Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2196:

Đó là một nam tử trẻ tuổi, tóc dài ngang vai mà mặt như ngọc, đôi mắt hai hàng lông mày rậm giống như sao lấp lánh, khóe miệng nhếch lên mang theo vẻ lạnh lùng và bất kha. Thân dưới của hắn còn chưa hiện hình, vẫn ẩn trong nền ngọc, mà đạo bào màu xám lại khiến người ta cảm thấy rất quen thuộc. Lúc này hắn vẫn cúi đầu nhìn, trên tay dường như đang nâng hờ một viên huyết châu màu vàng to bằng quả trứng chim, bên ngoài còn có hào quang trắng đen chớp động.

- Sư. . . Sư phụ. . .

Khi Tiên Nô thấy rõ người đến, không nhịn được phát ra một tiếng gọi run rẩy. Mà lời nói của nàng ta vừa ra khỏi miệng, lại đột nhiên cắn chặt môi không nói thêm gì nữa, chỉ có hai mắt là trong suốt, không chớp lấy một cái. Lúc này là thật hay ảo, là mộng hay tỉnh? Đó. . . Đó chẳng lẽ thật là sư phụ sao?

Nam tử áo xám đó nghe tiếng quay đầu lại, cũng hơi động dung. Mà hắn vừa muốn lên tiếng trả lời thì trên tay đột nhiên truyền đến một tiếng bùm. Viên huyết châu đó mất đi pháp trận nên không thể ngưng tụ, không ngờ đột nhiên nổ tung. Sau chớp mắt, uy thế cường đại khó lường cuốn theo pháp lực cuồn cuộn ập tới, căn bản không thể ngăn cản. Thần sắc hắn hơi do dự, không ngờ há miệng nuốt luôn. Trong nháy mắt, huyết quang màu vàng nhập thể, cảnh giới tu vi lập tức viên mãn, như muốn tràn đê mà ra.

- Nô.

Nam tử áo xám chẳng quan tâm tới tình trạng của bản thân, thân hình khẽ động liền muốn nhảy lên khỏi mặt đất, Mà hắn không quên quay đầu lại nhìn, ngoài cảm thấy may mắn ra thì còn vừa sợ vừa giận. Nếu tới chậm một bước, Nô nhi tất nhiên sẽ gặp tai ương. Có người luyện chế huyết sát, đúng là đáng giận!

Sư phụ của Tiên Nô tất nhiên chính là Lâm Nhất.

...

Lâm Nhất ở dưới đất đi chừng mấy canh giờ. Mà theo khe hở của cấm chế lớn dần, biến thành rộng rãi, hắn liền đi chậm lại. Nguyên do chỉ có một, chính là sợ hơi vô ý chút sẽ vào nhầm nơi hung hiểm.

Không lâu sau, cấm chế phía trước bỗng nhiên lại trở nên dày đặc. Có điều, khe hở trong đó đã có chỗ để đi, cuối cùng cũng hội tụ đến một tòa pháp trận khổng lồ.

Lâm Nhất cẩn thận ngừng lại trước pháp trận.

Pháp trận rộng mấy trăm trượng, cấm pháp sâm nghiêm. Mà nếu muốn đi qua cũng không khó. Chỉ là giữa khí cơ đang xoay tròn không ngờ cất giấu một viên quang đoàn nho nhỏ. Bên trong quang đoàn đó pháp lực dập dềnh, cũng có huyết quang tinh khí chớp động. Nó thoạt nhìn cũng không xa lạ, rõ ràng là một viên huyết châu đang ngưng luyện!

Ngoài ra, tình hình trên pháp trận đó có thể lờ mờ phân biệt được, dường như có thân ảnh quen thuộc đang kêu gọi một cách bất lực.

Lâm Nhất không kịp nghĩ nhiều, vội vàng kéo một đường thân ảnh xuyên qua pháp trận.

Lúc lướt qua mắt trận, thuận thế cuốn huyết châu đó theo. Mà vừa độn ra khỏi mặt đất, huyết châu đang ngưng luyện trên mặt đất bỗng nhiên khó có thể nắm giữ, sau đó thì vỡ tan trong nháy mắt. Hắn lập tức thấy tu vi cảnh giới của bản thân muốn tăng vọt, nhưng lại không đúng lúc, hơn nữa không rảnh để thể hội, thế nên đành phải cường hành áp chế xuống.

...

Lâm Nhất bay lên, lắc mình chạy về phía Tiên Nô. Trong nháy mắt hắn rời khỏi mặt đất, bốn phía đột nhiên truyền đến tiếng rắc rắc, theo đó mây mù mờ đi mà khí cơ thì hỗn độn, đã không còn thế xoay tròn mãnh liệt nữa.

Đó là động tĩnh pháp trận sắp sụp đổ!

Chỉ vì lấy đi huyết châu nên mắt trận bị phá, mới khiến cho pháp trận đổ sập hơn nửa?

Hành động vô tâm nhất thời lại có thu hoạch ngoài ý muốn!

Không để ý tới sự hung hiểm ở nơi này, cũng không bận tâm tới tu vi cảnh giới, tạm không hỏi cừu gia là ai, trong lúc nguy cấp gặp được và cứu được Tiên Nô mới là chuyện may mắn lớn nhất ngày hôm nay!

Lâm Nhất đến gần Tiên Nô, còn chưa đứng vững đã vội vàng cúi người nắm lấy bàn tay nhỏ bé, pháp lực từ uyển mạch của nàng ta ùa vào, lập tức trấn an khí cơ đang dao động trong cơ thể nàng ta. Mà hắn trong lòng có vướng bận, không quên thân thiết hỏi:

- Nô nhi! Ngươi sao lại ở đây.

Lâm Nhất còn chưa nói hết, một thân ảnh nhỏ nhắn đã từ dưới đất lắc lư đứng lên. Khi vừa đứng vững, đối phương đột nhiên nhào vào lòng hắn cũng nắm chặt lấy tay áo hắn, thất thanh khóc:

- Sư phụ! Ngài không cần Nô nhi nữa, hu hu.

Từng có lúc, Tiên Nô không chỉ là một vị tiên tử xinh đẹp tuyệt luân, còn là một vị môn chủ của Cửu Châu tiên môn, rụt rè lãnh diễm. Mà nàng ta lúc này rõ ràng là tiểu nha đầu mảnh mai không nơi nương tựa, lại không có nửa phần che giấu, chỉ vì nhìn thấy thân nhân thất lạc đã lâu mà vui mừng tới bật khóc, còn có sự ủy khuất được trùng sinh sau kiếp nạn.

Lâm Nhất ngây ra, trong ánh mắt hiện lên nét cười ấm áp, đành phải đứng yên mặc cho Tiên Nô tận tình phát tiết giống như trẻ con. Sau đó, phát hiện khí cơ trong cơ thể đối phương đã ổn định, hắn mới vươn tay ra vỗ nhẹ lên vai nàng ta, nói:

- Nha đầu ngốc! Vi sư sao lại không cần ngươi nữa chứ.

Đầu vai Tiên Nô run run, chậm rãi ngẩng đầu lên. Chợt thấy một lồng ngực rộng rãi đã ướt đẫm nước mắt, nàng ta không khỏi đỏ mặt, vội vàng buông tay ra lùi ra sau một bước, lại chớp chớp hai mắt đang ngấn nước hỏi:

- Sư phụ là nói sẽ trọn đời bầu bạn bên Nô nhi à.

Lâm Nhất lắc đầu mỉm cười, im lặng không nói gì. Mà Tiên Nô vẫn ngẩng mặt, thần sắc đưa tình.

Thầy trò gặp lại chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi. Đúng lúc này xa xa đột nhiên có hào quang chớp động. Ngay sau đó một bóng người lao vào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free