(Đã dịch) Vũ Nghịch Càn Khôn - Chương 128: Sát Phá Lang
Hỏa Giác Lang tấn công, trọng kiếm vung lên không ngừng.
Loạn Phong Cương Trảm thức thứ hai rất thích hợp với quần chiến và hỗn chiến.
Trăm lẻ tám kiếm xuất ra, hơn trăm con Hỏa Giác Lang đang lao về phía Sở Nam đồng loạt kêu thảm, gục xuống đất bỏ mạng.
Chiêu thức vừa rồi, Sở Nam không hề sử dụng bất kỳ nguyên lực nào, toàn bộ đều dựa vào sự sắc bén của trọng kiếm và sức mạnh cường đại của bản thân.
Thiết Thương Hùng đứng một bên nhìn chằm chằm, dù không xông lên tấn công, nhưng Sở Nam cũng không dám xem thường, luôn giữ vững sự đề phòng.
– Cao thủ. Thanh niên kia nhìn Sở Nam, kinh ngạc thốt lên, sau đó bắn ra một mũi tên. Mũi tên ấy phát ra hỏa quang, liên tiếp xuyên qua mười mấy cái đầu sói rồi mới dừng lại, thế nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Mũi tên đó sau khi dừng lại liền lập tức nổ tung, khiến chừng năm mươi, sáu mươi con sói xung quanh đều bị nổ chết.
Uy lực của mũi tên này rất lớn, nhưng trên mặt thanh niên kia không hề có chút đắc ý nào. So với vũ kỹ Loạn Phong Cương Trảm của Sở Nam thì vẫn còn kém xa lắm, hơn nữa, mấy chục con Hỏa Giác Lang bị hắn giết so với hơn ngàn con Hỏa Giác Lang thì quá ít ỏi, gần như không đáng nhắc đến.
Điểm mấu chốt chính là những mũi tên như vậy cũng không còn nhiều.
Ngay khi một mũi tên vừa bắn ra, Hỏa Giác Lang đã tiếp cận. Hai người phía sau thanh niên lập tức bảo vệ hắn, hai thanh loan đao lóe lên kim quang, một cái đầu Hỏa Giác Lang liền bay vút lên trời, nhưng Hỏa Giác Lang vẫn nối tiếp không ngừng xông tới.
Ở một bên khác, Sở Nam sau khi giết sạch những Hỏa Giác Lang đang vây quanh mình thì lập tức lại có một đám Hỏa Giác Lang hung mãnh khác lao tới. Đám Hỏa Giác Lang này không giống những con sói khác, không trực tiếp nhảy đến cắn xé, mà ngược lại, từ trong miệng sói phun ra từng luồng hỏa diễm.
– Đồ ngốc, những con Hỏa Giác Lang này chính là Ma thú cấp ba, cẩn thận một chút. Thủ lĩnh của đám Hỏa Giác Lang này nói không chừng còn là cấp bốn. Thanh âm của Tử Mộng Nhân có chút lo lắng, Ly Hỏa Kiếm cũng đã được rút ra.
– Cấp ba và cấp bốn có gì khác nhau?
– Phẩm chất của hỏa diễm mạnh hơn, tốc độ nhanh hơn, lớp da sói dày hơn, móng vuốt và răng cũng sắc bén hơn nhiều!
– Hỏa diễm của Hỏa Giác Lang cấp năm có thể so với Cực Dương Chân Hỏa không?
– Dưới tình huống bình thường thì tương đương với Tam Vị Chân Hỏa.
– Da sói có dày hơn Pháp Khí không?
– Không bằng.
Sở Nam sau khi hỏi xong những vấn đề ấy thì khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, bình thản nói:
– Vậy chúng nó quả là muốn chết!
Lời còn chưa dứt thì những hỏa diễm kia đã phun lên khoảng không phía trên hai người, bao bọc lấy bọn hắn, sau đó ập thẳng về phía hai người.
Hỗn Nguyên Ban Chỉ lóe sáng, lập tức xuất hiện trên ngón tay cái của Sở Nam. Hào quang chợt lóe, bao bọc lấy Sở Nam và Tử Mộng Nhân, những hỏa diễm kia không làm bọn họ bị thương tổn chút nào.
Tử Mộng Nhân lộ vẻ mừng rỡ. Dù bản thân nàng có mặc Tị Hỏa y, nhưng thấy Sở Nam quan tâm đến mình thì trong lòng vẫn không khỏi cảm động. Nàng không nói gì, Ly Hỏa Kiếm trong tay càng vung nhanh hơn.
– Lửa của các ngươi quá yếu!
Sở Nam hét lớn một tiếng, Hỏa nguyên lực tràn ra mãnh liệt, Cực Dương Chân Hỏa cũng được xuất ra.
Ngay lập tức, đám Hỏa Giác Lang đang vây công hai người Sở Nam liền hóa thành tro tàn.
Cảnh tượng này khiến đám Hỏa Giác Lang đang định xông đến phải chùn bước, hoảng sợ nhìn chằm chằm hai người.
Từ xa, đôi mắt gấu của Thiết Thương Hùng cũng khẽ lóe lên một tia sáng.
Trong ngọn lửa, vẻ mặt thanh niên vô cùng mừng rỡ, thốt lên:
– Cực Dương Chân Hỏa! Ít nhất cũng là một Võ Tướng! Hôm nay chúng ta được cứu rồi!
Nói xong, thanh niên lập tức lắp tên vào cung, mũi tên lại xuyên qua đầu một con Hỏa Giác Lang đang xông tới.
Sở Nam bảo hộ Tử Mộng Nhân ở phía sau lưng, cầm trọng kiếm nghiêng nghiêng, tiến thẳng về phía đám Hỏa Giác Lang, đám Hỏa Giác Lang cũng đồng loạt lùi lại một bước.
– Ngao…. Ngao….
Âm thanh này vừa thê lương lại vừa bi tráng.
Nghe thấy tiếng tru này, những con Hỏa Giác Lang vốn đang sợ hãi liền tru lên một tiếng, hung mãnh xông về phía Sở Nam.
Đối mặt với đám Hỏa Giác Lang cùng hung cực ác này, Sở Nam ra tay không chút lưu tình.
Loạn Phong Cương Trảm thức thứ hai liên tục được sử dụng.
Những con Hỏa Giác Lang kia không bị chém bay đầu thì cũng bị trọng kiếm xẻ đôi, máu sói sôi trào văng tung tóe khắp không trung. Sở Nam vẫn không dừng lại, một đường giết thẳng.
– Vũ kỹ thật lợi hại. Thanh niên kia tán thưởng không ngớt, nhìn thấy những thi thể xung quanh, trên mặt lại nổi lên vẻ bi thương, nhìn Sở Nam nói:
– Nếu như bọn họ đến sớm một chút thì tốt rồi….
Tiếng sói tru của Hỏa Giác Lang càng lúc càng thê lương hơn.
Sở Nam nhìn về phía phát ra âm thanh, đó là một con Hỏa Giác Lang to lớn như hổ, toàn thân lửa cháy hừng hực. Đôi mắt sói nhìn chằm chằm Sở Nam, trong mắt tràn ngập cừu hận. Nó ngẩng đầu lên, tru một tiếng thê lư��ng, khiến những con Hỏa Giác Lang đang liều mạng xông về phía Sở Nam lập tức rút lui như thủy triều, quay sang tấn công về phía ba người kia.
Mà con Hỏa Giác Lang thủ lĩnh lại dẫn theo năm con Hỏa Giác Lang thân hình cao lớn khác phóng về phía Sở Nam.
Ba người kia kinh hãi, một người liền hét lên:
– Thiếu tộc trưởng, chúng ta sẽ chống đỡ, người hãy đến chỗ tên kia đi.
– Không được, chúng ta phải ở cùng nhau, cố gắng chống đỡ, chống đỡ cho đến khi thủ lĩnh của đám Hỏa Giác Lang bị gã kia giết chết!
Thanh niên nghiêm túc nói, sau đó đặt ba mũi tên lên cung rồi kéo dây bắn.
– Đồ ngốc, cẩn thận một chút. Tử Mộng Nhân toàn thân giới bị, trên thân Ly Hỏa Kiếm lóe lên hỏa quang lóng lánh.
– Mộng Nhân, hãy tự bảo vệ bản thân.
Sở Nam dặn dò một tiếng, nghênh đón con sói đang phóng tới, miệng quát:
– Một đám súc sinh mà cũng dám lớn lối như vậy! Khai Thiên thức thứ nhất!
Trọng kiếm chém thẳng về phía Đầu Lang (sói đầu đàn). Đầu Lang “xẹt” một tiếng, đã tránh khỏi trảm kích của trọng kiếm, nhưng con sói theo sát phía sau lưng thì lại không có vận khí tốt như vậy, lập tức bị trọng kiếm xẻ đôi, huyết nhục văng tung tóe.
Bốn con sói bên cạnh cũng bị uy năng của trọng kiếm đánh bay lên không trung, chỉ còn lại Đầu Lang vẫn hung hãn phóng về phía Sở Nam.
Thiết Thương Hùng dường như có nhân tính, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, vẫn đứng một bên quan chiến, không hề phát động công kích.
Sở Nam thu phản ứng của Thiết Thương Hùng vào trong mắt, nhìn con Đầu Lang đang lao tới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, không ngờ lại thu trọng kiếm vào trong nhẫn trữ vật, tay không nghênh đón Đầu Lang.
– Phù…. Phù…. Phù….
Hỏa Giác Lang dường như cảm thấy Sở Nam khinh thường mình, lập tức thở hổn hển, sau đó nhảy vọt lên cao ba thước. Khi còn ở trên không trung đã phun ra một hỏa cầu bắn về phía Sở Nam. Sở Nam không đỡ cũng không tránh, trực tiếp để hỏa cầu giáng xuống người.
Ba người bị đàn sói vây quanh nhìn thấy Sở Nam như vậy thì thanh niên không khỏi thở dài nói:
– Hắn tại sao lại bỏ dài lấy ngắn, đây chính là Hỏa Giác Lang cấp bốn….
Lời nói của thanh niên còn chưa dứt thì liền trông thấy Sở Nam bình yên vô sự phóng về phía Hỏa Giác Lang. Hỏa Giác Lang thấy hỏa cầu vô dụng, cơn phẫn nộ trong đôi mắt sói càng dày đặc hơn, không ngừng há mồm phun hỏa cầu….
– Nghiệt súc đúng là nghiệt súc, không thể hơn được.
Sau khi hét dứt một tiếng, Sở Nam nhảy vọt lên, lúc rơi xuống đã xuất hiện trước mặt Hỏa Giác Lang, trọng quyền vung ra….
Tác phẩm này được chuyển ngữ độc quyền và đăng tải duy nhất tại truyen.free.