Vô Tiên - Chương 2086:
- Huynh đệ chúng ta không ăn thịt, chỉ khát nước mà thôi.
Người được gọi là lão Long cũng cười phụ họa:
- Ừm, không ăn thịt, chỉ cần vài hũ rượu giải khát là được.
Nhìn hai người cao lớn uy mãnh, trong trang phục thợ săn, lại là người không ăn thịt, nhìn như thế nào cũng không giống.
Hán tử tên Tử Hùng có chút ngoài ý muốn, suy tính một chút sảng khoái cười đáp:
- Đại Mãnh huynh đệ, lấy rượu trong phòng ta ra đãi khách nhân.
Có người vâng một tiếng, nhanh chóng quay đi. Đó là một nam tử khoảng mười bảy tuổi, đi đứng nhanh nhẹn.
Tử Hùng lau tay trên da thú dưới hạ thân, nhưng trên tay vẫn mang đầy vết máu, nhìn hai vị khách đường xa đến thăm hiếu kỳ hỏi:
- Trong vòng vạn dặm mới có người ở, hai vị đại ca đến từ phương nào?
Hổ Đầu cùng lão Long nhìn nhau, mỗi người khoanh tay, trên mặt nở nụ cười.
Hỏi huynh đệ chúng ta đến từ phương nào sao? Thật xa đến không nói rõ được.
Trên đường đi, liên tiếp quét sạch mấy sào huyệt yêu vật, căn bản không gặp đối thủ, khiến bọn họ thật không thỏa mãn. Kết quả hai huynh đệ thẳng hướng nơi cao sơn rừng rậm mà đi, ngoài ý muốn xâm nhập vào Thiên Toàn cốc, gặp một xóm phàm nhân, đương nhiên không bỏ lỡ. Thứ nhất là đến hỏi đường, thứ hai lấy ít rượu uống. Khát nước là giả, nghiện rượu mới là thật.
- Ha ha, hai huynh đệ chúng ta đến từ Thiên Ngu, có từng nghe nói qua chưa?
- Ừm, Thiên Ngu di tộc, tất nhiên ngươi không biết được.
- Nơi đó không chỉ có tiên nhân…
- Ừm, yêu ma quỷ quái cũng nhiều.
Hai người kẻ xướng người hòa, ra vẻ cao thâm.
Mọi người ở cửa thôn đã từ từ rời đi, bên trên tảng đá xanh chỉ còn lại da thú cùng xương của nó. Mấy hán tử lưu lại không phân thịt, không ai chú ý đến đã dọn dẹp sạch sẽ. Tử Hùng quan sát hai người khách, khen tận đáy lòng:
- Thiên Ngu di tộc chúng ta chưa từng nghe nói qua, hai vị đại ca yên ổn đến đây thật sự rất có bản lĩnh.
Thiên Toàn cốc núi cao rừng rậm, dã thú đông đúc, nếu phàm nhân lọt vào trong đó, muốn sống sót cũng không dễ dàng. Mà hai vị hán tử này đường xa đến đây, có thể bình yên vô sự, tinh thần phấn chấn quả thật khiến người ta khâm phục.
Hai huynh đệ cũng không nói gì, mà chỉ mỉm cười nhìn về một phương khác, có người ôm bình rượu chạy vội tới.
Tử Hùng nói:
- Thiên Toàn cốc rất hoang vu, đừng nói tiên nhân dù là yêu quái cũng không gặp nhiều.
Bỗng nhiên hắn giật mình hỏi:
- Hai vị đại ca vì tìm tiên mà đến...
Lời nói còn chưa dứt, mấy hán tử bên cạnh cũng cười theo.
Hai huynh đệ có chút hồ đồ, Hổ Đầu không quan tâm đến việc che giấu, dứt khoát nói:
- Tìm tiên thì thế nào? Yêu quái đã hiếm thấy vậy Thạch Lang ngươi chém đến từ đâu?
- Ha ha! Lão bối trong tộc có nói qua, thần tiên trên trời khả kính, đáng sợ nhưng lại tìm không được, cũng không gặp được.
Tử Hùng đưa tay chỉ về phía trên đầu, lại vuốt sợi râu nhàn nhạt nói tiếp:
- Con dã vật này được huynh đệ trong Thiên Toàn cốc chúng ta săn được ở bên ngoài, thì ra nó tên là Thạch Lang, đại ca có có kiến thức thật rộng.
Thần tiên khả kính nhưng đáng sợ, tìm không được, cũng không gặp được. Thần tiên trên trời cũng chính ở trong lòng người.
Huynh đệ hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt không biết nói gì.
Một nam tử khoảng mười bảy mười tám tuổi đến bên cạnh, Tử Hùng nhận rượu từ trên tay cậu ta, cười nói:
- Đây là rượu trái cây khi rảnh rỗi ta tự cất, thật không phải phép.
Không cần phân trần, hai huynh đệ vươn tay cầm lấy, mỗi người tự cầm mỗi bình rượu của mình, lại hoàn toàn thất vọng. Một chút rượu thế này, sợ không đủ tráng miệng, chỉ làm thêm ghiền rượu mà thôi.
Thôn xóm cằn cỗi, sống qua ngày không dễ nên cũng không thể cưỡng cầu.
Hổ Đầu cùng lão Long đưa mắt liếc nhìn qua, giơ bình rượu nói cám ơn:
- Huynh đệ của ta còn phải đi, không quấy rầy, cáo từ.
Tử Hùng không ngờ hỏi:
- Hai vị đại ca không lưu lại mấy ngày sao?
Mấy hán tử nơi này giữ lại, vô cùng chân thành.
Tuy nhiên canh thịt không uống được, chẳng lẽ ở lại gặm xương?
Hai huynh đệ cũng không chần chừ, nhanh chóng quay người rời đi. Hai người chuyển qua sườn núi, cùng bay vút lên trời, thoáng chốc đã ra ngoài vạn dặm.
Trong tay Hổ Đầu vẫn cầm bình rượu nhưng không hề có hứng, hắn nhìn thấy lão Long cũng như thế, không nhịn được cười ha ha một tiếng, nói:
- Huynh đệ, không ngại ngày sau uống thống khoái, tạm thời...
Câu nói còn chưa dứt, chợt nhìn quanh vẻ mặt kinh ngạc.