Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 251: Quê của Thần phi

Trấn Hải Đông, còn được biết đến với tên xứ Đoài, là một vùng đất rộng lớn. Phía đông xứ Đoài giáp phủ Thiên Đức, phía đông nam giáp Tế Giang, mạn nam là một phần đất Đằng Châu thuộc châu Sơn Nam cũ, còn toàn bộ phía tây thì tiếp giáp biển.

Xứ Đoài là vùng cửa sông, đất đai phì nhiêu, giao thương với Hoa quốc rất thuận tiện. Phía tây bắc xứ Đoài dân cư thưa thớt, có nhiều đầm phá, ao hồ.

Trần Minh công vừa từ trần, mộ phần còn chưa xanh cỏ, vậy mà những người thân cận ai nấy đã có ý đồ riêng.

Con trai trưởng đã mất, Trần Minh công có ý định trao quyền lại cho Trần Công Tích, con trai của vợ lẽ, năm nay vừa tròn 19 tuổi. Trần Công Tích vốn được định hướng trở thành một văn quan. Từ nhỏ, chàng theo học Phạm Sư Mạnh, một nhân sĩ có tiếng trong vùng. Thân mẫu của Tích là con gái của một hào phú nhỏ trong vùng. Bởi vậy, Trần Công Tích quen biết nhiều nhân sĩ trong vùng hơn là các võ tướng trong quân. Tích có hai người em: em gái Trần Đan Ngọc vừa tròn 18 tuổi, thùy mị đoan trang; và em trai út Trần Uy Long mới 14 tuổi.

Trong khi khăn tang còn chưa trút khỏi đầu, ngoại thích Lê Hoan đã muốn lập cháu đích tôn của Trần Minh công là Trần Cát Minh, mới sáu tuổi, nối dõi ông. Hữu Đại thần Vũ Lăng Nghiêm thì ủng hộ Trần Công Tích tiếp quản cơ nghiệp, xưng vương.

Vũ Lăng Nghiêm đại diện cho giới văn thân nho sĩ, còn Lê Hoan đại diện cho ba quân, cả hai bắt đầu ra sức kéo bè kết cánh.

Đó là tất cả những tin tức mà Trần Nhật Tôn và các thuộc hạ thu lượm được, báo cáo lại cho Chương mỗi ngày.

Thực ra, Chương có thiện cảm với Trần Minh công dù hai người chưa từng có bất cứ giao tình gì. Trần Minh công chỉ chuyên tâm cai quản vùng đất thuộc quyền kiểm soát của ông. Gần ba tháng trước, La Lệnh công gửi thư đề nghị kết liên minh nhưng Trần Minh công đã tìm cớ thoái thác. Tuy nhiên, đó không phải là lý do duy nhất khiến Chương có thiện cảm với vùng đất mà anh chưa từng đặt chân đến.

Phạm Tu quê ở trấn Hải Môn, một vùng gần cửa biển thuộc xứ Đoài. Đoàn Thượng, Võ Văn Dũng cũng có quê ở xứ ấy. Quan trọng hơn cả là Thần phi Nguyễn Diệu Huyền, người vợ yêu của Chương, vốn là con gái vùng Hải Môn. Nhiều đêm nằm bên nhau, Duệ từng kể rằng di nguyện của thân mẫu nàng là được an táng hài cốt tại nơi chôn nhau cắt rốn, bên cạnh mộ của người cha mà nàng không nhớ mặt. Tâm nguyện của người nhạc mẫu đã khuất ấy, người mà Chương chưa từng biết mặt nhưng đã bao lần thắp hương khấn vái trước ban thờ, cũng là điều Chương vẫn luôn ấp ủ, mong có ngày thực hiện được.

Chiều ngày 26 tháng 5, bồ câu từ bến Bình Than mang tin khẩn về Lý phủ: Trần Công Tích cùng nhiều người khác vượt sông Thiên Đức, xin nương nhờ bên đất Thiên Đức. Hoàng Thái Công liền xin chỉ thị.

Chương lập tức hạ lệnh tiếp nhận tất cả những người sang sông, bất kể họ là ai.

Bồ câu từ Lý phủ tỏa đi khắp các quân doanh, cùng với thám mã chạy trạm cấp báo. Mệnh lệnh của Vạn Thắng vương ban xuống: toàn bộ ba quân Thiên Đức cấm trại, sẵn sàng chờ lệnh điều động.

Trần Nhật Tôn cho quân về báo cáo tình hình cụ thể cho Chương. Theo báo cáo, sáng sớm ngày 26 tháng 5, Lê Hoan cùng thân tín đã điều động binh mã bao vây phủ đệ của Vũ Lăng Nghiêm cùng một số văn đại thần, bắt giữ tất cả bọn họ. Cuối giờ Thìn, Lê Hoan tiếp tục kéo quân đến thái ấp của Trần Công Tích.

Phiêu Kỵ tướng quân Đặng Sỹ Nghị và Hậu Tướng quân Lý Trí Thắng đã dẫn bốn nghìn quân bản bộ chống lại Lê Hoan.

Đại tướng quân Lê Hoan có sự ủng hộ của Tiền Tướng quân Vũ Quan, Tả Tướng quân Trần Siêu và Hữu Tướng quân Lê Khả.

Theo quan chế do Trần Minh công sắp đặt, chức Đại tướng quân thống lĩnh ba quân tướng sĩ. Dưới Đại tướng quân là Xa Kỵ tướng quân, sau đó là Phiêu Kỵ tướng quân, rồi mới đến các chức Tiền, Hậu, Tả, Hữu tướng quân.

Xa Kỵ tướng quân tương đương chức Phó thống lĩnh, người nắm giữ chức ấy là Lý Bửu đã bị Lê Hoan sát hại vào nửa đêm.

Trần Công Tích đã dẫn theo gia quyến chạy về phía sông Thiên Đức.

Chập tối, Phạm Cự Lượng điều động Tiểu đoàn Tam Vạn đến bờ tả bến Bình Than để lập trại. Đồng thời, ông cũng điều động Tiểu đoàn Thủy Kình Ngư của Phạm Hữu Nhật đang đóng ở bến Luy Lâu cùng Tiểu đoàn Thủy pháo của Cao Lịch sang gần bến Bình Than.

Phạm Cự Lượng trực tiếp đến bến Bình Than nắm bắt tình hình và liên tục báo tin về Lý phủ.

Cuối giờ Dậu, Phạm Cự Lượng báo về rằng Phiêu Kỵ tướng quân Đặng Sỹ Nghị và Hậu Tướng quân Lý Trí Thắng đã dẫn theo hơn ba nghìn quân cùng gia quyến vượt sông, xin nương nhờ.

Thấy tình hình cấp bách, Chương liền cùng Thiên Bình lên Thiên Lý mã rời Lý phủ ngay. Tiểu đoàn Thần Vũ cũng nhận lệnh di chuyển về trại tạm ở huyện Thuận Thiên ngay trong đêm. Huyện trưởng Ngô Miên Thiệu và Huyện phó Trịnh Hoài Thượng đến tham kiến Chương. Chương tỏ ra hài lòng không phải vì hai nhân sĩ đến chào, mà là vì hàng trăm lều vải đang được cấp tốc dựng gần sông, trên những gò đất rộng đầy cỏ lau mới được phát quang.

Ngô Miên Thiệu và Trịnh Hoài Thượng đã huy động dân chúng các làng gần đó ra giúp nổi lửa nấu cơm. Chương nhìn thấy hàng trăm bếp lửa đỏ rực cả một góc trời. Chương hỏi hai vị đầu huyện rằng:

- Gia quyến binh sĩ bên ấy có nhiều không?

- Thưa Vương, gấp gáp quá nên chúng tôi chưa thể kiểm đếm hết, nhưng cứ tính hơn ba nghìn binh sĩ thì số dân gồng gánh theo sang cũng phải hơn một vạn. Hiện tại, Hoàng Thái Công cùng anh em thủy binh vẫn còn đang đưa thuyền chở người sang. Chúng tôi đã huy động thêm cả ngư phủ giúp sức.

Chương thở dài:

- Trăm sự nhờ các ông, đừng để người nào sang đây bị đói.

Ngô Miên Thiệu nói:

- Thưa Vương, tôi đang tính toán đ�� cho lưu dân lánh nạn vào ở trong một số làng gần đây.

- Nếu họ muốn. - Chương gật đầu. - Ông hãy nói với Ty Giao thông – Xây dựng rằng ngay ngày mai phải đưa người đến dựng làng tạm cho họ ở. Nếu thiếu nhân lực, hãy gửi thư đề nghị chỗ ông Lôi cho tân binh đến giúp một tay. À, ông cũng nói với Phạm Cự Lượng điều thêm Tiểu đoàn Hậu cần và Tiểu đoàn Công binh Thiên Đức đến hỗ trợ. Đây cũng là dịp để chúng ta thể hiện năng lực của mình.

- Tôi sẽ thi hành ngay, thưa Vương.

- Lương thực thế nào? Kho của huyện đủ chứ?

- Thưa Vương, nếu thiếu tôi sẽ đề đạt.

- Ta tin tưởng ở hai ông. Hai ông phải cho lưu dân thấy tài trí của người Thiên Đức.

Ngô Miên Thiệu và Trịnh Hoài Thượng cùng đáp:

- Tạ ơn Vương đã tin tưởng, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức hoàn thành việc ngài giao phó.

Hai vị đầu huyện lui xuống, Chương quay sang nói nhỏ với Thiên Bình:

- Quân Thần Vũ đã sẵn sàng vượt sông khi có lệnh. Em hãy nói anh chị em chuẩn bị tinh thần.

Thiên Bình gật đầu hiểu ý, lập tức dẫn theo mấy nữ binh, hướng về trại quân Đường Vỹ mà đi.

Mọi quyền lợi đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free