Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2268:

Dưới Yêu Tổ phong.

Trước cửa đại điện Vạn Yêu chi Tổ, hai lão giả ngồi đối diện nhau.

Trong đó Giác Phách mang theo mấy phần bất đắc dĩ oán giận nói:

- Sư tôn lệnh cho ta canh giữ nơi này, không được tự tiện rời đi. Lần này không thể tới Trung Dã Trung Thiên Ma thành, có thể nói là rất đáng tiếc.

Cách không xa, Tất Kháng vuốt râu, lên tiếng an ủi nói:

- Có ta đi theo, cứ yên tâm!

Giác Phách nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:

- Lâm Nhất đó mặc dù cứu tính mạng của Đấu Tương và Thiên Tinh, lại lai lịch không rõ hơn nữa tu vi quỷ dị. Sư huynh còn dẫn theo hắn đồng hành, chẳng lẽ không sợ sinh ra bất ngờ à?

Tất Kháng trầm ngâm một lát, quan sát xung quanh một chút.

Sơn bình trước cửa Đại điện, đã bị cấm chế bao phủ. Đặt mình trong đây, cũng không để lộ phong thanh.

Ánh mắt Tất Kháng hương sang Giác Phách, mỉm cười hỏi ngược lại:

- Không mang theo Lâm Nhất, thì làm thế nào để kết giao với đôi long hổ huynh đệ đó? Chẳng lẽ muốn để ba người họ đi nơi khác?

Giác Phách giật mình nói:

- Để người của Hồng Hoang biết được ba người hắn xuất phát từ Yêu Hoang, tất nhiên là chuyện tốt...

Hắn do dự một chút, lại hỏi:

- Sư huynh thật sự cho rằng, Lâm Nhất đó ngày sau có bản lĩnh kế nhiệm Đế Hoàng? Như vậy... Chẳng lẽ không phải chắp tay nhường Yêu Hoang à?

Tất Kháng nói:

- Ngày sau như thế nào, trước mắt vẫn chưa thể định luận! Chỉ có điều, nếu có thể giữ lại lão Long và Hổ Đầu, về phần Lâm Nhất là ai, có ngại gì đâu. . .

Thấy Giác Phách rất không cho là đúng, hắn thở dài, nói tiếp:

- Chỉ cần thu phục được đôi long hổ huynh đệ đó, cộng với thần thú trời sinh Đấu Tương và Thiên Tinh. Tứ tượng tề tụ, mọi sự không lo! Mà ngươi và ta cũng có thể rút thân ra, chuyên tâm tìm kiếm phương pháp đột phá. Một khi tới La Thiên cảnh, chắc chắn sẽ trở thành Hồng Hoang chí tôn. Đến lúc đó thiên hạ đều ở trong tay, Yêu Hoang còn có thể mất được sao.

- Sư huynh nhìn xa!

Giác Phách khen một câu, lại nói tiếp:

- Chỉ sợ là sư huynh một bên tình nguyện! Mà Lâm Nhất đó cố ý để lão Long và Hổ Đầu bế quan, rõ ràng là đang tránh né nghi thức tế lễ nhập môn.

Tất Kháng hơi gật đầu, trầm tư không nói. Chân tướng Giác Phách còn có thể thấy rõ, há có thể qua được mắt mình.

Có điều, Lâm Nhất kia lại thủy chung khiến người ta không nắm bắt được. Bên cạnh có long hổ theo sát, dĩ nhiên không phải người thường. Hơn nữa có uyên nguyên với phân thần của sư tôn, cùng với tình nghĩa cứu Đấu Tương và Thiên Tinh. Chỉ cần ném ra đủ thành ý, Yêu Hoang nhất định sẽ mở cửa đón chào. Mà hắn từ đầu đến cuối đều lộ ra mấy phần thần bí.

Phải biết rằng cao thủ nhất thể tam tu cực kỳ hiếm thấy! Người trẻ tuổi đó rốt cuộc có liên quan tới Ma thành hay là có mưu đồ khác.

Giác Phách thấy Tất Kháng không nói gì, có chút bực mình lẩm bẩm:

- Lần trước nếu không phải sư huynh ngăn cản, sớm đã bắt giữ Lâm Nhất rồi. Dưới bức bách, lo gì lão Long và Hổ Đầu không ngoan ngoãn thuận theo. Hiện giờ thì hay rồi, mất cả Thiên Giao cốc. Đó là cấm địa của Yêu Hoang ta.

Trong lòng đang nghĩ, thần niệm đã tới.

Hắn lập tức hừ một tiếng, giơ tay lên chỉ về phương xa, cả giận nói:

- Một nơi đang yên đang lành, đã bị phá nát thành thế nào rồi.

Tất Kháng thu liễm tâm tư, theo ra hiệu của Giác Phách mà nhìn. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã ngạc nhiên đứng dậy. . .

...

Thiên Giao cốc.

Trên một triền núi, ánh lửa hừng hực, rượu thịt thơm phức.

Lâm Nhất đứng trên chỗ cao của triền núi, trước mặt bày một dãy bình rượu. Hắn vừa uống rượu ăn trái cây vừa cầm chân dê nướng vàng cắn ăn. Mà xung quanh thì phân biệt là Đấu Tương, Thiên Tinh và Hổ Đầu. Ba người cũng như hắn, đều hai tay bận không ngừng.

Ngoài hơn mười trượng, một đống lửa trại đang cháy. Trên lửa trại là hai con dê béo đã được lột da rút xương, dầu mỡ cháy xòe xèo, mùi thịt theo đó bay xa.

Bên cạnh lửa trại, lão Long đang quay dê. Hắn tay áo xắn cao, hai mắt lóe sáng, bộ dạng như đầu bếp đồ tể. Trên sườn núi cách đó không xa, còn có hơn mười con chim cá đã được giết mổ. Lại ngoài thêm mấy chục trượng, không ngờ quây một hàng rào, bên trong nhốt mấy trăm con cừu, hươu. Mà không chỉ như thế, chỗ đất trũng xa xa hơn mười dặm còn có một hồ nước, bên trong cá tôm bơi tung tăng.

- Lão Long! Tay nghề không tồi, ha ha.

Hổ Đầu nuốt thịt dê, ném vỡ vò rượu rỗng, dùng tay lau dầu mỡ trên miệng, lại chộp lấy một vò rượu, cao hứng hô to:

- Con mẹ nó, thịt dê núi thơm quá! Cho Hổ ca thêm nửa con.

Thiên Tinh cũng ôm vò rượu, trong tay cầm một miếng thịt. Nàng ta thôi không ghét bỏ Hổ Đầu, liên tục gật đầu khen:

- Ừ, mỹ vị ngàn năm khó gặp.

Đấu Tương thì vứt miếng xương đã gặm sạch đi, giơ bình rượu trước mặt lên uống một ngụm to. Hắn đột nhiên thở dài, nhìn cảnh tượng náo nhiệt trước mắt, không nhịn được cười khà khà!

Đúng là người với người khác nhau, cách sống cũng khác nhau. Khi hai huynh đệ đó quay lại, không ngờ mang về rất nhiều dã vật và rượu ngon.

Hổ Đầu nói là đã giết sạch sơn dương lân cận, lại quét sạch quả dại trong mấy chục vạn dặm. Hắn bốc phét mình là chuyên gia ủ rượu!

Lão Long thì rất dứt khoát! Hắn nói sinh tử thống khoái, đừng cô phụ bản thân.

Trong nháy mắt, hai con sơn dương trên lửa đã vàng ươm, bên trên còn rắc muối biển và hương liệu tìm thấy trong Thiên Toàn cốc, căn bản chưa cần ăn, chỉ từ xa nhìn đã khiến người ta thèm nhỏ dãi rồi.

Lão Long tay tóm hờ, xoay người lại, không để ý đến Hổ Đầu, tới trước mặt Lâm Nhất, kia mới quét lá cây đặt trên hai con dê nướng, cười ha ha nói:

- Tiểu Hổ Đầu! Cho ngươi kiến thức một chút thủ đoạn của lão Long, đã sợ chưa! Ăn đã rồi chứ? Cút ra tự mình làm mà ăn.

Hắn ngồi xuống, hô:

- Lão đại! Mỗi người một con, đừng khách khí.

Dê rừng không lớn, chỉ mấy chục cân mà thôi. Nếu là trước kia, không đủ để Hổ Đầu nhét kẽ răng. Mà thịt dê nướng vàng ong giòn tan ngon miệng như vậy, cũng đã ngàn năm không gặp.

Lâm Nhất cầm miếng thịt còn lại trong tay bỏ hết vào miệng, mỉm cười với lão Long, vừa ăn vừa nói:

- Còn nhớ lần trước ăn dê uống rượu là ở trên thảo nguyên năm đó.

Lão Long cầm một bình rượu, cười nói:

- Ha ha! Nói ra nghe thử đi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free