A Howl Of Wisdom - Chương 10: Chapter 10: LANA III
[ 09:00 21/03/1289, học viện Citadiel, Lyandry, Theresia ]
Những hơi thở gấp khiến Lana như muốn gầm lên vì phẫn nộ.
Đứng trước mười hai cái bia tròn trên sân tập của học viện, Lana hết sức tập trung vào bài chú của mình. Một vòng tròn phép màu xanh lam như lửa đèn cồn xuất hiện, vầng trăng khuyết bên trong nó đã tượng hình…và rồi ấn chú vỡ nát. Đã hơn chục lần như vậy mà Lana vẫn chưa thể bắn ra được một cầu lửa tử tế.
“Cái mã bố gì thế…”, Lana gào lên bằng Tiếng Việt.
Sau lưng hắn là gã khốn Kein đã hoàn thành bài kiểm tra và đang phè phởn dùng trà với ả công nương Diantha nọ. Ba vị giám khảo cùng mụ già Catherine ngồi tại một cái bàn dài nhìn Lana chằm chằm khiến hắn sôi máu. Điều làm Lana điên tiết hơn là cái ma pháp mà hắn dùng thuần thục như hơi thở, hôm nay lại không thể thi triển. Vòng tròn ma pháp cứ hiện ra rồi lại vỡ nát không rõ nguyên nhân.
“Tỉnh dậy đi… Kim Lân…”, giọng của Khả Liên vọng xuống từ bầu trời.
Lana chưa kịp phản ứng thì một sức hút kinh hồn kéo hắn bay đi. Lana đập bàn đứng phắc dậy rồi hét lên một tiếng “Á….!” vô cùng thản thốt.
“Chuyện… Chuyện gì vậy…?”, Diantha nhẹ đặt tay lên vai Lana trong lúc hỏi.
Lana lập tức gạt phăng sự đụng chạm đó ra. Lana ghê tởm con nhỏ này, chỉ là một ả đàn bà yếu nhược bám lấy bố, chẳng đáng để hắn để tâm.
“Không phải việc của công nương”, Lana thẳng thừng đáp.
Ngồi phịch xuống bàn rồi bưng tách trà lên miệng, Lana phóng tầm mắt ra phía sân tập. Xem chừng hắn đã ngủ gục trong lúc chờ đợi Kein cùng mấy giảng viên chuẩn bị bia đấu tập cho bài kiểm tra sắp tới. Trước mặt hắn là cả một khoảng sân cỏ mọc xanh rì. Đằng góc tường, người ta trồng hồng lộc thành một hàng dài, cây nào cây nấy đều được gọt thành hình chóp mũ gọn gàng. Nắng sáng hằn bóng tòa nhà sau lưng Lana và cắt khoảng sân ra làm hai nửa.
Giấc mơ vừa rồi đúng là khủng khiếp, Lana nghĩ, nếu không thể thi triển ma pháp thì hắn chỉ là một ả đàn bà yếu nhược và vô dụng. Lana hớp một ngụm trà lớn, vị đắng chát của thứ nước này làm hắn rùng mình.
“Em chuẩn bị xong chưa?”, Catherine vừa bước đến gần vừa hỏi.
“Tôi luôn sẵn sàng, thưa hiệu trưởng”, Lana đáp dõng dạt.
“Nếu vượt qua được bài thi này, các em sẽ được đưa thẳng lên năm hai”, Catherine nói.
“Thật ư?”, Lana tròn mắt hỏi.
“Đúng vậy”, Catherine mỉm cười, “Năm nhất toàn học niệm phép cơ bản. Ngài Kilam nói rằng em đã luyện nó từ nhỏ nên không cần học lại cũng chẳng sao… Ngài ấy nói rằng em là một đứa trẻ thiên tài hiếm có đấy…”
Cơn gió dữ lùa ngang tô đậm thêm cảm giác ớn lạnh đang vùng vẫy dọc sóng lưng Lana. Hắn không ngờ ngài trưởng làng lại xem trọng hắn đến vậy. Nghĩ lại thì cũng thường tình, hắn tự nhủ, vì Lana là nhân vật chính kia mà. Hắn bất giác cười khúc khích vì tự mãn.
Mười hai cái bia tập bắn đã được dựng xong, chúng xếp thành một hàng dài dọc bờ tường đối diện. Cái bia nào cũng có hình dạng giống nhau và giống loại bia tròn dùng cho bộ môn phi tiêu. Mỗi tấm bia có mười vòng tròn đồng tâm cả thẩy, màu đỏ xeng giữa màu đen. Nhìn vào chúng hồi lâu khiến Lana hoa mắt.
Nhớ lại khi còn ở trong phòng hiệu trưởng, Lana đã rất bất ngờ khi được thông báo thể thức thi tuyển. Nó đơn giản đến mức Lana cũng không nghĩ rằng nó là một bài thi thực sự. Chỉ cần bắn cầu lửa trúng không dưới ba tấm bia trong hai phút là đỗ, và nó thật sự là trò con bò với một kẻ đã ăn ngủ cùng ma thuật từ nhỏ như hắn.
Ba vị giám khảo đã vào vị trí của họ tại cái bàn dài ngay gần bên. Catherine vỗ nhẹ lên vai Lana rồi quay bước rời đi. Kein chuẩn bị xong xuôi mọi thứ thì cũng chạy xồng xộc đến chỗ bàn trà nơi Lana đang ngồi.
“Ôi cái lưng của tôi…”, Kein vừa đấm thình thịch vào lưng vừa bước đến gần. Bàn tay hắn đẫm mồ hôi, vài thớ lông ướt ngoằn ngoèo bên dưới lớp áo sơ mi mỏng tan ướt nước.
Diantha đưa một cái khăn tay cho Kein. Gã người sói đã từ chối rồi tự lấy trong túi áo ra một chiếc khăn tay thêu hình cúc họa minh để dùng. Cái kiểu hành xử quý tộc rườm rà này khiến Lana phát ốm.
“Có rất nhiều học viên không vượt qua được bài thi này…”, Diantha nói bằng giọng nhẹ như gió.
“Chỉ là bắn cầu phép thôi mà”, Lana dè bỉu, “Có gì mà không vượt qua được?”
“Khó khăn không nằm ở việc có bắn trúng mục tiêu hay không”, Diantha đáp.
“Thí sinh Lana del Uzali…”, Catherine hô lớn từ phía xa.
“Có mặt…”, Lana đáp vọng lại.
Hắn nhìn Diantha thì thấy một sự ái ngại không rõ nguyên nhân đang in hằn lên gương mặt thanh tú của ả. Lana cũng mặc kệ, ả đàn bà này rõ ràng là đang hù dọa người mới như hắn. Nhưng Lana nào có để tâm, vì hắn là nhân vật chính kia mà, và hắn sẽ vượt qua cái trò trẻ con này rồi đi vào lịch sử học viện một cách dễ dàng mà thôi. Ba chỉ là con số lẻ, hắn định bụng sẽ hủy diệt toàn bộ mười hai cái bia tập kia để cho đám người này biết hắn chẳng phải loại yếu đuối dễ bắt nạt.
“Chúc may mắn…”, Kein nói với theo.
Lana giơ tay lên cao rồi quơ nhẹ như đáp lời.
Đứng trước mặt ba vị giám khảo, Lana thực hiện tư thế chào hỏi đã được dạy từ trước, từ nâng váy đến khụy nhẹ gối và cả cúi nhẹ cằm. Hắn đã tập động tác này vô số lần và thành thục đến mức chính hắn cũng thấy bản thân duyên dáng.
“Em đã nắm được thể thức chưa? Có cần chúng tôi nhắc lại không?”, một giám khảo hỏi.
Lana mỉm cười lắc đầu.
“Tốt”, người giám khảo nọ gật đầu hài lòng, “Em có hai phút…”
Lana xoay người về phía mấy tấm bia tập ở góc tường ngoài xa.
“…Chuẩn bị… Bắt đầu…”, người giám khảo hô.
Lana bắt đầu niệm chú. Ngay khoảnh khắc dòng ý niệm đầu tiên chạy trong đầu, hàng loạt tiếng gào thét như lũ quỷ đói đâm thẳng vào màn nhĩ khiến Lana đau đớn. Hắn ngồi phịch xuống nền cỏ rồi ôm đầu vì sợ hãi. Nhưng khi ngừng niệm chú thì âm thanh thống khổ đó không còn nữa, hắn ngơ ngác nhìn quanh, Lana không hiểu chuyện gì vừa diễn ra.
“Mười lăm giây đã qua…”, giọng người giám khảo trầm ồm khiến Lana tỉnh táo trở lại.
Hắn tiếp tục niệm chú. Đúng y như khi nãy, lần này Lana đã niệm được nửa câu thần chú nhưng hắn phải bỏ lửng giữa chừng vì tai hắn đau quá. Mỗi một câu tụng niệm trôi ngang đầu là mỗi lần tiếng rên la trở nên khủng khiếp hơn. Vừa ghê sợ vừa đau đớn, Lana không thể tập trung cho thuật thức được.
“Em còn một phút ba mươi giây”, người giám khảo nói tiếp.
Lana bất giác nhìn về phía Diantha. Cái khó khăn mà ả nói chính là như vậy sao, hắn nghĩ. Lana tức muốn ói máu. Trong thể thức thi tuyển không có đề cập đến vấn đề này và ả khốn Diantha kia cũng không nói hết câu như thể ả đang trêu chọc hắn vậy. Lana cắn răng nhìn chằm chằm cái bia ngoài xa, hắn đinh ninh đây là thử thách đặc biệt vì hắn là nhân vật chính và hắn sẽ vượt qua nó cho mà xem.
“Em còn một phút”, người giám khảo nhắc nhở bằng giọng lạnh tanh.
Lana lại bắt đầu niệm chú. Từng dòng thuật thức chạy ngang đầu hắn mang theo tiếng than oán thê lương như vọng về từ địa ngục. Hắn cắn răng chịu đau, vòng phép dần tượng hình. Hai vòng tròn đồng tâm hoàn hảo lơ lửng trong lòng bàn tay Lana, chúng có màu xanh lam như ngọn lửa đèn cồn. Vầng trăng khuyết dần xuất hiện và ngôi sao nhỏ ở cung đối diện cũng đã tỏa sáng lấp lánh.
“Ignite…”, Lana gầm lên từ cuối cùng của toàn bộ thần chú.
Hàng loạt cầu lửa xanh lam bay loạn xạ ra từ vòng tròn phép. Nhưng chỉ có bốn cầu trúng đích, những cầu lửa còn lại nếu không tàn lụi giữa chừng thì cũng bị cơn gió làm cho trệch hướng.
“Bốn trên mười hai à?”, bà Catherine nói.
Lana cảm nhận rõ ràng sự dè bỉu trong ngữ điệu. Hắn cắn chặc răng cố giấu đi sự nhục nhã đang gào thét trong tâm trí. Lana cảm tưởng như hắn đang ngậm một họng tiêu và cảm giác vừa nghẹn vừa cay nóng này đúng là đáng ghét.
Kein và Diantha chạy xồng xộc lại gần.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”, Kein hỏi trong khi đặt tay lên vai Lana.
Hắn gạt phăng cánh tay của Kein ra rồi bước đi lửng thửng về phía cái bàn trà lúc nãy, không nói một lời nào hơn. Lana chẳng có mặt mũi nào nữa mà nhìn Kein. Lẽ ra hắn không nên chày cối tham gia thi tuyển để làm gì cho mang nhục vào người. Chợt hắn nhớ về giọng nói của Khả Liên trong giấc mơ, có lẽ nào chính ả đã bày ra vụ này. Lana nắm chặt bàn tay rồi trừng mắt nhìn lên bầu trời xanh trong trên cao.
“Chết tiệt…”, Lana gầm lên bằng Tiếng Việt rồi dặm chân mấy cái thật mạnh xuống bãi cỏ để xả giận.
Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Lana đặt mông ngồi xuống cái ghế rồi chóng cằm nhìn về phía Kein. Diantha đang đứng gần bên như một kẻ tháp tùng.
“…Bắt đầu…”, vị giám khảo hô lớn.
Kein nghiêng đầu nhìn mấy cái bia. Chợt hắn quay lưng lại nhìn mấy giám khảo.
“Xin lỗi…”, hắn lên tiếng, “Bao nhiêu bia thì đỗ ạ…?”
“Không dưới ba”, Catherine đáp.
“Cảm ơn bà hiệu trưởng đã nhắc nhở…”, Kein nhẹ cúi người trong khi nói.
Kein lại quay người về phía mấy cái bia tập. Hắn chỉ tay ra đằng trước. Một đóm lửa xanh lam xuất hiện ngay trên đầu ngón trỏ. Ngọn lửa phóng đi trong cái chớp mắt. Nó lao nhanh hơn cả viên đạn bắn. Ngay khoảnh khắc ngọn lửa chạm vào tấm bia, nó bùng nổ rồi bao trùm mọi thứ trong ngọn lửa xanh lam dữ dội. Kein chỉ bắn đúng ba lần và lần nào cũng trúng đích. Hắn hoàn toàn bình thản như thể những tiếng gào thét đó chẳng hề tồn tại.
“Em đã xong bài thi của mình…”, Kein nói với các giám khảo.
Mấy người đó vẫn còn tròn mắt không giấu được sự kinh ngạc nên khi nghe Kein nói, họ giật bắn mình. Người giám khảo bấm giờ vội nhìn xuống đồng hồ rồi dùng cặp mắt thản thốt nhìn Kein.
“Chỉ…Chỉ mới mười lăm giây…Em không muốn bắn thêm ư?”
“Chẳng phải đã đủ điểm để vượt qua kỳ thi rồi sao?”, Kein mỉm cười nói, “Nếu các vị thấy không hài lòng, em sẽ làm lại…”
“À… Không…”, vị giám khảo nọ lắp bắp, “Tốt… Em làm tốt lắm…”