Vô Tiên - Chương 256:
Hai chiếc xe ngựa chạy qua một gò cao, tiếng kêu phía trước rõ ràng lọt vào tai, chỉ thấy hơn hai trăm kỵ binh vây khốn đám người Mạnh Sơn ở giữa, thật xa liền có thể nghe được tiếng rống giận dữ quen thuộc kia.
Thuật cưỡi ngựa của người Thiên Long phái không sánh bằng những người thảo nguyên sinh trưởng ở địa phương, chạy ra mấy chục dặm, liền bị đối phương đuổi theo bao vây lại.
Lần này người bộ lạc Sài Thứ có phòng bị, căn bản không cho người Thiên Long phái gần người, chỉ dùng cung tiễn kích xạ, để mấy người Mạnh Sơn cũng khó lòng phòng bị, chỉ có thể phấn khởi chém giết.
Nhóm người này mỗi người cung mã thành thạo, lao nhanh bất định, làm các đệ tử Thiên Long phái mệt mỏi ứng phó.
Mạnh Sơn đã không biết giết bao nhiêu người, trong tay chẳng biết lúc nào có thêm loan đao, hắn vung vẩy ra từng ánh đao, ra sức trùng kích đối phương.
Mũi tên như mưa, lần lượt bức lui Mạnh Sơn. Hắn quay đầu lại nhìn các đệ tử, từng người thần sắc ủ rũ, mặt lộ vẻ uể oải, còn đối phương tinh lực dồi dào, cực kỳ hung hãn, cộng thêm người đông thế mạnh. Như vậy kéo dài, sợ là bọn họ phải bàn giao ở chỗ này.
Chần chờ bất quyết, tình hình chỉ có thể càng xấu! Mạnh Sơn âm thầm tuyệt vọng, xoay người lại hô lớn:
- Quý Thang, bắn pháo hiệu!
Quần áo Quý Thang nghiền nát, lau mồ hôi và máu trên mặt, gấp gáp thở hổn hển mấy hơi. Nếu như xuống ngựa chém giết với những người này, hắn không sợ chút nào, nhưng người ở trên ngựa, một thân bản lĩnh không sử dụng ra được năm phần mười. Mũi tên của đối phương lại mạnh mẽ, cho dù tai thính mắt tinh, đúng lúc né tránh, quần áo vẫn bị mũi tên đâm ra mấy cái hang lớn. Nhưng nếu bỏ ngựa xuống chém giết, một trận mưa tên của đối phương phóng tới, trong khoảnh khắc người sẽ biến thành cái sàng.
Nghe Mạnh trưởng lão phân phó, Quý Thang thở phào nhẹ nhõm, đưa bàn tay vào trong lòng. Đúng lúc này, hắn khó mà tin được ngẩng đầu nhìn lại, bật thốt lên hô to:
- Là Lâm Nhất, Lâm Nhất tới!
Các đệ tử nghe vậy, mắt lộ ra kinh hỉ, cõi lòng đầy chờ mong nhìn xung quanh.
Thực sự là Lâm Nhất tới rồi sao? Lâm Nhất mang đại cung tới chưa?
...
Người Thiên Long phái bị vây nhốt, từng cái từng cái nỗ lực chống đỡ, đã là nỏ mạnh hết đà. Lâm Nhất vội vã tới thấy vậy, không khỏi âm thầm lắc đầu. Cao thủ trong chốn giang hồ, đối mặt chiến trận chém giết, chiếm không được bao nhiêu tiện nghi, chớ nói chi là chỉ hai mươi mấy người. Nếu lại muộn một lúc, chỉ sợ đã muộn!
Xe ngựa dần dần tiếp cận đám người chém giết, bộ lạc Sài Thứ có người phát hiện động tĩnh phía sau. Mấy chục người la lên, ruổi ngựa lao tới.
Hai chiếc xe ngựa song song dựa vào chung một chỗ, Lâm Nhất leo lên đỉnh xe. Trong lòng Nguyên Thanh và Nguyên Phong ôm mấy lọ tên, phân chia hai bên.
Đại cung mở ra, liên tiếp vang lên ba lần, mấy chục mũi tên bay ra. Mấy chục người lao tới liên tiếp rớt xuống ngựa.
Lần này Lâm Nhất không có hạ thủ lưu tình, không chệch một tên, tất cả xuyên tim, một mũi tên mang đi một tính mạng!
Mỗi một mũi tên đều khỏa một đạo thần thức, hơn mười đạo thần thức đã là cực hạn của Lâm Nhất. Có thần thức làm dẫn, có đại cung khu lực, giết người bất quá là sự tình nhấc tay mà thôi.
Đại cung của Lâm Nhất băng băng vang vọng, tiễn tiễn thu hồn, không còn người dám lao về phía xe ngựa. Những dũng sĩ bộ lạc này, cầm đao giương cung hung hăng lao đến, trong nháy mắt đã trở thành từng bộ thi thể, chỉ còn lại chiến mã ai thán hí lên.
Mà bên Mạnh trưởng lão, những người bộ lạc Sài Thứ kia cực kỳ dũng mãnh, còn vây khốn người Thiên Long phái không chịu lui bước.
Lâm Nhất đứng trên xe ngựa, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên. Thần sắc hắn trầm tĩnh, phất tay lại là hơn mười mũi tên lắp lên dây cung.
Đại cung chỉ về phía nhân mã của đối phương, tiếng băng băng khiến lòng người run sợ vang vọng, mấy chục người bị mũi tên nổ đầu lâu, thân thể từ trên ngựa bay lên, cuối cùng bất lực té rớt ở trên cỏ.
Những dũng sĩ hung hãn nhất trong bộ lạc kia, cũng không chịu nổi tử vong bức bách, cả đám kêu thảm, mang theo sợ hãi và oán hận kinh tán rời đi.
Rất nhiều người chạy ra thật xa, nhưng lòng vẫn còn sợ hãi quay đầu lại quan sát.
Ma quỷ khát máu kia, còn có đại cung yêu dị, nhất định sẽ trở thành truyền thuyết trên thảo nguyên! Cũng sắp trở thành ác mộng trong đêm khuya của bọn hắn!
...
Trên thảo nguyên, các đệ tử Thiên Long phái uể oải, không người bận tâm chiến mã tán loạn và tử thi ở chung quanh. Từng cái từng cái âm tình bất định, yên lặng nhìn chăm chú vào người trên xe ngựa kia...
Lâm Nhất đứng ở trên xe ngựa, mặt như băng sương, tay cầm đại cung khẽ run. Một trận gió thổi tới, mùi máu tanh dày đặc làm bụng hắn mơ hồ co giật.
Chậm rãi xuống xe ngựa, tay chân có chút cứng ngắc, Lâm Nhất treo đại cung ở trước xe ngựa, mệt mỏi ngồi ở trên xe ngựa. Ánh mắt của hắn có chút dại ra, thăm thẳm thở dài.
Lâm Nhất không muốn tạo nhiều sát nghiệt, có thể giết một người, hắn sẽ không giết hai người. Những chiến sĩ của bộ lạc Sài Thứ kia, những người này cũng là dân du mục trên thảo nguyên, không khác gì Ô Đoán. Nhưng vì cứu đám người Thiên Long phái, vì xua tan những người thảo nguyên dũng mãnh không sợ chết kia, hắn vẫn không thể nhịn được giết người.
Không phải giết một người, mà là hơn trăm người chết ở trên tay hắn. Lâm Nhất ngơ ngác nhìn hai tay mình, không nói gì. Hắn giết qua rất nhiều người, uy hiếp tính mạng hắn, làm ác, tội ác tày trời… sau khi giết người, liền bỏ ở sau gáy không nghĩ nhiều nữa.
Mà bây giờ, Lâm Nhất mượn một cây cung, dễ dàng giết nhiều người như vậy. Thời điểm người của bộ lạc Sài Thứ tán đi, hắn đột nhiên lòng sinh kinh hoảng và bất an.
Lâm Nhất không tính là thân thể phàm thai, đã không phải một người trong phàm tục. Tu vi của hắn đã vượt xa phạm trù võ công, vượt ra khỏi phàm nhân nhận thức và tưởng tượng.
Tựa như một người lớn, tay cầm lợi khí, tàn sát một đám trẻ mới sinh nhỏ yếu. Có lẽ ở trong mắt người khác, việc làm hôm nay rất uy phong.
Những người thảo nguyên này ý đồ đến không tốt, đáng chết, nhưng không nên chết ở trong tay Lâm Nhất hắn.
Lâm Nhất cũng đã giết rất nhiều chó sói, đối với Lang Vương rất có linh tính, hắn cũng không nổi sát tâm.
Đây là tôn trọng tính mệnh của nhau.
Giết nhiều người như vậy, Lâm Nhất bất an phát hiện, hắn đang khiêu chiến nhân tính và lương tri của mình. Xuất thủ cứu người không vi phạm bản tâm, nhưng giết chóc quá nhiều sẽ mất đi bản ý. Hôm nay có thể cứu đám người Mạnh trưởng lão, khiến cho ở trong thất lạc còn có chút an ủi.
- Lâm Nhất, không ngờ các ngươi xông ra trùng vây, cứu đệ tử bị thương, còn giúp chúng ta đuổi cường địch. Đây là một công lớn, ngày sau trở lại sơn môn, tự có trọng thưởng!
Âm thanh của Mạnh Sơn vang lên ở bên tai Lâm Nhất, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, thấy đối phương mang theo đệ tử may mắn còn sống sót, đã đi tới bên cạnh xe ngựa.
Lâm Nhất ly khai xe ngựa, đi tới cúi đầu nói:
- Đồng môn như thể tay chân, giúp nhau hỗ trợ chính là bản phận, Lâm Nhất chưa từng có ý tham công!
Mạnh Sơn trầm ngâm, đánh giá các đệ tử phía sau, ánh mắt hắn chớp động, nói một cách đầy thâm ý:
- Không ngờ chúng ta ở thời khắc nguy nan, cần nhờ đệ tử ngoại môn như ngươi cứu giúp. Cung tiễn oai của ngươi, có thể nói tuyệt luân! Bản trưởng lão cũng không phải người mắt mờ chân chậm, mọi việc trong lòng vẫn hiểu rõ. Lâm Nhất, ngươi có muốn bái vào môn hạ của Mạnh mỗ hay không?
Các đệ tử nghe vậy, từng cái từng cái thần sắc trở nên cổ quái.
Quý Thang và La Dung mắt lộ ra nóng bỏng, nhưng Diêu Tử lại lộ ra sắc mặt âm trầm.
Mộc Thanh Nhi tóc mây tán loạn, trốn ở phía sau đang tự sắp xếp, nghe Mạnh thúc thúc nói, đôi mắt đẹp sáng ngời, cùng Từ sư tỷ nhìn nhau cười.
Trong Thiên Long phái, đệ tử ngoại môn muốn trở thành đệ tử nội môn rất khó, muốn trở thành đệ tử trưởng lão càng khó như lên trời. Mạnh trưởng lão đến nay cũng chỉ có một đồ đệ, bây giờ ưu ái với Lâm Nhất như vậy. Trong lòng những đệ tử nội môn này, tránh không được ngũ vị tạp trần, tâm tư khác nhau.
Chân Nguyên Tử vẫn quan tâm Lâm Nhất không tiện mở miệng nói chuyện. Hắn mang theo ý cười khó có thể dự đoán, ở một bên trầm ngâm không nói.