Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2269:

Lâm Nhất giơ bình rượu trong tay về phía lão Long, nói:

- Đó là một đoạn giang hồ lộ của riêng Lâm mỗ.

Hổ Đầu thấy hai người chỉ lo uống rượu nói chuyện, không nhịn được nhìn chằm chằm thịt dê trên lá cây.

Đấu Tương và Thiên Tinh tuy cùng ăn uống. Nhưng lại không tùy ý. Nếu không phải Lâm lão đại mời, lúc này chỉ có thể ở bên cạnh thẹn thùng! Hiện giờ đối phương nói chuyện, nghe cũng rất hứng thú.

- ...Gống như là một nữ tử của Tát Đạt gia, tên là Tát Mỗ Lê Nhi. Nàng ta vì tộc nhân, đơn đao độc thân ứng chiến. Một hán tử tên là Ô ĐOán, bình thủy tương phùng với nữ tử đó. Mà hắn nghĩa bạt vân thiên, tay cầm loan đao, lao về phía thiên quân vạn mã, cũng hô lớn: Ta là nam nhân, ta muốn cùng ngươi đi tìm chết. . .

Lâm Nhất uống rượu, chậm rãi kể lại một đoạn cố sự. Mà khi hắn nói ra câu 'Ta cùng ngươi đi tìm chết', không nhịn được thầm thở dài. Mặc dù đã qua nhiều năm, cảnh tượng tiếng vó ngựa giống như lôi minh và chiến kỳ bay phần phật trên thảo nguyên vẫn như hôm qua.

Nam nhân, có ai không muốn cùng nữ nhân của mình đi tìm chết.

Lão Long bỗng nhiên thu hồi khuôn mặt tươi cười, nghiêm mặt nói:

- Đó là hán tử tốt!

Hổ Đầu một hồi lâu không lên tiếng, lúc này lại gắt:

- Ta nhổ vào! Hán tử kia vì một nữ tử mà đòi sống đòi chết, tốt cái rắm!

Lão Long hai mắt trừng:

- Ngươi mới là cái rắm!

Thiên Tinh ở Đối diện như chìm vào trong đoạn cố sự đó của Lâm Nhất, không ngờ tâm sinh hướng về. Chợt thấy hai người vì thế mà cãi nhau, nữ tử này không kịp nghĩ nhiều liền phụ họa:

- Lời nói Lão Long của lý! Đó chính là hán tử tốt! Nếu hắn chịu chết vì ta, ta tất sẽ xả thân báo đáp.

Nàng ta còn tay chống nạnh, cùng lão Long hầm hầm nhìn Hổ Đầu.

Hổ Đầu vừa muốn tranh cãi, lại không ngờ có người cùng chung mối thù. Hắn nhìn xung quanh, khinh thường hừ một tiếng, hai tay vung vẩy hét lên:

- Ôi cha! Một đôi cẩu nam nữ cởi truồng liên thủ khi dễ Hổ ca, ta sợ chắc...

Mà hắn tuy nói vậy, lại nhìn về phía Lâm Nhất xin giúp đỡ:

- Lão đại! Chẳng lẽ Hổ Đầu sai à? Ô Đoán kia chỉ lo sinh tử thống khoái của bản thân, lại vứt bỏ cha mẹ trong nhà không để ý, quả thật là kẻ bất hiếu...

Lão Long vốn định giáo huấn Hổ Đầu tiếp, lại không ngờ có người góp vui. Hắn đành phải ôm lấy bình rượu uống một ngụm, coi như không thấy hảo ý của Thiên Tinh.

Lâm Nhất giống như chỉ sợ không loạn, thản nhiên nói tiếp:

- Có người nói, huynh đệ như tay chân, nữ nhân như quần áo. . .

Hổ Đầu vỗ tay khen:

- Vẫn là lời nói của lão đại có lý.

Thiên Tinh bị người ta coi thường, trong lòng chút không được tự nhiên, lại không chịu cô đơn, theo tiếng hỏi:

- Lời này rốt cuộc là xuất phát từ miệng Lâm lão đại hay là người khác.

Sắc mặt Lão Long có chút khó coi, không ngờ giơ bình rượu lên muốn ném đi. Mà hắn vừa giơ tay lên, bỗng nhiên ngẩn người, lập tức cười ha ha lẩm bẩm:

- Lão Long à lão Long! Ngươi cũng có hôm nay. . .

Sau đó nhìn về phía Lâm Nhất, lắc đầu nói:

- Lão đại! Ý ngươi không phải ở đây, việc gì phải quanh co? Lát nữa không ngại thì trực tiếp chỉ ra, lão Long không dám không nghe.

Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, mỉm cười không nói gì. Mà trong nháy mắt, hắn đột nhiên giơ tay lên, kéo ra một đạo quang mang màu bạc.

Lập tức, có người cả kinh nói:

- Lão đại! Một con dê nướng thôi mà, việc gì phải động đao.

Lâm Nhất không để ý tới, trường đao thước đột nhiên chém xuống.

Hổ Đầu thấy người ở đây bận nói chuyện, lại không để ý tới việc nướng dê, sao còn nhịn được, ai ngờ mới vừa muốn thừa cơ cướp đoạt, lại không nhịn được hét lên sợ hãi nhảy ra.

Lão Long thần sắc như thường, cười cười nhìn Hổ Đầu thảm hại.

Thiên Tinh bất ngờ không kịp đề phòng, sợ tới mức biến sắc.

Đấu Tương rất ít lên tiếng nói chuyện, vẫn yên lặng quan sát tình hình trong sân. Dị biến nổi lên, không hề có dấu hiệu. Trong lòng hắn hơi thắt lại, vừa muốn lắc mình tránh né, lại ánh mắt sáng lên, lập tức cố gắng trấn định, ở yên tại chỗ không nhúc nhích.

Trước sau chỉ trong nháy mắt, trường đao bổ trúng dê nướng trên lá cây. Mà theo hào quang xoay tròn, một con dê nướng tứ phân ngũ liệt, lập tức phân biệt tách ra. Trong nháy mắt, Thiên Tinh và Đấu Tươngđã có thịt trong tay. Cho dù Hổ Đầu muốn chạy trốn cũng xoay người quay về, vui tươi hớn hở vươn tay ra lấy một miếng thịt.

Lâm Nhất sau khi chia dê nướng cho ba người, thuận tay ném trường đao cho lão Long, nói:

- Tặng cho ngươi.

Hắn đứng dậy, nói tiếp:

- Lâm mỗ lâu rồi không được thưởng thức mỹ vị canh cá, hôm nay há có thể bỏ lỡ.

Hắn bỏ lại bốn người, lao tới hồ cá ở xa xa xa.

Lão Long bắt lấy trường đao, vui vẻ nói:

- Vẫn là lão đại hiểu ta.

Hổ Đầu quay lại, cầm thịt dê nhếch miệng cười nói:

- Đao tên là Long Uy, tục khí! Ha ha.

Lão Long nhìn thân đao ngân quang lóng lánh ngân quang lóng lánh, yêu thích không buông tay khen:

- Long uy phục hổ, hảo đao!

Hổ Đầu giống như bị nghẹn, vội vàng nói:

- Ta có thiết bổng, tên là Thiên Sát Hàng Long!

Hai người này giống như không bao giờ ngừng cãi nhau, mà Đấu Tương và Thiên Tinh thì ngơ ngác nhìn nhau. Đối phương vui cười đùa giỡn, lại đều tâm hữu linh tê. Nếu với nhau cũng có thể như vậy, cũng khiến người ta hâm mộ đố kị!

Lúc này, có bóng người bồng bềnh giữa không trung, yên lặng quan sát. . .

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free