Vô Tiên - Chương 254:
Sáng sớm ngày thứ hai, người Thiên Long phái rời khỏi bộ lạc Tát Đạt.
Tát Cáp mang theo Tát Mỗ Lê Nhi và Ô Đoán, còn có vài tộc nhân đưa đến mười dặm mới dừng bước. Lẫn nhau nói lời từ biệt, như bằng hữu nhiều năm. Lâm Nhất thì im lặng không lên tiếng ngồi ở trên xe ngựa, mí mắt rủ xuống, ai cũng không để ý tới. Chỉ có đại cung ở trên xe ngựa cực kỳ đáng chú ý.
Không người hỏi Lâm Nhất mang theo cung tiễn làm gì, hắn tự nhiên cũng không thèm giải thích.
Người bộ lạc Tát Đạt lòng mang kính nể với Lâm Nhất, cung tiễn bị cầm đi cũng ra vẻ không biết.
- Lâm huynh đệ, ngươi là người ta kính nể tự đáy lòng, đi đường cẩn thận!
Ô Đoán mang theo Tát Mỗ Lê Nhi đi tới trước xe ngựa.
Lâm Nhất quay đầu nhìn hai người khẽ mỉm cười nói:
- Ô Đoán Đại ca, ngươi cũng như vậy, bảo trọng!
- Ngươi đã cứu bộ tộc Tát Đạt ta, nhưng Tát Đạt gia ta lại có lỗi với ngươi. Lâm đại ca, Tát Mỗ Lê Nhi nhận lỗi với ngươi!
Tát Mỗ Lê Nhi nhảy xuống ngựa, trên mặt mang theo hổ thẹn, đi tới trước mặt Lâm Nhất thi lễ. Ô Đoán thấy thế cũng xuống ngựa theo.
Nhìn nữ tử dám làm dám chịu này, Lâm Nhất mỉm cười nói:
- Việc quá khứ, không cần để ở trong lòng!
Nói xong không tiếp tục để ý mọi người nói lời từ biệt, dây cương trong tay hắn run lên, xe ngựa khởi hành trước.
Tát Cáp đến bên người Tát Mỗ Lê Nhi, vốn định đa tạ Lâm Nhất, nhưng vẫn chậm một bước. Hắn chỉ có thể nhìn người trẻ tuổi kia đi xa, thở dài.
Lâm Nhất đặc lập độc hành, làm đám người Mạnh Sơn không thích, nhưng cũng chỉ có thể im lặng.
- Tiểu tử, hôm nay ngươi cho lão đạo quan cảm, rất không giống bình thường a!
Chân Nguyên Tử vẫn lẳng lặng ngồi ở bên cạnh, chờ xe ngựa đi ra một đoạn ngắn mới cười nói.
- Ồ! Đạo trưởng nói có ý gì? Ta có gì không giống?
Lâm Nhất hỏi.
Chân Nguyên Tử vuốt râu, mang theo dáng dấp trí tuệ vững vàng nói:
- Hôm nay tiểu tử ngươi không giống khi xưa, thần vận nội liễm, như cảnh giới nội công đại thành. Những cái này không thể gạt được con mắt của lão đạo, ha ha!
Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên, khẽ nở nụ cười.
- Ngươi cười cái gì?
Chân Nguyên Tử bất mãn nói.
Lâm Nhất nín cười nói:
- Đạo trưởng để ta nghĩ tới một người!
- Ha ha, lão đạo để ngươi nhớ tới vị cao nhân nào?
Chân Nguyên Tử tò mò hỏi.
- Tần Thành Hồng Bán Tiên!
Lâm Nhất nói.
Chân Nguyên Tử hơi nhướng mày, lập tức bừng tỉnh mắng:
- Ngươi cái tiểu tử thúi, lão đạo không phải tiên sinh đoán mệnh, sao có thể nói năng bậy bạ? Nên đánh!
Lâm Nhất cười không nói, nhưng trong lòng đánh giá Chân Nguyên Tử cao hơn. Tu vi của mình đến tầng sáu, khí sắc thần vận đều không giống ngày xưa, người bình thường căn bản nhìn không ra. Tuy Chân Nguyên Tử nói kém xa ngàn dặm, nhưng đủ thấy tâm tư kín đáo, quan sát tỉ mỉ.
- Còn có điều lão đạo không rõ là, ngươi cầm cung tiễn theo làm gì?
Chân Nguyên Tử tò mò hỏi.
Lâm Nhất mở miệng nói:
- Ta sợ trên đường buồn chán, lưu lại lúc rãnh rỗi săn bắn. Có khi có thể bắn trúng mấy con thỏ hoang a!
- Thật như thế?
Chân Nguyên Tử hồ nghi hỏi.
Lâm Nhất gật đầu, khẳng định nói:
- Thật như vậy!
Chân Nguyên Tử tỉ mỉ nhìn thần sắc của Lâm Nhất, tay vuốt chòm râu, trở nên trầm tư.
Hai người nói chuyện, người Thiên Long phái đuổi tới, từ từ, hai chiếc xe ngựa lại đi ở phía sau.
Hai canh giờ qua đi, đoàn người đã đi ra trăm dặm. Lướt qua một dốc thoải, xa xa có thể thấy được một rừng cây nhỏ.
Phụ cận rừng cây, một suối nước uốn lượn vờn quanh. Ánh mắt nhìn đi, liền biết nơi này là một vị trí nghỉ chân không tệ.
Tát Trát Nhi Sai cùng hai tộc nhân thay Ô Đoán làm hướng đạo chuyến này. Ba người đi đầu xuống ngựa, bảo mọi người nghỉ tạm.
Trên xe ngựa, Lâm Nhất ngồi ngay ngắn bất động, hắn đánh giá rừng cây cách đó không xa, nhíu mày.
- Tiểu tử, còn không đỗ xe cho ngựa nghỉ ngơi?
Chân Nguyên Tử cùng hai đồ đệ đi đến trước suối nước, thấy Lâm Nhất cử chỉ dị thường, hắn không nhịn được nhắc nhở.
Lâm Nhất đứng dậy cầm đại cung, nhìn rừng cây lắc đầu nói:
- Xe ngựa không cần tháo rồi!
Chân Nguyên Tử ngừng bước, vô cùng kinh ngạc hỏi:
- Không dỡ xe, vì sao lại cầm cung?
Không đợi Lâm Nhất nói, Chân Nguyên Tử biến sắc, như cuồng phong cuốn lên, một trận tiếng vó ngựa kịch liệt đột nhiên truyền đến.
Người Thiên Long phái đang muốn nghỉ tạm, kinh hãi theo tiếng nhìn tới, trong phút chốc, mỗi người đều giống như Chân Nguyên Tử, choáng váng ở giữa sân.
Chỉ thấy từ phía sau rừng cây, bỗng nhiên lao ra mấy trăm kỵ, từng cái từng cái giương cung lắp tên, trong miệng không ngừng thét to, cuốn lên khói bụi, vọt về phía người Thiên Long phái.
Không đợi tới gần, dây cung tật hưởng, vô số mũi tên mang theo tiếng rít bắn mạnh đến.
Lúc này mọi người mới phát ra tiếng kinh hô, vội vã rút trường kiếm, dồn dập vũ động, che chắn mũi tên giống như mưa bay đầy trời.
Âm thanh kêu thảm, tiếng ngựa hí loạn thành một đống.
- Chúng đệ tử kết trận... Bọn ngươi là người phương nào? Vì sao phục kích chúng ta!
Mạnh Sơn trợn tròn đôi mắt, thiết chưởng đánh bay mũi tên trước mặt, thân hình hơi động, vượt ra trước mọi người.
Đối phương ước chừng năm trăm kỵ, một vòng mưa tên qua đi, phần phật một thoáng phân về hai bên, trong nháy mắt đã vây mọi người lại.
Đối với Mạnh Sơn quát hỏi, những người này căn bản không phản ứng, chỉ vây quanh người Thiên Long phái, phóng ngựa liên tục. Trên ngựa đều là hạng người dũng mãnh, người người mang theo sát ý lạnh lẽo.
Thần sắc Mạnh Sơn lo lắng, quay đầu lại nhìn. Thấy dưới chân thậm chí bốn phía, um tùm cắm một tầng mũi tên. Trên vai trên đùi của mấy tên đệ tử trúng tên, tiếng kêu thảm thiết, hơn mười con ngựa cũng trúng tên ngã xuống đất.
Chỉ nháy mắt, Thiên Long phái liền bị trọng thương! Mạnh Sơn nhìn ở trong mắt, tâm như lửa đốt.
- Trưởng lão, những người này là Sài Thứ gia, ta biết!
Tát Trát Nhi Sai chạy tới, trên mặt mang theo vẻ xấu hổ nói:
- Là Tát Đạt gia ta liên lụy bọn ngươi!
- Không cần nhiều lời, lao ra...
Mạnh Sơn hét lớn một tiếng, tung người lên ngựa, lao về hướng đông.
Cử động của Mạnh trưởng lão để các đệ tử ngạc nhiên, nhiều người như vậy tầng tầng vây chặt, làm sao lao ra?
Thời điểm mọi người suy nghĩ, Mạnh Sơn đã lao ra ngoài hai mươi trượng, trước mặt một mảnh mưa tên bắn tới. Hắn ở trên ngựa thân hình nhảy lên thật cao, ngựa dưới thân nhất thời cắm đầy mũi tên, hí lên một tiếng ngã xuống.
Mạnh Sơn như con chim lớn, lao tới người bắn cung gần nhất, đánh ra một chưởng. Người trên ngựa phun ra một ngụm máu tươi, như diều hâu bay ra ngoài.
Mũi chân điểm ở trên lưng ngựa, Mạnh Sơn lại lao về phía một người khác. Người còn ở giữa không trung, một chưởng phách không đẩy ra, đánh bay đối phương khỏi lưng ngựa.
Chỉ thấy Mạnh Sơn thân nhẹ như yến, ở trên đỉnh đầu đối phương qua lại qua lại, song chưởng của hắn liên tục, tư thế uy mãnh, nhất thời vô lượng.
Một hán tử thảo nguyên, giơ lên loan đao mạnh mẽ bổ về phía Mạnh Sơn.
Chưởng lực bài sơn đảo hải của Mạnh Sơn lập tức đánh ra, đối phương không thể chống đối, cương đao trong tay vỡ thành mấy khúc, ngực hãm sâu, miệng phun máu tươi bay ngược ra ngoài.
Gần người chém giết, cung tiễn nhất thời vô dụng, thời điểm người vây công muốn rút loan đao, thì đã có mười mấy người ngã ở dưới chưởng của Mạnh Sơn.
Đối phương khó địch nổi Mạnh Sơn dũng mãnh, vì vậy dồn dập tránh né.
- Cướp ngựa, lao ra...
Mạnh Sơn đứng ở trên một con ngựa, uy phong lẫm lẫm quát to một tiếng.
Kết trận đã không thể chống đỡ đối phương, đối mặt loạn tiễn, lưu tại nguyên chỗ chỉ có một con đường chết. Trước mắt, đường sống duy nhất là lao ra. Mạnh Sơn gào to, làm mọi người thức tỉnh, vội vây quanh hai tỷ muội Mộc Thanh Nhi chém giết ra ngoài.
Đệ tử có ngựa trúng tên, cũng thi triển khinh công đi cướp ngựa của đối phương, nhân cơ hội đào mạng.
Người bộ lạc Sài Thứ thấy những người này muốn chạy trốn, huýt một tiếng, lại vây quanh tới, âm thanh dây cung không ngừng, mũi tên bay tới.
Mạnh Sơn lại nhìn thoáng qua, thần sắc hắn hơi do dự, sau đó quát to:
- Theo người chỉ đường lao ra, ta đến đoạn hậu!
Các đệ tử thúc ngựa lao nhanh, trốn bán sống bán chết. Mạnh Sơn cùng đám người Quý Thang cật lực ngăn trở mũi tên gào thét mà tới, giúp đệ tử phía sau giành đến một phần sinh cơ.
Trong hoảng loạn, không người bận tâm mấy đệ tử trúng tên ngã xuống đất. Thấy bị vứt bỏ, mấy người này tuyệt vọng kêu to.
Mà hai chiếc xe ngựa chậm chạp, cũng bị rơi vào phía sau.
Lúc này, theo dũng sĩ của bộ lạc Sài Thứ chen chúc tới, đám người Mạnh Sơn xem thời cơ không ổn, vừa đánh vừa lui.
Kim Khoa giá xe ngựa chưa kịp đi xa, liền bị đại đội nhân mã ngăn đường, sợ đến hắn hô to cứu mạng. Chỉ là trong hỗn loạn, đám người Mạnh Sơn đã không thấy bóng dáng...