Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 252: Trần Đan Ngọc

Khi Chương đến bản doanh trại thủy quân gần bến Bình Than, ba quân tướng sĩ đã được tin và tề tựu tham kiến. Lý Văn Ba cùng Trung đoàn Thần Sách, phối hợp với Tiểu đoàn thủy Vạn Ninh do Hoàng Thái Công chỉ huy, đang tích cực đón lưu dân qua sông và chia nhau trấn giữ các cứ điểm. Quân sĩ địa phương cũng đã tham gia từ chiều. Chương dặn mọi người cứ lo việc, không cần đa lễ.

Ngô Miên Thiệu dẫn Trần Công Tích và gia quyến đến diện kiến. Chương thấy Tích ăn nói lưu loát, bộ dáng nho nhã, mắt sáng lưng thẳng, Chương lấy làm hài lòng. Ngài hỏi thăm sức khỏe của Trần phu nhân và những người trong gia quyến Tích một lượt. Sau đó, Ngô Miên Thiệu đưa gia quyến của Tích về nghỉ tạm trong làng, chỉ có Trần Công Tích và Trần Đan Ngọc ở lại.

Tích vòng tay trước ngực, nói với Chương:

– Gia muội của tiểu sinh, Trần Đan Ngọc, năm nay vừa tròn đôi chín. Quyền huynh thế phụ, tiểu sinh muốn dâng gia muội làm thiếp hoặc tì nữ của Vương thay cho lời cảm tạ. Mong Vương vui lòng nhận cho, gia mẫu của tiểu sinh cũng tha thiết mong mỏi điều ấy.

– Tiểu nữ Trần Đan Ngọc, xin ra mắt Vạn Thắng vương.

Trần Đan Ngọc mang vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết tựa lê hoa đái vũ. Chương nghe vậy cười và nói:

– Ta xin ghi nhận thiện ý của lệnh đường và Trần công tử. Tuy nhiên phủ Thiên Đức cấm gả bán thiếu nữ, phụ nữ dưới mọi hình thức. Trần tiểu thư là hương thảo mỹ nhân, ắt hẳn đã có ý trung nhân. Tình duyên một đời của người con gái không nên bị đem ra phục vụ bất cứ mục đích nào. Vả lại, ta đã có đủ thê thiếp rồi.

Trần Đan Ngọc bước lên một bước, chắp tay nói:

– Thưa Vương, xưa nay bậc đế vương năm thê bảy thiếp, trăm cung nghìn phủ, sao có thể nói là đủ? Trai tài gái sắc xứng đôi, Vương ban khen tiểu nữ xinh đẹp như hoa thơm, trắng như ngọc tuyết, vậy là Vương đã thừa nhận tiểu nữ có sắc rồi. Thưa Vương, tiểu nữ vốn nghe người trong thiên hạ đồn rằng, ngài hai mươi tuổi dựng nghiệp từ tay trắng, gia thế không có. Hai mươi sáu tuổi, quần thần tả hữu đã tôn ngài làm Vương. Trong khi Vạn Xuân nay mười lăm sứ quân mỗi người cát cứ một cõi, duy chỉ có ngài tuổi trẻ tài cao. Phụ thân tiểu nữ tứ tuần mới xưng làm Minh công cũng đã được xem là trẻ. Tiểu nữ thấy ngài chính là người tài trong thiên hạ, khua tay trái lấy Siêu Loại, vung tay phải đoạt Tế Giang. Tiểu nữ ngưỡng vọng từ lâu, nay được diện kiến tôn nhan thực lòng vui khôn tả, nhất kiến chung tình. Thiết nghĩ, nếu đời này không lọt được vào mắt ngài, tiểu nữ nguyện sẽ ở giá.

Nói đoạn Trần Đan Ngọc rút khăn thấm hai hàng lệ. Chương nghĩ:

– “Con ranh này tuổi mới mười tám mà ăn nói như vậy ắt không phải hạng bình hoa di động. Nó có dáng vẻ thông tuệ của Duệ, cứng cỏi của Thiên Bình. Chả lẽ đàn bà con gái Xứ Đoài đều vậy sao?”

Chương nhoẻn miệng cười và nói:

– Tiểu thư hãy còn trẻ, đừng v��i nói những lời như vậy. Thiên Đức phủ tôn trọng tình cảm nam nữ, hai người không thể đến với nhau nếu chỉ có một bên đơn phương tình cảm.

– Vương chê tiểu nữ, tiểu nữ không thiết sống nữa.

Chương nghe vậy, bình thản nói:

– Trần tiểu thư, chuyện của huynh trưởng tiểu thư, ta sẽ giúp. Tiểu thư không cần phải đem thân ngàn vàng ra đánh đổi, đừng hạ thấp phẩm giá của bản thân. Bây giờ cũng không còn sớm, các nữ binh sẽ đưa tiểu thư về nghỉ tạm trong làng gần đây cùng lệnh đường. Ta sẽ bàn việc với Trần công tử.

Trần Đan Ngọc toan mở lời, bỗng bên ngoài, một nữ binh cất giọng vừa đủ nghe:

– Đại Thắng Hoàng hậu giá đáo!

Bóng dáng Thiên Bình bước nhanh vào trong. Trần Công Tích có phần ngạc nhiên bởi Đại Thắng Hoàng hậu đang vận chiến phục. Đan Ngọc hành lễ xong, len lén nhìn Thiên Bình.

– Thưa Vương, thần thiếp đã sắp đặt xong, chỉ chờ Vương ra lệnh là sẽ thi hành.

Chương khẽ giật mình khi nghe Thiên Bình xưng thần thiếp, bất giác cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chương mau chóng nhận ra dụng ý của Thiên Bình khi nàng đến đây, bèn phân phó:

– Ta cần bàn định với Trần công tử, Hậu hãy đưa Trần tiểu thư đi nghỉ giúp ta.

Thiên Bình tuân mệnh. Nữ binh liền mời Đan Ngọc đi theo Thiên Bình. Được một quãng, Đan Ngọc bước nhanh, gần sánh vai Thiên Bình, mới thỏ thẻ:

– Hoàng hậu, người thực khác xa so với tưởng tượng của tiểu nữ.

Thiên Bình nghiêng đầu, cười mỉm và nói:

– Trần tiểu thư xinh đẹp tài trí hơn người, chẳng thiếu vương công quý tử theo đuổi. Đừng tơ tưởng đến Vương, mâm cơm nhà ta đủ người cả rồi.

– Tiểu nữ không có ý đó.

– Vậy thì tốt, mỹ nhân vây quanh Vạn Thắng vương có lẽ cũng phải hơn trăm người, nhưng ngài không hề để mắt tới. Vả lại hậu cung có lệ riêng, Trần tiểu thư cứ ăn no ngủ kỹ, đọc thêm sách, ngâm thêm thơ sẽ là điều tốt hơn. Thiên Đức có nhiều cái lạ, một trong số đó là nam nữ bình quyền.

Đan Ngọc một dạ hai vâng, tươi cười đối đáp nhưng trong lòng thầm nghĩ:

– “Chị ta đẹp thì có đẹp nhưng ta trẻ hơn chị, nam nhân ai chẳng háo sắc. Ta không tin mình đẹp như hoa buổi sớm thế này mà Vương lại không sủng ái. Nếu ngài sủng ái, nhà ta mới có chỗ dựa vững chắc, ta không thể dễ dàng buông xuôi. Hoàng hậu là nữ tướng thì ắt không giỏi văn thơ. Nam nhân thường yêu thích những cô gái thùy mị nết na.”

Cứ như Thiên Bình đoán được những suy nghĩ thầm kín của Đan Ngọc, nàng liền nói:

– Ta biết một nữ nhân người Hải Môn trấn có vẻ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, tài trí hơn vạn người. Tài năng của cô ấy được nhiều nhân sĩ vùng này nể phục.

– Thưa Hoàng hậu! – Đan Ngọc tò mò. – Chẳng hay cô gái Hải Môn trấn đó tên gì?

– Thần phi Nguyễn Diệu Huyền, nay đang giữ chức Huyện trưởng Thừa Thiên. Trước đây Thần phi từng cai quản nông nghiệp. – Thiên Bình giải thích thêm. – Huyện trưởng cai quản một vùng như quan tri huyện bên Hải Đông ấy mà. Trần tiểu thư sẽ sớm có dịp gặp mặt khi ở đây.

Đan Ngọc nghe vậy lấy làm hiếu kỳ, cô chưa từng nghe ở Hải Đông có nữ nhân nào tên như vậy. Là một cô nàng lanh lợi, Đan Ngọc biết Đại Thắng Hoàng hậu đang ngầm dằn mặt mình, nhưng thay vì sợ hãi, Đan Ngọc lại thấy hứng thú.

Chương cảm nhận đúng, Đan Ngọc phảng phất nét tính cách của Thiên Bình và Duệ. Bởi vậy dù có đẹp như tiên sa Chương cũng không động lòng. Nhà có bốn nàng tiên mỗi người một vẻ, thêm nàng thứ năm mang nét tương đồng để làm gì cơ chứ.

Thiên Bình cảnh giác với mọi thứ xung quanh Chương, nhất là mỹ nhân. Thỉnh thoảng, Thiên Bình vẫn tự trách mình đã sai lầm ngay từ đầu khi buộc phải chia sẻ phu quân. Đến lần thứ hai, nàng đã cảnh giác cao độ, nhưng vì chưa có danh phận nên cũng chẳng thể làm gì. Lần này, nếu vì Chương ngọt nhạt mà nàng lại mắc sai lầm thứ ba, chắc chắn các phi tần khác trong nhà sẽ hạch tội Thiên Bình đến già.

Cổ nhân có câu cha chung chẳng ai khóc nhưng chồng chung thì phải giữ cho thật kỹ, hở ra là sẽ có kẻ muốn thò chân vào ngay.

Thiên Bình vừa rời đi, Phạm Cự Lượng dẫn theo Phiêu Kỵ tướng quân Đặng Sỹ Nghị, Hậu Tướng quân Lý Trí Thắng cùng các nha tướng đến diện kiến Vạn Thắng vương. Chương nhìn bộ dạng tơi tả của các tướng sĩ phò tá Trần Công Tích sau một ngày mệt nhọc không khỏi chạnh lòng thương cảm. Nữ binh liền đem y phục đến cho họ thay, rồi bày biện ba mâm cơm đạm bạc, nhưng canh và cơm đều nóng hổi.

Chương ngồi đầu bàn, động đũa và thúc giục các tướng tập trung dùng bữa cho no, có gì cần nói thì cứ để sau cũng không muộn.

Bọn Đặng Sỹ Nghị thua chạy phải đến nương nhờ, nay lại được Vương chiêu đãi cơm, tỏ ra vô cùng cảm động. Với những võ tướng như bọn họ, lấy cứng đối cứng họ không hề sợ hãi, chỉ nể trọng những người biết lấy nghĩa mà đối đãi, nhất là những lúc thất thế sa cơ.

Truyện dịch này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free