Vô Tiên - Chương 2198:
Lâm Nhất? Ngươi quả nhiên chính là Lâm Nhất! Bản tôn không coi ngươi là đối thủ. Mà hiện giờ ngươi lại tìm tới cửa, đúng là đáng chết. Nếu không bầm thây ngươi thành vạn đoạn, khó xóa được mối hận trong lòng.
Lăng Đạo thấy câu hỏi của mình không ai để ý tới, tức giận quát lên:
- Sư đệ! Nếu ngươi không nhúng tay vào việc bí cảnh thì sao lại nhận ra người đó? Mà Cửu Chuyển Âm Dương Sát ngươi ngưng luyện, hôm nay có thể thành công mà lại nói là ba ngày nữa, hừ.
Trước đó, Thanh Diệp bảo Lăng Đạo đợi thêm ba ngày, chỉ là kế hoãn binh. Đợi huyết sát hữu thành, hắn sẽ xuyên qua cấm chế nhảy vào Cửu Thiên tháp. Đến lúc đó cho dù đối phương có lòng muốn cản trở cũng trở tay không kịp. Tiếc rằng hai huynh đệ lại quá hiểu nhau.
Thanh Diệp nhìn sang, vội vàng chắp tay nói:
- Sư huynh bớt giận! Để ta bắt tiểu tử đó trước rồi sau này sẽ đăng môn bồi tội!
Nói xong, hắn lại vô cùng đau đớn chỉ về phía Minh Cơ, căm hận nói:
- Còn cả tiện nhân ăn cây táo, rào cây sung này nữa.
Trong lúc hắn nói, tay áo huy động, đã sát khí khiếp người.
Lăng Đạo đột nhiên tiến lên một bước ngăn cản:
- Không nhọc sư đệ động thủ! Lâm Nhất đó cướp huyết sát của ta, ta đang muốn tìm hắn tính sổ.
Giọng nói của hắn như không được phép nghi ngờ, khí thế bức nhân lại rất đương nhiên.
Thanh Diệp vội la lên:
- Sư huynh nói vậy là có ý gì? Tiểu tử đó rõ ràng đã đoạt Cửu Chuyển Âm Dương của ta, ai ai cũng thấy.
- Không, không! Hắn cướp huyết sát của ta trước.
Lăng Đạo một bước cũng không nhường.
Thanh Diệp biện giải:
- Tiểu tử đó không chỉ đoạt mà còn cắn nuốt Cửu Chuyển Âm Dương Sát của ta, cũng đang cố ý áp chế tu vi, bằng không chắc chắn sẽ nổ tan xác mà chết. Nhân cơ hội này, lập tức bắt hắn rồi luyện hóa, sư huynh.
Hai người tranh cãi không ngừng, chẳng ngoài muốn bắt Lâm Nhất và chiếm huyết sát trên người hắn làm của riêng. Nếu hai bên cùng động thủ, khó tránh khỏi sẽ hại tới nhau. Muốn tránh trở mặt trước tiên vẫn phải nói rõ mới được. Lâm Nhất kia đã là thịt cá trên thớt, còn có thể bay được chắc.
- Ha ha! Nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt chẳng thà không thấy.
Đúng lúc này, Lâm Nhất rất lâu không lên tiếng bỗng nhiên lắc đầu bật cười. Hắn thản nhiên nhìn về phía hai người cách trăm trượng, không nhanh không chậm nói:
- Một kẻ bố trí bí cảnh để sát hại đồng đạo, suýt chút nữa thì hại tới tính mạng của Lâm mỗ; một người thì minh mục trương đảm mà làm mưa làm gió, không ngờ muốn ở trong Ma thành Cửu Thiên tháp này luyện đệ tử của Lâm mỗ thành huyết sát. Hai vị Ma Tôn uy danh hiển hách. Một đôi tiểu nhân lòng tham không đáy. Không hổ là sư huynh đệ, cá mè một lứa mà thôi.
Thử hỏi…
Hắn hất cằm, có chút khinh thường trào phúng nói:
- Nếu không phải các ngươi làm nhiều điều bất nghĩa thì sao lại gieo gió gặt bảo như ngày hôm nay.
Thanh Diệp và Lăng Đạo đều ngẩn ra, không nhịn được quay lại quan sát người trẻ tuổi mạc áo bào tro kia. Nghe nói, đối phương là tiểu bối Tiên Quân. Trước mắt đã thấy thành cao thủ Động Thiên sơ kỳ đại thành, mà uy thế trên người hắn không ngờ có thể so với Động Thiên trung kỳ. Huyết sát! Tất là nhờ công của huyết sát. Cho dù miệng lưỡi có dẻo tới mấy thì hôm nay cũng không thể thả hắn đi được. Càng đừng nói tới việc này là bí mật, tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài.
Lâm Nhất giống như nhìn thấu tâm tư của hai vị cao nhân đó, nói tiếp:
- Huyết sát chỉ là tiền lời, ngày sau sẽ đòi lại cả vốn. Nếu chọc tới Lâm mỗ, món nợ này phải tính, hừ.
Hắn vừa dứt lời, thân hình mờ đi, đột nhiên chìm xuống lòng đất. Thấy thế, Thanh Diệp không kịp tức giận, cả kinh nói:
- Hắn. . . Hắn đến từ dưới lòng đất. . .
Dưới lòng đất trải rộng cấm chế, giống như Lôi Trì khó có thể vượt qua. Một tiểu bối vừa mượn dùng huyết sát để đề thăng tu vi, sao dám đi ngang qua đó? Vốn tưởng rằng có duyên cớ khác, trước mắt lại thực sự nằm ngoài sở liệu!
Lăng Đạo đã thấy manh mối, bất ngờ lẩm bẩm:
- Nghĩ vật biến hóa, vô trung hữu hình.
- Đó là thần thông biến hóa Động Thiên hậu kỳ mới có, hắn sao lại...
Thanh Diệp vẫn khó có thể tin nổi.
Trong hai mắt Lăng Đạo tinh quang chợt lóe, quát lên:
- Bất kể là lên trời hay xuống đất, hôm nay cũng phải giữ hắn lại.
Còn chưa nói hết, hắn đã giơ tay lên chộp về phía trước. Một đạo pháp lực vô cùng mạnh mẽ bỗng nhiên ùa ra, thoáng chốc đã bao phủ cả tòa tháp vào bên trong.
Thanh Diệp hiểu ý, cũng không cãi nhau nữa, hai sư huynh đệ song song đánh về phía trước.
Minh Cơ ngồi bật dưới đất, chỉ đợi vận xui hàng lâm. Chạy trời không khỏi nắng, không còn nơi này để đi nữa rồi. Hơn nữa còn vừa ở bên cạnh Lâm Nhất, giống như là bầu bạn sinh tử. Mà đang lúc tâm như tro tàn thì chợt thấy đối phương độn xuống dưới đất, nàng ta không khỏi thất thanh hô lên.
Đó chính là hai vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ đồng thời động thủ, hơn nữa còn gần trong gang tấc, chỉ trong nháy mắt, bên trong tháp sát khí cường đại mà mãnh liệt ập tới. Sau đó bão táp sắc bén mà vô tình đã cắn nuốt tất cả.
Đồng thời, thân ảnh của Lâm Nhất đã hóa thành một đường mờ nhạt. Khi hắn đang trốn xuống đất, đột nhiên xoay tròn, thuận thế cuốn theo cả Minh Cơ đang kêu cứu. Sau chớp mắt, hai người đã biến mất không thấy đâu.
Lăng Đạo và Thanh Diệp không chút do dự, người đã biến mất, sau đó cũng lao xuống đất.