Vô Tiên - Chương 2186:
Người trung niên không nhịn được mà trở nên lo lắng, hỏi:
- Sư phụ! Chúng ta nên nên như thế nào nên như thế nào.
- Trời có họa của trời, người có tai của người, chỉ đành đối mặt thôi chứ còn biết làm sao?
Hắn quay đầu lại nhìn về phía người trung niên, phân phó:
- Từ ngày hôm nay trở đi, cần cù canh tác, bớt giết chóc đi, cầu tổ tiên phù hộ.
Ma Hoàng cốc cũng bao phủ trong một mảng bóng đêm. Mà lúc này trên dưới sơn cốc không còn sự yên tĩnh ngày xưa. Rất nhiều bóng người chạy ra khỏi phòng xá, động phủ của mình, ai nấy tò mò quan sát xung quanh.
Bên trong bầu trời đêm, bỗng nhiên xuất hiện quang mang loá mắt. Nó có to có nhỏ, có gần có xa, đột nhiên nhìn lại, thực sự có chút quỷ dị!
Thấy thế, rất nhiều tu sĩ sợ tới líu lưỡi.
- Ái chà! Đó không phải là thất tinh bạn nguyệt viễn cổ truyền lại sao?
- Nói rất đúng! Nơi sáng nhất giống như minh nguyệt. Bảy chỗ còn lại thì giống như ánh sao. Tục truyền thất tinh hàng lâm, ma kiếp cũng hàng lâm, minh nguyệt xuất hiện, vạn đời bình an. Đây là dấu hiệu của Thánh Hoàng hàng lâm, ha ha.
- Hừ! Nói hưu nói vượn. Lời tiên tri từ xưa truyền lại, chỉ là lừa mình dối người mà thôi, căn bản không đáng tin.
- Ha ha! Đạo hữu nhận thức chính xác. Thất tinh đó rõ ràng chính là nơi của Thiên Hoang, Yêu Hoang, Trung Dã, Hoàng Tuyền, Linh Động và Hỗn Độn, mà cái gọi là minh nguyệt, kì thực là ảo ảnh gương của mặt trời. Nếu chư vị không tin cứ đợi tới lúc bình minh sẽ có thể thấy được kỳ cảnh hai mặt trời cùng sáng.
- Bất kể là như thế nào, chung quy vẫn là kỳ quan hiếm thấy!
- Ừ ừ! Kỳ quan như vậy không biết là có cách nói gì.
- Hừ! Cô lậu quả văn. Đây chính là cách nói Cửu tinh liên châu.
- Xin sư huynh chỉ giáo, thất tinh, minh nguyệt, chỉ có bảy nơi, sao lại gọi là cửu tinh liên châu.
- Ha ha! Vị sư đệ này chẳng lẽ đã quên mất Ma Hoang ta rồi à?
- Hừ! Ma Hoàng cốc ta không thiếu người thông minh! Phải biết rằng thiên địa bao la vô cực, tuy là Bát Hoang tinh vực nhưng chẳng qua chỉ là một tinh thần trong đó mà thôi.
- Xin hỏi sư huynh, đã là cửu tinh liên châu thì là ám chỉ ý gì?
- Lúc này vị trí của tinh thần thay đổi, muốn thành thế liên châu thì còn xa lắm. Phải trải qua mấy trăm, hoặc là hơn một ngàn năm, mới có thể dần thành một đường liên châu. Tục truyền, đến lúc đó, liền có thể tìm ra môn hộ tới cửu thiên. Đối với người tu vi thông huyền, hơn nữa chí hướng cao xa mà nói thì giống như là một hồi cơ duyên nghịch thiên.
- Ta cũng có nghe nói về việc ở. Chỉ là trên cửu thiên hung hiểm trùng trùng, không bằng ở lại hồng hoang an nhàn.
- Ừ, ừ! Chúng ta đều có ý này.
Khi mọi người đang xôn xao, một nữ tử áo đỏ ôm gối ngồi dưới một gốc cây cổ thụ. Trước mặt nàng ta còn đặt một cái bình, bên trong đựng đầy rượu. Mà tuy nàng ta bày ra bộ dạng biết uống, nhưng lại không uống rượu.
Nguyên do chỉ có một, sợ say mất!
Ánh mắt nữ tử lướt qua bốn phía, cũng không để ý tới động tĩnh trong sơn cốc, cứ một mình yên lặng nghĩ tâm sự.
Tạm thời ở đây, cô độc sống qua ngày. Ở nơi ồn ào giữ sự tịch mịch một đời, mua vò rượu tìm ba phần men say. Chỉ có điều kể ra thì năm đó thật đúng là đã say một hồi.
Nữ tử áo hồng nghĩ đến đây, chóp mũi nhíu lại, mỉm cười, thần sắc trong ánh mắt như đi về nơi xa.
Mình khi đó tên là Hoa Trần Tử. Hắn Khi đó vẫn là một tu sĩ Kim Đan. Khi đó có gió thu từ phía tây thổi tới, cẩm tú nhuộm sương; Khi đó còn có hai người đuổi nhau, cùng tới Thải Hà khách sạn.
Vẫn nhớ như in, hai người này trong Thải Hà khách sạn cùng uống một vò rượu. Mà tiểu tử đó giở trò xấu, dùng rượu mạnh đã ủ cả vạn năm chuốc say Hoa Trần Tử. Lúc ấy, nàng ta giống như khóc rống lên, kể lể sự bất hạnh của Hoa Trần Tử, chưa chắc đã không khóc kể thân thế của Thiên Trần? Hai nữ tử khác biệt nhau, đều cha mẹ mất sớm, năm phải sống cơ khổ qua ngày đều ở vào tuổi mười sáu.
Có điều Hoa Trần Tử thuở nhỏ nhiều, khiến cho căn cốt suy nhược mà thọ nguyên có hạn, so với Thiên Trần đã chết thảm thì còn đáng thương hơn.
Thiên Trần từng mất đi một tỷ tỷ chí thân, vô hình trung coi Hoa Trần Tử như thân muội muội. Nàng ta có ý muốn giúp nha đầu đó tu luyện, lại vì hồn lực có hạn mà khó có thể nghịch thiên. Khi đối phương từ từ tinh thần sa sút, thọ nguyên hết dần. Nàng ta không đành lòng liền mượn dùng thần thức nói ra lai lịch của mình và chân tướng của sự lo lắng.
Hoa Trần Tử vẫn chưa vì thọ nguyên hao hết mà chán nản, ngược lại còn trở nên phấn chấn. Có thần tiên tỷ tỷ bầu bạn, ngày tháng không còn cô đơn. Nàng ta năn nỉ Thiên Trần thần hồn tương dung với mình, để tỷ muội được gần nhau vĩnh viễn. Ý tứ chính là đoạt xá.
Thiên Trần hiểu rõ tâm ý của Hoa Trần Tử, không đáp ứng, cũng không cự tuyệt, lại rời khỏi hồn trạc mà mình đang cư trú, sau đó sống nhờ trong thức hải của đối phương, cũng dùng thần hồn chi lực giúp nàng ta phạt mao tẩy tủy, ý đồ giúp nha đầu đó nghịch thiên cải mệnh. Tuy nói hiệu quả cuối cùng rất nhỏ, nhưng tính tình của hai bên đã giống như một người.
Không lâu sau, Hoa Trần Tử sinh cơ khó giữ.
Thiên Trần không nói thêm gì nữa, chỉ là từ lúc đó, nàng ta liền trở thành Hoa Trần Tử số khổ, quật cường, hơn nữa lại xảo quyệt đa biến. Cho tới về sau, Hoa Trần Tử nổ tan xác mà chết. Mà nàng ta không trở về mình trước kia, mà trở thành Trần Tử hôm nay. Con người mà! Bất kể là phiêu linh hay là nộ phóng, chung quy không khỏi trở thành một hạt bụi.
Trong sơn cốc vẫn ầm ĩ như xưa, Trần Tử dưới cây cổ thụ vẫn tịch mịch như cũ. Chỉ có điều trong hai mắt của nàng ta đã có chút ươn ướt. Sau đó, nước mắt biến mất, nàng ta đứng dậy cầm bình rượu lên, quay đầu cười buồn bã.
Không ngờ trong hồng hoang, còn có thể trời sinh dị tượng. Nhưng không biết thất tinh bạn nguyệt, hoặc là cửu tinh liên châu nơi này có liên quan tới ai? Tiểu tử xấu xa thần kỳ kia này xa tít tận Tiên Vực, thật là đáng tiếc.