Vô Tiên - Chương 2187:
Thiên Hoang, Thiên Đô Phong.
Cửu Huyền mặt tố y trường báo khoanh tay mà đứng, ánh mắt thâm trầm. Đứng này đây, xuyên qua tầng tầng mây mù phiêu miểu, mơ hồ có thể thấy được biến hóa quỷ dị này chân trời. Mà hắn lúc này không có lòng dạ nào mà ngắm nghía, nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Ba vị đệ tử, hai vị trưởng lão môn hạ của lão phu không ngờ bị một đám đạo chích tùy ý khi, đúng là thú vị.
Cách đó không xa, có một tu sĩ trung niên đang đứng, chính là Trần Luyện Tử vừa đường xa trở về. Trong lời nói của sư phụ ẩn hàm sự tức giận, khiến cho hắn không thể cãi lại mà thầm lấy làm bất đắc dĩ. Quả nhiên, sau khi báo cáo những gì gặp phải trong chuyến đi tới Trung Dã, vẫn chọc giận sư phụ. Mà lúc ấy thân ở dị giới tha hương, hơn nữa quả bất địch chúng, cho dù không cam lòng thì làm được gì chứ?
Có điều, mặc dù bị người khi dễ một hồi, nhưng cũng không phải không có thu hoạch. Ít nhất thì long hổ huynh đệ mà sư tôn nhớ thương cuối cùng cũng có tung tích.
- Sư tôn bớt giận! Chỉ trách đệ tử vô năng, cho nên mới khiến người ta có cơ hội mà nắm lấy!
Trần Luyện Tử cúi người hành lễ, rụt rè nói:
- Ma Thành Nhất Phách đó thực sự quá mãnh liệt kiêu ngạo. Để đệ tử triệu tập nhân thủ rồi tới lý luận.
- Ồ!
Cửu Huyền ừ một tiếng, nói:
- Dưới cơn thịnh nộ, dẫn người giết tới Trung Dã, rất là uy phong!
Hắn nói tới đây, chậm rãi xoay người lại.
Trần Luyện Tử cúi đầu xuống, không dám lên tiếng trả lời.
Cửu Huyền liếc Trần Luyện Tử một cái, lại nói:
- Trước lúc ngươi quay lại có điều tra rõ Cửu U chi địa và lai lịch của đám người đó không?
Trần Luyện Tử không cần nghĩ ngợi, đáp ngay:
- Trước khi đệ tử một mình quay lại, đã nhờ hai vị trưởng lão phân biệt lưu thủ ở chỗ cũ, cũng phân phó Khai Dương Tử, Thiên Quyền Tử tới Ma thành thời cơ mà làm việc. Về phần lai lịch của đám tu sĩ đó.
Hắn hơi dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Theo suy đoán của đệ tử thì chắc là có liên quan tới Ma thành.
Cửu Huyền nhẹ nhàng huy động tay áo dài, giơ tay lên vuốt râu, mang theo thần sắc khó lường, hỏi ngược lại:
- Từ đâu mà thấy được?
Có gió mới có thể có mưa; Có nơi tàng ô nạp cấu thì mới có chướng khí mù mịt. Sư phụ đây là biết rõ còn cố hỏi! Trần Luyện Tử thành thực đáp:
- Nếu không phải không có sự che chở và buông lỏng, lấy đâu ra chỗ dựa mà càn rỡ như vậy? Ít nhất thì sau lưng đám tu sĩ đó có cao nhân làm chỗ dựa, mới có thể...
- Cho nên, ngươi quanh co lòng vòng, chỉ muốn khiến vi sư rời núi. . .
Cửu Huyền không đợi đệ tử nói cho hết lời, bỗng nhiên một lời vạch trần dụng ý của đối phương.
Trần Luyện Tử lặng lẽ thở phào, thành thành thật thật chắp tay nói:
- Sư tôn nắm rõ vạn dặm, đệ tử có tội!
Cửu Huyền không trách mắng mà phân trần:
- Nếu là trước kia, lão phu sớm đã động thân đi một chuyến rồi. Nhưng hiện giờ đúng lúc gặp cửu tinh dị biến. Ma thành tất nhiên có cố kỵ. Vì thế, không thể không tạm nhẫn nhất thời, chờ đợi thời cơ
- Trần Luyện Tử do dự nói:
- Sư tôn là nói tới dị tượng cửu tinh liên châu đó à.
Cửu Huyền ừ một tiếng, nói:
- Trung Dã Ma thành dùng bảo tháp mà nổi tiếng hậu thế. Tục truyền Cửu Thiên tháp trong đó có thần kỳ câu thông với cửu thiên khí cơ. Mà cứ cách mấy chục vạn năm, thậm chí là hơn trăm vạn năm khi dị tượng cửu tinh xuất hiện, tháp này sẽ huyền diệu vạn đoan mà cơ duyên khó lường.
Trần Luyện Tử ngẩng đầu giật mình nói:
- Để tránh các phương dòm ngó, Ma thành đã sớm có phòng bị. Mà vừa có động tĩnh thì hồng hoang tất loạn.
Cửu Huyền gật đầu, trầm ngâm một thoáng rồi xua tay nói:
- Ngươi cứ triệu tập nhân thủ tới Trung Dã, để phòng bất trắc.
Ản ý của sư phụ là vẫn phải tránh xung đột với Ma thành. Một khi đã như vậy, vì sao còn triệu tập nhân thủ? Trần Luyện Tử khó hiểu, thần sắc dò hỏi.
Cửu Huyền lại không có lòng muốn phân trần, phân phó:
- Ngươi cứ dẫn người tới Trung Dã rồi ẩn núp là được, ngày sau vi sư tự có tính toán. Đi đi.
Trần Luyện Tử đành phải lĩnh mệnh xoay người bay xuống đỉnh núi.
Cửu Huyền không để ý tới tới đệ tử vừa rời đi nữa, vẫn vuốt râu trông về phía xa xa mà nỗi lòng khó hiểu.
Đôi thần thú đó chắc chắn là đến từ Tiên Vực không nghi ngờ gì nữa. Thanh Long Bạch Hổ đã hiện thân, Lâm Nhất lại đang ở đâu? Mà từ những gì Trần Luyện Tử thuật lại cho thấy, tu sĩ trẻ tuổi hơn ba mươi trước đại náo Ma thành nói không chừng chính là bản thân tiểu tử đó. Hắn vì sao muốn đối địch với Ma thành.
Cửu U thần bí đó ngoài Thanh Long Bạch Hổ còn đồng thời nhốt hai đệ tử của Yêu Hoàng. Phải biết rằng tứ tượng thần thú cực kỳ hiếm thấy, một lưới bắt hết lại càng không dễ. Hoạt động kinh người như vậy, thực sự tới từ một đám ô hợp tự xưng là Ma Thành Nhất Phách sao? Bất kể là như thế nào, lão phu tuyệt không thể tin được! Mà phía sau hành động này có mưu đồ gì.
...
Nơi này cùng là này Thiên Hoang nhưng lại có một phen phong cảnh khác.
Đầm, suối, rừng trúc, nhà cỏ, còn có sơn cốc, cùng với ánh mặt trời biến ảo, hiển nhiên là nơi rời xa chốn huyên náo.
Dưới rừng trúc trước nhà cỏ trên sườn núi, có người đang một mình tĩnh tọa trên chiếu cỏ.