Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

What Remains - Chương 1: Chapter 1: Rain

=== INT - KONBINI - NIGHT ===

Ba giờ sáng,

Bầu trời bên ngoài tấm kính của cửa hàng tiện lợi bị che phủ bởi cơn mưa không ngớt suốt mấy tuần nay, đến mức ánh trăng giờ đây đã không thể được tìm thấy ở bất kỳ đâu.

Vân Anh, ngồi tựa cằm trên bàn ăn, không thể rời mắt khỏi con đường phía bên kia tấm kính, nơi mà giờ đây chỉ có thể nhìn thấy được nhờ vào những cây đèn đỏ ở ngã tư đường, những cây đèn vẫn liên tục chuyển màu dù cho bây giờ không còn bất kỳ chiếc xe nào đi qua

“Cô nghĩ chúng ta có bị đuổi kịp không?”

Từ đằng sau cô, một chàng trai khôi ngô lên tiếng, anh là Trung. Trung không có vẻ quá lo lắng, nhưng khi thấy sự căng thẳng duy trì trên gương mặt của Vân Anh, Trung cũng không thể cảm thấy an tâm.

“Với tốc độ di chuyển của chúng ta, tôi không nghĩ cô ta sẽ đuổi kịp, nhưng vẫn không nên lơ là. Chỉ cần một chút nữa thôi là ta đến được điểm hẹn rồi, khi đấy ta mới có thể an toàn trở về an toàn”

Trung nhìn Vân Anh một lúc, rồi anh lên tiếng.

“Dù gì thì ta vẫn phải chuẩn bị để tranh thủ rời đi, cô biết đó, trước khi bạn ấy tỉnh dậy”

Vân Anh nhìn về phía quầy thu ngân, nơi có một bạn nhân viên trực ca đêm, nhưng bây giờ bạn ấy đang ngủ say dưới quầy thanh toán do bị Vân Anh và Trung đánh thuốc.

“Ừ, chắc tôi sẽ tìm gì đó để ăn” - Vân Anh nói rồi đứng dậy khỏi ghế và bắt đầu đi xung quanh cửa hàng tiện lợi.

Khi đã đứng trước quầy thực phẩm, cô nghĩ.

Khi đi ngang qua quầy văn phòng phẩm, một con dao rọc giấy nhỏ duy nhất thu hút sự chú ý của Vân Anh.

Cầm con dao trên tay, Vân Anh lưỡng lự một hồi rồi đi về phía Trung, đang ngồi ở bàn ăn.

“Này, anh cầm để phòng thân đi” - Vân Anh nói khi đưa con dao cho Trung.

“Ờ, cảm ơn. Nhưng còn cô thì sao?”

“Tôi có thể tự xoay sở” - Nói rồi Vân Anh tiếp tục đi xung quanh cửa hàng.

Vân Anh lướt qua quầy đồ ăn, mỹ phẩm rồi đồ da dụng, cô đi và nhìn trong vô thức, cho đến khi bắt gặp một con mèo nhồi bông màu ánh bạc.

Vân Anh cầm con mèo lên, cảm nhận bộ lông mượt mà của nó, tròng mắt cũng màu bạc của con mèo đem lại cho cô một cảm giác ấm áp lạ kỳ.

“Mèo nào lại có mắt màu bạc chứ?”

Tuy nói thế nhưng Vân Anh vẫn vuốt ve con mèo bông.

Đặt con mèo lại vị trí cũ, Vân Anh ra cửa kính và quan sát xung quanh đầy thận trọng.

“Anh xong chưa?” - Cô lên tiếng nói về phía người đồng đội.

Trung, đang ngồi ăn ly mì thứ hai của mình, trả lời trong khi miệng vẫn đang nhai mì.

“On ò”

“Hả?”

Trung nuốt phần mì đang nhai rồi trả lời dõng dạc.

“Xong rồi! Cô không ăn à?”

“Tôi không muốn ăn”

Nói rồi Vân Anh dùng lực đẩy cánh cửa mở ra, cô có thể cảm thấy không khí lạnh và nước mưa bên ngoài lập tức tràn vào ngay khi cô mở cửa..

Nhưng có điều gì đó rất lạ.

Cây đèn đường ở ngã tư đường đang tỏa ra ánh vàng rực rỡ, nó bắt đầu đếm ngược.

3

2

1

Khi màu đỏ ôm trọn lấy một góc phố, từ con hẻm tối mịt đối diện đường, xuyên qua cơn mưa nặng hạt, có hai đốm sáng nhỏ màu xám dần xuất hiện giữa không trung, chiếm trọn lấy sự chú ý của Vân Anh.

Vân Anh nhanh chóng đóng cánh cửa lại và lao nhanh về phía Trung với vẻ căng thẳng.

“Sao vậy?!” - Trung hỏi với vẻ bối rối.

“Cô ta đang ở đây!” - Vân Anh gằn giọng nói.

Sự hốt hoảng hiện rõ trên gương mặt của Trung, nhưng nó cũng nhanh chóng biến mất.

“Cửa sau ở phía này!” - Trung đáp.

Gần như ngay lập tức, cả hai phóng vụt qua cánh cửa sau và tiến vào con hẻm tối. Trung lôi chiếc đèn pin anh lấy được từ cửa hàng tiện lợi ra và soi đường cho cả hai.

=== EXT - DARK ALLEY - NIGHT ===

Mưa liên tục trút xuống trên đầu họ, cẩn thận tránh những vũng nước, những con chuột chạy khắp nơi và những thùng rác bị làm đổ trong con hẻm tối, Vân Anh và Trung lao đi. Họ có thể cảm thấy một bóng đen lạnh lẽo đang liên tục dõi theo họ từ phía sau, có điều bóng đen đấy đang ngày càng tiến gần về phía họ.

“Không được, cứ thế này thì ta không thể nào cắt đuôi cô ta!” - Vân Anh lớn tiếng cố gắng át đi tiếng mưa đang ngày một lớn.

“Tôi có ý này!”

Nói rồi Trung dừng lại và ném cây đèn pin về con hẻm bên trái, nhìn thấy điều đó Vân Anh nhanh chóng hiểu ra ý của người cộng sự.

“Ý hay!”

Vân Anh và Trung luồng mình qua con hẻm nhỏ bên phải, dẫn họ đến một cánh cửa cuốn sắt.

“Nhanh lên, giúp tôi một tay!” - Vân Anh lên tiếng hối thúc.

Phía bên kia cánh cửa cuốn là một căn phòng chồng chất những thùng carton, có vẻ như đây là kho của một cửa hàng ven đường. Hai người nhanh chóng ẩn mình trong một góc tối của nhà kho.

“Có vẻ an toàn rồi!” - Trung nói.

BANG!

Cả hai giật mình với tiếng động phát ra từ cánh cửa cuốn.

“Cái…”

“Xuỵt! Đừng lên tiếng” - Vân Anh nhắc nhở Trung.

Cánh cửa sắt từ từ được kéo lên, bóng hình của hai người đàn ông cầm đèn pin dần hiện lên. Ánh sáng vàng của hai cây đèn pin gần như thắp sáng cả phòng kho. Vân Anh và Trung, khép mình sát vào những chồng thùng lớn để không bị phát hiện.

“Chắc chắn tao đã thấy ai đó vừa lẻn vào đây”

“Đây là lý do mày luôn phải khoá cửa khi rời đi đấy!”

“Tao chỉ quên một lần thôi mà! Với cũng chỉ mới mười phút kể từ khi mình rời đi!”

“Thôi kiểm tra nhanh rồi còn về!”

Quan sát hai người đàn ông từ đằng xa, Vân Anh nói với Trung.

“Anh biết cách đánh ngất người khác không?”

“Tôi có cái này…”

Trung lấy con dao rọc giấy Vân Anh đưa lúc nãy ra. Cô nhìn anh với vẻ không thể tin được rồi nói.

“Ngồi đây đợi tôi”

Vân Anh khẽ lách mình giữa các chồng thùng, từng sự di chuyển của hai chiếc đèn pin khiến bóng của các chồng thùng đều được Vân Anh nắm bắt rất nhịp nhàng, cô như hoà mình vào bóng tối của căn phòng kho.

Vân Anh di chuyển đến phía sau của người đàn ông thứ nhất, cô kéo chân cho anh ta ngã.

“Ây da!”

“Sao vậy?!”

Khi người đàn ông thứ hai quay về phía người đồng nghiệp, Vân Anh đã xuất hiện ở phía sau anh ngay từ lúc nào không hay, cô đánh vào gáy khiến anh đổ gục tại chỗ.

“Tao bị té, chắc vướng chân trúng cái gì đó, ủa?”

Trong khi người đàn ông đầu tiên chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra với bạn mình, Vân Anh đã ở ngay phía sau anh, và ngay lập tức, cả cơ thể anh đổ xuống sàn.

“Đi thôi! Trước khi họ tỉnh dậy” - Vân Anh nói.

“Cô giỏi thật đấy!”

Vân Anh khịt mũi rồi cùng Trung một lần nữa rải bước vào con hẻm tối dưới bầu trời mưa.

=== EXT - STREET - NIGHT ===

Bóng đen của hai người vụt qua con hẻm như muốn cắt màn đêm ra làm đôi.

“Hà hà… Ta nghỉ một chút được không? Tôi không đi nổi nữa rồi” - Trung than lên, hai chân của anh gần như mềm nhũng.

Vân Anh cẩn thận quan sát xung quanh, đột nhiên cô thấy một con mèo với lớp lông trắng muốt, nhưng lớp lông của nó đã bị cơn mưa này gần như huỷ hoại. Con mèo chạy vào một con hẻm bên đường.

“Bên này!”

Nói rồi Vân Anh ra hiệu cho Trung chạy vào con hẻm tối. Bên trong nồng nặc mùi hôi từ chiếc xe rác đậu ở một bên của con hẻm và rác thải khắp nơi, thứ mà đang bị trôi đi bởi dòng nước mưa.

“Hôi quá! Ta thực sự sẽ nghỉ chân ở đây á?” - Trung lên tiếng phàn nàn.

“Trong này tiếng mưa lớn và mùi rác sẽ khiến ta dễ dàng ẩn mình hơn, đừng phàn nàn nữa”

Sau khi đảm bảo họ đã an toàn, Vân Anh nói rồi ngồi xuống dựa đầu vào bức tường đầy rêu. Trung cũng làm theo cô.

“Này, cho cô”

Trung chìa hai thanh ngũ cốc ra cho Vân Anh. Cô nhìn anh với vẻ ngạc nhiên.

“Cô không ăn gì mấy ngày nay rồi, như vậy không tốt đâu”

Trung nói với vẻ ngại ngùng. Vân Anh nhìn anh vài giây rồi nhận lấy hai thanh ngũ cốc.

“Cám ơn”

Cô mở gói và bắt đầu ăn, nước mưa từ từ thấm vào thanh ngũ cốc khiến nó dần tan ra, nhưng Vân Anh vẫn tiếp tục ăn.

“Trước khi nhận công việc này, cô làm nghề gì vậy?”

Nhằm làm không khí bớt căng thẳng hơn, Trung mở lời bắt chuyện.

“Tôi làm ăn trộm vặt” - Vân Anh đáp lại đầy vô tư.

Cô có thể nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của Trung.

“Sao? Anh có ý kiến gì à?”

“À, không. Tại tôi thấy thể lực của cô tốt thế này nên nghĩ chắc cô phải là vận động viên hay gì đó thôi”

“Hahaa, anh coi thường tụi trộm lắm rồi đó. Nhưng tôi thấy anh cũng có khiếu đấy chứ, anh là người ra ý tưởng lén bỏ thuốc ngủ vào ly nước của cậu nhân viên cửa hàng tiện lợi kia mà”

“Đ… đó chỉ là tình thế bắt buộc thôi! Ta đã hết sạch tiền và hai ngày rồi chưa ăn gì. Tôi… tôi chỉ làm những gì cần làm để chúng ta sinh tồn như cô nói thôi”

“Tôi nói thế bao giờ?”

“Cô bảo ẹc pắc gì đó đấy”

“Expect the unexpected, tôi chả nói gì về sinh tồn cả”

“Chịu. Tôi có giỏi tiếng anh đâu”

Vân Anh nhìn Trung với vẻ chịu thua rồi cô tiếp tục mở thanh ngũ cốc thứ hai ra ăn.

XOẠC

Một tiếng động nhỏ, vừa đủ để thu hút sự chú ý của Vân Anh và Trung phát ra từ phía chiếc xe rác.

“Cô nghe thấy gì không?” - Trung nhìn Vân Anh với vẻ lo lắng. Đáp lại, cô chỉ gật đầu với vẻ mặt cẩn trọng.

Cả hai dán mắt vào chiếc xe rác và vào tư thế chuẩn bị rời đi.

Nhưng từ dưới gầm xe, con mèo màu trắng khi nãy lại xuất hiện.

Khi nhìn thấy con mèo, cả hai thở phào nhẹ nhõm. Nhưng có vẻ con mèo không đi một mình, nó đang đuổi theo hai con chuột, một trong hai con đã bị cụt đuôi.

“Mèo cũng đi săn vào cái thời tiết này á?” - Trung lên tiếng cảm thán.

Con mèo lao rất nhanh, hai con chuột gần như không có cơ hội trước tốc độ vượt trội của nó. Nanh vuốt sắt như lưỡi lam của con mèo nhanh chóng quật trúng con chuột bị cụt đuôi khiến nó ngã lăn ra đất. Con chuột còn lại dừng lại, nhìn về phía bạn của mình và con mèo. Con mèo dùng những chiếc răng nanh sắc lẹm của nó găm vào đầu của con chuột đang nằm dưới đất, máu bắt đầu chảy ra và hoà lẫn với dòng mưa không ngớt. Sau đó, một cách chậm rãi, nó liếc lên nhìn con chuột còn lại. Con chuột đấy đứng im như quá sốc trước cái chết của bạn mình, nhưng chỉ vài giây sau, nó quay đầu bỏ chạy. Con mèo nhìn hình bóng của con chuột vút đi rồi tha cái xác đi cùng nó và biến mất vào phía sau chiếc xe rác.

“Tại sao nó lại làm thế?” - Chứng kiến những gì vừa xảy ra, Trung hỏi với vẻ bối rối. - “Tại sao nó lại bỏ qua con chuột kia?”

Vân Anh im lặng một lúc, nhưng Trung lại quay qua nhìn như muốn nghe ý kiến của cô.

“Vì con mèo muốn con chuột đấy dẫn thêm một con chuột khác đến cho nó” - Cô đáp.

“Hả?” - Trung có vẻ càng bối rối hơn.

“Con mèo biết mùi của con chuột đấy, lần sau khi con chuột đi kiếm ăn cùng một con khác, con mèo sẽ được một bữa ăn miễn phí.”

Vân Anh nhìn sang Trung, hai hốc mắt của anh mở lớn như thể anh vừa nhìn thấy ma.

“Cá… anh sao vậy?!”

“Sao cô nghĩ được mấy thứ như thế vậy?!”

Sau một thoáng im lặng, Vân Anh trả lời với nụ cười miễn cưỡng.

“Suy đoán thôi, haha…”

“Đoán gì mà chi tiết vậy?” - Trung thốt lên với vẻ cảm thán.

“Tôi cũng không biết, kinh nghiệm chăng?”

Trung nghiêng đầu nhìn Vân Anh với vẻ khó hiểu. Cô nhanh chóng nghĩ một chủ đề gì đó để giúp mình thoát khỏi tình trạng này.

“Còn anh? Anh làm nghề gì?

Vẻ lưỡng lự hiện lên trên gương mặt của Trung, đây không phải là điều bình thường.

“Sao vậy? Bình thường anh vô tư thoải mái lắm mà? Tôi nói quá khứ của mình rồi, anh cũng nên nói của mình đi chứ” - Vân Anh bĩu môi.

“À… tôi… là giảng viên đại học.”

“HẢ!?”

“Tại sao cô lại ngạc nhiên thế?” - Trung nói với một chút khó chịu.

“Vì… không ai làm nghề đấy lại đi nhận công việc này như anh cả.”

“Vậy loại người gì sẽ nhận công việc này?”

“Hmmm, tội phạm, con nợ, con nghiện, hoặc những kẻ trộm cắp túng quẫn như tôi. Tóm lại là những thành phần không có cuộc sống”

“Tôi…” - Vẻ lưỡng lự ngày càng hiện rõ trên gương mặt điển trai của Trung - “Tôi có lý do của riêng mình”

“Anh cần tiền? Thế sao không đi vay nặng lãi?”

“Tôi không thể. Gia đình tôi không có khả năng xoay tiền để trả, nên có vay thì cũng không khá hơn”

“Tôi thì thấy dù nợ nhưng vẫn còn cái mạng vẫn khá hơn rất nhiều đấy” - Vân Anh nói với vẻ mỉa mai.

“Đó là chuyện riêng của tôi, cô đừng soi mói nữa được không?” - Trung toát lên sự nghiêm túc hiếm thấy, kèm theo đó là vẻ khó chịu hiện rõ.

Một thoáng im lặng trôi qua giữa hai người. Tiếng động duy nhất có thể nghe thấy được là tiếng mưa rơi xuống những mái tôn phía trên đầu.

“Xin lỗi” - Vân Anh mở lời.

“Không sao, tôi cũng xin lỗi vì cư xử hơi thái quá”

“Anh đi được chưa?”

Trung cố gắng đứng dậy nhưng có vẻ không được.

“Không ăn thua, ta ngồi thêm một chút được không?”

“Được thôi, cũng tại tôi không biết anh là giáo viên, những ngày qua tôi hơi đẩy anh quá giới hạn thể chất của mình”

“Không sao đâu, tôi lâu lâu cũng hay chơi bóng đá nên cũng khá quen với việc vận động cường độ cao”

“Anh hay chơi thể thao lắm à? Tôi tưởng giảng viên sẽ bận rộn lắm chứ”

“Đâu có, đúng là đôi khi rất bận nhưng cũng không đến mức tôi không có thời gian giải trí”

“Ra vậy, tôi chẳng bao giờ đi học nên cũng không rõ”

“Nhà của cô khó khăn lắm à?”

Trung tò mò hỏi, nhưng Vân Anh không đáp lại.

“À, xin lỗi” - Trung nói.

Vân Anh im lặng một hồi rồi cất tiếng.

“Không sao, kể với anh cũng không sao, chuyện cũ lắm rồi”

“Vậy à”

“Tuổi thơ của tôi có lẽ sẽ hơi khác với những đứa trẻ bình thường một chút”

=== INT - APARTMENT - DAY ===

Vân Anh và bà Hạnh đang ở trong căn phòng trọ, nơi này tuy nhỏ và chật chội, nhưng với Vân Anh, đây vẫn là chốn vô cùng ấm cúng.

“Mẹ! Mẹ ơi! Nhìn này!” - Vân Anh thốt lên cố gắng lấy sự chú ý của bà Hạnh, người hiện tại đang ngồi ủi mấy bộ đồ ngủ của hai mẹ con.

Vân Anh chìa con ngựa màu đỏ được nặn từ đất sét ra khoe với mẹ.

“Vân Anh nhà mình giỏi quá ta!” - Bà Hạnh nói với nụ cười hiền hậu.

“Hehehe”

Vân Anh cũng nhe răng cười thật tươi với mẹ.

“Mẹ ơi, mẹ ơi, hôm qua con qua nhà bà Bảy xoa bóp chân giúp bà, con được cho mười ngàn lận đó mẹ”

“Trời ơi! Mới có chút tuổi mà biết đi làm kiếm tiền rồi!”

“Hahaha!”

Vân Anh cười lớn rồi tiếp tục nói.

“Mười ngàn mua được nhiều bánh mì lắm, nên hôm nay mẹ đừng làm việc, chơi với Vân Anh nha!”

Sắc mặt của bà Hạnh liền trầm lại. Sau một thoáng bất thần, bà đáp lại Vân Anh.

“Vân Anh ngoan, mẹ làm việc một chút rồi mẹ đi mua nước mía cho Vân Anh ha!” - bà Hạnh cố gắng trưng ra một nụ cười thật tươi.

“Nhưng mà…”

CỐC CỐC

Khi Vân Anh chưa kịp nói hết câu, thì đã có ai đó đã đánh mạnh vào cánh cửa phòng. Em liền quay sang nhìn mẹ mình.

Nét u sầu hiện rõ trên mặt của bà Hạnh. Bà nhìn xuống đôi chân bị cụt của mình, rồi lên tiếng.

“Vân Anh, con đi chơi một chút nhé”

“...Dạ”

Nói rồi Vân Anh cầm con ngựa đất sét ra mở cửa.

Một người đàn ông gầy gò mặc một chiếc quần đùi và chiếc áo ba lỗ đã ngả màu đứng ngay phía sau cánh cửa.

“Chào nhóc” - Người đàn ông nhếch môi nói.

“Đừng nói chuyện với con bé!”

Từ phía sau, bà Hạnh lên giọng đầy giận dữ.

Vân Anh quay lại nhìn mẹ. Đáp lại, bà Hạnh lảng tránh ánh mắt của em. Vân Anh bước ra khỏi phòng và cánh cửa phía sau em được đóng lại.

Vân Anh đi dọc dãy trọ, em đến trước phòng của bà Bảy và gõ cửa.

“Cô bảy ơi! Cô có ở nhà không?”

Cánh cửa mở ra và một người phụ nữ đầy đặn với vẻ mặt phiền phức nhìn xuống Vân Anh.

“Mày muốn gì nữa?”

“Cô bảy hôm nay có cần người xoa bóp chân nữa không? Để Vân Anh làm cho cô”

Đáp lại Vân Anh là vẻ mặt miệt thị và tức giận của người hàng xóm.

“Thôi mày đi chỗ khác dùm tao đi, mày cứ qua đây hàng xóm lại nghĩ tao quen biết với mẹ của mày. Đi chỗ khác chơi đi”

Nói rồi người phụ nữ đóng cửa.

Vân Anh đứng đấy nhìn vào cánh cửa màu xanh dương, em muốn khóc nhưng không thể, hàng xóm sẽ mắng vốn mẹ nếu em gây náo loạn.

Vân Anh lang thang khắp dãy trọ, mỗi lần em gõ cửa hỏi xem có thể làm giúp việc gì để kiếm tiền hay không thì đều nhận lại sự ghẻ lạnh. Mọi người trong khu trọ này không thích mẹ con Vân Anh, họ bảo mẹ của Vân Anh là người xấu. Nhưng em lại không nghĩ như thế.

Cố gắng kìm nước mắt, Vân Anh lê bước trên hành lang lạnh lẽo.

ĐANH!!!

Một tiếng động lớn phát lên từ phía sau Vân Anh, âm thanh ấy phát ra từ căn trọ của cô.

Vân Anh lao về phía căn trọ, em chạy nhanh đến mức làm rớt cả con ngựa đất sét lúc nào không hay.

RẦM RẦM RẦM!

“MỞ CỬA RA!!! MỞ CỬA!!!”

Vân Anh gào lên, tay liên tục đập vào cánh cửa, hàng xóm xung quanh cũng đã bắt đầu tụ tập lại xem có chuyện gì, con ngựa đất sét của Vân Anh đã bị họ dẫm nát.

Vân Anh đập cửa mạnh đến mức dây buộc cửa bị đứt, và cánh cửa từ từ được mở ra. Bà Hạnh đang ngồi trên sàn, nhìn Vân Anh với vẻ buồn bã tột cùng, người của bà đầy máu và trên tay bà nắm chặt con dao nhỏ cũng nhuốm một màu đỏ sậm. Từ phía sau của bà Hạnh, Vân Anh có thể thấy người đàn ông khi nãy đang trần truồng nằm trên giường bất động.

“Mẹ…” - Vân Anh nói nhưng chữ gần như không thoát ra khỏi đôi môi của em.

“Mẹ xin lỗi, Vân Anh. Mẹ xin lỗi” - Nước mắt chảy từ đôi má phúc hậu của bà Hạnh, rơi lả chả xuống nền đất.

Vân Anh đứng đấy nhìn người mẹ đổ gục xuống sàn nhà khóc như một đứa trẻ.

Em cũng muốn khóc, nhưng không thể. Vì nếu làm vậy, em sẽ khiến mẹ buồn.

=== EXT - STREET - NIGHT ===

“Sau đó cảnh sát đến dẫn mẹ tôi đi, mẹ tôi bảo người đàn ông ấy đã nói điều gì đó không đúng về tôi nên bà ấy đã mất bình tĩnh. Rồi tôi được gửi đến nhà họ hàng, họ cũng không thoải mái với việc có tôi sống cùng, nên sau khi ở đó được vài năm thì tôi bỏ trốn” - Vân Anh nói với vẻ vô cảm.

“Tôi… tôi xin lỗi, đáng lẽ tôi không nên hỏi” - Trung nói với vẻ hối lỗi.

“Haha! Không sao đâu, chuyện lâu lắm rồi.”

“Nhưng… tại sao cô kể cho tôi?”

Vân Anh không trả lời, cô im lặng suy nghĩ.

Trung vẫn im lặng kiên nhẫn đợi phản hồi của Vân Anh.

“Vì nếu tôi có chết trong lần này, thì một phần của tôi sẽ tồn tại bên trong ký ức của anh. Đối với tôi, con người chỉ thật sự chết khi không còn một ai nhớ đến họ, anh không thấy vậy sao?”

Vẻ ngạc nhiên thoáng hiện lên trên mặt của Trung.

“Cô mạnh mẽ thật đấy” - Trung cảm thán.

“Heh, nhiều người cũng hay nói tôi điều đấy”

Một thoáng trôi qua, cơn mưa trên đầu họ vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, trái lại, nó có vẻ ngày càng lớn hơn.

“Em gái tôi bị sếp của nó bắt cóc” - Trung lên tiếng.

“Huh… Hả?!” - Vân Anh thốt lên đầy bất ngờ.

“Nó tốt nghiệp chuyên ngành vật lý hạt nhân. Con bé là thủ khoa nên rất nhiều công ty nhắm đến nó, rồi nó cũng tìm được vị trí ở một công ty danh tiếng. Nhưng sau một tuần đi làm, nó không về nhà nữa”

“Nhưng sao anh chắc chắn là do sếp của con bé?”

“Khi cảnh sát đến kiểm tra camera an ninh của công ty thì thấy nó chỉ đi vào nhưng chưa hề rời công ty, cụ thể hơn là nó đã đi vào văn phòng của người sếp, và không thấy đi ra. Nhưng camera an ninh cũng không cho thấy người sếp này đi vào phòng, hôm đấy ông ấy nghỉ làm vì vấn đề sức khỏe”

Giọng của Trung thay đổi.

“Nhưng tôi chắc chắn rằng hắn ta biết điều gì đó”

Vân Anh im lặng lắng nghe, cô không biết phải nói gì.

“Tôi và gia đình đã liên hệ nhiều thành phần xã hội đen với ý định thuê bọn chúng để đột nhầm vào nhà riêng của tên sếp đó tìm kiếm manh mối, nhưng không ai nhận. Khi tìm được người nhận thì họ yêu cầu một khoảng tiền rất lớn, đó là lý do tôi nhận công việc này, tôi không định làm lâu dài, chỉ cần có tiền trả cho tụi xã hội đen lần này thôi” - Trung nói với vẻ quyết tâm.

“Tôi nghĩ anh nên suy nghĩ lại, đám xã hội đen không chỉ nhận tiền rồi đột nhập lấy thứ anh muốn xong rồi vui vẻ bỏ đi đâu, tụi nó có thể sẽ dùng những thông tin đó tống tiền lại anh, tụi nó có thể dọa tố cáo anh cho cảnh sát là chính anh là người đã đột nhập và ăn trộm, và khi anh bảo anh đã thuê tụi nó thì tụi nó sẽ có đàn em đứng ra chịu thế và anh cũng đi tù vì kết cấu với xã hội đen hoặc vốn dĩ tụi nó đã tạo sẵn chứng cứ ngoại phạm”

Trung thất thần nhìn Vân Anh, như thể cả thế giới vừa sụp đổ trước mắt anh.

“Nếu vậy… tôi liều cả mạng sống của mình chẳng để làm gì sao?”

Trung gục mặt xuống đất, anh không nhúc nhích một khoảng chừng khá lâu. Vân Anh nhìn Trung, người mà giờ đây gần như mất hết sự sống, cô gãi đầu đầy khó xử.

“Tôi có thể giúp” - Vân Anh lên tiếng.

Trung quay sang nhìn cô với vẻ bất ngờ.

“Nhưng cô…”

“Tay nghề tôi khá cao đấy, với cũng từng có kinh nghiệm nên tôi nghĩ mình sẽ xử lý được”

Nét mặt của Trung sáng lên, anh nói với vẻ cảm kích.

“Được vậy thì tốt quá! Cám ơn cô rất nhiều!”

“Có gì đâu, ai mà ngờ được tôi cũng có thể dùng ‘kinh nghiệm’ của mình để làm điều tốt”

“Đừng để quá khứ là rào cản ngăn cản mình trở thành con người tốt hơn” - Trung nghiêm nghị nói.

“Hahaha, sến súa quá!” - Vân Anh cười giòn giã.

Trung ngượng ngùng cúi mặt không biết phải phản ứng thế nào.

“Nhưng tôi không làm miễn phí đâu đấy! Anh phải khao tôi một chầu thật lớn!”

“Không thành vấn đề, đi với tôi cô sẽ phải hối hận vì quá no”

“Oh, can đảm đấy, tôi ăn cũng khỏe lắm đó”

Vân Anh cười đáp lại. Hai người ngồi một lúc thì cô lên tiếng.

“Chân của anh đi được chưa?”

Trung đứng dậy tràn đầy năng lượng.

“Khoẻ như mới!”

Vân Anh mỉm cười đáp lại. Khi cô chuẩn bị đứng dậy thì Trung hỏi với vẻ thắc mắc.

“Nhưng cô không đi học mà cũng giỏi tiếng anh quá ha?”

“H… Hả?! À, tôi đi đây đó học lỏm được vài câu thôi. Anh khoẻ rồi thì ta đi thôi!”

“OK!” - Tuy vẫn có chút khó hiểu nhưng Trung vẫn đáp lại đầy hăng hái.

Vân Anh đứng dậy, phủi lớp đất trên quần và cả hai chuẩn bị rời đi.

“Nói xong rồi à?”

Một cơn lạnh buốt sống lưng chạy dọc toàn cơ thể và đóng đinh trong bộ não của Vân Anh.

“Kim…” - Vân Anh khẽ nói.

“Um” - Một giọng nói lạnh lẽo phát lên từ phía bên kia của chiếc xe rác.

Từ trong bóng tối của con hẻm, Kim rải bước như thể trồi ra khỏi màn đêm, để lộ mái tóc màu khói được buộc ngắn gọn cùng với đôi mắt xám và cặp đồng tử như hai hố đen không đáy lạnh lẽo, nó mang lại cảm giác như cô có thể dễ dàng xẻ một người làm đôi chỉ với cái liếc nhìn của mình.

Tuy vậy, vẫn có thứ gì đó trong đôi mắt của Kim mang lại sự thu hút rất khó tả đối với Vân Anh, một sự ấm áp như từ việc được ôm bởi hàng trăm lưỡi dao bén đến mức có thể gọt được cả giấy mịn, đây là thứ cảm giác mà Vân Anh không bao giờ giải thích được bằng lời.

Vân Anh và Trung lùi lại với sự cảnh giác cao độ.

Kim đi tay không, cô không mang theo bất kỳ vũ khí gì trên người.

“Mục đích của cô ta rốt cuộc là gì vậy?” - Trung hỏi Vân Anh với vẻ bất lực.

“Kim… không muốn chúng ta thay đổi quá khứ”

“Mấy người biết việc mình đang làm là sai đúng không?”

Kim nói với chất giọng khiến cho người đối diện không thể nào đọc được cảm xúc của cô, đồng thời nhìn thẳng vào mắt của Vân Anh khiến cô cảm thấy như hộp sọ của mình như muốn nứt ra làm đôi.

Trung đột ngột lên tiếng.

“Không! Điều chúng tôi làm không sai! Nếu chúng tôi không ngăn chặn những việc này ở tương lai, không phải mọi thứ mà cô quan tâm ở hiện tại cũng sẽ biến mất sao?!”

Trung hét lên trong giận dữ. Có vẻ như anh ấy đã kìm nén cảm xúc của mình rất lâu. Nhưng Kim không mảy may trả lời, thay vào đó, cô ấy bắt đầu bước về phía của bọn họ. Kim vẫn không rời đôi mắt của mình khỏi cặp đồng tử của Vân Anh.

Một bước tiến của Kim là Vân Anh và Trung lại lùi xuống hai bước, họ biết rõ rằng mình không thể đấu trực tiếp với cô ấy.

“Lại đi kể những câu chuyện sướt mướt cho người khác? Lấy lòng tin từ họ, lợi dụng họ, khi không còn giá trị thì lại mặc kệ họ sống chết. Cô vẫn không thay đổi và cô sẽ không bao giờ thay đổi, thứ duy nhất thay đổi ở cô, chỉ là nạn nhân” - Kim nói với vẻ lạnh lùng, không một chút thù địch được thể hiện trong lời nói của cô.

Trung quay sang nhìn Vân Anh với vẻ ngạc nhiên, nhưng cô không mảy may quan tâm đến anh. Vân Anh thốt lên đầy tuyệt vọng, cố gắng chạm đến cảm xúc của cô gái đối diện.

“Kim, please listen to me! There is no need for this to happen! I know that I hurt you and I can’t change what you think about me. But please, spare this one, jus…”

Trung bối rối vì không hiểu Vân Anh đang nói gì. Nhưng khi anh vẫn chưa thể đưa ra bất kỳ suy đoán gì thì Kim lại đột ngột lên tiếng.

“It’s useless, no need to reason with me.” - Giữ sự điềm đạm trong lời nói, Kim vẫn không ngừng rải những bước đều về phía của Vân Anh và Trung.

Vân Anh tiếp tục nói, đó là điều duy nhất cô có thể làm ở hiện tại.

“We can still figure this out! Together, like the old times, I miss you more than you know, I truly do!”

Sắc mặt của Kim vẫn không thay đổi, cô nói.

“You should’ve thought of that before you ruined everything we built together”

Kim dừng lại, để câu nói của mình như những lưỡi dao treo lơ lửng trong không khí, trực chờ cắt đôi Vân Anh và Trung. Một lần nữa, Kim lên tiếng.

“You were my everything. But not everything is about you”

Dứt lời, Kim phóng về phía trước.

Vân Anh ngay lập tức quay người và vào tư thế chuẩn bị phóng đi nhưng Trung thì gần như chết đứng, cô phải nắm lấy cánh tay anh và lôi đi với một lực thật mạnh mới có thể khiến anh tỉnh táo trở lại.

“Nhanh lên! Anh muốn chết à?!”

“À, ừ!”

Hai người họ dồn hết sức vào cả mạng sống của mình mà lao đi.

Nhưng đã quá trễ.

Bàn tay của Kim đã nằm trọn trên gáy của Trung.

“AAAAA” - Trung hét lên đầy hoảng loạn.

“KIM!!!” - Vân Anh gào lên và tung một cú đấm thẳng vào giữa mặt Kim.

Nhưng Kim dễ dàng né được và xoay người tung một cú đá nhắm thẳng vào dạ dày của Vân Anh, cô né được cú đá nhưng ngay lập tức bị một nắm đấm vào thẳng mặt khiến máu từ mũi xộc xuống miệng, Kim bồi thêm một cú đầu gối nữa vào giữa ngực khiến Vân Anh ngã xuống đất đầy đau đớn.

“Thả tôi ra!!” - Trung vùng vẫy nhưng tay của Kim gần như đã dính chặt vào gáy anh.

Trung, vẫn đang nằm trọn trong bàn tay của Kim, cố gắng quơ tay lấy con dao rọc giấy Vân Anh đưa lúc nãy, đâm thẳng về phía sau. Kim dễ dàng né được, cô bẻ cổ tay của Trung và giành lấy con dao.

“KIM! ĐỪNGGGG!” - Vân Anh gào lên từ dưới nền đất.

Một tiếng cạch phát lên, ánh mắt của Trung chuyển từ hốt hoảng ngay lập tức dập tắt và trở nên vô hồn.

Cả thân thể của anh đổ xuống mặt đất với con dao được cắm thẳng vào gáy của chàng giáo viên, máu từ cổ của anh chảy ra hoà theo dòng mưa và rác thải mà trôi đi.

Vân Anh chỉ biết ngồi đó, cơ thể cô như bị đóng đinh xuống nền đất lạnh. Tiếng mưa vẫn xối xả, nhưng trong tâm trí cô, mọi thứ như lặng thinh, trống rỗng.

“Kim…”

Ánh mắt không hề lay chuyển của Kim vẫn găm thẳng vào đôi đồng tử của Vân Anh. Vân Anh thấy cổ họng của mình bị bóp nghẹt, cô không thể thở được, máu liên tục chảy từ mũi khiến cô nổi đom đóm mắt.

Tuy vậy, Vân Anh vẫn giữ được đủ sự tỉnh táo để gượng dậy và quay đầu bỏ chạy, càng ngày cô chạy càng nhanh.

Kim vẫn đứng đấy, nhìn hình bóng của Vân Anh phóng đi và biến mất trong màn đêm. Và rồi cả cô cũng tan chảy vào bóng tối của con hẻm khuya, để lại cái xác của Trung nằm giữa đêm mưa tầm tã.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free