Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2195:

Trong một góc của tầng một Cửu Thiên tháp, Tiên Nô uể oải ngồi đó, thân thể nhỏ nhắn đang lạnh run, trong ánh mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ và tuyệt vọng.

Chỉ hơn hai mươi năm ngắn ngủi, tu vi của Tiên Nô đã từ Kim Tiên hậu kỳ viên mãn một đường lên tới Tiên Quân đại thành. Nàng ta hoàn toàn không hề vui sướng về điều mà, ngược lại còn khổ sở chống đỡ, chỉ muốn khiến sự đề thăng thăng cấp của tu vi chậm lại. Mà khí cơ càng lúc càng hung mãnh thế không thể đỡ, cuồn cuộn không ngừng, cũng điên cuồng ùa vào trong kinh mạch bách hải thậm chí là khí hải. Nàng ta giống như một dòng suối nhỏ róc rách, không chịu nổi sự xâm nhập của cuồng lưu. Có lẽ ngay sau đây sẽ bị chôn vùi, hủy diệt.

Trong điện thờ vòng quanh vách tháp, các thân ảnh từng bận rộn tu luyện lần lượt biến mất. Lúc này, cách mặt đất mười trượng, cũng là nơi gần Tiên Nô nhất chỉ còn lại một vị nam tử trẻ tuổi cuối cùng. Hắn tướng mạo anh tuấn, đã là cảnh giới Động Thiên sơ kỳ. Hắn vốn là nên vì tu vi hữu thành, tiền đồ rộng lớn mà vui mừng, nhưng lúc này lại đang kinh hãi chân tay luống cuống. Chỉ tiếc cấm chế quá mạnh, căn bản là không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt đợi vận rủi hàng lâm. Hắn không nhịn được hự thảm một tiếng, không cam lòng kêu to:

- Đạo hữu... Cứu ta...

Cứu ngươi? Vậy ai cứu Nô nhi?

Nghe vậy, Tiên Nô thở dài. Nàng ta liếc qua nam tử trẻ tuổi đang đau thương kêu gọi đó, sau đó lại nhìn chung quanh, cuối cùng nhìn về phía trước người không xa, trong ánh mắt hiện lên một tia thống khổ.

Nơi này vốn là nơi yên tĩnh hơn nữa Thái Sơ chi khí rất nồng đậm, hiện giờ lại thay đổi bộ dạng. Khí cơ cường đại mà hỗn độn đang điên cuồng xoay tròn, gột rửa, tàn sát bừa bãi, lại hướng thẳng lên đỉnh, rồi sau đó thì cấp tốc ập xuống, lại tuần hoàn như vậy không ngừng. Tháp to lớn như vậy, giống như một cái giếng sâu đóng kín. Mà hai người cuối cùng trong vòng xoáy sớm đã đoạn tuyệt sinh lộ.

- Đạo hữu cứu ta. Ngày sau tất có hậu báo.

Tiếng gọi thỉnh thoảng vang lên đó lộ ra vẻ sợ hãi đối với cái chết, còn có sự quyến luyến đối với sự sống. Tiên Nô không chịu nổi phiền, đành phải lên tiếng nói:

- Bản thân còn khó bảo toàn, thực sự không có sức để cứu, đạo hữu chớ trách.

Trong điện thờ cao mười trượng, nam tử đó cuộn người nằm sấp, có chút chật vật nói:

- Chỉ cần pháp trận trong tháp bị hủy, có lẽ có thể trốn được một kiếp.

Không ai lên tiếng trả lời. Khuôn mặt anh tuấn trẻ tuổi của hắn lập tức trở nên dữ tợn, sau đó mang theo hận ý khó hiểu, hướng về phía Tiên Nô mà quát:

- Tiểu bối ngươi đúng là không có kiến thức, đợi lát nữa chắc chắn sẽ thần hồn câu tiêu. Nhớ kỹ, đó chính là thần hồn câu tiêu! Muốn luân hồi chuyển thế cũng không được.

Tiên Nô dựa vào vách đá lạnh lẽo, liếc về phía nam tử đang rít gào rồi không để ý tới nữa, lại nhìn nhìn về phía trước, vẻ mặt buồn bực.

Chỉ là một đạo hữu cũng gặp nạn mà thôi, vận mệnh hai bên có gì mà phải phân cao thấp sang hèn chứ.

Mà hạng người đắc ý chút liền tự cho mình là nhất sao nhiều thế!

Nô nhi chỉ là một thiếu nữ tử, từng được may mắn, cũng từng khiếp đảm nao núng, nhưng trước giờ chưa từng là chó vẩy đuôi mừng chủ!

Các đạo hữu khác trong thạch tháp trong mấy ngày đều lần lượt nổ tan xác mà chết. Nhất là đôi nam nữ tu vi cao nhất, vừa bước vào Động Thiên trung kỳ, còn chưa kịp vui sướng thì đã đột nhiên gặp nạn. Bởi vậy có thể thấy được, chỗ cao nhất của điện thờ tuy thích hợp với tu luyện nhất nhưng cũng cũng là nơi hung hiểm nhất. Hiện giờ chỉ còn lại hai người cuối cùng, cũng khó thoát khỏi cái chết. Chỉ tiếc sau khi thần hồn câu tiêu, tiền sinh tịch diệt, hậu thế không còn, từ nay về sau sẽ không được gặp lại sư phụ. Hắn một mình cô đơn, biết phải làm sao đây.

- Đạo hữu cứu ta với.

Cùng lúc đó, nam tử đang kêu cứu kia đột nhiên phát ra một tiếng hét thảm. Hắn cuối cùng không chống đỡ được, bùm một tiếng nổ tung nhục thân, chỉ một thoáng đã hóa thành một chùm mưa máu bay ra khỏi điện thờ, lập tức lại bị khí cơ đang xoay tròn cắn nuốt, không ngờ đã thi hài cũng không còn. Mà lúc này, một đường huyết quang nghịch lưu bắn xuống.

Tiên Nô vẫn đang đau buồn, thấy thế liền khẽ thở dài. Tình hình thảm thiết như vậy đã trước sau xảy ra mười bảy lần rồi. Có điều, khi đạo hữu này rời đi, ít nhất còn có người nhìn theo. Mà khi mình vẫn lạc, không ngờ lại tịch liêu như vậy, cho dù một tiếng thổn thức cũng không được nghe thấy.

Giữa thạch tháp chính là nơi khí cơ phun trào, không ngờ dã hình thành một vòng xoáy chảy xiết, cũng từ đó mà cuốn ra rồi tràn ngập tứ phương. Trong nháy mắt nam tử kia nổ tan xác mà chết, bên trong vòng xoáy đột nhiên hiện lên một đạo huyết quang, uy thế cường đại theo đó ùa ra.

Tiên Nô ngưng thần quan vọng, trong hai mắt giống như có xích mang chớp động. Bất tri bất giác, nàng ta có thiên phú thần thông của Huyễn Đồng.

Cho dù phát hiện ra thì có thể làm được gì chứ?

Trong Cửu Thiên tháp, cấm chế không nơi nào không có. Bên trong vòng xoáy khí cơ, lại sâm nghiêm khó lường. Nhất là uy thế không thể ngăn cản đó ập tới, khiến người ta khó có thể thừa nhận.

- A.

Tiên Nô không nhịn được cất tiếng rên rỉ.

Lúc này giống như ngũ tạng đều bị thiêu đốt. Pháp lực mạnh mẽ không ngừng tàn sát bừa bãi trong bách hải và ngũ tạng lục phủ, kinh mạch, gân cốt và da thịt như muốn nứt ra, cơn đau khó chịu khiến người ta điên cuồng mà mà khó giữ được mình.

Tiên Nô từ từ ngã xuống, thân thể suy nhược run rẩy, giống như lá rách trong cuồng phong, chỉ có thể giãy dụa một lần cuối cùng. Nàng ta tự biết sinh cơ không còn nhiều, không khỏi nhắm mắt lại, nhẹ nhàng kêu khẽ:

- Sư phụ! Ngài bảo trọng nhé, Nô nhi đi đây.

Đúng vào lúc này, khí cơ như núi gào biển động bỗng nhiên khựng lại. Chỉ trong nháy mắt, bốn phía dường như an tĩnh đi nhiều.

Là sự kêu gọi dẫn tới hay là sự hoảng hốt lúc hấp hối? Tiên Nô chỉ cảm thấy gánh nặng như nhẹ đi, cơn đau trên người cũng đột nhiên giảm bớt. Nàng ta dùng tay chống xuống đất, chậm rãi ngồi dậy, khi nhìn lại thì lập tức trợn mắt há hốc mồm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free