Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Xuân Đế Quốc - Chương 553: Lăng trì

Ba đại phu khám nghiệm tử thi đều đưa ra nhận định chung: Trương Ba có dấu hiệu đã quan hệ nam nữ trước khi bị sát hại. Thậm chí, ngay khi đang làm dở, anh ta đã bị đoạt mạng. Nghe vậy, Chương bảo Nghiêm Quốc Luật không nên công bố chuyện này, nhằm giữ chút thanh danh cuối cùng cho nạn nhân, cũng như vơi bớt nỗi đau tột cùng mà gia đình đang phải trải qua. Các đại phu c��ng phát hiện một vết chích nhẹ dưới thắt lưng nạn nhân, nhưng rất mờ nhạt. Theo nguyện vọng của gia đình, Nghiêm Quốc Luật trao trả thi thể, không tổ chức mổ khám nghiệm, bởi hung thủ đã được xác định. Việc cần kíp bây giờ là phải mau chóng tìm ra kẻ thủ ác.

Chương phúng điếu năm nén bạc rồi lên ngựa quay trở lại thị trấn Chỉ Đạo. Anh dặn Nghiêm Quốc Luật gấp rút truy tìm nghi can, dựa vào tên và bức họa, kiểm soát chặt các bến đò, lối ra vào thị tứ, và đặc biệt chú ý đến những nữ khách thương chuyên thu mua nông sản, vải vóc.

Triệu Nhã Lâm không dằn lòng được bèn hỏi Chương:

- Quan gia! Ngài nghĩ bọn chúng vẫn còn ở Nghĩa Trụ Thượng chứ ạ?

Chương trầm ngâm suy tư, mãi sau mới đáp:

- Huyện này rất rộng, không loại trừ khả năng chúng đã sang Nam Sách. Tuy nhiên, chỉ cần chúng còn trên đất Thiên Đức thì ta tin chắc sẽ tìm ra. Ta ngờ đám nữ sát thủ này được phân công hoạt động theo từng khu vực.

Triệu Nhã Lâm liền đặt ra nghi vấn:

- Có khi nào chúng mô phỏng Thần Vũ quân của chúng ta không!

Chương kéo cương dừng ngựa, ngoảnh sang nhìn Nhã Lâm khiến cô nàng chột dạ. Chương không nói, giật cương thúc ngựa chạy mau. Quan Lam Giang thấy lạ liền đi sát lại gần, hỏi Nhã Lâm:

- Đại Vương lạ quá, chị Lâm. Ngài đang nghĩ gì vậy?

- Giả thuyết vừa rồi rất khả thi. Đại Vương của chúng ta ưu ái nữ nhân, Thiên Đức lại trọng nữ nhân, đối phương đã nhắm vào điểm yếu này mà dùng nữ gian tế.

- Nhưng… nhưng vẫn chưa thấy tin tức từ Kim Động chuyển đến, liệu nhận định của Đại Vương có đúng không nhỉ?

Triệu Nhã Lâm quay sang cười với Quan Lam Giang khiến cô nàng cảm thấy khó hiểu. Nhã Lâm nói, giọng chắc nịch:

- Một khi đã theo hầu người đàn ông kia, em hãy đặt trọn tính mạng và niềm tin, ắt sẽ gặt hái quả ngọt. Em phải nhớ, đừng vì được yêu chiều mà bao che cho người thân làm điều xằng bậy, chẳng những không cứu được người mà còn rước họa vào thân. Đó là điều mà Hoàng hậu, Quý phi và chị Cúc đã dạy.

Quan Lam Giang đỏ mặt, lúng túng:

- Em… em không có ý gì đâu ạ.

Triệu Nhã Lâm mặt tươi như hoa, nói:

- Có ý cũng chẳng sao, một người như vậy đáng để chị em ta trao thân gửi phận. Năm sau chị sẽ được nạp thiếp.

- Chúc mừng chị, chúc mừng chị!

- Em nhớ để ý đến sức khỏe của Đại Vương. Mỗi khi ngài căng thẳng vì đại sự, em phải tận dụng cơ hội nhé.

- Em không dám vậy đâu.

Triệu Nhã Lâm gật đầu:

- Cũng phải thôi, trừ phi Đại Vương cho gọi, chứ tự ý tính kế thì Hoàng hậu sẽ tính sổ với chúng ta. Đại Vương thì khoan hòa, chứ Hoàng hậu sẵn sàng xuống tay với bất kỳ ai có ý tiếp cận Đại Vương đấy. Như chị hay em đều là do Đại Vương chọn, mọi việc chúng ta làm đều có người dõi theo. À mà… sao chị mãi chưa cấn thai nhỉ?

Quan Lam Giang nói:

- Nếu Đại Vương cho phép, em sẽ bắt mạch và bốc thuốc cho chị, sẽ sớm có tin vui thôi ạ.

- Em nhớ lời chị nhé, trong nhà có trên dưới, trên bảo dưới nghe. Những chuyện cỏn con đừng thì thào bên tai Đại Vương, các chị lớn biết được sẽ không hay đâu.

Dứt lời, Triệu Nhã Lâm thúc ngựa chạy lên trước. Cùng phận nữ, thông qua cử chỉ chăm sóc ân cần và ánh mắt Quan Lam Giang dành cho Chương, Triệu Nhã Lâm nhận ra đó là tình cảm trai gái chứ chẳng phải đơn thuần chúa tôi nữa. Vây quanh vị vương một cõi chẳng thiếu nữ sắc, bởi vậy việc tuyển chọn kỹ càng là cần thiết, và đó là trách nhiệm mà Thiên Bình giao cho Nhã Lâm.

Chương định qua sông sau bữa cơm chiều, trước khi trời tối. Anh mời Quách Thương Hiệu và Đào Sư Tích thưởng thức món cầy tơ tại khách điếm trong thị trấn. Đào Sư Tích và Quách Thương Hiệu nhân cơ hội này làm thân với nhau. Một người giữ chức Huyện thừa, một người là Phó Ty Nông nghiệp, sự kết giao của họ ắt sẽ có lợi cho bách tính phủ Tế Giang.

Theo thói quen mỗi khi ngồi ăn hoặc uống, Chương luôn chọn chỗ ngồi nhìn thẳng lối ra vào. Đang ăn, anh ngoắc Nhã Lâm lại gần, hất hàm về phía cửa quán:

- Em theo dõi nữ nhân kia giúp ta.

Triệu Nhã Lâm nhìn ra ngoài quán, trong số những người qua lại trên đường, có một nữ nhân dắt theo hai con ngựa thồ từ dưới bến Chỉ Đạo đi lên.

- Ta đã thấy cô ả đi cùng hai nam nhân ở Xuân Quan, em nhớ chứ?

- Cô ả ở chung khách điếm với ta ạ?

Chương khẽ gật:

- Trang bị của ả rất giống những nữ nhân chúng ta đang tìm, ở Kim Động cũng vậy.

Nhã Lâm nhón gót bước nhanh ra khỏi quán, lẫn vào dòng người từ dưới bến Chỉ Đạo vào thị trấn.

Chương dặn Lưu Nhất Vạn:

- Anh hãy nói chỗ Nguyễn Cư Đô cắt cử người hỗ trợ, phải theo sát mọi động tĩnh của ả đó.

Triệu Nhã Lâm theo chân nữ khách thương vào Kinh Hoa đại tửu điếm. Chẳng mấy chốc nàng nhận ra Nguyễn Cư Đô và thuộc hạ giả trang vào quán gọi món. Sợ lộ, Triệu Nhã Lâm tìm gặp chủ quán, giơ thẻ bài, nhờ đó có được y phục của tiểu nữ phục vụ. Nàng không quên dùng nhọ nồi quệt mấy vệt lên mặt.

Trong thân phận phục vụ, Triệu Nhã Lâm phát hiện hai nam nhân mới vào tửu quán. Kể cả lúc gọi món, bọn họ vẫn không rời mắt khỏi nữ khách thương. Nguyễn Cư Đô biết Nhã Lâm là người của Chương, anh cũng không rời mắt. Nhận thấy Nhã Lâm ra hiệu để ý hai nam nhân mới đến, Nguyễn Cư Đô liền phân phó cho thuộc hạ.

Nữ khách thương thuê phòng, thay y phục và trang điểm kỹ càng. Cô ta ngồi riêng một bàn, chẳng mấy chốc đã thu hút một thương nhân bụng phệ đến làm quen. Họ cùng ăn chung, nói những câu mập mờ, và sau bữa ăn, thương nhân bụng phệ hí hửng theo chân người đẹp về phòng của cô ả.

Hai nam nhân gọi món nhưng ăn một cách hững hờ, như thể đang chờ đợi điều gì đó. Cô ả rời bàn, hai nam nhân cũng gọi thanh toán tiền và thuê một phòng nghỉ. Nguyễn Cư Đô theo dõi sát, phát hiện một trong hai nam nhân lảng vảng quanh cửa phòng của ả ta. Gặp chủ khách điếm, Nguyễn Cư Đô đề nghị hợp tác, nhờ đó, Nguyễn Cư Đô cùng thuộc hạ nhận phòng sát vách ả ta nhằm tiện bề theo dõi. Thậm chí, Nguyễn Cư Đô còn cử binh sĩ có thân thủ tốt ẩn nấp bên dưới cửa sổ ngoài ban công. Cả bọn đều nghe rõ những âm thanh đặc trưng của cặp đôi hoan lạc mãi đến tối muộn. Cứ tưởng công cốc thì bất ngờ nhận thấy điều lạ: cô ả kia sau một hồi hoan lạc, chỉnh lại xiêm y rồi mở cửa bước ra ngoài, thả cái quạt giấy xuống sàn hành lang rồi quay vào phòng, cánh cửa khép hờ.

Trong ánh đèn lồng mờ ảo, Nguyễn Cư Đô phát hiện hai bóng người nhẹ nhàng hé cửa phòng, nhón bước nhẹ nhàng đến trước căn phòng của nữ khách thương. Hai kẻ nhìn quanh, cúi nhặt quạt giấy, rồi bước giật lùi vào trong phòng, cẩn thận khép cửa.

Nguyễn Cư Đô phát lệnh hành động. Hai binh sĩ cùng lấy đà đạp mạnh một lượt, cánh cửa tung ra khiến những người trong phòng giật mình sững lại.

Trong căn phòng ấm cúng, dưới ánh nến soi tỏ, bọn Nguyễn Cư Đô tận mắt trông thấy một cảnh khá ghê rợn. Thương nhân bụng phệ nằm loã thể, ngáy o o trên giường. Ả nữ khách thương ngồi bên bàn uống nước. Hai nam nhân vừa vào phòng, một kẻ cầm cuộn dây chão, kẻ còn lại thủ sẵn con dao rựa làm bếp. Hai nam nhân phản ứng rất nhanh: kẻ cầm dao rựa ném thẳng vào Nguyễn Cư Đô, đồng thời xoay người đạp tung cánh cửa sổ định tẩu thoát theo lối đó. Binh sĩ nấp bên ngoài cửa sổ vùng dậy dùng gậy thúc thẳng vào ngực hai tên nam nhân, đẩy ngược hai kẻ này vào trong. Nguyễn Cư Đô hô quân nhào đến bắt giữ, trói chặt chúng lại.

Nữ khách thương luống cuống, ả định nhoài người vớ lấy túi đồ đặt trên bàn thì Nhã Lâm xuất hiện. Nàng chẳng nói chẳng rằng, tung một cước vào giữa bụng đối phương, rồi nhào đến tặng ả liền hai cái tát trời giáng. Binh sĩ bấy giờ mới xông vào bắt giữ ả.

Nhã Lâm rít lên:

- Con khốn! Bây giờ mày đã lòi mặt chuột rồi, bõ công bà theo mày.

Nàng nói với Nguyễn Cư Đô:

- Anh đưa hết bọn chúng về quân doanh, tôi sẽ báo với Quan gia.

Nguyễn Cư Đô chỉ lên giường, nói:

- Ông kia còn đang say giấc!

- Chắc đã bị đánh thuốc mê, phúc tổ bảy đời nhà ông ta vẫn còn dày lắm.

Kinh Hoa đại tửu lầu được một phen nhốn nháo. Khách thuê trọ chỉ biết quan binh đến bắt người chứ chẳng rõ đầu đuôi câu chuyện.

Ba sát thủ bị giam ở hai nơi, Chương đích thân đến thẩm vấn. Hai nam nhân quỳ dưới đất, tay bị trói. Chương ngồi trên ghế mây, tự tay xem giấy tờ tùy thân của bọn họ. Anh nói:

- Thật bất ngờ khi chúng bay là người Siêu Loại, còn ả kia lại là thương khách gốc Sơn Tây. Chẳng có lời nào biện minh cả. Đứa nào khai thật ra thì ta tha cho gia quyến, còn dối trá nửa lời thì chết khó lắm.

Hai sát thủ ngậm tăm. Chương nói với Nguyễn Cư Đô:

- Giấy tờ này là thật, truy ngược chẳng khó, chỉ tốn chút thời gian thôi. Bọn máu lạnh này hành sự không phải lần đầu. Anh hãy trói hai tay chúng vào hai chiến mã, ta muốn phế bỏ hai cánh tay của bọn chúng.

Nguyễn Cư Đô lập tức thi hành mệnh lệnh. Một tên bị trói hai tay, binh sĩ quất cho chiến mã chạy ngược hướng với nhau. Hai cánh tay của sát thủ đứt lìa trong tiếng kêu la thảm thiết, hắn ta lìa đời vì mất máu quá nhiều. Chứng kiến cảnh này, nữ khách thương sợ đến xanh mặt.

Chương túm tóc tên nam sát thủ còn lại, lạnh giọng:

- Mày biết lăng trì không? Nếu mày kín miệng, tiếp theo ta sẽ phế tứ chi của mày. Ta không có nhiều thời gian đâu.

Để mặc hắn ở đó, Chương đến chỗ nữ sát thủ, nâng cằm cô ả lên xem mặt.

- Ngươi dùng nhan sắc quyến rũ đàn ông, sát hại họ, phanh thây nhét vào rương gỗ rồi chôn hoặc vứt các phần thi thể ven đường. Hai thằng kia là đồng phạm, chúng giả trang thành những nạn nhân vô tội phải không? Nói! Nếu cứng họng ta sẽ cho binh sĩ hãm hiếp ngươi, ngươi muốn chết không dễ đâu.

- Ngươi… ngươi không bằng loài cầm thú!

Chương cười nhạt:

- Sợ mà vẫn cứng họng nhỉ? Được, ta dĩ độc trị độc cho ngươi hiểu thế nào là sướng đến chết!

Anh thản nhiên nói với Nguyễn Cư Đô:

- Ai muốn thưởng thức ả ta cứ tự nhiên, đừng tranh giành, hãy rút thăm xem ai may mắn trước.

Chương bỏ đi. Nguyễn Cư Đô lập tức lệnh binh sĩ thực hiện mệnh lệnh. Một binh sĩ cởi y phục ra, ả kia bấy giờ mới nghĩ Chương làm thật bèn xin khai nhận.

Ả từng được dạy rằng quân Thiên Đức không bạo hành nữ nhân, và tin vào điều đó trong quá trình hành sự. Nay đối mặt với một kẻ tướng mạo rõ là văn nhân mà xuống tay lạnh lùng và dứt khoát hơn cả hung thần, khiến ai nấy đều có phần ghê sợ.

Cô ả họ Phan, người huyện Hát, phủ Sơn Tây. Mấy tháng trước, ả được chiêu mộ với khoản tiền hậu hĩnh gấp vạn lần nghề chài lưới cùng chồng ở mom sông. Phan thị lén trốn sang La thành, tại đây ả được đào tạo trong hơn hai tháng, được cấp một số tiền lớn làm vốn buôn bán và tung ả hoạt động dọc theo sông Văn Giang. Hỗ trợ Phan thị là hai nam nhân đã cài cắm ở huyện Siêu Loại từ nhiều năm trước. Phan thị không biết kẻ điều hành đường dây gián điệp là ai, chỉ biết cấp trên của ả là chủ một tửu quán nhỏ tại Xuân Quan, Siêu Loại. Phan thị và đồng bọn của ả đã hạ sát năm người, hai trong số đó là thương nhân mua lợn mà bọn Chương từng ở chung khách điếm. Sau khi sát hại hai người đó, đồng bọn của Phan thị nhét họ vào rương gỗ, thả xác xuống sông Văn Giang. Dự tính tiếp theo của Phan thị và đồng bọn là tìm cách hạ sát một người ở thị trấn Chỉ Đạo, phân thây nạn nhân rải ở nhiều nơi, khiến dân chúng hoang mang, lo sợ.

Từ lời khai của Phan thị, Nguyễn Cư Đô sai quân đến huyện Siêu Loại cấp báo, âm thầm bắt vợ chồng chủ tửu quán nhỏ dưới bến đò Đông Dư. Khai thác từ vợ chồng nhà đó, Công an huyện Siêu Loại ập vào một số làng mạc trong huyện bắt giữ hơn chục kẻ chỉ điểm cùng ba nữ sát thủ vẫn đang miệt mài với công việc buôn bán, giết người thả trôi sông.

Nguyễn Cư Đô bắt giữ một người tại thị trấn Chỉ Đạo. Người này hành nghề buôn rượu, thường tiếp xúc với vợ chồng chủ tửu điếm ở Xuân Quan. Gõ đầu tên này, Nguyễn Cư Đô và Nghiêm Quốc Luật bắt giữ thêm vài người thường cung cấp tin tức cho gã. Các cuộc bắt bớ diễn ra âm thầm, mau lẹ, tránh đánh động đến những đường dây gian tế chưa bị phát hiện.

Tổng hợp lời khai của từng kẻ bị bắt, Chương giúp Nghiêm Quốc Luật, Đào Sư Tích, Nguyễn Cư Đô dựng lại phương thức tổ chức và hoạt động của các toán gian tế. Từ đó phổ biến xuống tận làng xã, dặn dò dân binh để ý đến những người lạ mặt.

Nửa tháng sau, Nghiêm Quốc Luật bắt giữ được tám nữ nhân tình nghi. Ban đầu bọn họ đều một mực chối tội. Nghiêm Quốc Luật không nương tay, nhờ đó bắt thêm được một số kẻ nhận tiền bạc cung cấp tin tức quân sự. Một vài trong số đó là quân binh huyện Nghĩa Trụ Thượng. Hai trong số tám nữ khách thương khai nhận từng sát hại một nạn nhân tên Trương Ba, vùi xác ven gò đất, đổ ốc lên khiến thi thể bớt mùi và mau phân hủy hơn. Thủ đoạn của hai ả là dụ Trương Ba làm chuyện trai gái, nhân cơ hội dùng đòn gánh đập vào đầu Trương Ba khiến anh ta choáng váng, sau đó bóp cổ nạn nhân cho đến chết. Để đảm bảo không có rủi ro, hai ả đâm một mũi trâm độc vào thắt lưng nạn nhân.

Với mỗi mạng người sát hại, nữ sát thủ nhận mười nén bạc, một số tiền khổng lồ.

Vùi xác Trương Ba xong, hai ả chọn nghỉ nơi đồng không mông quạnh, ngoặt sang hướng Tây, dự định đến huyện Nam Sách, Ninh Hải, rồi theo thuyền buôn chờ sẵn ngược dòng Phú Nông, vào Xích Giang để về lại La thành.

Chương toát mồ hôi trước số lượng gian tế bị bắt giữ và thủ đoạn hành động của những nữ nhân chân yếu tay mềm. Anh yêu cầu Công an các huyện kết hợp với quân đội địa phương lùng sục gắt gao, quyết nhổ bỏ tận gốc gian tế khi năm hết Tết đang đến gần.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free