Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2199:

Khi đại nạn sắp hàng lâm, con người ai cũng đều chờ mong kỳ tích phát sinh, để có thể mượn điều này mà thoát khỏi vận rủi. Có đôi khi đây có lẽ chỉ là một loại hy vọng xa vời không thực tế, nhưng dục niệm muốn sống lại vẫn khiến cho người ta không cam lòng từ bỏ giãy dụa!

Minh Cơ chính là như vậy. Nàng ta biết rõ lần này chắc chắn sẽ phải chết, lại vẫn vào thời điểm cuối cùng lên tiếng kêu cứu. Mà một phía là cao nhân Động Thiên thành danh đã lâu, một phía chỉ là một vãn bối ít người biết đến. Hơn nữa trong Cửu Thiên tháp này giống như và hang sói hang hổ. Muốn đào thoát không khác nào giấc mộng cuồng dại. Có điều, dù chỉ là một cọng cỏ, người chết cũng sẽ không chút do dự mà nắm lấy.

Không ngờ lại thực sự được cứu lấy tính mạng!

Minh Cơ ngã xuống đất, còn chưa kịp ngồi vững đã giương mắt nhìn chung quanh, trong thần sắc lo sợ không yên lộ ra mấy phần ngạc nhiên.

Nơi đang ở chỉ khoảng mấy trượng, được cấm chế ngăn cách. Xung quanh sương mù nhàn nhạn, khí cơ cuồn cuộn, trừ một tầng tinh thạch ngũ sắc phân tán dưới đất ra thì còn có một nữ tử áo trắng tuổi còn trẻ đang ở bên cạnh lẳng lặng quan vọng.

- Ta tên là Tiên Nô! Đây là Long Quyển của gia sư, là Càn Khôn giới tử. Đạo hữu thương thế không nhẹ, cứ an tâm nghỉ ngơi đi.

Ánh mắt Minh Cơ dừng ở trên người nữ tử áo trắng, hơi gật đầu tỏ ý chào hỏi, không lên tiếng mà buồn bã thở dài. Nữ tử này cũng không xa lạ gì. Khi Ma Tôn dẫn đối phương vào Ma thành, mình từng ở xa xa thấy rồi. Không ngờ nàng ta là đệ tử của Lâm Nhất, hơn nữa còn xinh đẹp kinh người như vậy!

- Tiên Nô? Khụ.

Minh Cơ vừa mở miệng đã thở hổn hển. Nhớ lại những gì vừa xảy ra, trong lòng nàng ta lại lạnh toát, đau đớn.

Khi Thanh Diệp Ma Tôn xuất thủ có chút tuyệt tình. May mà cấm chế hộ tháp sụp đổ đúng lúc, mới giúp mình nhặt lại được tính mạng.

Có người bởi vì an nguy của đệ tử mà không tiếc dấn thân mạo hiểm. Mà người lại coi nữ tử tùy tùng thành một món đồ chơi, khí không cần nữa thì vứt bỏ. Một người là tu sĩ tầm thường mà rất nghĩa cử; một người là ma đạo chí tôn, lại ra vẻ đạo mạo. Có thể thấy được sự ưu khuyết của nhân tính, không phải là ở bề ngoài. Chỉ tiếc mình lại bị sự hoa mỹ đó che mờ hai mắt.

Một bình đan được đưa tới, sau đó có người nói:

- Đan dược của Nô nhi tuy không ra gì, nhưng có còn hơn không.

Minh Cơ sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt tiều tụy. Nàng ta cười cô đơn, không đau buồn nữa, xua tay uyển chuyển cự tuyệt nói:

- Ta không sao, khí tức của muội tử không ổn, cần phải điều dưỡng nghỉ ngơi một phen.

Tiên Nô không kiên trì, mỉm cười thu hồi bình đan.

Nàng ta mặc dù kinh mạch bị hao tổn, hơn nữa khí cơ không thuận, nhưng vẫn mặt mày hớn hở.

Minh Cơ không khỏi hâm mộ quay sang Tiên Nô, nói:

- Tiên Nô, ngươi có một vị sư phụ tốt.

Tiên Nô gật đầu đáp:

- Ừ! Có gia sư ở đây thì không phải lo gì nữa! Đạo hữu cứ tự tiện, ta tới bên cạnh nghỉ ngơi.

Thân ảnh của nàng ta lóe lên, đã xuyên qua cấm chế biến mất không thấy đâu.

Minh Cơ hơi giật mình, không nhịn được tỏa thần thức ra nhìn. Nghe nói dưới lòng đất của Ma thành cấm chế trải rộng, Lâm Nhất hắn đào thoát như thế nào.

...

Đào thoát như thế nào à? Chỉ có theo đường cũ mà đi thôi.

Lâm Nhất cũng không muốn đi theo đường cũ. Dưới lòng đất cấm chế trùng trùng, đi trong đó thực sự rất phí sức.

Có điều môn hộ duy nhất của Cửu Thiên tháp đã bị phá hỏng, trừ trở về dưới lòng đất thì thật đúng là không còn cách nào khác.

Giết ra một đường máu? Lâm Nhất sao không muốn chứ. Lăng Đạo và Thanh Diệp phân biệt chọc tới mình và Tiên Nô, suýt chút nữa thì hại chết cả hai thầy trò, cũng ỷ thế hiếp người, hai bên dĩ nhiên đã trở thành đối thủ một mất một còn. Nếu có thể thì hắn tuyệt đối sẽ không tha cho đôi sư huynh đệ đó. Tiếc rằng, cao thủ Động Thiên hậu kỳ quá cường đại. Mà Lâm mỗ chỉ đành để đó đợi sau này tính sổ, trước mắt chạy thoát thân vẫn quan trọng hơn.

Một thân ảnh cấp tốc đi qua giữa khe hở trong cấm chế dưới lòng đất, hai đạo quang mang rất nhỏ đuổi sát theo sau. Không lâu sau, hai bên đã càng lúc càng gần.

Lâm Nhất tiếp tục chạy, trong lòng lại thầm sốt ruột. Cao thủ Động Thiên hậu kỳ thật đúng là không thể đo lường. Mình khó khăn lắm mới từ trong Thái Tố kinh ngộ ra phương pháp hóa thân, ai ngờ đối phương cũng tinh thông đạo này.

Hiện giờ không có chỗ dựa, chẳng lẽ không phải là tự mình chuốc lấy cực khổ à?

Lúc trước có tháp để chu toàn, hiện giờ khe hở nhỏ hẹp đã không con đường về. Cứ tiếp tục như vậy khó tránh khỏi sẽ bị đuổi kịp, đến lúc đó mà bị cầm chân, kết cục của Lâm mỗ không cần nghĩ cũng biết! Thôi cố đừng hoảng sợ, kiểu gì cũng có cách ứng đối.

Lâm Nhất ra sức thi triển tu vi, liều lĩnh tiến về phía trước theo khe hở. Mà ngoài mấy chục trượng, Lăng Đạo và Thanh Diệp giống như hai con rắn đang nóng lòng kiếm ăn đuổi theo.

Bất tri bất giác đã trôi qua hơn nửa canh giờ. Hai bên vẫn đuổi bắt không ngừng, còn cách nhau khoảng ba mươi trượng.

Đúng lúc này Lâm Nhất đột nhiên chậm lại, thân ảnh không ngờ vỡ ra thành mấy luồng hào quang. Chỉ trong nháy mắt từng đạo cấm pháp theo đó trào ra, không ngờ chắn lấy khe hở phía sau. Sau khi hơi dừng lại một chút thì hắn lại chạy tiếp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free