Zero Protocol - Chương 1: Chapter 1: Mở Đầu Của Cơn Bão
Etherise là thế giới mà sinh vật ở đây là con người và các chủng tộc khác nhau cùng nhau sinh sống cùng với đó ma thuật và công nghệ đồng thời phát triển từ xa xưa.
Ở đó ánh sáng và bóng tối hòa quyện trong từng hơi thở. Trên bầu trời lúc nào cũng có 2 mặt trời, các dải ánh sáng neon đủ màu xắc cùng nhau xuyên qua tầng khí ma thuật phản chiếu lên các thành phố trôi nổi nơi mà những tòa tháp cao lớn bằng kim loại và pha lê tỏa sáng.
Rừng kim loại bao quanh các đồng bằng, những dòng sông bạc hòa lẫn với ánh sáng ma thuật. Mỗi bước đi đều vang vọng nhịp sống cyber magical: tàu bay lao qua nhiều nơi trên các đường ray ma thuật, các sinh vật vừa có cánh vừa có các bộ phận máy móc ở khắp nơi vài loài được làm thú cưng có loài lại làm đồng đội cùng chiến đấu, máy móc tự hành lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời đôi.
Người ở đây khai thác và phát triển các loại công nghệ và ma thuật đồng thời. Họ phát triển ra nhiều công nghệ kết hợp ma thuật giúp tăng tiến sức mạnh và giúp tiện lợi hơn trong công việc đời sống. Khi đủ 18 tuổi mọi người đều sẽ được cấy một loại chip có tên là Ragerise. Đây là con chip có khả năng tương thích với vật chủ và ban cho họ sức mạnh. Độ tương thích càng cao thì sức mạnh càng lớn phù hợp với vật chủ.
Trung tâm thế giới là Đế quốc Astominia là đế quốc lớn mạnh nhất, công nghệ và ma pháp đều đạt mức cao hơn so với các đất nước khác. Những tòa nhà to lớn được thiết kế bằng những kim loại hiện đại và khắc những chữ Rune ma thuật. chứng minh sự lớn mạnh.
Đằng sau ánh hào quang là sự tranh giành quyền lực, sức mạnh là thước đo. Vua sau đó đến các quý tộc là cao cả nhất dân chỉ là những kẻ bị xem như quân cờ.
Azel Vernier Astominia là hoàng tử thứ ba của đế quốc, cậu lớn lên trong bóng tối của 2 anh trai thiên tài và mạnh mẽ, luôn bị xem là kẻ yếu, kẻ vô dụng. Cha cậu Loris Vernier là vua của đế quốc, ông luôn nghiêm nghị và khắt khe. Mẹ cậu Thứ phi Elenia là người mang dòng máu bình dân, không mạnh như các gia tộc quý tộc nhưng lại được vua sủng ái nhiều nhất nhờ sắc đẹp và sự dịu dàng vì thế cô trở thành mục tiêu hãm hại của hoàng hậu và các quý tộc khác.
Dù cho cậu có như thế nào thì mẹ và em gái cùng cha khác mẹ của cậu Công chúa Lyra là 2 người vẫn luôn yêu thương và tôn trọng cậu nhất.
Một ngày nó như thường ngày Azel vẫn đang tập luyện trong phòng tập. Vì không mạnh như các người anh của mình nên cậu luôn cố gắng hết sức để không phụ lòng của mẹ và em gái. Đột nhiên một tia nổ bắn vào phòng tập phá tan cánh cửa, khói bay mù mịt. Azel còn chưa hiểu điều gì xảy ra thì một nhóm vệ binh hoàng ra bước vào cùng người anh thứ 2 của cậu Alex Vernier.
"Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy anh Alex ?" Azel ngạc nhiên hỏi với ánh mắt hoang mang.
Alex trả lời với khuôn mặt lạnh lùng hóng hách:
" Mày còn hỏi nữa à, thằng vô dụng mày không có quyền lựa chọn và hỏi, đứng dậy và đi theo tao."
Azel chưa kịp phản ứng gì thì đám vệ binh đã tiến tới khóa tay anh và đưa anh đi. Cậu bị dẫn ra sảnh lớn của cung điện, nơi các vệ binh đang đứng thành hàng. Tại trung tâm, cha cậu Hoàng đế Loris đang nắm tay run rẩy, vẻ mặt đau đớn xen lẫn tức giận. Nhưng phía bên cạnh, một cảnh tượng ghê sợ làm tim Azel như ngừng đập. Mẹ cậu Elenia đang nằm bất động, môi tím tái, nhịp tim yếu ớt, nước mắt lăn dài. Một số người hầu thì thầm:
" Tiếc thật Thứ phi Elena xinh đẹp hiền dịu như thế không ngờ lại làm ra trò bỏ thuốc độc vào nước của vua may mà hoàng hậu và 2 hoàng tử phát hiện ngăn chặn kịp thời không thì.."
Azel cảm giác máu trong người dường như đông cứng. Cậu chưa kịp hiểu toàn bộ, chỉ nghe thấy giọng Lyria run run:
" Anh... Azel bình tĩnh đã"
Tên anh trai cả Hoàng tử đầu tiên Bernat Vernier lên tiếng:
" Một đứa con không đủ mạnh để bảo vệ dòng máu, và một hoàng hậu phản bội dám cả gan hạ độc vào nước của vua… dòng họ Vernier này không cần những kẻ yếu. Thưa vua cha con nghĩ nên phải ra phán quyết chính xác để giữ được danh tiếng của dòng họ ta và cả đế quốc Astominia."
Vua Loris nhíu mày, ánh mắt khắc nghiệt nhưng vẫn toát ra vẻ nghiêm nghị của một bậc quân vương. Tiếng gió từ cửa sổ sắt thổi qua khiến con tim của Azel lạnh buốt và lo sợ.
“Bernat nói đúng.” Vua Loris lên tiếng, giọng trầm lạnh, không một chút dao động.
“Elenia đã làm điều không thể tha thứ được dù cho trước kia nàng ta có như thế nào. Ta phải ra một quyết định nghiêm ngặt theo luật là tử hình Elena và Azel con trai của Elena sẽ bị cắt toàn bộ chức vị sau đó đày ra biên giới. Ngươi phải tự học cách đứng vững trên đôi chân mình và học cách sinh tồn sống sót.”
Azel run rẩy, cảm giác như đất dưới chân mình sụp xuống:
“Cha… làm ơn… đừng… đừng mọi chuyện còn chưa sáng tỏ. Ta thấy có oan ức gì đó ở đấy không thể cứ thế được."
Alex cười khẩy, bước tới, ánh mắt đầy khinh miệt nói:
" Mày được cha ban cho lệnh sống là hạnh phúc lắm rồi còn đòi hỏi thêm à cái tên vô dụng này.
Lyra khóc òa chạy vào ôm lấy Azel. Azel hít sâu, nhắm mắt, cảm nhận không gian rộng lớn của cung điện, rừng kim loại và ánh sáng ma thuật lấp lánh từ xa, tất cả như đang nhắc nhở cậu phải sống, phải trở lại, phải mạnh hơn để quay lại đây đòi lại công bằng. Cậu cắn răng thề trong lòng:
"Ta sẽ mạnh lên ta sẽ không yếu đuối nữa… ta sẽ sống… và một ngày, tất cả những kẻ hãm hại ta và mẹ sẽ phải trả giá."
Khói từ lâu đài Eskala nơi nhà vua của đế quốc Astominia ở cùng vợ con vẫn còn bốc lên, ánh sáng neon xanh tím từ các tháp ma pháp phản chiếu trên những con sông bạc, tạo thành những dải sáng như ma trận ở thế giới Etherise. Ánh sáng ấy nhấn mạnh khoảng cách xa xôi giữa và biên giới hoang vu, nơi Azel sắp bị đẩy đến và lâu đài Eskala nơi mình ở từ nhỏ đến bây giờ.
Alex dẫn Azel qua các hành lang rộng lớn, dọc theo những rune ma thuật đỏ rực nhấp nháy, phản chiếu trên sàn đá bóng loáng. Mỗi bước chân của họ vang vọng giữa những cột trụ pha lê khổng lồ, như tiếng trống báo trước cho một bi kịch mới.
“Đi thôi, thằng em yếu đuối, đừng tỏ vẻ buồn nữa” Alex nói, giọng khinh miệt. “Ở biên giới, tao mong mày sẽ học được cách sống tốt và sinh tồn hahaha… nếu may mắn thì mày sẽ sống sót còn không thì mày sẽ chết nhưng đừng chết nhục nhã quá làm ô uế gia tộc của chúng ta.”
Azel nhìn ra ngoài nơi rừng kim loại bạt ngàn, những con sông bạc uốn lượn quanh những tháp nghiên cứu ma pháp, và những sinh vật ma thuật lấp ló trong bóng tối. Tim cậu như muốn ngừng đập, nhưng trong lòng dâng lên một quyết tâm mạnh mẽ rằng cậu sẽ làm được cậu sẽ mạnh lên cậu sẽ thay đổi và rồi trả thù.
Lyra chạy theo đằng sau khóc lóc muốn đi cùng Azel nhưng Azel dừng lại ôm Lyra vào lòng và cậu kiên định trả lời:
" Đừng khóc nữa Lyra, cảm ơn em vì từ trước giờ đã yêu thương giúp đỡ anh rất nhiều nhưng từ bây giờ anh phải tự đứng lên bằng đôi chân của mình thôi."
" Anh sẽ cố gắng sống tốt và luyện tập để mạnh lên vì vật em cũng phải hứa với anh rằng phải mạnh lên không được buồn nữa nhé" Azel mỉm cười lau nước mắt trên mi Lyra và nói."
Lyra ngừng khóc và cô hứa sẽ mạnh lên sẽ cố gắng hơn không yếu đuối nữa để sau này có thể tìm kiếm và bảo vệ cho anh trai. Cuộc chia tay trong nước mắt kết thúc Lyra bị đưa quay lại phòng. Azel thì lên e ngựa đi ra biên giới cùng với ý chí quyết tâm thay đổi.
Nơi mà Azel bị đưa tới là một khu rộng lớn ở biên giới xa xôi của đất nước. Ở đây không phải vùng đất màu mỡ hay phồn hoa hay xóm làng đô thị gì, mà là khu rừng hợp kim gai góc và nhiều quái thú và bí ẩn, các dòng ma thuật chảy dài nguy hiểm, nơi mà mọi sinh vật và cạm bẫy đều có thể giết một kẻ yếu. Nhưng với quyết tâm của mình cậu vẫn liều mình đi vào tìm kiếm việc có thể làm và nơi để ở.Khi Azel tiến sâu vào bên trong rừng, ánh sáng neon từ các tháp bỏ hoang nhấp nháy như những mắt thần giám sát, phản chiếu trên các thân cây hợp kim, từng tán lá kim loại rung lên theo nhịp ma thuật. Tiếng sông bạc chảy rì rào xen lẫn với những tiếng gió thổi qua, tạo ra một bản nhạc u tối nhưng mê hoặc.
3 tháng trôi qua Azel chỉ làm những việc như là: hái cây kim loại có năng lượng ma thuật trong tự nhiên để bán, săn sinh vật lai cyborg nhỏ để kiếm thức ăn, cậu tự học cách nhận biết rune ma thuật từ ánh sáng và tiếng rung của kim loại theo cuốn sách mang theo bên người và luyện tập hàng ngày để mạnh hơn. Bây giờ cậu đã cứng cỏi và thân hình săn chắc hơn trước
Một ngày nọ khi vẫn đi làm việc như thường ngày thì cậu thấy từ một hang động có năm bóng người xuất hiện, hộ hình như đang khảo sát gì đó. Một người trong nhóm cũng nhìn thấy Azel và vẫy tay sau đó cả 5 người tiến tới. Azel cảm thấy nguy hiểm nên đề phòng trước bằng con dao nhỏ tự chế bằng kim loại và gỗ buộc vào nhau. Càng lại gần thì hình dạng của họ càng dõ ra là elf cyber với đôi mắt xanh điện và đôi tai đặc trưng, người máy cyborg toàn thân đen bóng với mắt đỏ rực, pháp sư con người khoác áo choàng rune lấp lánh, Wolfman cứng rắn, và một loli elf pháp sư nhỏ bé nhưng ánh mắt sắc bén. Elf cyber lại gần và nói:
" Đừng sợ người bạn kia ơi chúng tôi không phải người xấu đâu. Chúng tôi chỉ là một nhóm thám hiểm thôi."
Azel buông lỏng cảnh giác và hạ vũ khí xuống sau đó cậu nói:
" Các người làm gì thì tùy nhưng đừng phiền cho tôi là được, tôi còn phải kiếm sống."
Elf cyber cười và nói:
" Haha bọn tôi đang khảo sát gần đây, liệu cậu có thể cho bọn tôi biết ở đây có hang động nào mà miệng của nó bị lấp đầy đá kim loại màu đen không chúng tôi cần tìm nó".
Azel ssuy nghĩ một hồi lâu và trả lời:
Hình như là có đó tôi từng thấy ở đâu đó gần đây, để tôi dẫn các cậu đi nhưng chỉ đến gần đó thôi và sau đó thì tôi sẽ đi làm việc của tôi hiểu chứ."
Nghe được câu trả lời của Azel cả nhóm vui mừng cười nói và cảm ơn cậu rối rít. Azel dẫn đường cho nhóm thám hiểm cùng nhau tiến sâu vào rừng.