như trước, mà thay vào đó là sự kinh hoàng và phẫn nộ tột độ. Hắn vung tay, cố gắng điều khiển đội quân 'Linh Binh Vô Hồn' của mình, nhưng vô ích. Những sợi dây liên kết tinh thần mà Thiên Diệu Tôn Giả đã tạo ra đã bị cắt đứt, bị phá vỡ bởi làn sóng 'ý chí tồn tại' thuần khiết của Tần Mặc. Các 'Linh Binh Vô Hồn' không còn tuân theo mệnh lệnh của hắn, chúng chiến đấu theo một bản năng mới được 'thức tỉnh', một bản năng của sự tự do và nổi loạn.

Không chỉ có 'Linh Binh Vô Hồn', ngay cả những khối băng đá trên Đài Sen Băng cũng phản ứng. Những cột băng khổng lồ, vốn được Thiên Diệu 'khai linh' để tạo thành những bức tường phòng thủ và công sự chiến đấu, giờ đây bắt đầu rung chuyển dữ dội. Một số khối băng lớn sụp đổ, tạo ra những tiếng "ầm" vang vọng, chắn ngang đường tiến của quân Thiên Diệu. Một số khác biến đổi hình dạng một cách kỳ dị, tạo thành những con đường băng trơn trượt hoặc những chiếc bẫy băng sắc nhọn, cản bước chân của những kẻ xâm lược. Cả Đài Sen Băng dường như đã trở thành một thực thể sống, đã 'thức tỉnh' và quay lưng lại với kẻ đã cưỡng ép nó.

Mộ Dung Tĩnh, chứng kiến cảnh tượng siêu thực này, đôi mắt nàng mở to đầy kinh ngạc. Nàng đã từng hoài nghi, từng nghĩ Tần Mặc là kẻ yếu đuối, rằng "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!". Nhưng giờ đây, nàng tận mắt chứng kiến một sức mạnh khác, một sức mạnh không đến từ linh lực cuồng bạo, mà từ sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, một sức mạnh có thể lay chuyển cả ý chí của vạn vật. Sự kiên quyết trong chiến đấu của nàng không hề giảm sút, nhưng nội tâm nàng đã hoàn toàn bị lay động. Nàng nhìn Tần Mặc, vẻ mặt hắn bình thản nhưng lại tỏa ra một khí chất uy nghiêm khó tả.

"Tận dụng cơ hội!" Mộ Dung Tĩnh thét lên, giọng nàng tràn đầy năng lượng mới. Nàng vung kiếm, lao thẳng vào đội quân Thiên Diệu đang hỗn loạn. Lưỡi kiếm băng của nàng giờ đây không chỉ mang theo sức mạnh của băng giá, mà còn mang theo sự quyết đoán của một người đã tìm thấy con đường của mình. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng nhanh chóng phản ứng. "Tiến lên! Không để chúng kịp củng cố!" Tô Lam hạ lệnh, các linh thuật hỗ trợ mạnh mẽ hơn được tung ra, đẩy lùi quân Thiên Diệu đang hoảng loạn. Lục Vô Trần, với ánh mắt ánh lên hy vọng, chỉ huy các chiến sĩ liên minh phối hợp phản công, tận dụng tối đa sự hỗn loạn trong hàng ngũ địch.

Trận chiến lại bùng lên một lần nữa, nhưng giờ đây cán cân đã hoàn toàn thay đổi. Quân Thiên Diệu bị kẹp giữa liên minh Tần Mặc và chính đội quân 'Linh Binh Vô Hồn' đã phản bội. Sự hỗn loạn, kinh hoàng và phẫn nộ bao trùm lấy Thiên Diệu Ảnh. Hắn không thể kiểm soát tình hình, chỉ có thể trơ mắt nhìn đội quân của mình bị tàn sát bởi chính những công cụ mà hắn đã tạo ra.

Tần Mặc đứng đó, giữa cảnh tượng hỗn loạn nhưng lại mang theo một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ. Hắn nhìn những 'Linh Binh Vô Hồn' đang chiến đấu không ngừng nghỉ, dù vẫn còn chút bối rối, nhưng trong mỗi nhát chém, hắn cảm nhận được một tia tự do, một sự giải thoát khỏi xiềng xích vô hình. Sự kiện 'thức tỉnh' này sẽ là một đòn giáng mạnh vào chiến lược 'khai linh' và 'trích ly ý chí tồn tại' của Thiên Diệu, buộc hắn phải tìm kiếm những phương pháp tàn độc hơn nữa để duy trì quyền uy. Nhưng đồng thời, nó cũng đã chứng minh một điều: ý chí tự do của vạn vật không thể bị bóp nghẹt mãi mãi.

Việc Mộ Dung Tĩnh chứng kiến và chấp nhận năng lực của Tần Mặc báo hiệu nàng sẽ hoàn toàn đứng về phía liên minh, trở thành một đồng minh kiên định và quan trọng. Sức mạnh 'thức tỉnh' các vật thể bị ép buộc tu luyện của Tần Mặc, giờ đây đã được chứng minh, sẽ trở thành một vũ khí chiến lược quan trọng trong các trận chiến quy mô lớn sắp tới. Nhưng Tần Mặc cũng biết, phản ứng của Thiên Diệu Tôn Giả trước thất bại và sự phản bội này sẽ đẩy hắn đến những hành động tuyệt vọng và tàn bạo hơn, báo hiệu đại chiến toàn diện bùng nổ mạnh mẽ hơn.

Giữa cơn bão tuyết dần tan, trên Đài Sen Băng bị tàn phá, một tia hy vọng mong manh đã được thắp lên. Nhưng con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai và máu lửa. Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió rít, tiếng binh khí va chạm, và cả những tiếng lòng của vạn vật đã được giải thoát. Hắn biết, hắn đã chọn đúng con đường. Con đường để vạn vật được là chính nó, không cần phải thăng tiên, mà vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa tồn tại của mình. Và đó, có lẽ mới là con đường chân chính để cứu vãn thế giới Huyền Vực này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free