Vô Tiên - Chương 2126:
Đồng thời, âm thanh của lão Long nhắc nhở vang lên:
- Đó là Chu Tước hỏa, tương đương với Thiên Địa Âm Dương, không thể xem thường.
Hổ Đầu huy động ngọc bài, xuyên qua cấm chế, thôi động pháp lực hộ thể, lại ngã nhào xuống đất, lăn lộn mấy vòng liên tiếp, vô cùng thuần thục lại mạnh mẽ dị thường. Hắn lại từ dưới đất nhảy dựng lên, lao thẳng tới đằng trước, hồi lâu mới yên tĩnh trở lại, dáng vẻ chật vật không chịu nổi.
Có cấm chế động khẩu cách trở, Chu Tước hỏa cũng không thể đánh tới.
Hổ Đầu cảm thấy trên dưới lạnh lẽo, trước đó chỗ da thú dày đặc bao lấy, ngay cả sợi vải cũng không còn, dùng pháp lực biến thành giày đều không thấy bóng dáng, cùng lão Long cởi truồng cũng không khác gì nhau. Khó trách hai người bọn họ mình trần giao chiến, khi Chân Long hỏa gặp Chu Tước hỏa, tình hình có thể tưởng tượng được.
Nếu vừa rồi không tránh kịp lúc, xem như là thua thiệt lớn.
Sau một hồi sợ bóng sợ gió, Hổ Đầu cũng lấy lại tinh thần, hắn tìm một kiện áo choàng khoác lên người, lần nữa nhìn về cửa động bị phong cấm, không chịu được lại cười trên nỗi đau của người khác. Lão Long huynh đệ, kính xin tha thứ, Hổ ca ta khó tìm đối thủ, cũng có chút tịch mịch.
- Ầm.
Đột nhiên lúc này, bên ngoài cấm chế có tiếng động cực kỳ yếu ớt truyền đến.
Hổ Đầu không để ý cảm xúc, vội ngưng thần dò xét, hắn chần chờ một lát, lại lấy ngọc bài vung ra một đạo pháp lực.
Chỉ trong nháy mắt, cửa động khẩu mở ra phong cấm, chăm chú nhìn hai bóng người dựa sát vào nhau. Trên người Lão Long mặc kiện đạo bào màu xám, chăm chú đỡ lấy Thiên Tinh như cũ không chịu buông tay. Đối phương cũng có váy đỏ che kín thân thể, lại trở nên biết điều hơn nhiều, tức giận bất bình nói:
- Bản cô nương đã tâm phục khẩu phục, còn muốn thế nào? Thả ta ra.
Thấy thế, Hổ Đầu trợn mắt kinh ngạc.
Dưới nắm đấm thép của lão Long, một người điên cuồng dã man như Thiên Tinh mà chủ động thần phục sao? Đối phó với nữ nhân, không ngờ cũng đơn giản như vậy.
Đang lúc linh quang của Hổ Đầu chợt hiện, cũng có cảm giác ngộ ra, không nhịn được khẽ giật mình.
Lão Long chưa rời khỏi cửa động, đột nhiên mạnh mẽ ném Thiên Tinh đập về phía sau, hoàn toàn không chút thương hương tiếc ngọc, mạnh mẽ rống lên một tiếng:
- Phong...
Hổ Đầu cả kinh giật mình, không cần suy nghĩ lần nữa vung ngọc bài trong tay lên.
- Tên ác long đáng chết kia, ta đá chết ngươi.
Thiên Tinh bất thình lình bị đánh ngược vào thạch thất, khi hiểu ra thì đã trễ rồi.
Khi cấm chế đóng lại, bóng người cùng tiếng thét của nàng biến mất không thấy tăm tích.
Lão Long căn bản không để ý tới động tĩnh phía sau, oán hận gắt một cái, nhanh chân đi đến gần Hổ Đầu, giơ ngọc bài trong tay ra lên nói:
- Lệnh bài sư môn của bà nương bị ta đoạt rồi, có nó rời khỏi Yêu Hoang không khó.
Thấy Hổ Đầu không lên tiếng, mày lão Long nhướn lên, quát lớn:
- Lúc này còn không đi, chờ đến khi nào?
Sát khí hắn mạnh mẽ, cử chỉ quả quyết bá đạo, trong lời nói mạnh mẽ dứt khoát, cùng lão Long trầm ổn trước kia có thể nói như hai người khác nhau.
Hổ Đầu vẫn vô cùng kinh ngạc, nhìn lão Long dò xét, khó có thể tin nói:
- Huynh đệ, nữ tử kia chủ động tỏ ra yếu thế, ngươi cần gì phải tuyệt tình như vậy?
Hắn lo lắng có chút xa xôi, Thiên Tinh là đệ tử của Yêu Hoàng, là Động Thiên cao thủ, nếu đã có chuyển biến tốt cũng không cần thiết phải biến thành tử địch. Nói tóm lại, oan gia nên giải không nên kết, huynh đệ bọn họ thế lực yếu ớt, nhất thời không thể gây thù hằn bốn phía.
- Nếu ngươi có tình ý như vậy, không ngại cứ lưu lại chỗ này.
Lão Long bước vượt qua Hổ Đầu, đi về phía cửa động, thuận miệng ném ra một câu.
Ai...U, ngươi cùng Thiên Tinh tiếp xúc da thịt, tình cảm giao hợp, ta chỉ ngồi chờ đợi âm thanh của đôi cẩu nam nữ các ngươi. Mà đã là huynh đệ, sao có thể mang đệ muội ra nói đùa chứ? Ta khinh, ngươi đem Hổ ca ta đặt ở chỗ nào?
Hổ Đầu oán thầm một phen, bước nhanh đuổi theo, nở nụ cười quái dị nói:
- Đời ta không muốn bị nữ nhân cắn một cái, mà lại cởi truồng...
Vẻ mặt lão Long bỗng nhiên cảm thấy khó xử, trừng mắt liếc hắn.
Dù trước đây có nguyên nhân là gì, cho dù bị bắt gặp tại chỗ cũng không sao, nhưng chuyện này bị nhắc lại, giống như vạch khuyết điểm của hắn, quả thật khiến người ta khó chịu.
Hổ Đầu nắm nhược điểm trong tay, nghiêm túc nói:
- Ta nói này huynh đệ, vị đệ muội kia cũng không kém, lão đại lại là tổ tông nhà nàng, ngươi thân lại càng thêm thân, ha ha ha.
Hổ Đầu vừa dứt lời, càng thêm đắc ý, cười đến nỗi bả vai run lên không ngừng.
Lão Long thật sự tức giận nhưng lại đuối lý, dứt khoát không thèm để ý, lách mình nhảy lên cửa động, bỏ chạy lên trên.
Hổ Đầu không dám chậm chạm, theo sát phía sau.
Trong nháy mắt, hai huynh đệ từ dưới đất phi độn mà lên, cùng nhau xông thẳng ra ngoài. Đi về phía trước không gặp ai ngăn cản, thế đi càng thêm gấp rút. Đột nhiên một đạo cấm chế vô biên vô tận vô hình đột nhiên xuất hiện, ngay sau đó mấy bóng dáng thoáng hiện.