Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 255:

Lâm Nhất tay cầm đại cung, nhìn người Thiên Long phái thoát đi xa, hơi nhíu mày. Hắn nhìn thầy trò Chân Nguyên Tử đứng ở bên cạnh hỏi:

- Vì sao các ngươi không đi?

Nguyên Thanh và Nguyên Phong không lên tiếng, chỉ lo nhìn sư phụ mình. Chân Nguyên Tử ngắm nhìn bốn phía, sau đó nhìn Lâm Nhất nháy mắt, cười khổ nói:

- Ngươi cứ nói đi?

Sau rừng cây cất dấu nhân mã, sớm đã bị Lâm Nhất phát hiện, cho đến đối phương vây công lại, người Thiên Long phái phá vây rời đi, Lâm Nhất từ đầu đến cuối không có ra tay.

Những người này nhiều hơn nữa, cũng thương không tới Lâm Nhất, hắn một mực tưởng tượng Thiên Long phái sẽ thoát thân thế nào.

Bây giờ tình hình xoay chuyển bất ngờ, Mạnh Sơn hành sự càng quả đoán như thế, ngay cả đệ tử bị thương và xe ngựa cũng bị vứt bỏ không để ý. Làm Lâm Nhất càng không nghĩ tới là, thầy trò Chân Nguyên Tử cũng chưa đi.

Ánh mắt Lâm Nhất lóe lên, tránh không đáp lời của Chân Nguyên Tử, trái lại nhìn sư huynh đệ Nguyên Thanh nói:

- Hai vị huynh trưởng khiêng đệ tử bị thương an trí ở sau xe, từng người cẩn thận!

Đang khi nói chuyện, hắn từ trong lọ tên lấy ra hơn mười mũi tên, đại cung đột nhiên kéo ra, miệng hô:

- Kim sư huynh, lái xe ngựa lại đây!

Kim Khoa lái xe ngựa muốn theo mọi người lao ra, nhưng mới đi vài bước đã bị vây. Thời điểm hắn đang hoảng loạn, trong tai đột nhiên nghe được âm thanh của Lâm Nhất, liền cảm thấy phấn chấn. Ngay sau đó là tiếng dây cung nổ vang, chừng mười hán tử lao tới rơi xuống ngựa.

Thấy thế, Kim Khoa an tâm một chút, lái xe ngựa quay đầu, dựa tới gần xe ngựa của Lâm Nhất.

Kể từ đó lưng dựa suối nước, xe ngựa được một bức tường, có thể không lo mưa tên ở phía sau.

Sau một phen bận rộn, hai người Nguyên Thanh đã khiêng bốn đệ tử bị thương đến. Chân Nguyên Tử tay cầm trường kiếm bảo vệ ở một bên. Mà những nhân mã phục kích kia đã phân ra hơn nửa đuổi bắt đám người Mạnh Sơn. Còn lại tầm hai trăm người, thấy đám người Lâm Nhất đã chạy không thoát, liền vây xung quanh đến sít sao.

Đối với những người này mà nói, không tới mười tàn binh bại tướng, chắc chắn phải chết.

- Tiểu tử, này nên làm thế nào cho phải? Lần này chúng ta muốn chạy cũng chạy không thoát. Hơn nữa tên trong lọ của ngươi, chỉ có hai ba mươi mũi, làm sao đối phó được nhiều người như vậy?

Đối phương cách không xa, chỉ năm sáu mươi bộ, giương cung lắp tên, liền có thể loạn tiễn cùng phát, đưa mấy người mình vào chỗ chết. Đặt mình trong cảnh khốn khó, làm lão đạo cũng lo lắng.

Đám người Mạnh trưởng lão đã đi xa, trong thần thức của Lâm Nhất đã không có thân ảnh những người kia. Nghe Chân Nguyên Tử nói, hắn nhìn mấy người trốn ở sau xe ngựa, đáy lòng lại dễ dàng hơn rất nhiều.

Lâm Nhất huy động ống tay áo, ngón tay khẽ gảy, vài sợi chỉ phong phá không bắn qua, bốn đệ tử thụ thương đầu lệch đi, hôn mê bất tỉnh.

- Lâm sư đệ, ngươi cũng biết vi huynh là người như thế nào, hạ thủ lưu tình a!

Kim Khoa nhảy lên, liên tục xua tay, sợ hãi kêu lên.

Lâm Nhất mỉm cười nhìn Kim Khoa, gật đầu nói:

- Kim sư huynh bình tĩnh đừng nóng, ta chỉ là sợ những đệ tử Hổ Giao Đường này nhiều người miệng tạp mà thôi, không có ý gì khác!

- Phong Vân Điểm Huyệt Thủ? Cách không điểm huyệt?

Chân Nguyên Tử kinh ngạc nhìn về phía Lâm Nhất, không dám tin vào hai mắt của mình. Cách không điểm huyệt, đối với lão đạo mà nói, cũng có thể miễn cưỡng thi triển, nhưng nơi nào nhẹ nhàng như vậy. Trong lòng Nguyên Thanh và Nguyên Phong cũng kinh hoàng, sao người này biết bí mật bất truyền của sư môn?

- Không phải Đạo trưởng vẫn muốn xem ta thi triển điểm huyệt thủ sao! Vì sao vẫn kinh ngạc như vậy?

Lâm Nhất nở nụ cười, trong con ngươi tinh quang lấp loé, hắn tiện tay ném đại cung đi, thân thể đột nhiên từ mặt đất bay lên.

Chờ đám người Chân Nguyên Tử ngẩng đầu nhìn, Lâm Nhất đã ở giữa không trung hơn mười trượng.

Nguyên Thanh và Nguyên Phong kinh hãi, ngay cả thần sắc của Chân Nguyên Tử cũng đại biến, chỉ có Kim Khoa mắt lộ ra sợ hãi, nhưng không quá ngạc nhiên.

Từ lâu đã biết đối phương cao thâm khó dò, chỉ là Kim Khoa hắn muốn giữ mình, vẫn giả không biết mà thôi!

Lâm Nhất ở giữa không trung, mũi chân bỗng dưng điểm một cái, thân thể đột nhiên mất đi hình bóng.

Một người cứ như vậy bay đến giữa không trung, làm hai trăm hán tử thảo nguyên kia kinh ngạc há to miệng. Thời điểm cho rằng mình hoa mắt, trong giây lát, lại cảm thấy bên người đột nhiên nổi lên tiếng gió. Thế gió mãnh liệt, khiến người ta không mở mắt ra được. Chờ tiếng gió qua đi, trong tai mới nghe được tiếng vang bùm bùm.

Nhóm người này theo tiếng nhìn lại, vừa rồi mấy chục đồng bạn tay cầm trường cung kia, hai tay đều trống trơn. Những trường cung kia đã vỡ thành mấy khúc, rải rác ở đầy đất.

Hẳn là ban ngày gặp quỷ? Những người thảo nguyên này thờ phụng thần linh, cảm giác lạnh cả sống lưng, mồ hôi nhất thời tuôn ra.

Mà thân hình Lâm Nhất lại đột nhiên xuất hiện ở trên xe ngựa, người chưa hạ xuống, trong tay ném đi, hơn hai mươi lọ tên chất thành một đống.

Thân thể của hắn như lá rụng, lúc này mới nhẹ nhàng rơi ở trên xe ngựa.

Lâm Nhất cầm đại cung lên, lắp tên, hắn đứng ở trên xe ngựa, nhướng mày lớn tiếng nói:

- Không muốn chết thì lui lại!

Đối phương rối loạn bất an, từng người hoảng sợ nhìn nhau. Thủ lĩnh muốn giết những người ngoại tộc này, đặc biệt là người trẻ tuổi nắm đại cung kia. Vốn tưởng rằng loạn tiễn cùng phát, mặc hắn lại vũ dũng, cũng chỉ có thể bị loạn tiễn xuyên tim. Nhưng người này là yêu ma phụ thể chân chính a, trong nháy mắt phá huỷ tất cả trường cung bên mình.

- Tiểu tử kia, bắt nạt chúng ta không có cung tiễn, không phải anh hùng gì! Nếu có bản lãnh thật sự, ngươi bỏ đại cung xuống, chém giết với bọn ta!

Đối phương không dám tới gần, lại không muốn rời đi, có người không cam lòng quát to lên!

Khóe miệng Lâm Nhất cong lên, cười lạnh một tiếng, thả đại cung xuống, không đợi đối phương vui vẻ, hắn tiện tay rút ra trường kiếm treo trước xe ngựa, thân hình hơi động, tại chỗ đã không còn hình bóng.

Thời điểm mọi người hết nhìn đông tới nhìn tây, đã thấy Lâm Nhất như trước đứng trên xe ngựa, chỉ là trong tay có thêm một cái đầu lâu đầm đìa máu, chính là người vừa rồi kêu gào kia.

- Chẳng lẽ thật sự cho rằng, ta không có đại cung thì sẽ không biết giết người? Giết người, còn dễ dàng hơn phá huỷ trường cung trong tay các ngươi, còn có ai muốn thử một chút không!

Trong thanh âm của Lâm Nhất lộ ra hàn ý, hai hàng lông mày của hắn dựng thẳng lên, tay cầm đầu lâu ném về phía không trung, lại tiện tay điểm một cái, một tia chỉ phong bắn ra.

Oanh...

Đầu lâu ở giữa không trung nổ tung thành mưa máu rơi xuống.

Phù phù...

Lúc này thi thể không có đầu lâu kia mới rơi xuống đất.

Cho đến khi thi thể không đầu rơi xuống đất, những hán tử của bộ lạc Sài Thứ kia mới phát giác bên người chết đi một đồng bạn. Lại có người lấy thủ cấp như lấy đồ trong túi? Nhóm người này sắc mặt trắng bệch, có người đã ức chế không được sợ hãi, nhắm hai mắt lại.

- Hơn hai trăm người các ngươi không đủ ta giết. Không cút đi, thì chớ trách ta ra tay vô tình! Cút...

Lâm Nhất cố ý ẩn chứa linh lực gào to một tiếng, làm trong lòng mọi người kinh hoàng, hồi hộp khó nhịn, cho dù là đám người Chân Nguyên Tử ở phía sau hắn, tâm thần cũng hoảng hốt.

Lâm Nhất lời còn chưa dứt, đối phương đã ngựa hí mãnh liệt, người người thất kinh, vội vã quay đầu ngựa lại, ầm ầm tán đi.

Đứng trên xe ngựa, trường kiếm của Lâm Nhất chỉ xéo, lạnh lùng nhìn phía trước. Hồi lâu sau, thấy người của bộ lạc Sài Thứ đi hết, lúc này hắn mới phun ra một ngụm trọc khí, bước chân nhẹ giương, rơi vào trước mặt mấy người.

Đánh giá ba thầy trò Chân Nguyên Tử một chút, Lâm Nhất cười khổ nói:

- Đạo trưởng, hai vị huynh trưởng, vì sao nhìn ta như vậy?

Nguyên Thanh và Nguyên Phong vội cúi đầu, che dấu nỗi lòng hỗn độn, còn có mấy phần sợ hãi mơ hồ. Chân Nguyên Tử kinh ngạc nhìn nửa ngày, bỗng nhiên cất tiếng cười to, hắn cười đến râu tóc run rẩy, trong con ngươi tỏa ra ý mừng!

Thật lâu sau, Chân Nguyên Tử mở miệng nói:

- Tiểu tử thúi, ngươi giấu lão đạo thật khổ! Nhanh nói, võ công của ngươi thuộc cảnh giới gì? Ta chỉ nghĩ tiểu tử ngươi bất phàm, không nghĩ tới ngươi kinh diễm như vậy! Ha ha, ngươi ta có thể hảo hảo nói chuyện a!

Lâm Nhất mỉm cười nhìn Chân Nguyên Tử. Lão đạo này rộng rãi như vậy, làm hắn cảm thấy vui mừng.

- Đạo trưởng, việc đó sau này hãy nói cũng không muộn!

Lâm Nhất khẽ cười, lại nhìn hai người Nguyên Thanh nói:

- Kính xin hai vị huynh trưởng che giấu giúp!

Hắn nói bên này, nhưng ánh mắt nhìn về phía Kim Khoa.

Hai người vội xưng không dám, Chân Nguyên Tử thì trừng mắt, bất mãn nói:

- Tiểu tử ngươi an tâm, hai đồ đệ của ta sẽ không nói lung tung !

Sắc mặt Kim Khoa phát khổ, gật đầu lia lịa không nói.

- Như vậy rất tốt, là ta suy nghĩ nhiều. Đạo trưởng, chúng ta nhanh chạy đi đi! Cho dù gặp phải đại đội nhân mã, có đại cung của ta mở đường cũng không sao!

Lâm Nhất nói.

Chân Nguyên Tử bừng tỉnh khen:

- Như vậy rất tốt! Nhanh, chúng ta nhanh đuổi tới!

Mấy đệ tử mê man đều là đệ tử của Hổ Giao Đường, hồn nhiên không hiểu được đưa lên xe ngựa. Lâm Nhất không trì hoãn nữa, để hai người Nguyên Thanh canh giữ ở trên xe Kim Khoa, hai chiếc xe ngựa chạy vội về phía trước. Trong thần thức hắn nhớ tới hướng đi của đoàn người Thiên Long phái, cộng thêm thảo nguyên tầm nhìn bao la, ngược lại không sợ mất dấu.

Hai chiếc xe ngựa một trước một sau lao về hướng đông. Lần này là xe ngựa Lâm Nhất ở phía trước, Kim Khoa theo sát phía sau.

Ven đường thỉnh thoảng có thể thấy được cụt tay tàn chi, còn có thi thể, để Chân Nguyên Tử yên lòng. Phương hướng không sai, chỉ là không biết phía trước chém giết qua đi, tình hình bây giờ như thế nào rồi!

Lâm Nhất giá xe ngựa, đi về phía trước hơn một canh giờ, đã thấy được mấy thi thể của đệ tử Hổ Giao Đường ngang dọc ven đường. Càng đi về phía trước, thi thể ngang dọc tứ tung càng nhiều.

Dây cương trong tay Lâm Nhất run lên nói:

- Bọn họ ở phía trước không xa!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free