Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 186: 俚 (Lí)

Rằm tháng Tám, Lý An tháp tùng vợ đi lễ chùa. Quả là chuyện hiếm thấy, khiến Lý phu nhân mừng ra mặt.

Sau khi thắp hương khấn vái xong xuôi, Lý phu nhân dẫn Lý An đến gặp Thiền sư Sùng Phạm rồi khéo léo cáo từ.

Lý An xưa nay vốn không tin Phật pháp, hiếm khi đặt chân đến chùa, ngoại trừ những dịp vì công vụ. Dân chúng Siêu Loại kính trọng tăng ni, đặc biệt là giới phụ nữ. Lý An hiểu rằng các vị cao tăng đều có kiến thức uyên thâm, tinh thông y thuật và hướng dẫn chúng sinh sống hướng thiện. Bởi vậy, ông không hề có thành kiến với nhà chùa hay Phật tử, chỉ đơn thuần tin vào nỗ lực của bản thân và chủ trương ăn ngay nói thẳng.

Sau những lời xã giao, Thiền sư Sùng Phạm mới hỏi:

-Hiếm khi Lý Sứ tướng đến vãn cảnh chùa cùng Lý phu nhân thế này, chẳng hay lão nạp có thể giải đáp điều gì cho ngài không?

Lý An hỏi:

-Thưa thầy, thầy là bậc cao tăng. Theo như bổn tướng được biết, thầy có giao tình với Khuông Vạn Thái sư, vị trụ trì Linh Sơn cổ tự, đúng không ạ?

-Khuông Vạn Thái sư là một vị cao tăng đức độ. Không chỉ riêng lão nạp mà nhiều vị tăng trong vùng cũng thường xuyên tới Linh Sơn cổ tự để đàm đạo Phật pháp. Khuông Vạn Thái sư tinh thông y thuật, lão nạp nhờ vậy đã học được rất nhiều điều hay lẽ lạ.

-Khi thầy sang bên ấy đàm đạo cùng Khuông Vạn Thái sư, hẳn cũng biết Mạc Văn Chương, kẻ tự xưng là chủ tướng quân Thiên Đức chứ?

-Mô Phật! Lão nạp có vinh hạnh gặp Mạc chủ tướng ấy hai lần. Người là một tráng niên tướng mạo phi phàm, dù tuổi mới ngoài đôi mươi nhưng đã hiểu sâu biết rộng. Chỉ có điều, tên huý của vị Mạc chủ tướng ấy là Mạc Thiên Chương.

Lý An nhướng mày rồi hỏi tiếp, giọng ôn tồn:

-Đại sư, vậy thầy có từng nghe Khuông Vạn Thái sư nhắc đến vụ mưu sát Mạc chủ tướng xảy ra tại chùa không?

-Lão nạp có từng nghe một lần, nghe nói thích khách bị bắt đưa về làng Nhất Vạn.

-Thầy có nghe nói thích khách là nam nhân hay nữ nhân không?

-Lão nạp nghe nói đều là nam nhân, nhưng không thấy Khuông Vạn Thái sư đề cập đến lai lịch. Chuyện ấy cũng đã mấy năm rồi, và Mạc chủ tướng thì đã được cứu sống.

-Bổn tướng có nghe nói Mạc chủ tướng ấy có năm thê bảy thiếp, chẳng hay thầy có hay biết không?

-Gái mến nam tài, trai yêu nữ sắc, Mạc chủ tướng có năm thê bảy thiếp thì có gì lạ đâu chứ? Lý Sứ tướng thấy đấy, ngay cả thương nhân cũng có dăm ba bà vợ. Mạc chủ tướng ấy đã lập một người làm chính thất, ba người làm thiếp, nhưng vẫn chưa thấy đám hỉ. Chính thất họ Phạm, ba phu nhân kia lần lượt mang họ Nguyễn, Lâm và Trịnh. Họ đều là những cô gái xinh đẹp, hiền hậu. Lão nạp từng gặp Phạm chính thất hai lần, Nguyễn phu nhân một lần. Còn Lâm phu nhân và Trịnh phu nhân thì chỉ nghe tiếng chứ chưa biết dung mạo ra sao.

Trong một thoáng, ánh mắt Lý An chợt đổi khác.

-Thưa thầy, bổn tướng không có ý dò hỏi, nhưng thực lòng bổn tướng rất tò mò, dân chúng bên Thiên Đức có thái độ ra sao với quân lính của họ?

-Thực lòng mà nói, bên ấy hoàn toàn khác biệt so với Siêu Loại chúng ta. Lý Sứ tướng, lão nạp thấy sao xin mạn phép nói vậy. Bên ấy, quân là con, dân là phụ mẫu. Dù ngài có đánh sang bên ấy thì cũng thật khó mà chiếm được, bởi lòng dân đã hoàn toàn hướng về họ. Gần hai năm trước, lão nạp nghe các tiểu tăng kể, lúc quân Thiên Đức giao chiến với Phan Sứ tướng, vạn dân đã bất chấp hiểm nguy vượt sông tiếp viện, mang theo đòn gánh, câu liêm, dao rựa. Mô Phật!

Lý An vốn đã biết chuyện này, nhưng ông vẫn vô cùng ngạc nhiên khi nghe bách tính dám vượt sông giao chiến với Phan Văn Hầu. Điều ấy chứng tỏ quân dân bên đó đồng lòng như một, và đánh bại một đội quân dễ hơn nhiều so với việc đánh bại lòng dân.

-Bổn tướng nghe phu nhân kể, thầy tinh thông thuật xem tướng, đoán mệnh và lý giải lá số. Nhân hôm nay có cơ hội uống trà đàm đạo với thầy, chẳng hay thầy có thể xem giúp bổn tướng một quẻ, liệu đường công danh của bổn tướng còn có thể hiển đạt hay không?

-Lý Sứ tướng muốn xem quẻ phải chờ đến đầu năm, nay gần cuối năm lão nạp không xem được. Tuy nhiên, nếu Lý Sứ tướng đã có lòng thì vẫn có cách khác. Ngài có thể viết cho lão nạp một chữ bất kỳ.

-Một chữ? Chữ gì thưa thầy?

-Ngài nghĩ đến chữ nào đầu tiên thì hãy viết ra chữ đó, gọi là nhất tâm nhất niệm.

-Thầy có thể cho bổn tướng mượn giấy bút được chứ?

-Mô Phật, trước mặt ngài còn có chén nước đầy, ngài có thể dùng nước viết lên mặt bàn.

Lý An trù trừ một thoáng rồi chấm ngón trỏ trái vào chén nước trà, viết ngay chữ 俚. Thiền sư Sùng Phạm nhìn thật kỹ rồi nói:

-Lão nạp có thể xem lòng bàn tay trái của Lý Sứ tướng chứ?

Lý An chìa lòng bàn tay ra, Thiền sư Sùng Phạm cúi xuống nhìn rõ, ông chạm vào những đường chỉ tay của Lý An, bất giác nhoẻn miệng cười.

-Ngài viết chữ 俚. Chữ 俚 được hình thành từ bộ nhân đứng (亻) – tượng trưng cho sự ngay thẳng, chính trực, và bộ 里 có nghĩa là dặm đường, là làng mạc. Mà bộ nhân đứng (亻) thì khác với chữ nhân (人) thường. Muốn đứng vững thì không thể đứng một mình, cũng như bộ 亻 sẽ không có nghĩa khi đứng một mình mà không đi kèm bộ khác. Vua ở trên vạn dân nhưng phải dựa vào dân, bởi dân là gốc rễ của quốc gia. Bởi vậy, chữ 俚 có ý nghĩa là dựa vào dân mà đi lên. Chưa kể, chữ 俚 được viết bởi chín nét. Chín (cửu) là con số của cửu ngũ chí tôn, có thể hiểu là bậc cửu ngũ chí tôn sẽ xuất phát từ họ Lý. Tức là thuận theo lý lẽ, thuận theo lòng dân mà sẽ lên ngôi cao chín bậc.

Đoạn Thiền sư Sùng Phạm ngồi xuống trường kỷ, bấm độn một hồi mới chậm rãi nói:

-Đường công danh của ngài chạy từ cổ tay lên gò Thổ tinh, thành công đến từ sớm nhờ nỗ lực, cẩn trọng và tỉ mỉ. Tuy nhiên, từ gò Kim tinh có một đường cắt ngang mờ nhạt, khiến ngài trung niên gặp khó khăn ngăn trở, lao tâm khổ tứ, nhưng mọi sự rồi sẽ bình an bởi có quý nhân phù trợ. Qua vận hạn này, nếu ngài không chấp mê bất ngộ, lão nạp tin rằng tên tuổi của ngài sẽ còn vang danh vạn trượng. Lão nạp đã ba lần xem quẻ cho Lý phu nhân trong ba năm gần đây, hẳn Lý phu nhân đã nói với ngài. Hồi đầu năm nay, quẻ còn rõ mồn một, Lý phu nhân chắc chắn là dưỡng mẫu của Ái phi, điều này không thể khác.

-Ái phi? Đại sư có nhầm không? Vạn Xuân ta đã mười mấy năm nay không có vua thì lấy đâu ra Ái phi?

-Lão nạp đương nói về tương lai!

Lý An nghe vậy có phần thất kinh, Thiền sư Sùng Phạm liền nói thêm:

-Ngài dùng nước viết chữ Lí, mà nước còn có nghĩa là quốc gia, như vậy chẳng phải sẽ là quốc gia họ Lý hay sao?

Lý An nói như thể đang thanh minh:

-Bổn tướng chưa từng có ý định làm vương, và luôn một mực trung thành với Lý Lệnh công.

Thiền sư Sùng Phạm khẽ lắc đầu:

-Lão nạp không có ý ám chỉ ngài, chỉ là dựa vào chữ viết và đường công danh của ngài mà đoán định. Ngài không làm vương, không làm vua, nhưng ngài lại là dưỡng phụ của Ái phi. Hay chính xác hơn, ngài là một trong những chỗ dựa vững chắc của người mà ngày sau sẽ ngự trên ngôi cao chín bậc. Nếu ngài viết chữ Lý như họ của ngài, mọi chuyện đã khác. Nhưng... mô Phật! Nhân duyên trời ban, số trời đã định thì không thể cưỡng cầu. Những gì lão nạp nói cần có thời gian mới ứng nghiệm.

Lý An đưa tay quệt mồ hôi lấm tấm trên trán và hai bên thái dương, ánh mắt nhìn xuống mặt bàn, nơi chữ ông viết đã hòa tan, loang thành một khối tròn.

-Nước sẽ quy về một mối như những gì ngài đang thấy đấy thôi.

-Thưa… thưa… thưa đại sư… thưa… - Lý An có phần mất bình tĩnh. - Đại sư có biết tên huý của nghĩa nữ bổn tướng không?

-Mô Phật! Những năm trước, tiểu thư thường đến chùa, đó là một cô gái đức hạnh.

-Bổn tướng mong đại sư giữ kín những gì vừa nói cho bổn tướng.

-Giúp ngài là bổn phận của lão nạp, những gì lão nạp mới nói thực tình đã không còn nhớ nữa.

Thiền sư Sùng Phạm tiễn Lý An ra tận cổng chùa, ông nhìn về phía ao sen rồi nói với Lý An.

-Lão nạp vẫn còn nhớ vào ngày rằm tháng Bảy, Lam Khuê tiểu thư có đến lễ chùa. Đêm trước đó, lão nằm mộng thấy thanh long bay lượn trước cửa chùa lúc chính Ngọ nhưng không chịu vào. Ngày hôm sau, lão nạp ra đây đứng xem thì thấy một tráng niên trong đoàn tùy tùng của tiểu thư. Lão nạp mời vào chùa nhưng người ấy không vào.

-Đại sư còn nhớ nhân dạng của hắn chứ?

Thiền sư Sùng Phạm nhìn quanh thấy binh sĩ hầu cận đang đứng cách xa liền hạ giọng:

-Dù Lý Sứ tướng có tin hay không cũng được, lão nạp cũng không thể ngờ được. Người ấy chính là Mạc Thiên Chương.

-Không… không thể nào! Sao có chuyện đó được?

-Lão nạp cũng không tin, cũng chỉ xem đó là một giấc chiêm bao mà thôi.

-Trịnh phu nhân của tiểu tử Mạc Thiên Chương ấy không phải Trịnh Lam Khuê.

-Mô Phật! Lão nạp chưa bao giờ nói vậy, cũng chưa từng nghĩ như thế. Nắng lên rồi, lão nạp còn đang dở vài việc, xin cung tiễn Lý Sứ tướng hồi phủ.

Lý An hồi phủ mà như người mất hồn. Ngồi xâu chuỗi các sự việc từ trước đến nay lại với nhau, Lý An khẳng định chắc nịch rằng nghĩa nữ của mình quả thật đang là thiếp của tiểu tử Mạc Thiên Chương. Trịnh Lam Khuê không phải con ruột của ông, chẳng hề có chút dây mơ rễ má nào, nhưng ông lại vô cùng yêu thương, chiều chuộng như chính con đẻ.

Tưởng rằng đứa con nuôi bốc đồng ra tay hành thích kẻ địch rồi bỏ mạng, nào ngờ bây giờ nó lại là thiếp và đang mang trong mình cốt nhục của kẻ đang đối địch với ông kia chứ? Cha con bây giờ ở hai đầu chiến tuyến, thực khiến Lý An bực dọc, tự trách Lam Khuê sao lại nhẹ dạ đến vậy.

Lý An đành phải đào sâu chôn chặt những suy nghĩ và nhận định của bản thân. Nếu Lý Lệnh công biết được điều này, chẳng phải toàn bộ già trẻ Lý phủ sẽ không còn một ai sao?

-“Tiểu tử này không phải hạng vừa, cũng xứng đáng mặt chính nhân quân tử. Bấy lâu nay hai bên giao tranh mà hắn vẫn không hé răng nói ra. Nếu là kẻ tiểu nhân bỉ ổi, hắn chỉ cần cho Lý Lệnh công biết Lam Khuê là thiếp của hắn và bấy lâu nay Siêu Loại lao đao là do ta tiếp tay, thì thực khó mà chối cãi. Tình ngay lý gian. Ta thật có mắt như mù, lại còn mời hắn làm môn khách. Thật là, hắn lù lù trước mặt mà ta lại không hề hay biết. Còn trẻ như vậy mà đã giấu mình kỹ càng, thực hiếm lắm thay.”

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free