(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 552: Ốc luộc
Quách Thương Hiệu tò mò theo Chương ra khỏi thị trấn Chỉ Đạo, muốn xem công an điều tra và tìm ra hung thủ giải oan cho bà lão làng An Nhân bằng cách nào.
Sau khi biết Trương Ba cùng hai nữ khách thương đã đi qua dịch trạm ven đường vào khoảng giữa giờ Thân, Nghiêm Quốc Luật và thuộc hạ liền truy tìm. Trương Ba đi bộ, còn hai nữ khách thương dắt theo ngựa thồ. Bọn họ vừa đi vừa hỏi han, lại làm thực nghiệm để áng chừng quãng đường Trương Ba đã đi được. Mấy dịch trạm kế tiếp đều nhớ có một người đàn ông cùng hai nữ nhân đi về hướng làng Bần. Trời đã sâm sẩm tối khi Nghiêm Quốc Luật truy theo đến một đoạn đường, hai bên là cánh đồng trống, cách làng Bần chừng 5 dặm thì mất dấu. Lúc trời tối, bất cứ người nào không phải dân địa phương đi lại trên đường đều phải đốt đuốc, qua dịch trạm phải trình giấy tờ, để lại tên tuổi kèm dấu lăn tay mới được phép đi tiếp.
Quy định trong huyện gần đây là vậy, nhằm phòng ngừa gian tế.
Các dịch trạm tiếp theo không ghi nhận hay nhớ được một người đàn ông đi cùng hai nữ nhân và ngựa thồ hàng. Bởi vậy, Nghiêm Quốc Luật bàn với Đào Sư Tích, cả hai chọn nơi cuối cùng có người nhìn thấy Trương Ba làm trung tâm, tung quân tỏa ra tứ phía lùng sục nhưng vẫn chưa phát hiện ra bóng dáng của Trương Ba.
Niềm vui vì tưởng sắp đến đích của Nghiêm Quốc Luật dần tắt ngúm. Chương vỗ vai động viên:
- Cậu đừng thối chí. Chúng ta đã biết Trương Ba đến chỗ này, nhưng không ai thấy anh ta tiếp tục đi đâu vì trời đã tối. Các trạm kế tiếp và mấy làng quanh đây cũng chẳng ai trông thấy người như anh ta. Vậy chúng ta hãy đặt ra hai giả thuyết: thứ nhất, Trương Ba đã bị sát hại, phân thây rồi nhét vào rương gỗ hoặc chôn ở đâu đó. Thứ hai, Trương Ba vẫn còn sống, anh ta thông thạo đường sá trong vùng nên dẫn lối cho hai nữ khách thương đi đâu khác. Từ đây đi đâu sẽ tiện? Hiến Doanh ư?
Nghiêm Quốc Luật lắc đầu, anh nói:
- Chẳng ai đi Hiến Doanh lối này. Từ đây cắt về hướng Tây Nam sẽ đến đất Dạ Trạch. Nói là gần nhưng đi bộ cũng phải mất cả ngày trời chứ ít gì. Hơn nữa, tuy chỉ có đường liên xã nhưng chúng tôi đã hỏi dò khắp các dịch trạm mà vẫn không thấy bóng dáng Trương Ba.
Chương chống nạnh nhìn bốn bề mênh mông, sương mờ đã giăng lối. Anh đề nghị:
- Nếu chưa nghĩ ra thì hãy để đầu óc thư thả. Trời đã tối rồi, chúng ta phải tạm nghỉ ở dịch trạm. Sớm mai hãy tính tiếp, anh phải có lòng tin mới được.
Cả đoàn mấy chục người dừng chân tại dịch trạm ven đường, đốt lửa thổi cơm tối. Nghiêm Quốc Luật sai dân binh ở dịch trạm chạy vào làng mua chục con gà, đem ra đắp đất sét nướng. Chương ngồi bó gối bên đống lửa, những người còn lại, bao gồm cả Nghiêm Quốc Luật, cũng ngồi gần đó, mỗi người một việc. Mâm cơm tối có gà, có cá, có rượu, có cơm và cả rau lang mọc đầy dưới mương nhỏ ven đường. Chương uống vài ba chén cho ấm bụng. Cả bọn vừa ăn vừa hàn huyên đủ chuyện trên trời dưới đất. Quách Thương Hiệu và hai người đi cùng, đã ngấm hơi men, nói rất hăng. Chủ đề câu chuyện quanh quẩn ruộng đồng, ngô khoai và… đàn bà con gái. Thi thoảng cả đám bốn, năm chục người lại phá lên cười rộ.
Thấy thượng cấp đến, binh sĩ ở dịch trạm không có gì tiếp đãi, ăn uống không thì ngại, nên một người chạy về làng. Chẳng bao lâu, anh ta gánh ra hai nồi ốc hãy còn nóng hổi. Anh dân binh gãi đầu thưa rằng:
- Mẹ đĩ nhà em hồi chiều mới mò chỗ ốc này ở con mương đây, em mời các thủ trưởng. Dạ, trời lạnh, thêm chén rượu nhạt với ốc chấm mắm gừng thì chẳng còn gì tuyệt hơn đâu ạ.
Nhã Lâm múc một bát ốc, Quan Lam Giang tự tay làm nước chấm rồi chia cho mọi người. Đám quân hầu theo Đào Sư Tích và Nghiêm Quốc Luật biết Chương là quan lớn nên rất khúm núm. Chương lại muốn nhân cơ hội này để thu hẹp khoảng cách, song Nghiêm Quốc Luật và Đào Sư Tích vẫn tỏ ra dè dặt, không dám quá chén.
Chương vỗ vai Quách Thương Hiệu, nói đùa:
- Anh Hiệu này! Tôi nói thật nhé, các anh phải chuyên canh cả ốc mới được. Đem ốc bán lên phương Bắc thì chả mấy mà giàu, cái giống ốc này dễ nuôi lắm.
Cả đám lại cười ồ lên, cùng nâng ly vì những con ốc. Quân Thiên Đức không được uống rượu trong giờ trực gác hoặc công vụ, nhưng có mấy người không còn bị ràng buộc bởi quy định đó nữa, vả lại Chương cũng tự mình thả lỏng bản thân. Hai nữ nhân theo hầu Chương ngồi riêng một góc ăn khoai, đặt thêm nồi canh mồng tơi với tôm khô để lát nữa Chương uống.
Quách Thương Hiệu ngà ngà say, nghe Chương đề cập đến chuyện chuyên canh con ốc, lại thao thao bất tuyệt, say sưa nói về loài ốc. Nào là ốc ăn tạp, nuôi chúng sẽ làm hại đến mùa màng, rồi lại bảo rằng phương Bắc thiếu gì ốc mà phải mua ốc Tế Giang. Mỗi người một câu, đến lúc anh dân binh đem ốc luộc ra, cũng hơi say, mới lên tiếng nói rằng:
- Đúng rồi, ốc phá lúa kinh lắm! Ốc chết mùi cũng kinh kinh là.
Vợ anh dân binh nãy giờ ngồi bệt trên vệ cỏ phục dịch các thủ trưởng, nghe ai đó hỏi chồng bí quyết mò được nhiều ốc dưới mương thì tiện miệng hầu chuyện. Cô vợ nói một thôi một hồi, rồi đề cập đến chuyện ngoài gò đất ven làng, mấy hôm nay ốc sinh sôi nảy nở nhiều đến bất ngờ, như thể có ai đó cố tình đổ xuống vậy. Lúc chiều cô định ra bắt lấy một mẻ nhưng nghe có quan binh đến dịch trạm, đoán chồng không thể tranh thủ về nhà đặt hộ nồi cơm nên tạm từ bỏ ý định.
Chuyện chỉ thoảng qua như vậy, lẫn vào những câu chuyện khác cùng tiếng cười nói rộn ràng. Chương ngả lưng xuống chỗ rơm Nhã Lâm vừa trải trên cái chiếu đơn, bên cạnh đống lửa. Đêm lạnh nhưng không có mưa, gió lạnh từ bốn phương tám hướng nhẹ nhàng lướt qua. Dịch trạm ven đường tuy nhỏ, được quây liếp tre như tường bao ba mặt, lại chất rơm bên ngoài nên chắn gió khá tốt. Chương không nằm trong dịch trạm mà nhường cho hai cô gái. Tự nhiên anh muốn nằm trên đất ngắm bầu trời đêm đông hạ tuần tối đen như mực.
- Anh Kê không uống nữa à?
- Dạ… tôi chỉ uống cho ấm người thôi ạ.
- Nghe anh em nói, anh với anh Vạn đây uống một hơi hết cả vò hả?
Ma Kê cười tít mắt:
- Dạ thưa… nếu được thả thì…
- Phá được vụ này ta sẽ cho mỗi anh một chum rượu quý mà ông Tu biếu. Này, nghe nói uống loại đó mạnh lắm nhé, phải tìm cách âm hạ hoả đấy!
Lưu Nhất Vạn mặt hơi đỏ, thì thào:
- Đội ơn Quan gia ban thưởng.
Chương nhắm mắt lim dim, mặc cho Quách Thương Hiệu và những người khác không ngừng nâng chén. Ma Kê và Lưu Nhất Vạn sẽ thay phiên canh gác, có lẽ Nhã Lâm cũng sẽ đổi ca, để đảm bảo mọi người đều giữ sức khỏe tốt.
Chương đột nhiên ngồi bật dậy khiến cả Ma Kê và Lưu Nhất Vạn ngồi cạnh bên giật mình.
- Có chuyện gì ạ?
Không trả lời Ma Kê, Chương lom khom chạy đến chỗ Quách Thương Hiệu vì anh ta vừa nói về chuyện ốc bốc mùi thum thủm hoặc đại loại như vậy.
- Này anh Hiệu! Ốc có ăn thịt người không? Ý tôi là người đã chết ấy!
Quách Thương Hiệu mặt trắng bệch vì say, đôi mắt lờ đờ hử với hả khiến Chương phải túm cổ áo lặp lại câu hỏi. Đám đông đang chén chú chén anh ồn ào náo nhiệt bỗng im bặt. Ngoại trừ văn nhân Quách Thương Hiệu đã say đến mức vắt lưỡi, những người còn lại vẫn phân biệt rõ trên dưới.
Quách Thương Hiệu ề à bảo rằng ốc là loài ăn tạp, xác người thối rữa nó cũng sẽ ăn và sinh sôi rất mau. Nhã Lâm và Quan Lam Giang mới đặt mình thiu thiu ngủ, nghe tiếng Chương quát vội chạy ra, trong tay Nhã Lâm còn lăm lăm khẩu súng ngắn.
- Chị kia, chị kia! Chị dẫn anh em chúng tôi đến chỗ có nhiều ốc xem thử. Chỗ đó xa không?
Người phụ nữ ngơ ngác, ấp úng:
- Không… không xa lắm ạ!
- Vậy đi mau, ai còn tỉnh táo thì đi cùng ngay!
Còn lại mỗi Quách Thương Hiệu nằm bẹp. Những người vừa trước đó còn nâng chén, thấy thủ trưởng gấp gáp liền tỉnh cả rượu, nhìn nhau chẳng hiểu chuyện gì nhưng cũng nhanh chóng xách đao kiếm, súng ống chạy băng băng trên cánh đồng vừa sau vụ gặt.
- Quan gia! Ngài phát hiện ra điều gì ư?
Chương trả lời Nghiêm Quốc Luật:
- Đến đó mới biết được, cũng không chắc lắm.
Dưới hàng chục ánh đuốc soi tỏ, quả thật Chương nhìn thấy rất nhiều ốc lớn nhỏ ở rìa gò đất, lẫn trong cỏ dại. Ven chân gò có một lạch nước nhỏ, ngang chỉ chừng một thước, ẩn dưới cỏ dại um tùm.
Chương ra lệnh:
- Tìm xem ốc chỗ nào nhiều nhất!
Chẳng bao lâu, một binh sĩ hô lên, mọi người cùng đổ dồn về nơi ấy. Trên một khoảnh đất rộng chừng một mét vuông có rất nhiều ốc. Nghiêm Quốc Luật giật lấy một ngọn giáo, gạt bớt ốc ra rồi chọc nhẹ xuống đất.
- Đất chỗ này tơi ạ!
Chương khịt mũi:
- Có ai ngửi thấy mùi hôi không?
Ai nấy nhìn nhau. Ban nãy mọi người mải làm theo mệnh lệnh của Chương nên không chú ý, bây giờ quả thật có mùi hôi xộc thẳng vào mũi rất khó chịu.
- Đào lên! - Chương hối thúc. - Đào mau!
Hàng chục người xúm vào, kẻ cầm đao người cầm giáo thi hành mệnh lệnh và giật mình thất kinh khi phát hiện ra dưới lớp đất tơi xốp có một thi thể đang phân hủy.
Vài người chạy vội vào làng mượn cuốc xẻng. Chó trong làng thi nhau sủa vang, chả mấy chốc cả làng đốt đuốc í ới gọi nhau vì tưởng có trộm cướp. Đến khi hay tin, họ kéo hết ra cánh đồng rìa làng xem quan binh đào xác người.
Thi thể bị chôn không sâu nhưng ở chỗ hơi khuất. Vài người dân có ruộng ở gần đó bảo rằng mấy hôm gần đây có ngửi thấy mùi lạ nhưng cứ nghĩ là chuột chết, ai mà ngờ được.
Thi thể đã phân hủy, mùi rất nặng. Nghiêm Quốc Luật cùng thuộc hạ đốt hàng chục bó hương cùng lúc để giảm bớt mùi. Binh sĩ đem mấy vò rượu trắng tắm rửa cho thi thể sạch đất cát. Quan Lam Giang bấy giờ mới được lệnh đến gần kiểm tra sơ bộ.
- Nạn nhân không có vết thương do đao kiếm gây ra. Trên đỉnh đầu có máu khô, phần cổ nạn nhân có vệt thâm đen kéo dài đến gần mang tai, có lẽ… bị bóp cổ. Trời tối nên em mới chỉ xem được chừng đó.
Như đã nói, tại các vùng Thiên Đức kiểm soát nghiêm cấm người dân ra đường đem theo vật sắc nhọn.
- Bây giờ đưa nạn nhân về cổng làng, chờ trời sáng kiểm tra kỹ hơn. Muốn biết anh ta chết vì bị thương hay siết cổ, em có thể nhổ một cái răng để xem. Nếu chân răng có màu đỏ, đó là dấu hiệu xuất huyết, chứng tỏ nạn nhân bị chết ngạt.
Quan Lam Giang tròn mắt, rõ ràng Chương không biết y thuật, cớ sao lại có thể nói ra được đi��u ấy.
Nghiêm Quốc Luật sai quân lấy ngựa chạy đến làng Bần, đưa vợ Trương Ba đến nhận dạng chồng.
Nghiêm Quốc Luật hỏi Chương:
- Quan gia! Sao hung thủ lại sát hại Trương Ba rồi vùi ở đây ạ? Thuộc hạ nghĩ mãi chưa tỏ tường.
Chương lắc đầu:
- Chỗ này cách xa đường cái. Còn về việc tại sao Trương Ba bị vùi ở đây thì cần tìm hiểu thêm. Chúng ta là người lạ, không biết chỗ này. Điều đó có nghĩa… Trương Ba vì lý do nào đó đã dẫn hung thủ đến đây.
Nghiêm Quốc Luật nhăn mặt, thắc mắc:
- Chỗ này chỉ phù hợp cho trai gái tình tự, chả lẽ…
- Người chết có biết nói chuyện hay không, cứ chờ trời sáng mới rõ. Ta nghĩ cậu nên ban hành lệnh truy nã khẩn cấp mấy ả đàn bà đó. Kẻ đứng sau tất cả những chuyện không hay gần đây ở Tế Giang đã lợi dụng sự ưu ái của Thiên Đức ta đối với nữ nhân mà dùng phụ nữ ra tay hành sự. Chúng có giấu hung khí vào chỗ kín cũng khó mà khám xét vì dân binh toàn nam nhân. Mời thêm quan đại phu đến, Quan tiểu thư không tiện khám những chỗ nhạy cảm.
Ngôi làng nhỏ gần dịch trạm đêm ���y thức trắng, đèn đuốc sáng rực nơi đầu làng. Những người mới ăn ốc khi nãy, bao gồm cả Chương, cảm thấy ốc luộc chấm mắm gừng chẳng còn vị ngon nữa.
Tất cả bản quyền của bản dịch này thuộc về truyen.free.