Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2127:

Phong cấm Yêu Hoang tuyệt không phải là chuyện đùa.

Yêu tu nhiều vô số kể, trải rộng trong trăm triệu dặm tinh vực, các nơi bày ra từng đạo cấm chế vô hình, trong khoảnh khắc liền có người từ bốn phương tám hướng hội tụ một chỗ, tường đồng vách sắt, thiên la địa võng cùng lắm cũng chỉ có thế này.

Hai huynh đệ mới chạm đến một tầng cấm chế, lập tức kinh động bốn phương. Bảy tám bóng dáng từ xa vội chạy tới, Kim Tiên, Tiên Quân cao thủ trải rộng khắp nơi. Chỗ xa hơn, tinh hồng lấp lóe, hiển nhiên là có nhiều người nhận ra động tĩnh nơi này nên kéo đến.

Lão Long quay lại nhìn Hổ Đầu ở phía sau, thần sắc ngưng trọng, ngầm hiểu lẫn nhau, hai ngươi nhanh chóng phi về phía trước.

Không cần suy nghĩ nhiều, hai huynh đệ cũng không thèm để ý tới.

Tự tiện xông vào động phủ Yêu Hoang, đã gây nên đại họa, lại đánh đệ tử Yêu Hoàng, tội này lại tăng thêm gấp mười lần. Bây giờ hành tung bại lộ, Yêu Hoang tuyệt nhiên tiến đến vây bắt. Cũng may hai huynh để ở Thiên Toàn cốc tìm kiếm lối ra, hợp mưu dẫn Thiên Tinh mắc câu, cũng ngoài ý muốn lấy được lệnh bài của đối phương, đây là thời cơ tốt nhất để nhanh chóng tẩu thoát.

Tiến đến không bao xa lại gặp khe hở một đạo cấm chế, còn có bảy tám bóng người thẳng tiến đến nơi này, hiển nhiên là muốn ngăn cản đường đi của hai huynh đệ.

Giờ khắc này, tuyệt không cho phép một chút chần chờ, một khi dây dưa sẽ kéo theo càng nhiều cao thủ tới, lúc đó khó mà thoát thân.

Thế đi Lão Long không ngừng, vung tay liền đem khối ngọc bài của Thiên Tinh ném về phía trước.

Trong nháy mắt ngọc bài tuột khỏi tay, một đạo ánh sáng màu đỏ phóng xuất ra, trong nháy mắt xuyên qua khe hở cấm chế, theo đó bỗng nhiên biến đổi, huyễn hóa ra một đại điểu hỏa hồng sặc sở, tay hồng, mắt ưng, mào, rất quỷ dị. Hai cánh nó giang rộng trên tinh không dài mấy chục trượng, đuôi lửa rực rỡ trăm trượng, nhẹ nhàng mỹ lệ uyển chuyển vô song.

Không chút hoài nghi, đại điểu kia chính là Chu Tước, thần giả trời sinh. Nó một mình lăng nhiên tinh không, nhanh nhẹn phấp phới, thần vũ bất phàm, ngạo nghễ một phương.

Chu Tước pháp thân huyền ảo xuất hiện trong nháy mắt, người ở ngoài xa nhìn thấy nhao nhao ngừng lại. Môn hạ Hoàng Tôn có bốn đại đệ tử thân truyền, cũng là đại tôn giả được vạn chúng kính úy, theo thứ tự là Tất Kháng, Giác Phách, Đấu Tương, Thiên Tinh. Ấn ký Chu Tước, cũng chính là chỗ đặc biệt của Thiên Tinh Yêu Tôn, ở Yêu Hoang không ai không biết, không ai không rõ. Có điều, đó là một vị tiền bối rất khó phục vụ, vậy mà lúc này vận dụng lệnh bài sư môn, tuyệt không phải là chuyện bình thường, phải cẩn thận, tránh rước tai họa vào thân.

Con đường phía trước không chút trở ngại, không thể trì hoãn.

Thế đi hai huynh đệ nhanh như điện, thoáng chốc xuyên qua cấm chế vọt vào trong tinh không, không gì cản trở. Lão Long vội quay đầu nhìn thoáng qua, không dám chần chờ, ôm lấy cánh tay Hổ Đầu, dốc hết toàn lực trốn về phương xa.

Thần điểu này vẫn lăng không nhảy múa, rất xinh đẹp yêu kiều.

Bốn phương tám hướng đã chạy tới mấy chục bóng người, từng người đứng ở chỗ cũ, mà mỗi người không biết phải làm thế nào.

Thời gian một nén nhanh trôi qua, không còn pháp lực gia trì nên ảo ảnh Chu Tước mờ đi, lại tiếp tục hóa thành một khối ngọc bài nhẹ nhàng từ không trung rơi xuống.

Trong đám người vọt ra một vị trung niên thân thể to lớn, có tu vi Động Thiên sơ kỳ tiểu thành. Hắn tiến lên tiếp nhận ngọc bài, dò xét một chút, vẻ mặt có chút khó hiểu nhìn mọi người, nói:

- Thiên Tinh Yêu Tôn cũng không hiện thân, mà lệnh bài này không phải giả. Vì sao nàng muốn thả hai người xa lạ kia, không biết được thế nào, hãy để ta quay lại bẩm báo.

Lời nói của hắn vừa dứt, nơi xa đã có người lớn giọng giận dữ nói:

- Ác long ở đâu? Ta muốn đá chết hắn.

Đồng thời từ xa có hai đạo nhân ảnh phi nước đại vọt tới, nữ tử xông đến trước, một thân đỏ rực, mặt mũi tràn đầy sát khí, vẻ mặt tức giận mang theo mấy phần lo lắng cùng ủy khuất. Theo sau nàng là một vị lão giả lớn tuổi, tay áo tung bay, giọng nói hiếu kỳ:

- Thiên Tinh, yên tâm đừng vội, ai là ác long, tại sao ngươi lại bị nhốt dưới lòng đất, không ngại nói vi huynh nghe một chút.

Thấy thế, mọi người bốn phía không dám thất lễ, nhanh chóng khom mình hành lễ, bái kiến hai vị Yêu Tôn Tất Kháng cùng Thiên Tinh. Lúc đó, người trung niên kia tiến ra đón, giơ ra tấm lệnh bài, mà không đợi hắn phân trần, nàng ta hừng hực khí thế gào thét, trong nháy mắt lệnh bài thay chủ, một cái chân nhỏ mang theo khí thế tàn nhẫn trùng điệp đá tới, cùng tiếng hét phẫn nộ vang lên:

- Dám thả ác long rời đi, ta đá chết ngươi.

- Ầm~~

Người trung niên hoàn toàn không chút đề phòng, lại không dám ra tay chống lại, bị đá một phát bay thẳng ra ngoài. Haiz, thật sự oan uổng mà, những người khác không ngừng kêu khổ, may mà có người kịp thời lên tiếng ngăn cản:

- Thiên Tinh, không nên lỗ mãng!

Một nữ tử ngang tàng như vậy, ngoại trừ Thiên Tinh ra thì còn ai chứ? Vốn nàng định đuổi theo cho người kia mấy chân nữa, nhưng nghe thế đành phải dừng lại, nhưng không cam lòng, kêu lên:

- Sư huynh, hừ...

Nàng còn ngẩng đầu tìm kiếm, rõ ràng không muốn bỏ qua.

Lão giả là Tất Kháng ở gần đó ngừng không tiến lên, tay vịn râu dài, phóng tầm mắt nhìn tinh không nơi xa.

Trước đó, nhận được cảnh báo, chưa xác minh đã bị gián đoạn, khiến Tất Kháng có chút ngoài ý muốn. Bên trong Yêu Hoang, ai dám khi dễ Thiên Tinh? Khi hắn tìm đến động huyệt trong lòng đất, cũng tốn một phen công phu phá đi cấm chế, nhìn thấy tình hình cũng giật nảy mình. Vị tiểu sư muội điêu ngoa bốc đồng của hắn bị thiệt lớn, đang lặng lẽ rơi lệ nhưng lại không nói ra nguyên nhân. Lập tức nàng như điên độn đất mà ra, bay thẳng lên tinh không, đến tột cùng nàng bị bắt trong tay ai? Không phải là hai tên trẻ tuổi trốn đi xa kia chứ?

Nếu Hổ Đầu ở nơi này chắc chắn sẽ hô to thật may mắn, lúc ở trong huyệt động dưới lòng đất, Thiên Tinh xông phá cấm chế ngăn trở, truyền ra thần thức triệu hoán trợ giúp. Lúc ấy nếu không có lão Long tâm ngoan thủ lạt, quyết định nhanh chóng, chỉ sợ hai huynh đệ khó mà chạy thoát.

- Thiên Tinh, việc đã đến nước này, hãy nói cho vi huynh nghe.

Tất Kháng thu hồi ánh mắt lại, nhìn nàng hỏi:

- Như lời muội nói, chẳng lẽ ác Long kia là tên tặc nhân cùng đồng bọn tự tiện xông vào cấm địa sao? Muội gặp hắn như thế nào, làm sao bị nhốt, sao lại để cho hắn lấy được lệnh bài chạy ra khỏi phong cấm?

Gặp nhau thế nào trả lời dễ rồi, nhưng bị nhốt cùng tình hình sau đó khó nói nên lời. Người trong Yêu Hoang trời sinh tính tình thô kệch, cũng không quá xem trọng. Nhưng chuyện nam nữ mình trần giao chiến, cũng bị đối phương đánh đập một cách tàn bạo, chuyện này vô cùng nhục nhã, tuyệt đối không thể để sư huynh cùng mọi người biết được.

Có điều, đời này kiếp này nàng sẽ không tha cho tên ác long kia.

Miệng nhỏ nhắn Thiên Tinh mím lại, nhăn mày thanh tú, mặt mũi vẫn tràn đầy sát khí, đột nhiên xoay người lại nhìn Tất Kháng chắp tay, nói:

- Đúng như sư huynh dự đoán, hai người kia chính là kẻ cầm đầu, hãy để cho tiểu muội đuổi theo giết tặc nhân, cáo từ.

Nàng sợ sư huynh không đồng ý, lời vừa thốt ra khỏi miệng, quanh thân hồng quang lóe lên, đột nhiên hóa thành một đạo lưu tinh thẳng tiến đến chân trời nơi xa.

Tất Kháng ngẩn ra, sắc mặt trầm xuống.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free