Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Zero Protocol - Chương 2: Chapter 2: Cuộc Gặp Gỡ

Thoáng đó đã 1 năm trôi qua. Ánh sáng mờ của buổi sáng sớm len qua những tán kim loại xám xịt, chiếu lên lớp sương đặc quánh phản chiếu ánh xanh lân tinh. Rừng Ferrunth như một mê cung sống, nơi cây cối làm từ hợp kim sinh học, rễ cây phát ra âm thanh rền rĩ như tiếng máy móc thở.Azel kéo chiếc áo choàng dày, lưng đeo túi đựng linh kiện và vài mảnh da cyborg thú - thành quả của những ngày tháng tự mình sinh tồn của cậu.

Từ ngày bị lưu đày, cậu đã học cách sống bằng bản năng:chế tạo vũ khí dụng cụ như dao bằng kim loại lượm được, mài bén bằng tia ma thuật từ viên năng tinh, săn bắt bằng bẫy từ dây dẫn điện, ăn thịt sinh vật máy lai.Mỗi đêm, ánh sáng từ lõi năng lượng trong ngực cậu phát ra nhịp đập yếu ớt - dấu hiệu Ragerise đang thích ứng thêm chút nữa. Mỗi ngày, Azel lại trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, cô độc hơn.

Sáng hôm đó, khi đang hái cây Ethervine - loại cây kim loại phát sáng có năng lượng ma thuật dùng làm nguyên liệu buôn bán - thì cậu nghe thấy tiếng bước chân lạ vọng ra từ hướng tây rừng. Âm thanh nói chuyện giống như con người chứ không phải tiếng thú vật trong rừng này.

Từ trong sương, năm bóng người xuất hiện. Ánh sáng neon hắt qua người họ, khiến hình dạng mờ ảo như từ thế giới khác. Một trong năm người nhìn thấy cậu và vẫy tay chào sau đó họ tiến lại gần chỗ cậu. Theo bản năng Azel lập tức thủ thế, tay siết chặtcon dao tự chế - lưỡi dao gắn bằng đinh ốc và gỗ, lấp lánh ánh xanh lam.

Càng đến gần hình dạng họ càng ngày càng dõ nhìn thoáng qua thì cậu nhận biết được các chủng tộc như: Elf cyber với cơ thể cấy tạo máy móc, Wolfman to lớn với lớp lông đen, Cyborg cơ thể phủ thép với hai mắt đỏ như hồng tâm máy ngắm, có cả con người khoác áo choàng rune, một efl loli nhỏ đôi mắt tím trong veo, tóc trắng óng, trông mong manh.

Elf cyber tiến lại gần hét lớn:

"Đừng sợ, anh bạn kia. Chúng tôi không phải người xấu. Chỉ là một nhóm thám hiểm thôi. Tôi là Kaela, trưởng nhóm này. Xin chào cậu."

Azel nheo mắt, vẫn giữ khoảng cách.Giọng cậu khàn, trầm:

"Các người làm gì thì tùy… nhưng đừng làm gì gây phiền đến tôi. Tôi còn phải kiếm sống."

Kaela cười, không giận, giọng như thể từng trải:

"Chúng tôi chỉ muốn hỏi một chuyện. Cậu sống ở đây lâu rồi đúng không? Có biết hang động nào mà cửa vào bị bịt kín bởi đá kim loại đen, trên đó khắc rune cổ, phát sáng khi trời tối không? Chúng tôi đang tìm nó nếu có thể dẫn bọn tôi tới đó bọn tôi sẽ trả cậu một ít Runecoins làm phí được không."

Azel trầm ngâm, hình ảnh cái hang với những phiến đá đen như gương vụt qua trong đầu. Cậu từng đi ngang qua nó, ánh sáng rune phát lên như nhịp tim.

"Tôi từng thấy… gần phía bắc, nơi cây mọc xiên xuống đất như bị kéo ngược. Nhưng tôi chỉ dẫn đến đó thôi. Sau đó các người tự lo hiểu chứ ?"

Cả nhóm thám hiểm đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Kaela mỉm cười, đặt tay lên vai Azel, ánh mắt sáng rực:

"Thế là tốt quá rồi cảm ơn cậu. À mà cậu tên là gì đấy nhỉ."

" Tôi chỉ muốn hỏi để dễ sưng hô thôi nếu không muốn cậu có thể không cần trả lời đâu" Kaela vừa gãi đầu vừa nói vội vàng bối rối.

Azel trùm kín áo choàng cất dao vào bao da sau đó nói:

"Cứ gọi tôi là Azel, tôi chỉ có tên không có họ. Đi nhanh thôi chỗ đấy cách khá xa không nhanh trời tối ở đây rất nguy hiểm."

Trong đầu Kaela, một ý nghĩ thoáng qua: "Cậu ta khác với mọi người từng gặp trong vùng hoang này. Có gì đó... trong đôi mắt ấy."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free