Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2085:

Thật không muốn để người ta yên, những năm tháng ở Trung Dã cùng Ma Thành xem như kết thúc.

Nửa canh giờ sau, Ất Mộc trong tinh không quay đầu nhìn quanh, trên hai gò má khô khan nở ra một nụ cười khổ, thần sắc hắn lộ ra nụ cười cảm khái.

Người đời này khó tránh khỏi cần phải trải qua sự thăng trầm của số phận.

Chẳng qua khi những chuyện ngoài ý muốn theo nhau mà đến, đau khổ vui mừng giày vò quả thật khiến người ta không chịu đựng nổi.

Cổ nhân có nói đã là phúc thì không phải họa, mà đã là họa thì không tránh khỏi. Một đạo lý thế này, ai mà biết được phía sau đám mây kia trời sẽ mưa hay không?

Tiên đạo không đổi!

Cũng may vị tiền bối kia hạ thủ lưu tình, cũng chỉ ra một con đường sáng. Thân thể đã gây họa, hắn không thể quay về Trung Dã Thiên Ma Thành được nữa, muốn sống, chỉ có thể rời xa vùng đất thị phi, Hồng Hoang rộng lớn, nơi nào lại không đặt chân được chứ?

Đi thôi, đổi một vùng thế giới cũng giống như đổi lấy sự sống.

Ất Mộc thở dài một hơi, tiếp tục tiến vào trong tinh không, hắn rời đi bỏ lại không chỉ là vùng đất Trung Dã tinh vực rộng lớn, mà còn là sự nghi hoặc. Giết chết Hầu Khải nếu không phải là vị tiền bối kia thì là ai được.

...

Ngọn núi trong mây, khắp nơi mờ mịt.

Lâm Nhất đứng trên đỉnh ngẩng đầu nhìn về nơi xa.

Trong thần thức, thân ảnh Ất Mộc dần biến mất trong tinh không.

Lâm Nhất vung vạt áo lên chậm rãi ngồi xếp bằng.

Giết bọn người Hầu Khải còn có thể là ai chứ?

Lâm Nhất ở phía xa nghe có người nhắc đến tên Cái Thạch, không chút chần chừ, vội vàng chạy tới, ẩn giấu thân hình. Mà ở đằng sau chứng kiến hết thẩy khiến hắn cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Một nhóm Cái Thạch trên đường trở về bị đánh lén, may mắn chỉ còn Ất Mộc sống sót. Bọn người Hầu Khải vì nóng lòng lập công, không tiếc vu oan giá họa, cũng chỉ là đen ăn đen trong chốn giang hồ phàm tục thường gặp.

Ất Mộc chính là hi vọng duy nhất tìm kiếm tung tích của Tiên Nô, cho nên không thể ngồi yên được.

Chẳng qua vì muốn cứu mạng sống của Ất Mộc nên mới đối phó với bọn người Hầu Khải, chính là đối phó với bốn cao thủ Tiên Quân cùng một vị tiền bối Động Thiên cảnh. Muốn loại bỏ đối thủ mà không tiết lộ hành tung bản thân, đúng thật là một điều không dễ dàng.

Cho nên, Lâm Nhất mới đợi thời cơ, sau khi Thăng Long Quyết của hắn tu đến tầng thứ tám, tàng hình ẩn giấu tung tích là chuyện hiển nhiên, căn bản mọi người không thể phát giác được. Khi đối phương động thủ, hắn ẩn núp trong bóng tối bắt đầu xuất chiêu, đầu tiên là lấy Thiên Sát Thần Lôi tiêu diệt bốn vị cao thủ Tiên Quân, lại thừa dịp loạn dùng Thiên Ma Ấn đối phó với Hầu Khải.

Nhớ ngày trước tại Tiên vực, Lâm Nhất dùng Thiên Ma Ấn Lục Ấn hợp nhất, đủ để cùng Động Thiên trung kỳ Cửu Huyền đọ sức. Chẳng qua Hầu Khải có tu vi Động Tiên sơ kỳ tiểu thành, hoàn toàn không có phòng bị, bị huyết quang Cự Phủ của hắn ép thành bột mịn.

Tiếp sau đó, Lâm Nhất cũng không vội vã hỏi thăm tung tích của Tiên Nô mà quay lại, lấy thân phận của một trưởng bối Ma Thành, bắt chước thủ đoạn của Hầu Khải, từng bước một đẩy Ất Mộc vào tuyệt cảnh. Khi đối phương đã bước vào trạng thái hít thở không thông, hắn lại đột nhiên khoan dung độ lượng, mở ra một con đường.

Hết thảy không ngoài dự đoán, Ất Mộc bị tra tấn đến chết đi sống lại, tâm thần gần như bị sụp đổ. Ất Mộc không chỉ nói ra những gì bản thân biết được, còn đem tất cả những gì của bản thân ở Ma Thành có được, hai tay dâng lên.

Giết người không khó, sưu hồn không khó, mà tìm được Tiên Nô cũng là một trong những mục đích chính, nếu muốn đi trên một con đường dài, tại sao lại không thử những phương pháp khác.

Lâm Nhất vừa nghĩ đến đây, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tiên Nô vậy mà có thể chạy trốn từ trong tay đám người Cái Thạch, thật sự là vui mừng vượt ngoài dự đoán. Tuy nói nha đầu kia tạm thời chẳng biết đi đâu, chí ít để sư phụ như hắn có thể an tâm. Mà nàng một thân một mình lưu lạc đến tận đây, lại không chỗ nương tựa, thật sự khiến người ta không yên lòng.

Không cần suy nghĩ nhiều, trong những ngày kế tiếp hắn vẫn muốn tiếp tục tìm người, chỉ mong sớm gặp lại Tiên Nô, Hổ Đầu cùng lão Long gặp nhau. Trước mắt, nếu đi tới Trung Dã địa giới, thì không có cách nào né tránh nghe những việc bên trong Thiên Ma Thành. Chính hắn đã hủy đi Lục Hợp bí cảnh, cũng chiếm Huyết Sát, Nguyên Tín Tử cùng cao thủ phía sau hắn ta sao lại dễ dàng từ bỏ ý đồ, hành sự tùy theo hoàn cảnh thôi.

Lâm Nhất giơ tay phải lên, tay cầm ngọc giản ngưng thần xem xét.

Ngọc giản kia được Ất Mộc tu sĩ lưu lại, trong đó sao chép địa vực đồ hình Ma Thành. Không chỉ có như thế, Ất Mộc còn đem một gian động phủ tặng cho hắn, xem như trả ân cứu giúp...

Một lát sau, Lâm Nhất khó có thể tin lắc đầu, Trung Thiên Thành, xứng danh là một tòa Ma Thành.

...

Đây là một thôn nhỏ sâu trong núi, có khoảng mười mấy hai mươi gia đình, cách biệt hoàn toàn với bên ngoài.

Cửa thôn trên sườn núi, tụ tập một đám người.

Trẻ em, phụ nữ lớn nhỏ, tay nâng chén sứ, hủ nhỏ với vẻ mặt chờ mong. Mấy nam tử trung niên xoắn tay làm nóng người thần sắc phấn chấn, thỉnh thoảng còn lớn tiếng cười nói. Trong đó, trên một khối đá xanh có trưng bày một con dã thú bị mổ bụng, một vị hán tử thân trên mình trần, tay cầm dao bận rộn không ngừng.

Cách đó không xa, dưới một gốc cây già, có hai nam tử trẻ tuổi dùng da thú che thân. Một người thân hình cứng rắn, thần sắc uy vũ, một người có râu quai nón ngắn, dũng mãnh khác thường. Nhìn bề ngoài có thể đoán được đây là hai người khác xứ, chỉ dừng nơi này nghỉ chân, vẫn không quên châu đầu ghé tai xì xào bàn tán.

- Hổ Đầu, phải chăng lại muốn ăn thịt.

- Lão Long không phải cũng nghĩ tới chứ? Ha ha...

- Một con thú nhỏ không biết có mấy khối thịt, sợ không đủ cho phụ nữ và trẻ em đó nhét đầy bao tử.

- Nói rất có lý, mà đó cũng không phải dã thú bình thường.

- Sao biết?

- Đó là một con Thạch Lang nhỏ, bên trong huyết nhục của nó có yêu khí. Nó cực kỳ hung hãn, không nghĩ đến nó lại chết trong tay những người phàm nhân này.

Lúc này, hán tử trước đá xanh cực kỳ nhanh nhẹn, đã lột da dã thú, chặt ra từng khối thịt, bắt chuyện cùng mọi người phân thịt, vẫn không quên nhìn hai vị đang nghỉ chân hô lớn:

- Hai vị ca ca không cần khách khí, đi vào Thiên Toàn cốc ta chính là người một nhà, ha ha.

Phụ nữ và trẻ em đều nhao nhao phía trước, loạn mà có thứ tự đến tảng đá lấy miếng thịt đã chia, nhận được phần thịt của mình, mặt cười rạng rỡ.

Hán tử kia vứt đao xuống dưới, nắm xương thú thô to nắm trong tay, bỗng nhiên tách ra thành hai đoạn, đem một phần đưa cho một lão già trên tám mươi tuổi, cười nói:

- Dư bá thân thể yếu đuối, nấu nồi canh bồi bổ một chút, đây là chút hiếu tâm của Tử Hùng.

Đối phương cười rất thoải mái.

Hai người dưới tàng cây cũng tiến đến gần, một người được gọi là Hổ Đầu trong đó cười vui vẻ nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free