Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vợ Yêu Ở Trên: Mặc Thiếu Nhẹ Nhàng Hôn - Chương 14: Đậu ở chỗ đó màu đen Rolls-Royce Guts

Trì Hoan nghiêng đầu liếc nhìn hắn, đơn giản trả lời: "Mười một giờ rưỡi trưa. Buổi chiều còn một trận, bốn giờ sẽ kết thúc. Anh cứ đến muộn một chút, rồi đón em đi ăn tối."

"Ừ, được."

Trong xe rất nhanh lại chìm vào im lặng.

Sau một hồi tĩnh lặng, Mạc Tây Cố hạ giọng thản nhiên nói: "Trì Hoan."

"Sao?"

Giọng hắn hơi căng thẳng: "Giữ khoảng cách với Mặc Thì Khiêm."

"Em không rõ lắm. Hắn là vệ sĩ của em, em phải làm sao để giữ khoảng cách với hắn?"

Huống hồ, nếu cô nhớ không lầm, đợi sau khi cô kết hôn, quan hệ giữa Mặc Thì Khiêm và nhà họ Trì cũng sẽ kết thúc.

"Ít nhất, đừng cô nam quả nữ ở chung một phòng."

"Anh nói tối hôm qua sao? Tối qua chỉ là một ngoại lệ," Trì Hoan nhàn nhạt đáp, lát sau lại khẽ cười một tiếng, "Huống hồ, nếu tối qua anh đến tìm em thì em cũng sẽ không để hắn ở lại với em cả đêm."

Sắc mặt Mạc Tây Cố lại hơi trầm xuống. Mấy giây sau, hắn buột miệng nói: "Tối qua tôi đi ngang qua thấy đèn phòng em đã tắt, nên cứ nghĩ em đã ngủ rồi."

Chiếc xe chạy thẳng vào trường T, dừng lại trước tòa nhà nơi cô ấy thi.

Người đàn ông mở cửa xe cho cô, xoa đầu cô: "Kiểm tra thật tốt. Tối tôi đến đón em."

Trì Hoan đứng trên bậc thềm trước tòa nhà dạy học, nhìn chiếc Ferrari màu trắng khuất dần trong tầm mắt.

Tối hôm qua, hắn đã đến tìm cô thật sao?

... ...

Thế nhưng, còn chưa đến chạng vạng tối, buổi trưa Trì Hoan đã nhận được đi��n thoại của Mạc Tây Cố. Cô chưa kịp lên tiếng thì giọng nói lạnh lùng của hắn đã vang lên: "Trì Hoan."

Cô đang ăn cơm cùng Ninh Du Nhiên tại một quán ăn gần trường.

Nghe giọng hắn, cô nhíu mày: "Sao?"

Người đàn ông lạnh lùng hỏi: "Tôi hỏi em, có phải em đã bảo cục cảnh sát thả Dương Hạo ra không?"

"Dương Hạo... là chồng của Tô Nhã Băng?"

Hắn im lặng, đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận.

Trì Hoan có thể nghe rõ tiếng thở dồn dập từ đầu dây bên kia điện thoại, cho thấy hắn đang cố kìm nén cơn tức giận.

Trì Hoan vừa định chối, nhưng chợt nhớ lại lời Mặc Thì Khiêm hỏi tối qua trên xe. Sau đó, hắn dường như đã gọi điện cho ai đó, cô không chú ý nghe xem hắn gọi cho ai hay nói gì.

"Em không biết. Có thể Mặc Thì Khiêm đã bảo họ thả người."

Mạc Tây Cố lạnh lùng cười mỉa: "Mặc Thì Khiêm bảo họ thả? Trì Hoan, không có ý của em, hắn sẽ làm vậy sao? Không phải em nói ra thân phận của ba em, Tôn cục trưởng sẽ nghe lời một tên vệ sĩ sai khiến sao?"

Trì Hoan cầm khăn giấy lau môi, rồi tĩnh lặng nói: "Anh đã cảm th���y tất cả là do em làm, vậy thì cứ coi là em làm đi. Dù sao Mặc Thì Khiêm là người của em, hắn làm cũng như em làm, có khác gì đâu."

"Trì Hoan."

Hai chữ đó được hắn thốt ra với vẻ cắn răng nghiến lợi: "Em tại sao phải thả hắn ra?"

Thực ra cô cũng không biết, tại sao Mặc Thì Khiêm lại muốn cục cảnh sát thả người.

Cô mím môi, nhàn nhạt hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì sao? Hắn được thả ra ngoài, lại đánh Tô Nhã Băng à?"

Mạc Tây Cố ở đầu dây bên kia lạnh giọng hỏi dồn: "Trì Hoan, em cũng vì nhìn Nhã Băng không vừa mắt, cho nên mới mượn dao giết người? Em sẽ không sợ hắn được thả ra lại đi tìm em cưỡng bức em sao? Tối qua nếu không phải bạn của Mặc Thì Khiêm cứu em, em có nghĩ hôm nay em còn có thể yên ổn ở trường học không? Một kẻ như vậy, em cũng dám thả ra?"

Sắc mặt Trì Hoan tái mét.

Cưỡng ép quên đi những chuyện khiến bản thân khó chịu là một trong những bản năng Trì Hoan hình thành suốt bao năm qua.

Ninh Du Nhiên ngồi đối diện, lo lắng nhìn cô, thấy những ngón tay thon dài của cô run rẩy đặt trên mặt bàn.

Trì Hoan khẽ cười: "Không sao, ăn cơm đi."

"Mạc Tây Cố... có người phụ nữ khác bên ngoài sao?"

"Tô Nhã Băng quay lại rồi."

"Tô Nhã Băng nào?"

"Bạn gái cũ của hắn."

"Chính là người mà... vì gia cảnh nghèo khó nên bị mẹ Mạc Tây Cố chia rẽ, sau đó rời khỏi nước như nàng Lọ Lem ấy hả?"

"Ừm."

"Hoan nhi, hai đứa sắp kết hôn rồi... Em thật sự chắc chắn với thái độ hiện tại của hắn, em gả cho hắn sẽ hạnh phúc sao?"

Tay Trì Hoan cầm dao dĩa chợt cứng đờ, ngay sau đó cô đặt xuống, đưa tay nâng ly rượu vang lên nhấp một ngụm.

Ánh mắt cô lạnh lẽo: "Bốn năm qua, em đã vượt qua biết bao khó khăn, đối thủ nào mà chưa từng thấy. Hôn lễ sắp đến, lẽ nào em lại thua bởi một người bạn gái cũ đã kết hôn rồi ư?"

... ...

Bốn giờ chiều, kỳ kiểm tra kết thúc, Trì Hoan xách túi bước ra khỏi tòa nhà dạy học, dùng ánh mắt tìm kiếm chiếc xe quen thuộc... Chiếc Ferrari của cô hoặc Lamborghini của Mạc Tây Cố.

Thế nhưng, cô không tìm thấy xe mình muốn mà lại phát hiện một chiếc xe sang trọng đỗ phía dưới, thu hút không ít nữ sinh xung quanh xì xào bàn tán — Trì Hoan học khoa biểu diễn, mà sinh viên khoa này thì không thiếu người được các đại gia bao nuôi. Cổng trường T lớn cũng chưa bao giờ thiếu xe sang trọng.

Nhưng xe sang trọng cũng có đẳng cấp.

Ví dụ như chiếc Rolls-Royce Ghost màu đen đó, một dòng xe thương mại cao cấp, sang trọng nhưng kín đáo và trầm ổn.

Giọng nói chua ngoa vang lên bên tai Trì Hoan.

"Chiếc xe này chưa từng thấy bao giờ, lần đầu tiên xuất hiện đúng không? Không biết mỹ nữ nào trong khoa mình lại "thất thủ" rồi."

"Lộ liễu thế này, là muốn tranh danh tiếng với Trì đại tiểu thư sao?"

"Bớt nói lời châm chọc đi, bây giờ cô ta đang cháy nhà mà, còn tâm trí đâu mà quản mấy chuyện này."

"Mày nhỏ tiếng một chút, cẩn thận bị cô ta nghe được. Hôm nay cô ta tới đây thi mà."

Trì Hoan lườm một cái lên trời.

Có lẽ vì hôm nay cô ăn mặc khá thanh lịch và giản dị, mấy cô gái chỉ lo buôn chuyện kia chẳng hề nhận ra cô.

Cô nhíu mày, lấy điện thoại từ trong túi xách ra, gọi thẳng cho Mạc Tây Cố.

Lần đầu tiên thì bị ngắt máy.

Cô không bỏ cuộc, gọi đến lần thứ hai. Mãi cho đến khi sắp tự động ngắt máy thì cuộc gọi mới được kết nối.

Giọng cô bình thản như thường: "Em tan học rồi, anh đang ở đâu?"

Giọng của Mạc Tây Cố còn lạnh hơn cả buổi trưa: "Trì Hoan, cái loại thủ đoạn ngây thơ, hạ cấp này chơi nhiều rồi, em thật sự không sợ không những không đạt được hiệu quả em muốn, mà còn khiến tôi càng thêm ghét em sao?"

Trì Hoan im lặng năm giây, rồi mới hỏi: "Thủ đoạn gì cơ?"

Cả ngày hôm nay cô đều đang thi cử, lấy đâu ra thời gian mà dùng cái thủ đoạn hạ cấp gì chứ?

Truyện này được chuyển ngữ và đăng tải độc quyền tại truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free